Hà Nội cà phê

Hanoimoicuoituan| 14/08/2022 15:28

Thời sinh viên ở Huế, tôi bị ám ảnh mỗi lần đạp xe ngang qua những quán cà phê khu vực Trương Định - Phạm Hồng Thái hay Thành Nội. Ấy là bởi cái cảnh tượng người ta ngồi trong quán nhìn ra. Họ ngồi uống cà phê mà như thể tọa thiền. Như thể bất động trăm năm.

Hà Nội cà phê
Minh họa: Nguyễn Đăng Phú.

Sau khi rời Huế, giấc mơ hằng đêm chập chờn gương mặt bạn bè và không gian quán xá cà phê. Có một giấc mơ lặp đi lặp lại. Rằng Huế, “phía trước”, có một quán cà phê rất đặc biệt. Đó là quán cà phê giữa bạt ngàn hoa. Những bộ bàn ghế la liệt đặt lên hoa. Khách cứ rẽ hoa mà đi, vịn hoa mà ngồi. 

Giấc mơ thật đến nỗi, mỗi lần tỉnh giấc, tôi không minh định được là cái quán cà phê hoa ở Huế có thật hay không. Về sau, tôi thức nhận, thì ra bối cảnh của giấc mơ hoa Huế có nguyên mẫu là cái sác, nhìn từ nhà cũ của tôi ở quê xa. Không hiểu sao cái vùng đất xa xa phía đằng sông ấy người làng tôi lại gọi là “sác”. Tuổi thơ của tôi và bạn bè cùng xóm gắn với những buổi đi hái rau lợn, mò cua cất tép trước sác. 

Có ai ngờ, cái sác rậm rì cỏ cây đồng nội thời thơ ấu nơi quê nhà lại móc xích liên nối với hàng quán cà phê giữa bạt ngàn hoa trong giấc tôi mơ Huế. Rồi gần đây, không gian cà phê hoa Huế trong giấc mơ của tôi có dịp được tái gợi bằng những khung cảnh rất thực khi tôi khám phá quán xá cà phê Hà Nội. Ấy là lần bạn chở tôi lên Highlands Coffee trên đường Nhật Chiêu. Trước khi rẽ vào Nhật Chiêu là đi qua một nhà hàng nằm trên một bãi cỏ gần thung lũng hoa hồ Tây. Giữa bạt ngàn cỏ hoa là ngổn ngang khách dừng chân ăn uống vui chơi tụ bạ...

Một lần khác, tôi ngồi cà phê một mình trên đường Đinh Tiên Hoàng. Trước mặt tôi, xa xa ra mép hồ Gươm là tua tủa cỏ đuôi chồn hoải hoang tím rịm. Cỏ hoa dâng ngập cả những chiếc ghế đá mà các đôi tình nhân đang ngồi ngắm hồ... Ra thế, như dòng sông dẫu qua bao nhiêu ngả rẽ thì vẫn liền lòng, những đoạn đời rạc rời của tôi vẫn tự biết cách chắp mối bằng thứ tơ ký ức, keo giấc mơ. Quê nhà tuổi thơ, Huế thanh xuân và Hà Nội trung niên châu tuần hợp nhất. Cũng tại cà phê.

Uống cà phê quán quen, chỗ ngồi quen, cho ta cảm giác thân thuộc, tự tin, tự chủ. Uống cà phê quán lạ cho ta cảm giác được xê dịch, được thay đổi thực đơn. Chẳng hạn, cũng là Highlands Coffee, nhưng ngồi ở đối diện Ga Hà Nội khác với ngồi ở bên chân Cột cờ Hà Nội, ngồi ở Nhật Chiêu hồ Tây khác với ngồi ở "Hàm Cá Mập" hồ Gươm hay ở Trấn Vũ hồ Trúc Bạch.

Ngồi ở Nhật Chiêu, ta như thể một chiều xa thành phố, trượt ra bên lề Hà Nội. Hay cũng là Giảng, nhưng Giảng Yên Phụ không giống Giảng Nguyễn Hữu Huân. Ngồi ở Giảng Nguyễn Hữu Huân là ngồi ở một "địa chỉ đỏ" cà phê mà bao nhiêu người muốn được trải nghiệm. Đây là nơi khai sinh ra món cà phê trứng nức tiếng lừng hương. Thế nhưng, vào một ngày cuối năm, ta tản bộ ra Giảng Yên Phụ. Chọn chiếc ghế bên ngoài cửa quán, dựa lưng vào tường, nghênh diện đông phong, nheo mắt thả khói thuốc sang bên kia, nhìn đường đời tấp nập, chẳng biết người ta đi về đâu để làm gì mà ai cũng vội, “thương cho người rồi lạnh lùng riêng”. 

Khỏi phải nói cái độ cuồng cảm giác của tôi những mùa Hà Nội giãn cách vì dịch bệnh. Hàng quán đâu đâu cũng gắn biển bán mang về. Ôi chao, cà phê mà không được ngồi quán, mà mang về, thì còn nói làm gì. Ngồi trong tiệm cà phê là ngồi giữa thiên nhiên, nhìn “bốn mùa thay lá thay hoa thay mãi đời ta”. Khác với ngồi nhà.

(0) Bình luận
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ
    Tôi chỉ ghé lại Hà Nội chơi trong một quãng ngắn của năm tháng thanh xuân mình đã đi qua. Ừ, chỉ là một quãng dừng chân ghé lại.
  • “Xứ của Hiền” - cuốn tản văn như một album ảnh màu sepia
    Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
  • Hạ giới tròn trăng
    Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
  • Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Động lực mới cho phát triển văn hóa Thủ đô
    Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, ban hành ngày 7/1/2026 là văn kiện có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, thể hiện bước phát triển mới trong tư duy lý luận của Đảng về vai trò, vị trí của văn hóa trong phát triển đất nước. Với tầm nhìn dài hạn và tư duy đổi mới sâu sắc, Nghị quyết số 80-NQ/TW đã trở thành “kim chỉ nam” cho phát triển văn hóa của mỗi địa phương. Với riêng Thủ đô Hà Nội - trung tâm chính trị văn hóa kinh tế văn hóa của cả nước, Nghị quyết đã tạo động lực mới để Thủ đô phát huy vai trò trung tâm, dẫn dắt trong phát triển văn hóa.
  • Nâng cao hiệu quả triển khai cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật ở Việt Nam
    Việc thực hiện cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật công lập đang đặt ra nhiều vấn đề cả về lý luận và thực tiễn. Tại hội thảo khoa học “Nghiên cứu cơ chế tự chủ của các đoàn nghệ thuật” do Viện Văn hóa, Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam tổ chức mới đây, bên cạnh việc nhìn nhận lại thực trạng, các ý kiến, tham luận cũng đã đề xuất nhiều giải pháp nhằm gỡ nút thắt cho việc thực hiện cơ chế tự chủ hiện nay của các đoàn nghệ thuật.
  • Ra mắt Tủ sách Thanh niên: Những trang sách chắp cánh khát vọng tuổi trẻ
    Nhân kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh (26/3/1931 - 26/3/2026), hướng tới Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII, NXB Kim Đồng ra mắt Tủ sách Thanh niên nhằm góp phần lan tỏa văn hóa đọc và bồi đắp lý tưởng sống cho thế hệ trẻ.
  • Phòng Công tác xã hội Bệnh viện Tim Hà Nội - Kết nối yêu thương, lan toả trách nhiệm cộng đồng
    Kỷ niệm 10 năm Ngày Công tác xã hội Việt Nam (25/3/2016 – 25/3/2026) cũng là dịp để nhìn lại những đóng góp thầm lặng nhưng vô cùng ý nghĩa của Phòng Công tác xã hội - Bệnh viện Tim Hà Nội, trong hành trình chăm sóc sức khỏe nhân dân.
  • Festival "Về miền di sản Bắc Ninh - 2026" với nhiều hoạt động đặc sắc, ý nghĩa
    Festival "Về miền di sản Bắc Ninh - 2026" với chuỗi hơn 30 hoạt động văn hóa, thể thao và du lịch đặc sắc, hấp dẫn được tổ chức từ cuối tháng 2 đến đầu tháng 4/2026, điểm nhấn là Lễ đón nhận Bằng của UNESCO ghi danh Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ vào Danh mục di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp...
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội cà phê
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO