Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Phía sau một Hà Nội

Mộc Miên 09:34 27/07/2026

Có một tình yêu dành cho Hà Nội vẫn âm thầm, da diết và bền bỉ trong tôi theo tháng năm. Tình yêu ấy là sự thấu hiểu lặng lẽ, là niềm ngưỡng mộ vô bờ và hơn cả là cảm giác tôi như được gắn bó, được thuộc về mảnh đất văn hiến tự ngàn năm. Một Hà Nội bất khuất kiên cường trải qua bao biến cố của lịch sử, vẫn giữ trọn cho mình nét cổ kính, trang nghiêm, sự ngọt ngào, thanh lịch, bình yên, và đầy sức trẻ trên hành trình đổi mới.

toi-nghen-ngao-khi-nghi-ve-mot-ha-noi-da-song-va-chien-dau-anh-dung-den-nhuong-nao-suot-nhung-nam-thang-khoc-liet-de-co-duoc-hoa-binh-lon-lao..jpg
Tôi nghẹn ngào khi nghĩ về một Hà Nội đã sống và chiến đấu anh dũng đến nhường nào suốt những năm tháng khốc liệt để có được hoà bình lớn lao...

Ai đã từng dạo bước trên những con đường Hà Nội rợp bóng cây? Ai đã từng rung động ngắm hoàng hôn buông xuống mặt hồ thoảng hương sen? Ai đã nghe được lời thì thầm lịch sử nơi di tích nhuốm màu thời gian? Ai đã từng vương vấn một quán quen giữa lòng phố cổ? Ai đã từng hẹn lòng sẽ trở lại? Và ai đã yêu Hà Nội, mà thấy mình yêu đủ bao giờ? Có lẽ, tôi yêu Hà Nội cũng từ những điều bình dị như thế. Càng yêu Hà Nội, tôi càng muốn tìm về Thủ đô của những năm tháng xưa, nơi những câu chuyện lịch sử trở thành dấu ấn thiêng liêng trong ký ức dân tộc.

Từ viên gạch, tường rêu nơi Hoàng Thành Thăng Long hôm nay, như còn vang vọng tiếng chiêng trống hào hùng đầy khí thế ra trận của đoàn quân năm xưa khi đánh đuổi bao vó ngựa xâm lược. Và những năm tháng Hà Nội đỏ lửa, nơi đây đã trở thành pháo đài với những mệnh lệnh tác chiến bảo vệ bầu trời Thủ đô. Nhắc đến những năm tháng đấu tranh gian khổ của Hà Nội, tôi không thể nào quên hình ảnh một cây bàng cổ thụ vẫn lặng lẽ xanh giữa nhà tù Hoả Lò. Dưới tán bàng ngày ấy, những cánh thư âm thầm được chuyển tay, những cành lá trở thành vật dụng sinh hoạt, những búp non được dùng làm thuốc, đến cả bóng mát cũng sẻ chia cùng những chiến sỹ nơi buồng giam. Trải qua bao biến động của lịch sử và đất trời, cây bàng vẫn bền bỉ xanh tươi, đơm hoa kết trái. Phải chăng sức sống mãnh liệt ấy chính là biểu tượng cho ý chí kiên cường của người chiến sĩ cách mạng: dù bị tra tấn và giam cầm, vẫn không hề lung lay khuất phục, luôn giữ vững niềm tin vào ngày mai độc lập.

Những con người kiên trung ấy đã viết lên những trang sử chói lọi, hào hùng của Thủ đô. Cách đây bảy mươi hai năm, lời thề “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” đã vang lên giữa bầu trời Hà Nội, trở thành biểu tượng bất diệt của tinh thần yêu nước và ý chí quật cường. Quân và dân Thủ đô đã chiến đấu anh dũng suốt sáu mươi ngày đêm giữa mưa bom bão đạn. Những nhà văn, nhà giáo, cô cậu học trò cùng xếp lại bút mực xung phong ra trận. Những người mẹ, người chị bí mật tiếp tế lương thực cho bộ đội, những thiếu niên dũng cảm làm liên lạc khắp các con ngõ của Hà thành. Những dãy nhà được người dân đục tường thông nhau để bộ đội cơ động chiến đấu. Nhiều căn nhà sâu trong ngõ trở thành nơi cứu thương, nơi hội họp bí mật. Mỗi con phố khi ấy đều hoá thành một chiến hào, mỗi mái nhà trở thành một pháo đài và mỗi người dân Thủ đô đều mang trong mình sự dũng cảm của người lính. Những thời khắc lịch sử ấy đã in sâu trong ký ức dân tộc, như một bản hùng ca bất diệt về những người con Hà Nội.

Tôi lặng ngắm một bức hình sống động được trưng bày trong Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam về năm tháng ấy của Thủ đô, mà ngỡ như mình đang đứng giữa biển người năm ấy: Những nụ cười hân hoan rạng rỡ, những bó hoa tươi thắm rung rinh, những cánh tay vẫy chào đoàn quân giải phóng trở về. “Chói lọi sao vàng, hoa vĩ đại/ Năm cánh xoè trên năm cửa ô”... Tôi nghẹn ngào khi nghĩ về một Hà Nội đã sống và chiến đấu anh dũng đến nhường nào suốt những năm tháng khốc liệt để có được hoà bình lớn lao. Kìa mặt trời vàng rực trên những nhịp thép cầu Long Biên hôm nay, đẹp như một tấm huân chương lấp lánh gài trên ngực áo của người chiến sĩ. Cây cầu lịch sử ấy vẫn lặng lẽ nối đôi bờ sông Hồng thân thương và dõi theo những đoàn tàu, những dòng người ngược xuôi giữa lòng Hà Nội.

Phố cổ còn lưu dấu bao ký ức, vẫn bền bỉ sức sống sau những năm tháng gian truân. Kìa dải phố mềm mại lụa là như Hàng Đào, Hàng Bông hôm nay vẫn gìn giữ những tinh hoa may mặc truyền thống. Những khuôn bánh trung thu cổ truyền trên Phố Hàng Quạt như lưu giữ cả hồn cốt dân gian. Dừng chân bên phố Hàng Mã, lòng reo vui với muôn màu của giấy, của đèn... cùng bao thứ đồ chơi thuần Việt. Hàng Đồng vẫn vàng óng những vệt búa thủ công tỉ mỉ, Hàng Bạc vẫn lấp lánh những đôi tay tài hoa của người thợ kim hoàn, phố Lò Rèn vẫn đỏ rực ánh lửa bao năm tháng. Mùi thảo dược thơm ngát lan dọc phố Lãn Ông, mùi ô mai cùng vị mứt ngọt lành nơi Hàng Đường cứ vấn vương người qua phố. Còn biết bao nghề truyền thống vẫn được giữ gìn và tiếp nối trong những con ngõ sâu, những căn gác nhỏ, những nếp nhà, và góc phố bình dị.

Còn đó những làng nghề ven đô cũng miệt mài giữ lửa. Từ nền văn minh sông Hồng của Hà Nội và vùng quê Bắc Bộ, những đôi tay người không chỉ cần mẫn chăm trồng cây lúa nước mà còn sáng tạo và nuôi dưỡng những nghề thủ công truyền thống. Từ lớp đất sét mịn mượt ven sông Hồng, người thợ Bát Tràng đã nhào nặn và thổi hồn vào dáng hình của gốm. Những thân tằm Vạn Phúc cứ miệt mài nhả tơ mà dệt nên những tấm lụa mượt mà. Những đôi tay khéo léo của người làng Chuông vẫn miệt mài giữ nghề chằm nón. Có những sợi mây, những nan tre được nâng niu trau chuốt trên tay người Phú Vinh, mà thành đồ mỹ nghệ tinh xảo. Có phải người thợ thêu làng Quất Động, người nghệ nhân sơn mài làng Hạ Thái đã miệt mài làm sống động non nước Việt Nam bằng tài nghệ và tấm lòng tỉ mỉ? Giữa nhịp sống hiện đại không ngừng đổi thay của Thủ đô, vẫn còn đó những đôi bàn tay cần mẫn giữ lửa nghề, giữ hồn cốt cho văn hoá dân tộc.

Từ truyền thống hiếu học ngàn đời cùng sức sáng tạo thời cuộc hôm nay, các thế hệ người Việt vẫn đang miệt mài trong hành trình dựng xây Thủ đô và đất nước. Người trẻ mang trong mình khát vọng đổi mới và bắt kịp những xu hướng phát triển của thời đại. Người giàu kinh nghiệm tiếp tục dẫn dắt, truyền lại tri thức và bản lĩnh cho thế hệ sau. Không chỉ trong lao động sản xuất mà cả trong cuộc sống thường nhật, vẫn luôn có những con người tận tuỵ cống hiến vì một Thủ đô bình yên giàu đẹp. Đó là những người thầy lặng lẽ gieo tri thức cho bao thế hệ học trò, những y bác sĩ tận tình chăm lo cho sức khoẻ cộng đồng, những lực lượng tinh nhuệ giữ gìn bình yên cho Thủ đô, cả những người lao động bình dị nơi khu chợ, làng nghề và nhà máy.

Tôi lại nhớ lời chia sẻ của người phụ nữ bán hàng rong đã gắn bó với Hà Nội gần hai mươi năm trước khi trở về quê. Cô kể rằng, nhờ những năm tháng mưu sinh nơi phố thị, cô đã lo được cho gia đình và các con ăn học tử tế. Cô nói rằng mình biết ơn Hà Nội, biết ơn sự đổi thay từng ngày của Thủ đô. Và cô tin, lớp con cháu mai này sẽ không còn phải mưu sinh vất vả như thế hệ của cô nữa. Có những mẩu chuyện bình đị mà chân tình như thế cũng đủ làm ấm lòng Hà Nội. Hà Nội không xoá bỏ đi những nếp sống cũ mà từng bước sắp đặt lại mọi thứ thật ngăn nắp và an toàn hơn, để mỗi người dân có thể yên tâm lao động sản xuất.

Có những ngày phố và người như chậm lại nghỉ ngơi khi lắng nghe tiếng chuông chùa ngân vang giữa nhịp đời hối hả. Cây bồ đề trong chùa Trấn Quốc vẫn bền bỉ rợp bóng, từng chiếc lá thẫm xanh hệt như những trái tim xanh. Những đàn chim ríu rít tìm về an cư trên mảnh đất lành, xây tổ ấm trên những nhành cây hiền hoà quanh Hồ Gươm, Hồ Trúc Bạch. Những mùa xoài sai trĩu trong khu vườn Văn Miếu, như biểu tượng “lộc đăng khoa” dành tặng các sỹ tử trước ngày thi.

Trong lòng Hà Nội hôm nay, những con rối vẫn ngụp lặn trên sân khấu nước Thăng Long và say sưa kể những câu chuyện của cha ông. Những câu hát tuồng, chèo vẫn ngân lên thấm đượm tình người và lẽ sống. Những giai điệu mang hơi thở thời đại vẫn du dương trầm bổng dưới mái vòm Nhà Hát Lớn. Những trang báo, những chương trình truyền hình, những làn sóng phát thanh, vẫn miệt mài chuyển tải bao câu chuyện của đất và người Hà Nội. Hà Nội đang khoác trên mình một diện mạo rực rỡ và đầy sức sống. Những khu giải trí cho trẻ em vui chơi, những công viên trong lành cho người người dạo bước, những con đường rộng mở đón dòng người xuôi ngược, những nhịp cầu nối đôi bờ bình yên, những khu mua sắm, khu đô thị bừng sáng ánh đèn đêm…Những tuyến tàu metro lướt êm, để mỗi người dân Thủ đô được thư giãn thảnh thơi và yên tâm học tập, lao động.

Hà Nội tươi đẹp hôm nay không chỉ chứng kiến những cái bắt tay hoà bình, hợp tác phát triển giữa Việt Nam và bạn bè quốc tế mà còn lưu giữ những điều bình dị đã trở nên đặc biệt giữa lòng Thủ đô. Đó là khi các vị nguyên thủ thế giới cười trìu mến với vành nón mộc mạc tinh khôi và tà áo dài dịu dàng thanh lịch. Khi thưởng thức bát phở nóng hay chiếc bánh mì nướng giòn thơm, khi nhâm nhi tách cà phê đậm hương và thích thú với que kem mát lịm giữa lòng phố. Một Hà Nội luôn ấm áp như thế đã khiến bao người khách muốn trở đi trở lại bao lần.

Vẫn còn đó, không khí trang nghiêm và tưng bừng của quân và dân cả nước trong buổi lễ diễu binh, diễu hành kỷ niệm 80 năm Quốc khánh, diễn ra nơi quảng trường Ba Đình và các ngả đường, tuyến phố Hà Nội. Những trái tim chung nhịp hạnh phúc, giữa bầu trời Hà Nội trong xanh. Thủ đô của chúng ta, đất nước Việt Nam ta như đang viết tiếp câu chuyện hoà bình, viết tiếp hành trình mà mùa thu năm xưa Bác đã mở ra từ bản Tuyên ngôn Độc lập vĩ đại. Qua Phố Hai Bà Trưng lại nhớ tiếng voi gầm ra trận giữ nước. Đường Trần Hưng Đạo, phố Trần Nhân Tông còn vang vọng hào khí Đông A cuộn sóng Bạch Đằng. Qua Phố Quang Trung mà tưởng nhớ những bước chân thình thịch thần tốc. Những ngả đường và con phố Nguyễn Thái Học, Trần Phú, Lê Văn Lương…những cái tên đã đi vào lịch sử dân tộc, như ngọn đuốc soi đường lòng yêu nước và ý chí cách mạng. Khắp các ngả đường tuyến phố của Thủ đô trở thành cổng đón, thành nhà vui cho người người nô nức ngắm nhìn khoảnh khắc tự hào của dân tộc.

Tôi vẫn nhớ không khí rộn ràng của nhóm học sinh tiểu học quê tôi trong chuyến xe tham quan Thủ đô Hà Nội. Những tiếng reo cùng những cánh tay hân hoan chỉ về phía sông Hồng qua ô cửa kính. Lũ trẻ kháo nhau về màu đỏ sóng nước, về bãi đất bồi xanh biếc phía xa xa như thể sông Hồng “bằng thịt bằng da” đã sống động bước ra từ trang sách. Và có lẽ, những câu hỏi hồn nhiên về dòng sông lịch sử ấy sẽ được giải đáp trong mai này…Biết đâu trong số những gương mặt nhỏ bé ấy lại có những nhà khoa học, nhà nghiên cứu, các kỹ sư…trong tương lai, sẽ góp sức mình vào hành trình kiến tạo lâu dài cho dòng sông Hồng thân thương trở nên sôi động và nhộn nhịp. Và nơi đây sẽ trở thành chốn tìm về của bao người, để được ngắm nhìn, lắng nghe và hoà mình vào những câu chuyện lịch sử của dân tộc trong niềm tự hào và biết ơn sâu sắc.

Dòng sông đã chở che mảnh đất kinh kỳ trải qua hàng nghìn năm thăng trầm, và lưu giữ ước vọng tự do, phồn thịnh của các thế hệ cha ông ngày mở cõi. Tôi chợt nghĩ tới một Pari tráng lệ bên dòng sông Seine ngọt ngào, một Seoul dịu dàng và sôi động bên dòng Hàn xanh biếc, một LonDon cổ kính và hiện đại bên dòng Thames mạnh mẽ vượt thời gian và một Thượng Hải rực rỡ ánh đèn bên dòng Hoàng Phố. Tôi đặt niềm tin vào một ngày không xa khi nhắc đến những dòng sông làm nên linh hồn của các đô thị lớn trên thế giới, người ta sẽ nhắc đến sông Hồng như biểu tượng của một Hà Nội thanh lịch, hiện đại và giàu bản sắc. Khi khát vọng đủ lớn, sự đồng lòng đủ sâu, khi triệu trái tim cùng chung một nhịp đập, triệu đôi tay cùng chung sức kiến tạo, sẽ không có ước mơ nào ngoài tầm với.

Tình yêu tôi dành cho Hà Nội luôn bắt đầu từ niềm ngưỡng mộ tôi đã dành cho những con người bình dị mà đặc biệt ở nơi đây. Những người đã chiến đấu anh dũng để bảo vệ nền hoà bình cho Thủ đô. Những người tiếp nối dựng xây một Hà Nội văn minh, giàu đẹp. Những người đang miệt mài kiến tạo một Thủ đô tràn đầy sức sống trong mai này. Tôi thật hạnh phúc khi được ngắm nhìn những điều tuyệt vời ở phía sau Hà Nội. Một phía sau dịu dàng, thanh lịch, bền bỉ và không ngừng làm mới mình. Tôi đã ở phía sau ấy, vì yêu và để mãi yêu./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Mộc Miên. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Từ một lần lạc đường đến một tình yêu Hà Nội
    Tôi nhớ Hà Nội không phải bởi những danh thắng nổi tiếng hay những con phố cổ rêu phong, mà bởi một lần lạc đường của tuổi sinh viên. Ngày ấy, giữa thành phố xa lạ, khi loay hoay tìm lối đi, tôi đã gặp những con người bình dị với cách ứng xử nhẹ nhàng, lịch thiệp và đầy thiện ý. Chính những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã giúp một cậu sinh viên miền Trung hiểu rằng, vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở cảnh sắc mà còn hiện hữu trong sự tử tế của những người đang sống nơi đây.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Một buổi chiều đi qua nghìn năm
    Buổi chiều ấy, tôi đang học thì nhận được tin nhắn. Bạn đã ở chùa Trấn Quốc. Đợi tôi. Tôi nhìn đồng hồ. Buổi học vẫn chưa hết. Ngoài kia là một chiều Hà Nội tháng Tám còn lòng tôi đã chạy trước đến Hồ Tây. May sao gần bốn giờ, cô cho nghỉ sớm. Tôi thu vội sách vở. Ở tuổi ngoài bốn mươi, vẫn có những phút được tan học sớm khiến người ta vui như một cô học trò nhỏ.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Dịu dàng thu qua phố
    Hà Nội vào thu với những con đường đẹp như mơ, sắc vàng rực rỡ nhuộm cả khung trời. Những chiếc lá nhẹ rơi, bay bay trong gió, xào xạc theo bước chân như níu giữ người đi. Con đường Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu với những hàng cây cổ thụ rợp bóng, là nơi mà giới trẻ hay thích chụp ảnh, check in. Nơi đây cũng là nơi mà có rất nhiều những chiếc xe đạp của các mẹ, các chị chở đầy các loài hoa đến bán. Với bó hoa cúc Hoạ Mi trên tay, các cô gái trẻ hay cả những phụ nữ trong tà áo dài duyên dáng đang thả sức tạo kiểu để có bộ ảnh kỷ niệm. Một khung cảnh nên thơ, để ai đó đi ngang qua cũng không khỏi thốt lên: "Ôi sao thu dịu dàng, yên bình đến thế!".
  • Ngồi trên tầng hai đi qua Hà Nội
    Trưa ấy, một người bạn xứ Bắc hẹn tôi ra Hàm Cá Mập. Bạn chỉ bảo muốn tôi có thêm một trải nghiệm riêng có của Hà Nội khi thành phố vừa chớm thu. Khi tôi đến, bạn đã nhẫn nại đợi ở đó, bên mình là chiếc máy ảnh cơ to và nặng. Bạn đã đi nhiều nơi, biết nhiều miền đất nước, lại khá tường tận Hà Nội. Nhưng hôm ấy, bạn không đưa tôi vào một di tích nào. Chỉ cùng tôi bước lên tầng hai của một chiếc xe buýt.
  • Có người gọi tên tôi giữa Hà Nội
    Không phải tiếng rao khuya, tiếng chuông tàu hay một câu hát cũ. Chỉ là giữa một buổi sáng ở Cát Linh, khi tôi đang lủi thủi theo dòng người, phía sau bỗng vang lên: - Chị Tâm ơi, lên xe nào!
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Kiến tạo hệ sinh thái công nghiệp văn hóa Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II năm 2026 với chủ đề “Dòng chảy di sản - Heritage Flow” (từ 11 - 20/9) mở rộng cả về nội dung, không gian và phương thức tổ chức, là sự khẳng định tầm nhìn, hành động thiết thực thúc đẩy quá trình phát triển của công nghiệp văn hóa Thủ đô trong giai đoạn mới.
  • Từ những trang sách đến không gian văn hóa tri thức của Thủ đô
    Thành ủy Hà Nội ban hành Chương trình hành động số 16-CTr/TU ngày 24/8/2026 thực hiện Chỉ thị số 04-CT/TW ngày 17/3/2026 của Ban Bí thư về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới. Đây không chỉ là định hướng phát triển một lĩnh vực thuộc đời sống tư tưởng, văn hóa, mà còn đặt ra yêu cầu xây dựng hệ sinh thái xuất bản, thư viện và văn hóa đọc hiện đại, qua đó bồi đắp đời sống tinh thần, khơi mở tri thức và góp phần làm sâu sắc thêm bản sắc văn hóa Thăng Long – Hà Nội.
  • Bảo tàng Hà Nội hòa dòng chảy sáng tạo, phát triển công nghiệp văn hóa
    Là thiết chế văn hóa quan trọng của Thủ đô, cùng với việc lưu giữ và phát huy giá trị di sản, Bảo tàng Hà Nội đã, đang trở thành điểm đến của các sự kiện văn hóa nghệ thuật góp phần phát triển công nghiệp văn hóa Hà Nội trong thời kỳ mới. Đáng chú ý, Bảo tàng Hà Nội sẽ là nơi gặp gỡ giữa di sản, nghệ thuật, sáng tạo và cộng đồng, đưa những giá trị văn hóa của Thủ đô đến gần hơn với công chúng qua các hoạt động thuộc Festival Thăng Long – Hà Nội lần thứ II năm 2026 vào tháng 9 này.
  • Tây Hồ lấy ý kiến người dân về quy hoạch tuyến đường giao thông cảnh quan ven hồ Tây
    Ngày 7/9, UBND phường Tây Hồ phối hợp với Viện Quy hoạch và Kiến trúc đô thị - Trường Đại học Xây dựng cùng Công ty TNHH Thành phố Mặt Trời tổ chức Hội nghị báo cáo, xin ý kiến cộng đồng dân cư đối với Quy hoạch phương án tuyến, vị trí công trình theo tuyến đường giao thông cảnh quan ven hồ Tây và Quy hoạch chi tiết tỷ lệ 1/500 Dự án đầu tư, cải tạo phát huy giá trị khu vực hồ Tây và tuyến đường giao thông cảnh quan ven hồ theo phương thức đối tác công tư (PPP), loại hợp đồng xây dựng - chuyển giao (BT).
  • Hà Nội lấy ý kiến người dân về điều chỉnh quy hoạch khu vực hồ Hoàn Kiếm và phụ cận
    Từ ngày 7/9 đến hết ngày 26/9/2026, UBND phường Hoàn Kiếm chủ trì phối hợp UBND phường Cửa Nam tổ chức lấy ý kiến cộng đồng dân cư về Điều chỉnh cục bộ Quy hoạch phân khu đô thị H1-1B (khu vực hồ Hoàn Kiếm và phụ cận), tỷ lệ 1/2.000 và một phần Quy hoạch phân khu đô thị H1-1C, tỷ lệ 1/2.000 kết hợp giải pháp Quy hoạch chi tiết, tỷ lệ 1/500 cải tạo, chỉnh trang, tái thiết, tái cấu trúc không gian khu vực hồ Hoàn Kiếm và vùng phụ cận.
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội: Khi văn hóa trở thành nguồn lực kiến tạo tương lai
    Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 100-KH/TU ngày 28/8/2026 về chỉ đạo triển khai “Ngày Văn hóa Việt Nam” trên địa bàn thành phố Hà Nội giai đoạn 2026-2030. Không chỉ là một hoạt động văn hóa thường niên, Kế hoạch đặt “Ngày Văn hóa Việt Nam” trong một tầm nhìn rộng hơn: trở thành điểm hội tụ để tôn vinh, lan tỏa các giá trị văn hóa, khơi dậy sức sáng tạo và từng bước đưa văn hóa trở thành nguồn lực nội sinh cho sự phát triển của Thủ đô.
  • Hà Nội lấy ý kiến người dân về điều chỉnh tổng thể Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng
    Hà Nội chuẩn bị lấy ý kiến người dân, chuyên gia và các cơ quan liên quan về điều chỉnh tổng thể quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng, đoạn từ cầu Hồng Hà đến cầu Mễ Sở.
  • Nhà thơ Cao Ngọc Thắng: Cần mẫn cày ải trên cánh đồng chữ…
    Tôi biết Cao Ngọc Thắng khá sớm, quãng những năm đầu thập niên 90 của thế kỷ XX. Lần đầu tôi gặp ông tại 58 Quán Sứ, Hà Nội, trụ sở của Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV). Khi ấy, ông mới vào cuộc đời làm báo, còn tôi cũng vậy. Cao Ngọc Thắng nguyên là giảng viên Trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2, đóng chân ở Xuân Hòa (Vĩnh Phú cũ), còn tôi thì nguyên là kỹ sư canh nông ở mãi vùng biên giới Tây Nam, Bảy Núi, An Giang. Vì những duyên do khác nhau, cả hai đều bỏ nghề chuyên môn, chọn Thủ đô để theo nghề báo chuyên nghiệp.
  • “Những lớp phù sa” kể chuyện văn hóa Bắc Bộ trên sân khấu đương đại
    Từ hình tượng một giọt nước bắt đầu hành trình theo dòng sông Hồng, “Những lớp phù sa” mở ra câu chuyện về đất, người và những lớp ký ức văn hóa Bắc Bộ. Kết hợp múa dân gian đương đại với âm nhạc truyền thống, nghệ thuật thị giác và công nghệ đa phương tiện, chương trình hướng tới một cách kể mới về những giá trị văn hóa đã được bồi đắp qua nhiều thế hệ.
  • "Lễ hội Văn hóa Thế giới tại Hà Nội lần thứ hai" 2026: Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai
    Lễ hội mang chủ đề "Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai", dự kiến chính thức diễn ra từ ngày 01/10 đến ngày 04/10/2026 tại không gian Hoàng thành Thăng Long. Sự kiện quy tụ nhiều hoạt động phong phú như Lễ hội âm nhạc “Hòa nhạc năm châu”, Làng Văn hóa Thế giới, Lễ hội đường phố “Sắc màu năm châu”, Lễ hội “Ẩm thực năm châu”, chương trình chiếu phim, cùng khu vực trải nghiệm sáng tạo từ di sản với Festival Games Quốc tế...
  • [Podcast] Tản văn: Quán cóc
    Gọi là “quán trà/ quán cóc” theo thói quen chứ thực ra hầu hết là các hàng trà chén ngồi ghé đầu hè, đầu ngách, nép bên cột điện, gốc cây..., chứ chẳng có lều có quán gì! Không nhẽ gọi là “quán trà - không quán”!
  • Trao giải cuộc thi “Thiết kế trang phục từ cảm hứng Văn Miếu – Quốc Tử Giám: Khoa phục Việt Nam”
    Vào 19h30, ngày 4/9 tại Thái Học, Văn Miếu – Quốc Tử Giám sẽ diễn ra Đêm Chung kết và Lễ trao giải Cuộc thi “Thiết kế trang phục từ cảm hứng Văn Miếu – Quốc Tử Giám: Khoa phục Việt Nam”.
  • Chương trình nghệ thuật “Giai điệu Tổ quốc” lan tỏa tình yêu quê hương, đất nước
    Tối 31/8, tại xã Bát Tràng, Nhà hát Cải lương Hà Nội tổ chức chương trình nghệ thuật đặc biệt với chủ đề "Giai điệu Tổ Quốc", chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (02/9/1945 - 02/9/2026).
  • Cận cảnh lăng mộ vị vua thứ 6 triều Nguyễn trị vì 130 ngày
    Trị vì được 130 ngày thì mất, vị vua thứ 6 triều Nguyễn có lăng mộ nằm giữa rừng thông khá khiêm tốn nhưng vẫn đảm bảo tính uy nghiêm về khu lăng mộ của một bậc hoàng đế.
  • Hà Nội cấp gần 55 tấn gạo hỗ trợ học sinh dân tộc nội trú năm học 2026- 2027
    Thành phố Hà Nội đã phê duyệt cấp 54.960 kg gạo từ nguồn dự trữ quốc gia hỗ trợ cho 916 học sinh Trường Phổ thông Dân tộc nội trú trong học kỳ I năm học 2026-2027 (bao gồm cả bổ sung học kỳ trước). Chính sách đảm bảo mức 15 kg/học sinh/tháng trong 4 tháng, nhằm chia sẻ khó khăn và chăm lo cho học sinh vùng dân tộc thiểu số.
Phía sau một Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO