Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Phía sau một Hà Nội

Mộc Miên 09:34 27/07/2026

Có một tình yêu dành cho Hà Nội vẫn âm thầm, da diết và bền bỉ trong tôi theo tháng năm. Tình yêu ấy là sự thấu hiểu lặng lẽ, là niềm ngưỡng mộ vô bờ và hơn cả là cảm giác tôi như được gắn bó, được thuộc về mảnh đất văn hiến tự ngàn năm. Một Hà Nội bất khuất kiên cường trải qua bao biến cố của lịch sử, vẫn giữ trọn cho mình nét cổ kính, trang nghiêm, sự ngọt ngào, thanh lịch, bình yên, và đầy sức trẻ trên hành trình đổi mới.

toi-nghen-ngao-khi-nghi-ve-mot-ha-noi-da-song-va-chien-dau-anh-dung-den-nhuong-nao-suot-nhung-nam-thang-khoc-liet-de-co-duoc-hoa-binh-lon-lao..jpg
Tôi nghẹn ngào khi nghĩ về một Hà Nội đã sống và chiến đấu anh dũng đến nhường nào suốt những năm tháng khốc liệt để có được hoà bình lớn lao...

Ai đã từng dạo bước trên những con đường Hà Nội rợp bóng cây? Ai đã từng rung động ngắm hoàng hôn buông xuống mặt hồ thoảng hương sen? Ai đã nghe được lời thì thầm lịch sử nơi di tích nhuốm màu thời gian? Ai đã từng vương vấn một quán quen giữa lòng phố cổ? Ai đã từng hẹn lòng sẽ trở lại? Và ai đã yêu Hà Nội, mà thấy mình yêu đủ bao giờ? Có lẽ, tôi yêu Hà Nội cũng từ những điều bình dị như thế. Càng yêu Hà Nội, tôi càng muốn tìm về Thủ đô của những năm tháng xưa, nơi những câu chuyện lịch sử trở thành dấu ấn thiêng liêng trong ký ức dân tộc.

Từ viên gạch, tường rêu nơi Hoàng Thành Thăng Long hôm nay, như còn vang vọng tiếng chiêng trống hào hùng đầy khí thế ra trận của đoàn quân năm xưa khi đánh đuổi bao vó ngựa xâm lược. Và những năm tháng Hà Nội đỏ lửa, nơi đây đã trở thành pháo đài với những mệnh lệnh tác chiến bảo vệ bầu trời Thủ đô. Nhắc đến những năm tháng đấu tranh gian khổ của Hà Nội, tôi không thể nào quên hình ảnh một cây bàng cổ thụ vẫn lặng lẽ xanh giữa nhà tù Hoả Lò. Dưới tán bàng ngày ấy, những cánh thư âm thầm được chuyển tay, những cành lá trở thành vật dụng sinh hoạt, những búp non được dùng làm thuốc, đến cả bóng mát cũng sẻ chia cùng những chiến sỹ nơi buồng giam. Trải qua bao biến động của lịch sử và đất trời, cây bàng vẫn bền bỉ xanh tươi, đơm hoa kết trái. Phải chăng sức sống mãnh liệt ấy chính là biểu tượng cho ý chí kiên cường của người chiến sĩ cách mạng: dù bị tra tấn và giam cầm, vẫn không hề lung lay khuất phục, luôn giữ vững niềm tin vào ngày mai độc lập.

Những con người kiên trung ấy đã viết lên những trang sử chói lọi, hào hùng của Thủ đô. Cách đây bảy mươi hai năm, lời thề “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” đã vang lên giữa bầu trời Hà Nội, trở thành biểu tượng bất diệt của tinh thần yêu nước và ý chí quật cường. Quân và dân Thủ đô đã chiến đấu anh dũng suốt sáu mươi ngày đêm giữa mưa bom bão đạn. Những nhà văn, nhà giáo, cô cậu học trò cùng xếp lại bút mực xung phong ra trận. Những người mẹ, người chị bí mật tiếp tế lương thực cho bộ đội, những thiếu niên dũng cảm làm liên lạc khắp các con ngõ của Hà thành. Những dãy nhà được người dân đục tường thông nhau để bộ đội cơ động chiến đấu. Nhiều căn nhà sâu trong ngõ trở thành nơi cứu thương, nơi hội họp bí mật. Mỗi con phố khi ấy đều hoá thành một chiến hào, mỗi mái nhà trở thành một pháo đài và mỗi người dân Thủ đô đều mang trong mình sự dũng cảm của người lính. Những thời khắc lịch sử ấy đã in sâu trong ký ức dân tộc, như một bản hùng ca bất diệt về những người con Hà Nội.

Tôi lặng ngắm một bức hình sống động được trưng bày trong Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam về năm tháng ấy của Thủ đô, mà ngỡ như mình đang đứng giữa biển người năm ấy: Những nụ cười hân hoan rạng rỡ, những bó hoa tươi thắm rung rinh, những cánh tay vẫy chào đoàn quân giải phóng trở về. “Chói lọi sao vàng, hoa vĩ đại/ Năm cánh xoè trên năm cửa ô”... Tôi nghẹn ngào khi nghĩ về một Hà Nội đã sống và chiến đấu anh dũng đến nhường nào suốt những năm tháng khốc liệt để có được hoà bình lớn lao. Kìa mặt trời vàng rực trên những nhịp thép cầu Long Biên hôm nay, đẹp như một tấm huân chương lấp lánh gài trên ngực áo của người chiến sĩ. Cây cầu lịch sử ấy vẫn lặng lẽ nối đôi bờ sông Hồng thân thương và dõi theo những đoàn tàu, những dòng người ngược xuôi giữa lòng Hà Nội.

Phố cổ còn lưu dấu bao ký ức, vẫn bền bỉ sức sống sau những năm tháng gian truân. Kìa dải phố mềm mại lụa là như Hàng Đào, Hàng Bông hôm nay vẫn gìn giữ những tinh hoa may mặc truyền thống. Những khuôn bánh trung thu cổ truyền trên Phố Hàng Quạt như lưu giữ cả hồn cốt dân gian. Dừng chân bên phố Hàng Mã, lòng reo vui với muôn màu của giấy, của đèn... cùng bao thứ đồ chơi thuần Việt. Hàng Đồng vẫn vàng óng những vệt búa thủ công tỉ mỉ, Hàng Bạc vẫn lấp lánh những đôi tay tài hoa của người thợ kim hoàn, phố Lò Rèn vẫn đỏ rực ánh lửa bao năm tháng. Mùi thảo dược thơm ngát lan dọc phố Lãn Ông, mùi ô mai cùng vị mứt ngọt lành nơi Hàng Đường cứ vấn vương người qua phố. Còn biết bao nghề truyền thống vẫn được giữ gìn và tiếp nối trong những con ngõ sâu, những căn gác nhỏ, những nếp nhà, và góc phố bình dị.

Còn đó những làng nghề ven đô cũng miệt mài giữ lửa. Từ nền văn minh sông Hồng của Hà Nội và vùng quê Bắc Bộ, những đôi tay người không chỉ cần mẫn chăm trồng cây lúa nước mà còn sáng tạo và nuôi dưỡng những nghề thủ công truyền thống. Từ lớp đất sét mịn mượt ven sông Hồng, người thợ Bát Tràng đã nhào nặn và thổi hồn vào dáng hình của gốm. Những thân tằm Vạn Phúc cứ miệt mài nhả tơ mà dệt nên những tấm lụa mượt mà. Những đôi tay khéo léo của người làng Chuông vẫn miệt mài giữ nghề chằm nón. Có những sợi mây, những nan tre được nâng niu trau chuốt trên tay người Phú Vinh, mà thành đồ mỹ nghệ tinh xảo. Có phải người thợ thêu làng Quất Động, người nghệ nhân sơn mài làng Hạ Thái đã miệt mài làm sống động non nước Việt Nam bằng tài nghệ và tấm lòng tỉ mỉ? Giữa nhịp sống hiện đại không ngừng đổi thay của Thủ đô, vẫn còn đó những đôi bàn tay cần mẫn giữ lửa nghề, giữ hồn cốt cho văn hoá dân tộc.

Từ truyền thống hiếu học ngàn đời cùng sức sáng tạo thời cuộc hôm nay, các thế hệ người Việt vẫn đang miệt mài trong hành trình dựng xây Thủ đô và đất nước. Người trẻ mang trong mình khát vọng đổi mới và bắt kịp những xu hướng phát triển của thời đại. Người giàu kinh nghiệm tiếp tục dẫn dắt, truyền lại tri thức và bản lĩnh cho thế hệ sau. Không chỉ trong lao động sản xuất mà cả trong cuộc sống thường nhật, vẫn luôn có những con người tận tuỵ cống hiến vì một Thủ đô bình yên giàu đẹp. Đó là những người thầy lặng lẽ gieo tri thức cho bao thế hệ học trò, những y bác sĩ tận tình chăm lo cho sức khoẻ cộng đồng, những lực lượng tinh nhuệ giữ gìn bình yên cho Thủ đô, cả những người lao động bình dị nơi khu chợ, làng nghề và nhà máy.

Tôi lại nhớ lời chia sẻ của người phụ nữ bán hàng rong đã gắn bó với Hà Nội gần hai mươi năm trước khi trở về quê. Cô kể rằng, nhờ những năm tháng mưu sinh nơi phố thị, cô đã lo được cho gia đình và các con ăn học tử tế. Cô nói rằng mình biết ơn Hà Nội, biết ơn sự đổi thay từng ngày của Thủ đô. Và cô tin, lớp con cháu mai này sẽ không còn phải mưu sinh vất vả như thế hệ của cô nữa. Có những mẩu chuyện bình đị mà chân tình như thế cũng đủ làm ấm lòng Hà Nội. Hà Nội không xoá bỏ đi những nếp sống cũ mà từng bước sắp đặt lại mọi thứ thật ngăn nắp và an toàn hơn, để mỗi người dân có thể yên tâm lao động sản xuất.

Có những ngày phố và người như chậm lại nghỉ ngơi khi lắng nghe tiếng chuông chùa ngân vang giữa nhịp đời hối hả. Cây bồ đề trong chùa Trấn Quốc vẫn bền bỉ rợp bóng, từng chiếc lá thẫm xanh hệt như những trái tim xanh. Những đàn chim ríu rít tìm về an cư trên mảnh đất lành, xây tổ ấm trên những nhành cây hiền hoà quanh Hồ Gươm, Hồ Trúc Bạch. Những mùa xoài sai trĩu trong khu vườn Văn Miếu, như biểu tượng “lộc đăng khoa” dành tặng các sỹ tử trước ngày thi.

Trong lòng Hà Nội hôm nay, những con rối vẫn ngụp lặn trên sân khấu nước Thăng Long và say sưa kể những câu chuyện của cha ông. Những câu hát tuồng, chèo vẫn ngân lên thấm đượm tình người và lẽ sống. Những giai điệu mang hơi thở thời đại vẫn du dương trầm bổng dưới mái vòm Nhà Hát Lớn. Những trang báo, những chương trình truyền hình, những làn sóng phát thanh, vẫn miệt mài chuyển tải bao câu chuyện của đất và người Hà Nội. Hà Nội đang khoác trên mình một diện mạo rực rỡ và đầy sức sống. Những khu giải trí cho trẻ em vui chơi, những công viên trong lành cho người người dạo bước, những con đường rộng mở đón dòng người xuôi ngược, những nhịp cầu nối đôi bờ bình yên, những khu mua sắm, khu đô thị bừng sáng ánh đèn đêm…Những tuyến tàu metro lướt êm, để mỗi người dân Thủ đô được thư giãn thảnh thơi và yên tâm học tập, lao động.

Hà Nội tươi đẹp hôm nay không chỉ chứng kiến những cái bắt tay hoà bình, hợp tác phát triển giữa Việt Nam và bạn bè quốc tế mà còn lưu giữ những điều bình dị đã trở nên đặc biệt giữa lòng Thủ đô. Đó là khi các vị nguyên thủ thế giới cười trìu mến với vành nón mộc mạc tinh khôi và tà áo dài dịu dàng thanh lịch. Khi thưởng thức bát phở nóng hay chiếc bánh mì nướng giòn thơm, khi nhâm nhi tách cà phê đậm hương và thích thú với que kem mát lịm giữa lòng phố. Một Hà Nội luôn ấm áp như thế đã khiến bao người khách muốn trở đi trở lại bao lần.

Vẫn còn đó, không khí trang nghiêm và tưng bừng của quân và dân cả nước trong buổi lễ diễu binh, diễu hành kỷ niệm 80 năm Quốc khánh, diễn ra nơi quảng trường Ba Đình và các ngả đường, tuyến phố Hà Nội. Những trái tim chung nhịp hạnh phúc, giữa bầu trời Hà Nội trong xanh. Thủ đô của chúng ta, đất nước Việt Nam ta như đang viết tiếp câu chuyện hoà bình, viết tiếp hành trình mà mùa thu năm xưa Bác đã mở ra từ bản Tuyên ngôn Độc lập vĩ đại. Qua Phố Hai Bà Trưng lại nhớ tiếng voi gầm ra trận giữ nước. Đường Trần Hưng Đạo, phố Trần Nhân Tông còn vang vọng hào khí Đông A cuộn sóng Bạch Đằng. Qua Phố Quang Trung mà tưởng nhớ những bước chân thình thịch thần tốc. Những ngả đường và con phố Nguyễn Thái Học, Trần Phú, Lê Văn Lương…những cái tên đã đi vào lịch sử dân tộc, như ngọn đuốc soi đường lòng yêu nước và ý chí cách mạng. Khắp các ngả đường tuyến phố của Thủ đô trở thành cổng đón, thành nhà vui cho người người nô nức ngắm nhìn khoảnh khắc tự hào của dân tộc.

Tôi vẫn nhớ không khí rộn ràng của nhóm học sinh tiểu học quê tôi trong chuyến xe tham quan Thủ đô Hà Nội. Những tiếng reo cùng những cánh tay hân hoan chỉ về phía sông Hồng qua ô cửa kính. Lũ trẻ kháo nhau về màu đỏ sóng nước, về bãi đất bồi xanh biếc phía xa xa như thể sông Hồng “bằng thịt bằng da” đã sống động bước ra từ trang sách. Và có lẽ, những câu hỏi hồn nhiên về dòng sông lịch sử ấy sẽ được giải đáp trong mai này…Biết đâu trong số những gương mặt nhỏ bé ấy lại có những nhà khoa học, nhà nghiên cứu, các kỹ sư…trong tương lai, sẽ góp sức mình vào hành trình kiến tạo lâu dài cho dòng sông Hồng thân thương trở nên sôi động và nhộn nhịp. Và nơi đây sẽ trở thành chốn tìm về của bao người, để được ngắm nhìn, lắng nghe và hoà mình vào những câu chuyện lịch sử của dân tộc trong niềm tự hào và biết ơn sâu sắc.

Dòng sông đã chở che mảnh đất kinh kỳ trải qua hàng nghìn năm thăng trầm, và lưu giữ ước vọng tự do, phồn thịnh của các thế hệ cha ông ngày mở cõi. Tôi chợt nghĩ tới một Pari tráng lệ bên dòng sông Seine ngọt ngào, một Seoul dịu dàng và sôi động bên dòng Hàn xanh biếc, một LonDon cổ kính và hiện đại bên dòng Thames mạnh mẽ vượt thời gian và một Thượng Hải rực rỡ ánh đèn bên dòng Hoàng Phố. Tôi đặt niềm tin vào một ngày không xa khi nhắc đến những dòng sông làm nên linh hồn của các đô thị lớn trên thế giới, người ta sẽ nhắc đến sông Hồng như biểu tượng của một Hà Nội thanh lịch, hiện đại và giàu bản sắc. Khi khát vọng đủ lớn, sự đồng lòng đủ sâu, khi triệu trái tim cùng chung một nhịp đập, triệu đôi tay cùng chung sức kiến tạo, sẽ không có ước mơ nào ngoài tầm với.

Tình yêu tôi dành cho Hà Nội luôn bắt đầu từ niềm ngưỡng mộ tôi đã dành cho những con người bình dị mà đặc biệt ở nơi đây. Những người đã chiến đấu anh dũng để bảo vệ nền hoà bình cho Thủ đô. Những người tiếp nối dựng xây một Hà Nội văn minh, giàu đẹp. Những người đang miệt mài kiến tạo một Thủ đô tràn đầy sức sống trong mai này. Tôi thật hạnh phúc khi được ngắm nhìn những điều tuyệt vời ở phía sau Hà Nội. Một phía sau dịu dàng, thanh lịch, bền bỉ và không ngừng làm mới mình. Tôi đã ở phía sau ấy, vì yêu và để mãi yêu./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Mộc Miên. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Từ một lần lạc đường đến một tình yêu Hà Nội
    Tôi nhớ Hà Nội không phải bởi những danh thắng nổi tiếng hay những con phố cổ rêu phong, mà bởi một lần lạc đường của tuổi sinh viên. Ngày ấy, giữa thành phố xa lạ, khi loay hoay tìm lối đi, tôi đã gặp những con người bình dị với cách ứng xử nhẹ nhàng, lịch thiệp và đầy thiện ý. Chính những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã giúp một cậu sinh viên miền Trung hiểu rằng, vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở cảnh sắc mà còn hiện hữu trong sự tử tế của những người đang sống nơi đây.
(0) Bình luận
  • Có một Hà Nội nặng lòng những cưu mang
    Trước khi có một tình yêu mãnh liệt với Hà Nội tôi đã từng rất sợ, hoang mang và lo lắng trước mảnh đất mà sau này đã gieo vào lòng tôi biết bao yêu thương, nhung nhớ. Nếu như ngày nhỏ mỗi lần được "vinh dự" cùng bố về Thủ đô cảm xúc khi ấy của tôi là sự háo hức, niềm vui sướng bởi khi ấy dẫu Hà Nội có đầy sự lạ lẫm đi chăng nữa thì bên cạnh tôi vẫn luôn có bờ vai vững chãi, bóng hình mạnh mẽ là bố bảo vệ, chở che. Hay có lần là cô sinh viên tỉnh lẻ được đi thực tế, thăm Thủ đô thì bên cạnh tôi vẫn có thật
  • Núi Trầm trong một chiều cuối Thu
    Nhiều người sẽ không tin được giữa lòng Thủ đô Hà Nội có một ngọn núi đá vôi cao hơn 800 mét và trở thành nóc nhà mới của Thủ đô khi tỉnh Hà Tây được sáp nhập vào Hà Nội năm 2008.
  • Ngôi nhà xưa và ký ức về bà
    Tôi không nhớ lần đầu tôi được bố tôi đưa về quê nội là năm tôi mấy tuổi, chỉ nhớ là rất bé. Thế nhưng những ấn tượng của những ngày thơ ấu ở quê thì tôi vẫn nhớ, vẫn còn nguyên trong ký ức. Tôi nhớ cái cổng nhỏ với hàng rào dâm bụt, nhớ ngôi nhà mái ngói, khoảng sân rộng với hai cây cau cao vút, căn bếp luôn thơm nồng khói lửa…; nhớ ông tôi rất nghiêm, bà tôi rất hiền và cô tôi (tất nhiên khi đó chưa lấy chồng) thì rất tuyệt vời!
  • Khi thành phố lên đèn
    Lang thang trên góc phố quen thuộc nhìn những ngọn đèn chiếu những tia sáng yếu ớt khiến bóng tôi đổ dài trên mặt đường. Tâm trí tôi lại nhớ về một thủa xưa cũ nào đó khi mà ánh sáng vẫn còn chút gì đó mới mẻ. Bởi thế mà tôi lại vô cùng thích thú khi được ngắm nhìn cảnh Hà Nội lên đèn. Từng ngọn đèn được bật sáng chiếu rọi con đường tôi đi ngang qua. Hàng cột điện thẳng tắp nối đuôi nhau thắp sáng khiến tôi thấy có chút háo hức mong chờ. Chờ đợi khoảnh khắc ấy. Khoảnh khắc tưởng chừng như rất đơn giản, rất đỗi bình thường và vẫn diễn ra hàng ngày ấy. Bây giờ ánh sáng có thể nhìn thấy bất kỳ đâu, bất kỳ chỗ nào và đủ mọi màu sắc nhưng trước kia thì khác. Ánh sáng là một điều gì đó rất xa xỉ.
  • Đình Nội Bình Đà: Lưu giữ ký ức thiêng liêng về Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân
    Trải qua hàng nghìn năm lịch sử, có những vùng đất không chỉ lưu giữ dấu tích của thời gian mà còn cất giữ trong mình ký ức thiêng liêng về cội nguồn dân tộc. Với tôi, đình Nội Bình Đà không chỉ là ngôi đình cổ của quê hương, mà còn gắn với tuổi thơ, với những mùa lễ hội tháng ba âm lịch và với niềm tự hào về vùng đất thờ Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân, vị thủy tổ của dân tộc Việt Nam.
  • Có một Hà Nội trên những chuyến xe
    Tôi đã đi nhiều chuyến xe trong đời nhưng có lẽ những chuyến xe buýt đối với tôi có nhiều kỉ niệm gắn bó, giống như tôi gắn bó với Hà Nội vậy.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Đánh thức di sản, tạo động lực phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô
    PGS.TS Bùi Hoài Sơn - Uỷ viên chuyên trách, Uỷ ban Văn hóa và Xã hội của Quốc hội chia sẻ, Hà Nội là nơi mỗi bước chân đều có thể chạm vào lịch sử, mỗi tên phố, tên làng, mái đình, mặt hồ, nếp nhà, câu hát, món ăn, làn điệu, nghề thủ công đều có thể kể một câu chuyện về chiều sâu văn hiến của dân tộc. Nhưng trong kỷ nguyên mới, câu hỏi đặt ra không chỉ Hà Nội có bao nhiêu di sản, bao nhiêu văn nghệ sĩ, trí thức, không gian ký ức, mà là làm thế nào để những giá trị ấy trở thành nguồn lực phát triển, thành sức mạnh mềm, thành động lực sáng tạo, thành năng lực cạnh tranh của Thủ đô.
  • [Podcast] Tản văn: Chiếc ghế mây của cha
    Những ngày mưa to gió lớn, không đi làm nương được, mẹ rủ đám con gái chúng tôi lấy ghế mây ra đầu hè ngồi khâu vá. Bà nội tôi đeo kính lão xỏ kim, bà cười móm mém theo những câu chuyện kể tếu táo của đám trẻ chúng tôi. Chiếc ghế mây phát ra âm thanh kin kít chịu đựng sức nặng cơ thể con người theo những điệu cười khúc khích.
  • Triển lãm “Ngàn năm di sản” quy tụ hơn 120 tác phẩm hội họa
    Hướng tới chuỗi sự kiện trọng đại kỷ niệm 950 năm Quốc Tử Giám (1076 – 2026) cùng 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, triển lãm mỹ thuật mang tên “Ngàn năm di sản” sẽ chính thức khai mạc vào ngày 8/8 tại Nhà Thái Học, Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám. Sự kiện kéo dài đến ngày 25/9/2026 hứa hẹn trở thành điểm đến văn hóa đầy sức hút, góp phần làm phong phú đời sống nghệ thuật của Thủ đô trong mùa thu này.
  • Khởi động Giải thưởng Better Choice Awards 2026
    Chiều 5/8, tại Trung tâm Đổi mới sáng tạo Quốc gia (NIC), Giải thưởng Better Choice Awards 2026 do VCCorp và NIC chính thức công bố khởi động. Giải thưởng nhằm tôn vinh, khuyến khích, cổ vũ những giá trị đổi mới, sáng tạo, áp dụng trong đời sống thực, phục vụ người tiêu dùng.
  • 5 lợi ích hàng đầu khi bạn thuê Coworking tại The Sentry
    Nhắc đến không gian làm việc chung đẳng cấp tại TP.Hồ Chí Minh, không thể bỏ qua The Sentry. Đây là điểm đến hàng đầu của sự chuyên nghiệp và sáng tạo. Đây đã và đang là lựa chọn ưu tiên của đông đảo doanh nghiệp cũng như cá nhân khi tìm kiếm một văn phòng làm việc chuẩn mực giữa lòng thành phố sôi động bậc nhất cả nước này.
Đừng bỏ lỡ
  • Thực hiện Luật Thủ đô 2026, Hà Nội tăng cường quản lý nhà nước về dịch vụ lữ hành
    Triển khai Luật Thủ đô 2026 có hiệu lực từ ngày 1/7, các quy định của Luật Du lịch và văn bản hướng dẫn liên quan trong hoạt động kinh doanh du dịch; Sở Du lịch Hà Nội đề nghị các tổ chức, đơn vị, doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ lữ hành trên địa bàn thành phố thực hiện một số nội dung quan trọng. Qua đó góp phần thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển du lịch Hà Nội năm 2026 và giai đoạn tiếp theo.
  • Ra mắt bộ sách "Tuyển tập các tác phẩm chọn lọc của Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz" bằng tiếng Tây Ban Nha
    Nhân kỷ niệm 100 năm Ngày sinh Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz (13/8/1926 - 13/8/2026) - nhà lãnh đạo kiệt xuất của Cách mạng Cuba, người bạn lớn, người đồng chí thủy chung của Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam, chiều 5/8, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo Trung ương tổ chức Lễ giới thiệu bộ sách “Tuyển tập các tác phẩm chọn lọc của Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz” gồm 24 tập bằng tiếng Tây Ban Nha.
  • Xây dựng Lễ hội Trung thu Thành cổ Sơn Tây thành sản phẩm văn hóa đặc trưng của Hà Nội
    Lễ hội “Trung thu Thành cổ - Sơn Tây xứ Đoài” năm 2026 do UBND phường Sơn Tây (TP Hà Nội) tổ chức sẽ diễn ra từ cuối tháng 8/2026. Hiện tại, công tác chuẩn bị Lễ hội đang được chính quyền phường Sơn Tây cùng các phòng, ban, ngành, đơn vị và 25 tổ dân phố khẩn trương triển khai, tạo khí thế sôi nổi, sẵn sàng mang đến cho Nhân dân và du khách một mùa Trung thu quy mô, đặc sắc và giàu bản sắc văn hóa xứ Đoài.
  • Phát động Cuộc thi trực tuyến “Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới” trên ứng dụng iHanoi
    Không chỉ đơn thuần là một đợt sinh hoạt chính trị rộng lớn, cuộc thi trực tuyến với tên gọi "Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới" hướng đến việc biến những định hướng chiến lược trong Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính trị thành niềm tin, thành nhận thức chung của mỗi người dân.
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Tôn vinh âm nhạc truyền thống tại “Cuộc thi Độc tấu và Hòa tấu nhạc cụ dân tộc toàn quốc - 2026”
    Ban tổ chức yêu cầu các tác phẩm tham dự “Cuộc thi Độc tấu và Hòa tấu nhạc cụ dân tộc toàn quốc - 2026” phải giữ được phong cách, âm hưởng dân gian đặc trưng hoặc được hòa âm, phối khí mới trên nền tảng làn điệu âm nhạc truyền thống Việt Nam, đồng thời phải được trình diễn trực tiếp bằng nhạc cụ dân tộc.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thanh Kim
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Thanh Kim.
  • Âm nhạc cuối tuần: “Chất men” văn hóa giữa lòng Hà Nội
    Chiều cuối tuần tại Nhà Bát Giác, những thanh âm đầu tiên của "Hà Nội - Niềm tin và hy vọng" vang lên như một lời chào quen thuộc dành cho người dân và du khách. Tiếp sau đó, những giai điệu jazz kinh điển của thế giới lần lượt cất lên qua phần biểu diễn của NSƯT Quyền Văn Minh và các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club, mở ra một không gian âm nhạc giàu cảm xúc ngay giữa trung tâm Thủ đô.
  • Đưa nghệ thuật truyền thống đến gần công chúng, bồi đắp tình yêu lịch sử qua “Âm nhạc cộng đồng”
    Tối 2/8, tại Nhà Bát Giác, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện đã mang đến cho đông đảo người dân và du khách một không gian nghệ thuật đa sắc, nơi những làn điệu cải lương, ca cổ, tân cổ và các tiết mục múa hòa quyện trong không gian của phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm. Đặc biệt, chương trình có sự giao lưu của các nghệ sĩ đến từ phương Nam, góp phần tạo nên cuộc gặp gỡ nghệ thuật giàu cảm xúc.
  • “Chuyện Hà Nội - Một ngày rất Hà Nội”: Kích cầu du lịch văn hóa, kinh tế đêm Thủ đô
    “Chuyện Hà Nội - Một ngày rất Hà Nội” - chương trình nghệ thuật do Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long thực hiện, đã ra mắt công chúng vào tối 30/7 tại Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long (số 31 - 33 phố Lương Văn Can, phường Hoàn Kiếm).
Phía sau một Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO