Người ở lại

Nguyễn Qúy Thường| 16/06/2020 16:52

Cô giáo hiệu trưởng trường tiểu học Cồn Mây vồn vã: Ô tô phải để lại đây thôi. Chúng cháu đã bố trí mấy xe máy để đưa các bác tới điểm trường cần xây dựng cách đây gần hai mươi cây số nữa. Đó là điểm trường khó khăn nhất của Cồn Mây. Cháu thực sự áy náy vì đường tới đó cheo leo quá.

Người ở lại
Minh họa của Nguyễn Văn Đức
Cô giáo hiệu trưởng trường tiểu học Cồn Mây vồn vã:

- Ô tô phải để lại đây thôi. Chúng cháu đã bố trí mấy xe máy để đưa các bác tới điểm trường cần xây dựng cách đây gần hai mươi cây số nữa. Đó là điểm trường khó khăn nhất của Cồn Mây. Cháu thực sự áy náy vì đường tới đó cheo leo quá.

Nói rồi cô nhìn bà giáo già, thành viên trong đoàn thiện nguyện, không khỏi lo lắng, liệu bà có chịu đựng được con đường khổ ải mà đoàn sắp phải qua không.

Quả là một chuyến đi bão táp. Ngồi trên chiếc xe máy cào cào, vành cuốn xích sắt chống trơn trượt, cứ tưởng đang ngồi trên cục sắt biết di động. Người và xe lấm lem, ướt đầm bùn đất. 

Đón đoàn là một người đàn ông trung niên cao to, dáng chắc nịch, gọn gàng trong bộ quần áo bộ đội đã bạc màu. Anh nở nụ cười thân thiện, giới thiệu mình là trưởng bản. Đứng cạnh anh là một cô gái trong trang phục xanh đen truyền thống của người phụ nữ dân tộc H’Mông, địu một bé trai kháu khỉnh. Cô mừng rỡ, tíu tít chào hỏi mọi người và chỉ tay vào ngôi nhà lụp xụp: Đây là lớp học của bản ạ. Cả đoàn, nhất là bà giáo già, có phần sững sờ pha chút ngạc nhiên trước vẻ đẹp dịu dàng thuần khiết, mộc mạc của cô giáo người H’Mông.

Công việc chưa đâu vào đâu thì cơn mưa ập đến. Những hạt mưa to như  những giọt thuỷ tinh lấp loáng ào ạt dội xuống. Ngôi nhà lá ọp ẹp tưởng như không thể chống chọi được những cơn cuồng phong. 

Gió mưa vẫn xối xả không dứt. Bóng đêm như chiếc lưỡi khổng lồ chỉ một loáng đã liếm gọn chút ánh sáng còn rơi rớt. Ở lại ngôi nhà lá dột nát chỉ còn lại cô giáo người H’Mông và bà giáo già.

Cô giáo cho thêm mấy gộc củi vào bếp. Bà giáo già thích thú lắng nghe tiếng nổ lép bép của lửa bén, chăm chăm nhìn những lưỡi lửa nhảy múa, mặc cho cơn thịnh nộ của mưa rừng đang gào rú phía ngoài. Cả đời bà đây là lần đầu tiên được ngồi bên bếp lửa hồng giữa chốn rừng sâu, với tay là tới cổng trời, được ăn những củ sắn nóng hổi, thơm phức mà cô giáo đang chăm chú lùi vào đống than đỏ rực. Bà trìu mến ngắm nhìn khuôn mặt ửng hồng vì bếp lửa của cô giáo. Thì ra con bé không phải người H’Mông, mà lại là Kinh, quê Ba Vì, cũng tên là Vân như con gái bà. Bà giáo già không thể hiểu nổi, một cô bé  người Kinh yếu đuối thế này sao lại có thể chịu đựng được bao năm ở nơi này chứ.

Khi biết bà giáo già là đồng hương, cũng có con gái tên là Vân, cô giáo thấy lòng mình trở nên thanh thản. Đã lâu lắm rồi hôm nay bên bếp lửa hồng cô mới được nói chuyện với một người từ miền xuôi lên. Ôm chặt đứa con vào lòng - thằng bé tên Vô Thường, cô được dịp cởi lòng, cởi dạ. Cô kể, ngày còn vác cái bụng ềnh ễnh chửa thằng bé này, hết ông xã hỏi, ông huyện dòm, rồi ông tỉnh cũng tò mò xem tác giả của cái bụng kia là anh chàng nào, Kinh hay H’Mông? Ai hỏi, con cũng cười, mặt tỉnh queo "hỏi chi, hỏi hoài, con của ông Thần Suối, chứ còn ai nữa! Cứ ra suối tắm xem, cô gái nào mà chẳng thụ thai”.

Bà giáo già nheo mắt hỏi:

- Thật thế à, cô bé? Bác thấy hình như đôi mắt của trưởng bản dành cho mẹ con  cháu có gì lạ lắm. Lúc cháu tiễn trưởng bản về bác còn nghe bọn cháu nói chuyện với nhau. Bác biết hết cả rồi nhé.

Bà giáo già cười hóm hỉnh, Vân giật mình. Thế là bí mật của mình lộ hết rồi. Nhưng nhìn vẻ mặt đôn hậu, cái nắm tay thân thiết và ánh mắt yêu thương của bà làm Vân yên lòng:

- Con yêu anh ấy. Chỉ mình bác biết thôi đấy nhé.

Đêm về khuya. Xa xa vài đốm lửa vụt sáng rồi lại tắt ngấm tạo cho ta một cảm giác nơi núi rừng này thật âm u kì bí. Không hiểu có phải vì những đốm lửa xa tít tắp ẩn hiện trong đêm nơi heo hút này mà bà giáo già cứ thao thức mãi. Đêm tĩnh mịch, tiếng lao xao của cỏ cây, tiếng nước suối chảy rầm rì không phút ngơi nghỉ và cả những cơn gió lạnh ướt đẫm hơi nước lùa qua những cánh liếp mỏng manh càng làm bà giáo ớn lạnh. 

Bất giác bà giáo già quay sang ôm lấy Vân. Không hiểu có một sợi dây vô hình nào đó gắn kết giữa hai người mà Vân biết ngay được bà giáo già đang nghĩ gì về mình, Vân thủ thỉ:

- Ở điểm trường này, mấy năm trước có ba giáo viên, nhưng một cô giáo người Kinh đã bỏ cuộc về xuôi. Giờ chỉ còn hai, con và một cô giáo người H’Mông. Cô ấy sống với chồng con ngay trong bản. Cuối cùng chỉ còn mình con trong căn nhà này. Cô đơn lắm bác ạ. Nhiều lúc nhớ đến đứa bạn bao năm buồn vui, hờn giận nơi đây mà lòng tái tê. Nhận được thư của nó mà nước mắt cứ trào ra. Bức thư đầu ngắn gọn mà con cứ đọc đi đọc lại từng dòng, từng chữ. Với con, mỗi dòng ấy, chữ ấy chẳng khác gì những giọt máu đang rỉ ra từ vết thương lòng của nó và của chính con. Nó đã lấy chồng, vơ váo được anh bán thịt lợn ngay đầu làng. Thế cũng là tốt rồi, gì thì gì nó cũng đã ở tuổi ba lăm. Ngày ngày trên chiếc xe máy hôi rình mùi máu, mùi thịt, theo chồng từ lúc gà chưa gáy canh ba để ra thành phố bán thịt lợn…

Bức thư thứ hai nó khoe, rằng nó đã đổi nghề. Ngày ngày với chiếc xe đạp két rỉ, không phanh, không chuông, rong ruổi khắp hang cùng ngõ hẹp của cái thành phố xa lạ. Những ngày đầu, đêm ngủ nó còn nằm mơ lảm nhảm câu thần chú “Đồng nhôm sắt vụn bán đê …”.  Như sợ con buồn, nó lại còn viết “Tao thấy ổn mà. Mấy khi được tung hoành dọc ngang giữa nơi đô thị, hì hì!”. Trên mọi nẻo đường “đồng nát” nó đã gặp những bọn trẻ lớp một, lớp hai tung tăng tới trường, và mỗi lần như thế nó không khỏi chạnh lòng nghĩ đến mái trường dột nát, đến mấy đứa học trò lam lũ, quần áo cũ nát, mặt mũi lấm lem ở nơi mây trắng phủ kín quanh năm này.

  Những lúc buồn con lại lôi những bức thư “tình” của nó ra đọc. Và ngẩn ngơ trong lòng.

Con tự hỏi, chúng nó dần dần đi cả mà sao mình vẫn ở lại đây. Vì yêu nghề? Vì lũ trẻ? Cũng đã bao lần con thu gom đồ đạc để trốn chạy nơi này, nhưng rồi tiếng lũ trẻ líu ríu sân trường đã níu chân con lại. Con yêu những ánh mắt trong veo trên khuôn mặt lem luốc của chúng. Và cũng có thể là những đêm trăng, là tiếng suối rì rầm, là tiếng sáo gọi tình và cả mùi ngai ngái, nồng nồng nơi đây đã ngấm sâu vào ruột gan, vào con tim, vào từng mi li huyết quản của con? Không lý giải được. Nhưng có lẽ là tất cả.

Có những đêm, nhất là những đêm trăng sáng vằng vặc, tiếng sáo gọi tình cứ văng vẳng lúc gần lúc xa, và những lúc ấy đôi mắt như có lửa của người trưởng bản nhìn con lại hiện lên làm cho trái tim cô đơn cứ thổn thức. Anh ấy đẹp trai, cao to, bờ vai rộng mênh mông. Nhưng bờ vai đó không phải dành cho con. 

Có những lần, khi tiếng sáo vút lên, đứng một mình giữa trời đất mênh mang, con như dại đi, ngơ ngẩn. Con cần một điểm tựa, để mong thoát khỏi những tù túng, những chật hẹp của cõi lòng. Đến khi nghe thấy tiếng sáo da diết con lại nghĩ, lẽ nào tiếng sáo ấy chính lại là một điểm tựa mong ước? Nhưng rồi con lại gạt băng đi. Không phải. Hoàn toàn ngược lại. Chính tiếng sáo ấy đang xoáy sâu vào nỗi cô đơn ê chề. Nó bóp nghẹt trái tim, làm trái tim rỉ máu. Và rồi, bác ơi, không kìm được nỗi cô đơn đang trào dâng trong lòng, con đã khóc, khóc nấc lên trong tuyệt vọng. Con muốn kêu lên để giải toả nỗi cô đơn, nhưng biết kêu cùng ai? Lẽ nào với trời đất, với cỏ cây, muông thú?

Rồi một đêm như thế, dưới ánh trăng vằng vặc, con lặng nghe những âm thanh trầm bổng tha thiết quen thuộc, nước mắt lại trào ra. Bỗng tiếng sáo im bặt. Và ngay lúc đó người đàn ông có đôi vai rộng mênh mông đã xuất hiện. Anh run rẩy ôm con vào lòng. Chúng con không nói với nhau câu nào. Con như con mèo con cuộn tròn trong khuôn ngực rắn chắc của anh ấy. Đó là lần đầu tiên trong đời con gái của con có một người đàn ông dám chạm vào nơi mà trong đó là trái tim cô đơn. Người ấy đâu biết rằng con cũng đang mong, đang chờ đến ngần nào. 

   Anh đã ở lại đó rất khuya rồi mới về với vợ con.

  Và cứ như thế, để đến bây giờ thằng bé Vô Thường đã có mặt trên cõi đời này.

  Nhưng cô ơi, mối tình vụng trộm, tội lỗi ấy cũng chẳng thể nào làm con thoát ra được nỗi cô đơn mỗi khi đêm về. Còn hơn thế nữa, chín tháng mười ngày thai nghén con luôn trong tâm trạng sợ hãi, lo lắng. Con đau khổ dằn vặt, tự trách mình sao có thể lại làm như vậy. Con biết, nỗi cô đơn sẽ vợi đi, nhưng giông bão sẽ ập đến. Con đã thực sự chạy trốn vợ trưởng bản, và trong tâm niệm, cầu mong chị ấy không biết được thằng bé là con riêng của chồng. Cho đến tận hôm nay bác là người đầu tiên biết thằng Vô Thường là con trai của anh ấy.   

   Trời đã tạnh. Đằng đông le lói chút ánh sáng. Hai bác cháu ra sân trường đón nhận bình minh của một ngày mới.  

***
Sáu tháng sau bà giáo già nhận được điện thoại của cô hiệu trưởng mời đoàn lên khánh thành trường. Mong mãi mới tới ngày hôm nay. Trong cái đầu già nua của bà giáo già đã chứa chất bao ý tưởng, bao dự định, bao mong muốn, rằng bà sẽ thay mặt bố mẹ Vân nơi suối vàng để chăm sóc, để gánh bớt nỗi cô đơn cho nó.

Vừa đến nơi, bà giáo già đã dáo dác tìm gặp Vân. Nhưng lạ, hôm nay là một ngày trọng đại của điểm trường mà sao không thấy con bé. Biết bà giáo già đang tìm Vân, cô hiệu trưởng vội chạy đến:

- Thưa bác, hôm nay em Vân phải ở nhà làm giỗ 49 ngày mất của chồng.

Bà giáo già lặng đi, khuỵu xuống trên nền nhà lớp học còn thơm mùi bàn ghế mới. Bà đã từng cầu mong con bé được hạnh phúc, thế mà giờ đây… Ai ngờ chồng nó phải chìa lìa hai người đàn bà và những đứa con chỉ vì bọn buôn bán ma tuý sát hại.

Ngoài sân trường rộn ràng tiếng cười giòn giã của những đứa trẻ mà Vân yêu quý. Rộn rã lời chúc mừng mấy thầy cô giáo được điều về ngôi trường mới này. Nhưng phía trong kia, ngay bên chiếc bảng đen còn mới tinh khôi, lại có mưa. Mưa làm ướt hết cả chiếc khăn mùi xoa và vạt áo của bà giáo già.
(0) Bình luận
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Báo cáo về các văn kiện trình Đại hội XIV của Đảng
    Sáng 20/1, tại Thủ đô Hà Nội, Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng chính thức khai mạc với sự tham dự của 1.586 đại biểu, đại diện cho hơn 5,6 triệu đảng viên trên cả nước. Tại phiên khai mạc, Đồng chí Tổng Bí thư Tô Lâm đã trình bày Báo cáo các văn kiện trình Đại hội XIV của Đảng. Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu toàn văn Báo cáo.
  • Thủ đô Hà Nội với sứ mệnh tiên phong, sẵn sàng hiện thực hóa tầm nhìn Đại hội XIV của Đảng
    Nhân dịp Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng khai mạc tại Thủ đô Hà Nội, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội Nguyễn Duy Ngọc đã trả lời phỏng vấn Báo Hànộimới về những thành tựu nổi bật của Hà Nội trong nhiệm kỳ qua, đồng thời khẳng định trách nhiệm chính trị tiên phong của Thủ đô trong việc quán triệt và cụ thể hóa tầm nhìn, định hướng chiến lược của Trung ương. Với phương châm “Kỷ cương, chuyên nghiệp - Đột phá, sáng tạo - Hiệu quả, bền vững”, Hà Nội xác định quyết tâm hành động mạnh
  • Trung tâm Hội nghị Quốc gia sẵn sàng cho Đại hội XIV của Đảng
    Hướng về Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, nhiều tuyến phố và không gian công cộng tại Hà Nội được trang hoàng rực rỡ cờ hoa, pano, áp phích, thể hiện niềm tin, kỳ vọng và tinh thần trách nhiệm của cán bộ, đảng viên và Nhân dân.
  • Nhân dân Thủ đô hướng về Đại hội XIV của Đảng
    Trong không khí trang nghiêm và xúc động, nhân dân Thủ đô Hà Nội theo dõi truyền hình trực tiếp phiên khai mạc Đại hội XIV của Đảng, gửi gắm niềm tin, kỳ vọng vào những quyết sách chiến lược, mở ra chặng đường phát triển mới cho đất nước và Thủ đô Hà Nội.
  • Thông cáo báo chí phiên khai mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng
    Sáng 20/1/2026, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam chính thức khai mạc tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội.
Đừng bỏ lỡ
  • Chủ tịch Liên đoàn Lao động Việt Nam Nguyễn Đình Khang: Chăm lo, xây dựng giai cấp công nhân vững mạnh
    Đại hội Đảng lần thứ XIV là sự kiện chính trị quan trọng, có ý nghĩa định hướng chiến lược cho sự phát triển của đất nước. Đối với giai cấp công nhân, Đại hội được kỳ vọng sẽ tiếp tục xác định rõ những định hướng lớn nhằm gắn giai cấp công nhân với chiến lược phát triển kinh tế-xã hội... Trước thềm Đại hội Đảng lần thứ XIV, Bí thư Đảng uỷ, Chủ tịch Liên đoàn Lao động Việt Nam Nguyễn Đình Khang đã chia sẻ với phóng viên báo Lao động về việc chăm lo, xây dựng giai cấp công nhân vững mạnh vì sự phát triển của
  • Thông cáo báo chí phiên trù bị Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng
    Sáng 19/1/2026, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam họp phiên trù bị tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội.
  • Thực hiện Nghị quyết Đại hội XIII hiệu quả, tạo đà phát triển đất nước trong kỷ nguyên mới
    Đánh giá thực hiện Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng, dự thảo Báo cáo Chính trị tại Đại hội XIV của Đảng nhấn mạnh, trong bối cảnh rất nhiều khó khăn, thách thức, với ý chí, khát vọng phát triển, kiến tạo tương lai, tư duy đổi mới, nỗ lực lớn, hành động quyết liệt, toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta đã chung sức, đồng lòng thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội XIII. Đảng ta vững vàng lãnh đạo đất nước tiếp tục đạt được những kết quả rất quan trọng, toàn diện, đột phá, nhiều điểm sáng nổi bật.
  • Hà Nội trang hoàng rực rỡ chào mừng Đại hội XIV của Đảng
    Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng diễn ra từ ngày 19 đến 25/1, không khí chào mừng thể hiện rõ qua hệ thống cờ, băng rôn, panô, áp phích... được bố trí đồng bộ trên các tuyến phố và khu dân cư.
  • Khai mạc chương trình "Tết Việt - Tết Phố" 2026
    Sáng 17/1, tại Trung tâm Văn hóa nghệ thuật (số 22 Hàng Buồm, Hà Nội), hoạt động văn hóa mừng Đảng, mừng xuân Bính Ngọ 2026 với chủ đề “Tết Việt - Tết Phố” đã chính thức khai mạc, đưa công chúng và du khách trở lại không gian Tết truyền thống trong lòng khu phố cổ và khu vực hồ Hoàn Kiếm.
  • Đưa các loại hình nghệ thuật chất lượng, giàu giá trị thẩm mỹ đến gần hơn với đông đảo công chúng
    Tiếp nối thành công và sức lan tỏa tích cực từ chương trình "Âm nhạc cuối tuần", Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội tiếp tục giới thiệu tới công chúng Thủ đô chương trình "Tạp kỹ cuối tuần", diễn ra vào lúc 19h30 ngày 18/1, hứa hẹn mang đến một không gian nghệ thuật đa sắc, gần gũi và giàu tính trải nghiệm.
  • Điểm đến tiếp cận di sản văn chương của nhà văn Tô Hoài giữa lòng Hà Nội
    Với hàng trăm hiện vật, tư liệu, hình ảnh và tác phẩm gắn liền với cuộc đời, sự nghiệp cầm bút của nhà văn Tô Hoài (1920 – 2014), Nhà lưu niệm nhà văn Tô Hoài (số 21B ngõ Đoàn Nhữ Hài, phường Cửa Nam, TP. Hà Nội) hứa hẹn là điểm đến văn hóa dành cho công chúng tiếp cận di sản văn chương của nhà văn Tô Hoài.
  • Hòa nhịp với "Ngẫu hứng Tây nguyên" cùng "Âm nhạc cuối tuần" chiều ngày 18/1
    Chiều Chủ nhật ngày 18/1, "Âm nhạc cuối tuần" tiếp tục mở ra một cuộc hẹn âm nhạc mới, nơi jazz trở thành ngôn ngữ chung kết nối con người với không gian đô thị. Bên cạnh các tác phẩm quốc tế, điểm nhấn của buổi biểu diễn là những sáng tác và ca khúc gắn với Việt Nam như "Hà Nội mùa vắng những cơn mưa" với phần solo saxophone và "Ngẫu hứng Tây Nguyên", cho thấy khả năng kết hợp giữa jazz với âm hưởng truyền thống.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Tiếng “tút tút” cuối cùng (Kỳ 2)
    Xóm Tìm nằm nép mình bên dòng sông Trà Lý, nơi bầu trời dường như sà xuống thấp hơn, và mùi bùn non cứ thế quyện vào hơi thở, vào máu thịt của những người dân lam lũ. Ở cái xóm nhỏ ven đê này, mỗi buổi sáng, vào lúc sáu giờ, một chuỗi âm thanh quen thuộc “tút tút…” lại vang lên từ chiếc loa truyền thanh của xã đặt trên đỉnh cột làm từ một cây xoan già.
  • Ra mắt Không gian văn hóa Trấn Vũ quán
    Phường Ba Đình đã ra mắt Không gian văn hóa - Trấn Vũ quán tại di tích đền Quán Thánh, sự kiện càng có ý nghĩa hơn khi Thủ đô đang tràn ngập không khí vui tươi của những ngày đầu năm mới, chào mừng Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV và chuẩn bị đón Tết cổ truyền của dân tộc
Người ở lại
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO