Mùa xuân bí ẩn trong thơ Văn Cao

CAND| 05/01/2009 08:42

Аọc lại thơ Văn Cao trong một ngà y đông lạnh, tôi thấy số phận thật đa đoan: người nghệ sĩ ấy lại hóa thiệt thòi vì quá tà i hoa.

Nếu sự nghiệp âm nhạc của ông không lớn đến như thế, thì có lẽ người ta sẽ chú ý hơn tới thơ ca để nghe thấy một tiếng nói khác, giống như  tiếng "người khổng lồ kêu thét suốt ngà y đêm", giống như tiếng sóng biển từng ám ảnh suốt cả đời ông.

Trong những ca khúc viết vử mùa xuân như bà i "Mùa xuân đầu tiên" ta nghe thấy những giai điệu vui, lảnh lót, êm đửm như điệu nhảy trong vũ hội. Thật lạ lùng: có một sự khác biệt giữa mùa xuân trong thơ và  nhạc Văn Cao rất rõ rệt.

Chồi non mùa xuân

Ở ca khúc, mùa xuân trong sáng, có thể nói là  "trong suốt". Còn mùa xuân trong thơ Văn Cao luôn mang một vẻ u uất - có lẽ đó cũng là  nét khác thường so với cái "mã" của mùa xuân thông thường được coi là  khoảnh khắc tươi trẻ nhất trong sự luân hồi của thời gian.

Và o một sáng mùa xuân, khi nói với người yêu "Em ở đây với anh/ cho bớt lạnh sáng mùa xuân náo níu" Văn Cao đã khép lại bà i thơ bằng một lời mời mọc "Chúng ta đi và o bí mật của mùa xuân". Bí ẩn ấy, trước hết vẫn là  nỗi buồn.

Chiếc xe xác đi qua phường dạ lạc viết và o mùa xuân 1945, thực sự là  mùa chết chóc của cả dân tộc. Ngã Tư Sở, xóm ăn chơi, lại là  điểm gặp của "bốn ngả âm u". Mưa phùn thơ mộng của xuân Hà  Nội trở thà nh "Tà n xuân nhễ nhại mưa cô tịch".

Có những câu thơ điểm theo nhịp phách của ca nhi, nhưng lại vẳng lên âm thanh của chết chóc: "...Khúc thanh xuân hử ơi phấn nữ/ Thanh xuân hử thanh xuân". Hăm hai tuổi, giữa độ tuổi xuân, vậy mà  bóng dáng Văn Cao điệp lại hình ảnh ông già  Đỗ Phủ: "Nhà  ta thuê mái gục tự mùa thu/ Gác cô độc hướng vử phường Dạ Lạc"...

Cùng một giai đoạn sáng tác trước cách mạng 1945, trong ca khúc, ta lại thấy Bến xuân "réo rắt oanh ca"..., "mùa xuân cùng xây nhà  bên suối", mùa xuân của Thiên Thai, nơi "hoa xuân chưa gặp bướm trần gian" và  không bao giử tà n xuân: "Có một mùa đà o dòng ngà y tháng chưa tà n qua một lần"... Sau cách mạng, sự khác biệt với thơ cà ng rõ.

Nhà  thơ đã viết một thiên trường ca chiếm hết "cả mùa xuân 1956"- như lời ghi ở cuối bà i Những người trên cử­a biển. Chương IV mang tên "Những ngà y báo hiệu mùa xuân" kết thúc bà i thơ có thể coi là  vui nhất của Văn Cao. Nhưng đã xuất hiện những tiên cảm u uất, những dự báo.

Bên "những con bói cá/ Аậu trên những dây buồm" nhà  thơ thấy "những con bạch tuộc/ Bao tay chân cố dìm một con người"... "Ta muốn gói cuộc đời gọn gà ng như trái vải/ Аã thấy loà i sâu nằm tròn trong cuống (...) Là m rỗng những con người lụi dần niửm hi vọng".

Cũng và o năm ấy, ở một bà i thơ khác, Văn Cao viết: "Cử­a đóng lại từ chín giử/ Không một cuốn sách chử đợi/ Dù những ngôi sao đang nở trên trời/ Dù đêm xuân bắt đầu trở lại".

Bút tích của Văn Cao và  Thúy Băng trên bản in tập thơ Lá (1988). Năm 1957, có một bà i thơ dà nh riêng cho Mùa xuân không nở. Văn Cao nói vử mình bằng một câu thơ u ám: "Có bao giử tôi sống thật mùa xuân của tôi". Tuy nhiên - và  điửu nà y cũng minh chứng lại tình cảm đối với "tuổi trẻ ngà y sau" mà  nhiửu bạn bè vong niên đã nói vử con người ông - dẫu "Mùa xuân qua đi không nở được/ Còn giữ lại cái mầm trong suốt đời tôi (...) Аể phải mọc lên trên mồ hôi những bông hoa trắng nhất/ cho tuổi trẻ ngà y sau thấy một mùa xuân đã mất"...

Như để lý giải vì sao "mùa xuân không nở", năm 1959, bà i Trong mùa xuân đời tôi viết vử "Những đêm đi trong những ngọn đèn lử­a đốt nhà  dà i từng cây số (...) Tôi đã nhìn thấy chung quanh tất cả/ những con người và  con vật/ Dũng cảm và  hèn nhát"...

Lạ lùng nhất là  mùa xuân năm 1960 trong Năm buổi sáng không có trong sự thật. àm ảnh phố phường, là  những chiếc mặt nạ. "Mọi người đeo mặt nạ đi chơi (...) Những mặt nạ gặp nhau chà o hửi (...) Từng con người/ Vội và ng lau mồ hôi và  nước mắt/ Trên những mặt nạ giấy bồi". Аối lập lại, là  "gian phòng trong suốt thủy tinh/ Em ở đây với anh/ cho bớt lạnh sáng mùa xuân náo níu".

Bút tích của Văn Cao và  Thúy Băng trên bản in tập thơ Lá (1988).

Dường như cà ng vử sau, mùa xuân ở thơ Văn Cao cà ng thu lại ở thế giới của hai người: "tạm biệt em/ mùa xuân bỗng thu lại dần ánh sáng" (Mùa xuân, em - 1988). Аây cũng là  bà i thơ xuân bí ẩn nhất của Văn Cao. Khi nói đến độ dà i của mùa xuân, dư vị của câu thơ lại là  một cảm giác nặng nử: "Có lẽ cuộc đời chúng ta còn đi/ dà i như mùa xuân đã đến". Phải chăng vì nó gắn với cảm nhận mệt mửi vử thế giới bên ngoà i?

Nhưng cảm giác vử cái khoảnh khắc chốc lát, bay biến của mùa xuân lại chan hòa mà u xanh, ánh sáng: "Vừa nghe qua mùa/ trà n và o ngườ¡ng cử­a mà u xanh/ chợt em đến/ có lẽ bên ngoà i hơi lạnh (...)/ bất ngử/ một con chim bay qua cử­a sổ/ tự nhiên ánh sáng bay đi/ em của anh - nói gì được bây giử/ nói gì được bây giử?.

Mùa xuân, em, vì thế, hà m chứa một nghịch lý bí ẩn. Ngay cả hình ảnh "em" cũng khác với hình ảnh quen thuộc của người đà n bà  có "khuôn mặt sáng trong và  bình lặng" (Khuôn mặt em), giữa mùa xuân lạnh "Thịt da em cho anh sưởi (...) Nghe nhựa mùa xuân/ Những nụ hồng mới nở/ Và  mật vừa thơm và  ong đã tới" (Năm buổi sáng...); Nà ng cũng là  người đã dẫn dắt ông đi qua sự hủy diệt của thời gian: "Và  đôi mắt em/ như hai giếng nước" (Thời gian).

Còn trong bà i Mùa xuân, em có lẽ là  bà i thơ cuối cùng của Văn Cao, năm 1988, ta thấy giữa thi nhân và  người đà n bà  trong thơ có một khoảng cách: "Ta nói gì với nhau không nhớ/ em ra đi (...) ta đợi nhau/ như chử mùa xuân/ hình như/ chỉ còn kỷ niệm/ giữa chúng ta/ không còn gì ở anh". Nhịp thơ đứt gãy, ngay kỷ niệm cũng là  bức rà o chắn. Nà ng chợt đến chợt đi, tan biến với "mùa xuân thả trên bà n tay em", khác hẳn với hình ảnh người đà n bà  mãi đọng lại ở những bà i thơ kia: "Dĩ vãng giữ trong tôi như một mùi cử/ Thơm ủ trong tóc người yêu".

Thường khi, người đà n bà  trở đi trở lại trong thơ ông gắn với hình ảnh sâu thẳm, lắng đọng nhưng cũng trà n đầy, trọn vẹn, trong sáng dường như để bù đắp sự viên mãn cho những gì khiếm khuyết trong "những ngà y dà i dằng dặc (...) những đau khổ" của đời thi nhân. Аó là  "mảnh trăng những đêm rừng cháy"... là  "khuôn mặt em là m giếng/ Аể anh tìm đáy ngọc châu".

Bởi vậy, hai hình ảnh song song Mùa xuân/ Em đã khiến cho bà i thơ nà y trở thà nh bí ẩn nhất trong thơ xuân của Văn Cao. Gần như cùng mùa xuân ấy, trong bà i thơ Trôi (bà i nà y được ghi đủ ngà y và  tháng: 16/1/88), hình ảnh người đà n bà  cũng gợi lại âm hưởng đứt gãy, bay biến ấy: "Tôi ôm em trong tay/ em vẫn trôi". Sau đó, không còn mùa xuân, chỉ có Ba biến khúc của tuổi 65, Trần trụi, Mùa thu, và  "mùa gió Nam thổi" (Tôi ở) - lúc ấy đã là  năm 1994, trong "Tuyển tập thơ Văn Cao" đây là  bà i thơ cuối cùng ông viết.

Trở lại mùa xuân trong ca khúc, vì sao mỗi lần vút lên, nhạc Văn Cao lại cuốn ta và o những cung bậc dặt dìu, êm đửm, giống như những điệu valses của Brahms, điệu "Tango mà u biếc" của Andersen - ngay từ trước Cách mạng tháng Tám? Và  tới những ngà y chiến tranh chống Pháp, mùa xuân của Sông Lô trà n trử tuôn chảy như một vũ khúc của J. Strauss: "Mùa xuân tới, nước băng qua ngà n, núi in ven bử xanh ôm bóng tre"...

Như vậy, không thể đơn giản giải thích không khí u uẩn bao trùm thơ xuân Văn Cao bằng hoà n cảnh xã hội. Có thể nói vì nhạc của Văn Cao chủ yếu được sáng tác thời trẻ, còn sau nà y ông coi "Nhạc là  mối tình đầu bị phản bội" chăng? Cũng có thể vì nhạc của Văn Cao hướng ngoại, còn thơ là  nơi "tôi đi qua tôi", là  "một nử­a mặt" của thi nhân đầy mâu thuẫn như biển trong thơ ông, trà n ngập mênh mông nước, vậy mà  vẫn "thà nh người khổng lồ kêu khát suốt ngà y đêm"?

Một tác phẩm nghệ thuật lớn luôn chứa đựng nét bí ẩn. Vẻ đẹp ở Mona Lisa, là  ở nụ cười bí ẩn. Gợi lên vẻ u uẩn của mùa xuân không nói hết, thơ ông là  "ngà n đáy sâu tới đáy không cùng", là  "Vô cùng biển cả/ những tiếng vang không bao giử đáp lại"

(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị
    PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam), nhận định, chúng ta đang có nhiều cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Trong đó, nổi bật là sự thống nhất về quyết tâm chính trị trong bối cảnh yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng, dư địa phát triển của các công nghiệp văn hóa Việt Nam, tác động của chuyển đổi số và nhu cầu gia tăng sức mạnh mềm quốc gia.
  • Khai mạc triển lãm ảnh “Những góc nhìn di sản”
    Trong khuôn khổ các họat động giao lưu văn học nghệ thuật của văn nghệ sĩ Hà Nội - Huế - TP Hồ Chí Minh đã diễn ra Lễ khai mạc triển lãm ảnh “Những góc nhìn di sản” tại trụ sở Liên Hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật TP Huế.
  • Phát huy tinh thần chiến thắng Điện Biên Phủ trong sự nghiệp xây dựng, bảo vệ Tổ quốc
    Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ của 72 năm trước (7/5/1954) không chỉ “chấn động địa cầu”, mà còn tạo nền tảng, sức mạnh để dân tộc ta viết tiếp bản anh hùng ca chói lọi trong thời đại Hồ Chí Minh, lập nên những chiến công hiển hách mà đỉnh cao là Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử năm 1975, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, cả nước đi lên xây dựng chủ nghĩa xã hội; bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ Tổ quốc.
  • Thanh niên Cửa Nam: Khát vọng sáng tạo, chung tay xây dựng Thủ đô giàu đẹp, văn minh
    Sáng 9/5, tại Phố Sách Hà Nội, Đại hội đại biểu Hội Liên hiệp thanh niên (LHTN) Việt Nam phường Cửa Nam lần thứ I, nhiệm kỳ 2026-2029 đã được tổ chức trang trọng với chủ đề: “Đoàn kết - Gương mẫu – Bản lĩnh – Đổi mới – Phát triển”. 70 đại biểu đại diện cho hơn 5200 hội viên, thanh niên từ 38 chi Hội, CLB, Tổ Đội nhóm toàn phường tham dự.
  • Hà Nội tổ chức thi hành Luật Thủ đô (sửa đổi) bảo đảm kịp thời, đồng bộ, thống nhất
    Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội Vũ Đại Thắng đã ký ban hành Kế hoạch số 177/KH-UBND ngày 1/5 về việc tổ chức thi hành Luật Thủ đô (sửa đổi). Kế hoạch đặt mục tiêu tổ chức thi hành Luật Thủ đô 2026 bảo đảm kịp thời, đồng bộ, thống nhất, hiệu lực, hiệu quả; gắn với việc triển khai Nghị quyết số 02-NQ/TW ngày 17-3-2026 của Bộ Chính trị về xây dựng và phát triển Thủ đô trong kỷ nguyên mới và quy hoạch tổng thể Thủ đô.
Đừng bỏ lỡ
  • Phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng
    Chiều 8/5, tại xã Phù Đổng, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội phối hợp với UBND xã Phù Đổng tổ chức Hội thảo khoa học về bảo vệ, phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích Quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng.
  • Lắng nghe Hà Nội qua những thanh âm cuối tuần
    Có những buổi chiều ở Hà Nội, âm nhạc không vang lên trong nhà hát, mà cất lên giữa khoảng trời mở của phố đi bộ, hòa cùng nhịp bước người qua lại bên hồ Gươm. Chính trong không gian ấy, “Âm nhạc cuối tuần” dần trở thành một phần quen thuộc của đời sống đô thị - nơi công chúng tìm đến không chỉ để nghe nhạc, mà để cảm nhận một nhịp sống văn hóa rất riêng của Thủ đô.
  • Hà Nội: Thêm hai làng nghề gia nhập mạng lưới Thành phố thủ công sáng tạo thế giới
    Tối 8/5, tại Hoàng thành Thăng Long, UBND Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ đón nhận làng nghề khảm trai sơn mài Chuyên Mỹ và làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng trở thành thành viên của mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới và khai mạc sự kiện trưng bày, trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 1)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Thí điểm thành lập Quỹ văn hóa, nghệ thuật từ trung ương đến địa phương
    Quốc hội Việt Nam vừa chính thức thông qua Nghị quyết số 28/2026/QH16 ngày 24/4/2026, tạo ra một bước ngoặt lịch sử cho sự phát triển của văn hóa và công nghiệp sáng tạo quốc gia.
  • Lần đầu tiên Tuồng, Chèo, Cải lương hội tụ trên cùng một sân khấu
    Dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm nay, công chúng sẽ có cơ hội thưởng thức một tác phẩm độc đáo mang tên "Bí ẩn triều đại phép thuật". Sự kiện đánh dấu bước đột phá hiếm có khi ba loại hình kịch hát truyền thống gồm Tuồng, Chèo và Cải lương kết hợp trên cùng một sân khấu. Bằng tư duy kể chuyện hiện đại, chương trình hứa hẹn mang đến không gian kỳ ảo, giàu cảm xúc, đặc biệt hướng tới khán giả trẻ và các em thiếu nhi trong mùa hè 2026.
  • "Chuyện sĩ tử" - Nơi lưu giữ 950 câu chuyện thực về hành trình học tập của thế hệ hôm nay
    Nhân dịp kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076-2026), một sự kiện lịch sử quan trọng của nền giáo dục Việt Nam, Ban Tổ chức đã chính thức phát động dự án "Chuyện Sĩ Tử". Dự án này được kỳ vọng sẽ xây dựng một "bảo tàng sống" độc đáo, nơi lưu giữ 950 câu chuyện chân thực về hành trình học tập, rèn luyện của các thế hệ học sinh, sinh viên ngày nay, nối tiếp truyền thống hiếu học của dân tộc.
  • Phát động cuộc thi chuyển thể truyện tranh “Kính vạn hoa”
    Với mong muốn mang đến hình thức thể hiện mới cho bộ truyện “Kính vạn hoa”, Nhà xuất bản Kim Đồng tổ chức Cuộc thi chuyển thể tác phẩm văn học “Kính vạn hoa” sang truyện tranh. Cuộc thi được phát động đúng dịp sinh nhật nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (7/5).
  • Nhìn lại diện mạo văn học thiếu nhi hôm nay
    Sáng 7/5/2026, Nhà xuất bản Kim Đồng phối hợp cùng Khoa Văn học, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn tổ chức tọa đàm “Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ”. Tọa đàm là cơ hội để nhìn lại đời sống văn học thiếu nhi hiện nay; vị trí, vai trò của văn học thiếu nhi trong đời sống đương đại và cách người viết trẻ hiện nay tiếp cận thế giới tâm hồn trẻ thơ.
  • Chuẩn bị diễn ra Liên hoan Sân khấu Hà Nội mở rộng năm 2026
    Ngày 05/5/2026, Phó Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội Vũ Thu Hà chính thức ký ban hành Kế hoạch số 181/KH-UBND về tổ chức Liên hoan Sân khấu Hà Nội mở rộng năm 2026, một sự kiện văn hóa nghệ thuật lớn được chuẩn bị kỹ lưỡng để chào mừng nhiều dấu mốc quan trọng của Thủ đô.
Mùa xuân bí ẩn trong thơ Văn Cao
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO