Một thoáng "Tràng An"

Đặng Hiển| 17/07/2017 09:17

Tôi nhận được tập thơ Tràng An 8 của CLB Tràng An cách đây mấy năm và đã đọc đi đọc lại không dưới hai lần. Mỗi bài thơ đều đem đến cho tôi biết bao cảm xúc tươi mới.

Một thoáng

Chủ nhiệm của CLB Tràng An là Nguyễn Thị Ngọc Hà, một cây bút đa năng, riêng về thơ đã là tác giả của 5 tập thơ cùng nhiều giải thưởng văn học. Chị góp cho Tràng An 8 ba bài thơ: Chỉ còn tiếng gió tiễn đưa, Tựa vào nỗi nhớ quê, Giọt buồn trong vắt.

Chỉ còn tiếng gió tiễn đưa là lời kính viếng hương hồn nhà thơ lão thành Trinh Đường. Điệu trầm buồn thấm đẫm bài thơ từ câu đầu đến câu cuối. Nỗi buồn thương tiếc một nhà thơ đã đi xa cũng là nỗi buồn nhân thế. Giai điệu cảm xúc ở đây lại tìm được thể điệu phù hợp nhất - thể lục bát, qua tay bút điêu luyện càng ru hồn người trong nỗi buồn thương, nhớ tiếc. Ở bài thơ thứ ba Giọt buồn trong vắt, bút pháp hiện thực trữ tình nhuần nhị của tác giả đã kết hợp với bút pháp tượng trưng càng gợi nhiều liên tưởng và suy tưởng. Ở đây là nỗi buồn “trong vắt” vì đó là nỗi buồn cần được chia sẻ và là nỗi buồn lớn của một đời người như những “giọt buồn” “tung lên trời ướt cả mùa thu”.

Cây bút thơ Nguyễn Thị Ngọc Hà còn có khả năng cập nhật những vấn đề thời sự như trong bài Tựa vào nỗi nhớ quê. Điệp từ “chạm” trong đoạn đầu tả người chiến sĩ hải quân đã chạm vào trái tim nhân vật trữ tình, cũng chạm vào trái tim người đọc. Nhưng cái tứ của bài thơ mới là tư tưởng lớn của bài thơ, là “xương sống” của bài thơ. Tựa vào nỗi nhớ quê đó chính là sức mạnh vô song của người lính bảo vệ biên cương, bảo vệ biển đảo trước kẻ thù mới mà cũ…

Trong khi đó, Đỗ Ánh đã thành công trong việc miêu tả vẻ đẹp của những bức tranh của họa sĩ qua bài Thăm xưởng vẽ cuối năm. Nếu chỉ có thế, bài thơ cũng chỉ có giá trị minh họa, nhưng quan trọng hơn, tác giả đã nói về người họa sĩ, chủ thể sáng tạo như một nhân vật trữ tình, một tính cách trữ tình.

“Mê đắm gửi gam màu nóng lạnh
Quên cả mùa xuân chực cửa ngoài
Con tim, nét cọ cùng rung mạnh
Theo nắng thu vàng sắc lá phai”

Đấy là họa sĩ quên cảnh vật ở bên ngoài nhưng cao hơn, ông quên đời, đời phàm với cả những tầm thường của nó.

“Nghệ sĩ chìm sâu vào sáng tạo
Quên đời tủn mủn những bon chen
Săn tìm danh vọng, xoay cơm áo
Đố kỵ, âm mưu, mộng thấp hèn”.

Ông quên những cái đó vì ông đang chiêm bao, chiêm bao cả những điều đẹp hơn mùa xuân.

“Mộng du, gia chủ mê mải vẽ
Qua cửa, nàng Xuân chẳng dám vào
Và tôi cũng cúi chào lặng lẽ
Cầu anh hoàn tất cuộc chiêm bao”.

Nghệ thuật là giấc mơ của nghệ sĩ. Con người cần những giấc mơ để sống. Xét cho cùng thì đời người là một giấc mơ dài, vậy phải mơ cho đẹp. Nghệ thuật góp một phần làm phong phú thêm giấc mơ đẹp đó.

Thơ cần nâng lên triết lý, tất nhiên triết lý bằng sự sống, bằng hình tượng chứ không bằng khái niệm. Triết lý trong cảm xúc, có nhà thơ gọi là trữ tình triết lý. Thơ Tràng An có nhiều câu trữ tình triết lý như thế.

Triết lý về sự hi sinh của mẹ cho tiền đồ, cho ước vọng của con.

“Dấn thân ở phía bão dông 
Mẹ nhường con phía mênh mông chân trời”
(Mẹ - Nguyễn Tiến Minh)

Triết lý về nỗi đau của người con trước cơn bệnh của mẹ già:

“Chúng con cháu chắt hàng đàn
Mà không đỡ nổi một lần mẹ đau”
(Mùa Vu lan - Hạnh Mai)

Triết lý về nỗi đời dâu bể, vô thường:

“Phận sông một kiếp nông sâu
Sóng ngầm chạm đáy 
nghẹn đau lòng thuyền”
(Cõi đời - Trần Văn Chọn)

Ném thia lia (Đặng Văn Chương) có một tứ hay mới: “Tan bọt nước, còn gì để nói / Tôi cầm / năm tháng / Ném thia lia”. Tiếc rằng tứ này lại chưa quán xuyến toàn bộ hình tượng của bài thơ thành ra chưa trở thành ấn tượng sâu lắng trong lòng người đọc.

Chiều cao của tư tưởng lại tùy thuộc vào chiều sâu của cảm xúc. Cổng làng của Vũ Đình Long là bài thơ có câu hay, xúc động:

“Thương người đi mãi không về
Cổng làng vịn bóng hàng tre khóc thầm”

Bài Tôi đi tìm lại tuổi tôi cũng của Vũ Đình Long có một câu trữ tình triết lý hay: “Một thời nhìn thấy bình minh / Tưởng như gặp nắng, thình lình lại mưa” được chia sẻ bởi những ai từng hy vọng rồi thất vọng trong đời. Tứ thơ này cần được phát triển nhưng tác giả lại kết thúc bài thơ bằng câu: “Thời gian vút tựa cánh chim/ Tuổi xanh đi mãi biết tìm nơi đâu” làm cho bạn đọc hiểu tư tưởng và chủ đề bài thơ hẹp lại.

Trầm tư tâm linh là một khuynh hướng thơ hiện đại. Đêm của Lan Phiến là một ví dụ. Có những bài chỉ như vài nét tâm tư mà vẫn ám ảnh. Đó cũng là thơ sâu. Hình như của Phạm Đức Nghiệm là một bài như vậy. “Hình như vài giọt mưa thôi / Áo thì chưa ướt, mắt tôi ướt thầm / Hình như những cái lỗi lầm / Để tôi tuột cái tôi cầm trên tay / Hình như có nợ có vay / Để tôi trả giá tháng ngày… hình như”. Nhưng muốn viết những bài này phải có trải nghiệm và trải nghiệm đã đọng lại trong tâm thức thành những thao thức, những ám ảnh, những hối tiếc… khôn nguôi. Khuynh hướng này đòi hỏi tư tưởng cần sâu hơn để thỏa mãn độc giả. 

Có những bài chưa hay do tư tưởng trong bài chưa rõ như: Thiếu nữ Paris, Gửi người phố Hiến, Về Phú Thọ; có bài tư tưởng chưa tập trung như bài Chùa Đọi sau cơn bão; có bài nghệ thuật hay nhưng buồn quá, buồn đến mức không thể chia sẻ được, như bài Hà Nội mùa lá bay…

Cái khó cũng là ở chỗ đó, cảm xúc của tác giả phải biểu hiện bằng cách nhìn của nhân vật chứ không phải bằng lời nói cảm thán hay triết luận, vì thế mà cần phải đề phòng bài thơ lạnh lùng quá, không hấp dẫn. Tôi tán thành cách tả, cách diễn đạt của Trận chiến không ngủ của Cù Thúy Loan. Tác giả tả anh thương binh bị bệnh thần kinh do ám ảnh của những trận chiến quá ác liệt. Tác giả đã khéo léo sử dụng một số từ đắt để thể hiện sự đau xót trước ảnh hưởng của chiến tranh đối với người chiến sĩ “Vị Xuyên nằm ở đó / Bao xương máu anh hùng/ Thần kinh anh bốc lửa/ Diễn trận đánh triền miên/ Không đêm nào ngủ yên”.

Tràng An 8 có một số bài thơ viết về danh nhân, phần lớn là danh nhân văn học. Vẫn nghe Bùi Giáng (Phạm Đức Nghiệm), Ảo ảnh bến Phong Kiều (Bùi Thị Hạnh), Thăm nhà Trạng Nguyễn Quỳnh (Lưu Hoành Khánh), Trước mộ Nguyễn Công Trứ (Nguyễn Mạnh Chu)... là những thành công bước đầu, có tính chất gợi mở.

Còn nhiều điều nữa như về nghệ thuật, thơ Tràng An biết nói ngắn, hàm súc, ý tại ngôn ngoại (ví dụ bài Mua giày của Lê Anh Phong chỉ có 4 câu mà lời bình phải dùng tới gần 1000 chữ - xin xem bài bình của Đặng Hiển trên báo Người Hà Nội số 26.4.2017). Tràng An cũng biết nói bằng chi tiết, chi tiết nghệ thuật, chi tiết sự sống, chi tiết trữ tình như Nhớ áo tơi, mượn hình ảnh chiếc áo tơi, nỗi nhớ áo tơi mà nói về tình quê, hay sử dụng thủ pháp chuyển đổi cảm giác (Nắng hạ); Đổi mới thi pháp (từ tả thực sang ẩn dụ tượng trưng, có yếu tố lập thể) như Lê Anh Phong (đã có bài viết riêng trên Tản Viên Sơn số tháng 1/2017). Thơ 4 câu có sự hạn chế của số chữ, số câu và vần luật cũng là một loại thơ khó. Thơ 4 câu của Duy Khoát, Nghiêm Bằng, đặc biệt là Duy Khoát hé mở triển vọng thành công của loại thơ 4 câu trong thơ đương đại.

Tràng An 8 có bài thơ có dấu hiệu của trường ca (thu nhỏ) như Nhẩn nha phố của Đoàn Thông. Trường ca là thể loại trữ tình dài bao gồm trong đó các yếu tố tự sự, triết luận, triển khai trên nhiều phương diện của hiện thực, của chủ đề, trong không gian nghệ thuật rộng và thời gian nghệ thuật dài. Tất cả đều phải biểu hiện bằng hình tượng, cảm xúc. Nhẩn nha phố của Đoàn Thông thiên về bức tranh hiện thực theo phương thức trữ tình phê phán; làm thơ theo thi pháp này cần đề phòng sự khô khan và đơn điệu.

Tất cả chỉ nói lên một điều: Thơ Tràng An đã vượt mặt bằng thơ CLB để đạt tới mặt bằng thơ Hà Nội, thơ Việt Nam. 
(0) Bình luận
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • 950 năm thành lập Quốc Tử Giám - Tôn vinh giá trị của Đạo học Việt Nam
    Tối 9/1, tại Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám, chương trình nghệ thuật “Đạo học” đã diễn ra, trở thành điểm nhấn đặc biệt trong chuỗi hoạt động chào mừng 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076–2026) – Trường Quốc học đầu tiên của Việt Nam, đồng thời mở đầu cho một năm mới đầy ý nghĩa.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Tiếng “tút tút” cuối cùng (Kỳ 1)
    Xóm Tìm nằm nép mình bên dòng sông Trà Lý, nơi bầu trời dường như sà xuống thấp hơn, và mùi bùn non cứ thế quyện vào hơi thở, vào máu thịt của những người dân lam lũ. Ở cái xóm nhỏ ven đê này, mỗi buổi sáng, vào lúc sáu giờ, một chuỗi âm thanh quen thuộc “tút tút…” lại vang lên từ chiếc loa truyền thanh của xã đặt trên đỉnh cột làm từ một cây xoan già.
  • Điểm hẹn cuối tuần với jazz và những giai điệu quen thuộc giữa lòng Hà Nội
    Sau những buổi biểu diễn để lại nhiều dư âm, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” tiếp tục trở lại vào chiều Chủ nhật tuần này tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, mang đến cho công chúng Thủ đô một cuộc hẹn âm nhạc giàu cảm xúc.
  • "Con đường gốm sứ" lặng lẽ hòa vào nhịp sống hiện đại của Thủ đô
    Dọc theo triền đê sông Hồng, giữa dòng xe cộ nối tiếp mỗi ngày, những mảng tranh gốm sứ nhiều màu sắc vẫn hiện hữu như một phần quen thuộc của cảnh quan đô thị Hà Nội. Không còn là điểm dừng chân thu hút sự chú ý như hơn một thập kỷ trước, bức tranh tường ngày nay tồn tại lặng lẽ giữa nhịp sống thường nhật, gợi nhắc một dấu mốc lịch sử Kỷ niệm nghìn năm Thăng Long- Hà Nội.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Ngọc Hưng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Ngọc Hưng.
  • Trưng bày "Ngựa về phố" tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám
    Ngày 8/1, Trung tâm Hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu-Quốc Tử Giám khai mạc trưng bày chuyên đề "Ngựa về phố" nhân dịp chào đón năm mới Bính Ngọ 2026.
  • 5 di sản văn hóa phi vật thể mới được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch công bố
    Năm di sản ở Nghệ An, Ninh Bình, Hưng Yên vừa chính thức được Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch ký quyết định công bố trong Danh mục di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
  • Liên hoan “Giữa miền di-dịch” quy tụ nhiều nghệ sĩ quốc tế
    Tháng 1 năm nay, Liên hoan nghệ thuật lưu động “Giữa miền di-dịch” sẽ chính thức cập bến tại Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh, với sự tham gia của các nghệ sĩ nổi tiếng trong nước và Đông Nam Á. Sự kiện hứa hẹn mở ra không gian đối thoại đa chiều, nơi những câu chuyện xuyên biên giới được kể lại bằng ngôn ngữ của hội họa, múa, thơ và âm nhạc.
  • [Podcast] Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
  • Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng 2026 quy tụ khoảng 900 đại biểu, nghệ sĩ
    Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng (DANAFF) lần thứ Tư dự kiến có khoảng 900 đại biểu, nghệ sĩ, nhà làm phim, chuyên gia tham dự, trong đó khoảng 200 khách mời quốc tế. Liên hoan phim tiếp tục trao các giải thưởng cho phim châu Á, phim Việt Nam xuất sắc, đạo diễn, diễn viên và kịch bản.
Một thoáng "Tràng An"
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO