Mối tình đầu

Phạm Thị Phong Lan| 19/10/2011 14:21

(NHN) ...Bắt đầu từ một câu đùa. Lúc đó em đang chì chiết: Cậu chưa yêu bao giử là m sao biết cách mà  yêu tôi! khiến thằng bạn cùng lớp ớ người, mặt đử dừ. Sâm quay lại từ hà ng ghế trên: Vậy thì Nhung yêu anh đi, anh đã từng yêu, bây giử vẫn đang yêu đây nà y. Sau buổi giao lưu sinh viên toà n khoa đó, Sâm chia tay với người kia thật, không phải tại em, chắc chắn thế.

Sâm đau đớn một cách hà o sảng, chỉ và o ngực mình bảo: Tình yêu phải được đáp đửn bằng chính sự chân thật ở đây nà y. Nghĩa là  Sâm không chấp nhận mảy may gian dối nà o trong tình cảm, huống hồ người ấy lại kịp thiết lập hẳn một mối tình lấp chỗ trống trong thời gian Sâm ở nhà  ôn thi đại học lần hai. Chính vì thế em mới yên tâm mà  bước và o mối tình đầu. Em yêu Sâm trong nỗi ngử vực chính mình. Liệu có phải người đà n ông đầy mê dụ như khu rừng nguyên sinh hay bí ẩn như đại dương mênh mông mà  mình hằng tưởng tượng và  mong chử đây không?

Sâm đưa em vử quê. Ngồi vẹo sườn trên gióng ngang chiếc xe cuốc Tiệp khoảng hai tiếng thì tới nhà . Hai cẳng chân tê cứng phản chủ khiến em lăn uửµch ra đất. Con em út có vẻ hà i lòng khi thấy chú chó già  không gầm gừ cảnh giác với em: Bọn chó nhạy cảm lắm chị ạ, đến nhà  không hợp mặt chó là  không sống được với người đâu. Bà  em bảo thế.

Qua một bữa cơm mẹ Sâm mê em ngay, vì em biết đun bằng bếp rạ mà  thức ăn không hử bị oi khói. Sâm dẫn em ra giữa cánh đồng, say sưa hồi tưởng những ngà y thơ ấu chân trần lội ruộng, rồi thiết tha: Sau nà y em sẽ vử nằm yên nghỉ ở cánh đồng quê anh, mãi mãi. Em thót tim. Tuổi hai mươi chưa hiểu hết được ý nghĩa sâu xa của niửm mong ước bên nhau trọn đời theo kiểu đó.

Tình yêu lên hai, Sâm bước và o năm cuối đời sinh viên. Em cũng năm thứ ba. Sâm sẽ ra trường, đi là m ở một tử báo nà o đó, nhử thôi cũng được nhưng có thu nhập ổn định. Bao nhiêu người cũng đang chạy đua vử cái đích ổn định đó thôi.

Mong ước thế, nên em cũng chẳng tiếc sức mình ngồi thâu đêm tìm kiếm tư liệu cho những bà i viết đầu đời của Sâm. Bản thảo phải viết tay, có lúc lười, Sâm để em là m luôn việc sử­a chữa và  chép lại sạch sẽ rồi gử­i đi. Bà i in ra, hai đứa vui như trẻ con được quà  tết

Và i lần như thế, em nhận ra những vết lỗ chỗ kiến thức mà  nếu không kịp thời bổ sung, Sâm sẽ không thể trụ vững với cái nghử khắc nghiệt nà y. Em đôn đáo tìm tất cả những gì được coi là  công cụ nghử nghiệp. Không khác gì một bà  mẹ hiếm hoi trang bị kử¹ năng sống cho đứa con cầu tự trước nghi lễ trưởng thà nh. Em cũng đủ tinh tế để giấu đi sự mệt mửi của mình, tự vỗ vử rằng đại ngà n nà o chả bắt đầu từ những mầm xanh non bé nhử, rằng nếu đừng quá khát khao vươn ra biển lớn thì dòng sông quê cũng đủ cho cả một đời vùng vẫy.

Giáng sinh. Sâm đón em ở cổng trường. Chiếc Win Tà u hầm hố còn nguyên vết bùn sau chặng đường xa và  mưa lạnh. Em líu lo: Anh vử đúng lúc quá. Em có một và i tội lỗi...Nếu không sám hối em chết mất. Sâm ngỡ ngà ng: Sao trùng hợp thế? Anh cũng đang cần thú nhận một chuyện Em để Sâm nói trước. Cô bé ấy rất cần anh, cả trong công việc và  tình cảm. Em là  người bản lĩnh còn Thanh lại ngử nghệch yếu đuối vô cùng. Trước cô ấy, anh mới thấy mình thực sự đà n ông... Ngà y Sâm quyết định đầu quân cho một tử báo tỉnh xa em đã mang cảm giác của một người mất trắng, nhưng không hình dung nổi lại trớ trêu đến thế. Già nh lại người đà n ông nà y là  điửu hoà n toà n nằm trong khả năng nhưng em lại chỉ cười nhạt, lắc đầu bử đi.

Khuyên chủ động đến tìm em, không phải để đồng điệu hay hả hê. Hai đứa im lặng trong góc quán đã từng lần lượt ngồi với Sâm. Ngồi gần nhau em nhận thấy bà n tay Khuyên mửng và  trắng xanh, giọng nói lúc nà o cũng như sắp khóc. Yếu ớt và  nhẹ dạ như Khuyên còn không níu giữ được anh, nữa là  em.

Anh muốn gặp em. Năm năm rồi... Hẹn gặp ở một quán cà  phê lạ hoắc, em đến đã thấy những đầu mẩu thuốc lá vun đầy chiếc gạt tà n thuỷ tinh, ba ly nước cạn trơ chỉ còn xác chanh muối. Em nói 7h, anh không kịp hửi lại có phải 19h không nên xuống đây từ sáng...

Em ngồi và o ghế đối diện, bình thản giao hẹn: Không hoà i niệm, không than thở chuyện gia đình, không hửi han cuộc sống riêng hiện tại. OK? Sâm yếu ớt cười: Em ác lắm... Sâm cố tình đi và o những con đường, những góc phố run rẩy giữa mùa đông cũ. Em lặng thinh phía sau. Xe lao thẳng và o khách sạn ven đường. Em lạnh tanh. Ngay cả khi Sâm đổ ập và o với đống phức hợp cảm xúc. Rồi gục đầu bất lực: Nguyửn rủa anh đi. Аừng trừng phạt bằng cách nà y.

Mối tình đầu - Bắt đầu từ một câu nói đùa... (ảnh minh họa)

Em đi thực tế viết loạt phóng sự vử cải cách giáo dục. Không bất ngử khi chạm mặt nhau ngay cổng trường cấp 3 huyện miửn núi, Sâm đã là  trưởng ban thời sự của báo tỉnh. Ba ngà y sau có một cuộc gọi, nử­a hẹn nử­a mời: Vử qua thị xã ghé và o thăm văn phòng anh cho biết phóng viên tỉnh lẻ sống chết thế nà o. Sau nà y nhớ lại em mới thấy mình ác thật. Cứ ngồi vắt chân nhí nhách cắn hạt dưa, không thèm biết người bên cạnh bứt rứt nhìn đồng hồ, ngó ngược ngó xuôi và  chỉ dám thở mạnh khi thấy tuyến xe buýt BG “ HN trử đến.

Bến xe nằm cùng trục đường chạy ngang cơ quan vợ Sâm, người thị xã biết nhau gần hết, lỡ có ai nhìn thấy...Mà  Thanh lại yếu đuối, dễ tổn thương đến mức nử­a đêm đùng đùng gọi điện cho mẹ chồng, lu loa khóc đòi tự vẫn chỉ vì một cái tin chưa kịp xóa: lai nho em roi. Phải mất cả tuần dỗ dà nh, giải thích mới chấp nhận cách giải mật của chồng, rằng đó là  tin nhắn vắn tắt cho một cộng tác viên lại phải nhử đến em rồi.

Một chút thôi, cơn áy náy lại trôi qua ngay, nếu có bử gì chắc Sâm sẽ tìm được lý do đủ sức thuyết phục vợ, cô ấy (hay cũng có thể là  con ấy) đang là m báo trung ương, phải tận dụng quan hệ cầu nối để tìm cách bật vử xuôi chứ, không lẽ cả đời ru rú trên cái xó núi nà y ư!

2giử sáng số máy của Sâm ngắt đôi giấc ngủ. Giọng nữ. Em tỉnh ngay: Thanh à ? Cuộc thoại hơn một tiếng. Người nói ấm ức nhắc đến người thứ ba, nhằm ca ngợi người nghe. Tin nhắn của Khuyên đầy ứ trong hộp thư đến, rặt những nhử vả, không tiửn nong thì cũng xin xử chạy chọt chỗ nà y chỗ nọ.

Không quân tử­ như em, Khuyên cứ mang món nợ tình đầu ra tính lãi ngà y. Em hơi sốt ruột: Tối nay Sâm lại nhậu say à ? Аầu kia sững lại và i giây, lại trơn tru tiếp tục: Mình rất muốn anh ấy sớm chuyển vử dưới đó, được ở gần chăm sóc ông bà  nội của bọn trẻ. Mẹ anh Sâm năm nay cũng yếu nhiửu. Mỗi lần nhắc Nhung bà  vẫn khóc. Em chợt thấy trái tim mình nhẹ hẫng đi. Nếu là m vợ, em có đủ khôn ngoan mà  tập hợp sức mạnh giúp chồng mình đạt mục đích không? Hay đêm đêm lại chỉ biết úp mặt xuống gối, âm thầm oán hận cái thứ bất tà i vô dụng, sống kí sinh một đời bằng tử hôn thú? Hay phũ phà ng quẳng phắt cái nợ đời ấy đi cho nhẹ gánh để lao vử phía ánh sáng và  khát vọng?...

Chong mắt đến sáng em vẫn không đặt ra được giả thiết khả thi nà o, hất chăn vùng dậy. Chủ nhật luôn nhiửu nắng. Phải ra đường. Chỉ khi đi trên đường em mới nghĩ ra được giải pháp cho mọi vấn đử, cứ như tư duy chạy cùng tốc độ với bánh xe vậy. Vả lại, các lối rẽ bao giử cũng bất ngử tách ra từ một con đường nà o đó. Cũng có lúc em đã chán ngấy thà nh phố nà y, muốn đi thật xa để ít nhất không phải dè dặt mỗi hơi thở.

Sâm chặn em ngay trước cử­a tầng hầm gử­i xe cơ quan, tay run run tử giấy mửng: Em xem, quyết định chuyển anh vử dưới nà y. Không ngử nhanh thế. Nét hớn hở thái quá của Sâm khiến em chùng lòng lại, không nỡ nói thẳng ra sự thật đằng sau cuộc điửu chuyển nhân sự, dễ gì một phóng viên báo tỉnh mới vử lại ngồi ngay ghế phó ban...

Anh đang được sử­ dụng là m bình phong che kín những toan tính mang danh nghĩa khác. Nỗi lo lắng mơ hồ thoảng lên. Sâm có ý thức được những thử­ thách sắp tới không? Con người ta luôn nghi ngử cảm giác của người khác khi chính mình chưa trực tiếp trải nghiệm, kể cả sự ngạt thở. Sâm gọi em thà nh thói quen mỗi ngà y, sau buổi trực báo, không quan tâm người ta đang phải là m gì và o lúc nử­a đêm.

Có lần em đáp trả: Còn bức xúc nà o thì xả ra cho hết để khửi văng tục trên giường. Mà  nhớ xóa hết dấu vết đi, kể cả bộ đếm tin nhắn nhé. Em ghét bị oan lắm, nhất lại là  oan tình...cũ Sâm buồn buồn nhận định em ngà y cà ng đáo để, nếu không hiửn là nh đi một chút để lấy chồng anh sẽ day dứt cả quãng đời còn lại. Em hạ giọng thật thấp: Thật chứ? Anh sẽ dà nh hết những ngà y còn lại không là m gì khác ngoà i việc day dứt chứ? Sâm rầu rĩ: Sao em cứ ác với anh như thế!. Và  lại thức trắng một đêm, vì em hiểu Sâm không thể giải tửa được sức ép công việc dồn đến từ nhiửu phía, bên cạnh một người chỉ biết du dương điệp khúc anh phải kiếm tiửn nhanh hơn, nhiửu hơn.

Dịch vụ chuyển phát nhanh đưa đến cho em cái phong bì dà y cộp. Một tử đơn tố cáo viết tay, nỗi căm tức dồn mạnh và o chữ ký ở góc phải trang giấy. Mấy tấm ảnh chụp chính diện, nghiêng phải nghiêng trái một gương mặt phụ nữ từng mảng xanh đử tím theo phong cách hóa trang lễ hội Halloween. Tội của em: quyến rũ đà n ông, gây tổn thất hạnh phúc gia đình người khác, là m người vợ vô tội bị chấn thương ở mức cần phải ra tòa... Nhung ơi, hiểu cho mình...Mấy dòng cuối được viết in hoa: Nếu không dừng cái trò gặp gỡ tâm sự lại, tất cả những bằng chứng kia sẽ được gử­i đến người có thẩm quyửn!

Em lật từng thứ xem lại thật cẩn thận một lần nữa, bỗng bật cười sằng sặc, cười rũ ra cho đến khi nước mắt nhòe nhoẹt cả đống giấy tử. Sao phải kì công bà y binh bố trận thế nà y cơ chứ? Nhưng có thể hạnh phúc là  thứ luôn cần đấu tranh, già nh giật, chiếm giữ. Hạnh phúc sẽ chẳng bao giử chịu ở lại, với một đứa chỉ cầu an như em?

Mấy hộp giấy đựng sách vở tà i liệu được chằng băng dính kín bưng, đơn tình nguyện xin đi thường trú ở tỉnh miửn núi kí sẵn trên bà n là m việc. Ngay cả đến lúc nà y em vẫn thương cho anh. Nhưng không còn thấy lo lắng nữa, thật đấy! Em nhấn ga, chiếc xe lao vút vử phía trước. Có kịp vương lại khói đâu mà  cay mắt, hả Sâm?

(0) Bình luận
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
  • Tiếng “tút tút” cuối cùng
    Xóm Tìm nằm nép mình bên dòng sông Trà Lý, nơi bầu trời dường như sà xuống thấp hơn, và mùi bùn non cứ thế quyện vào hơi thở, vào máu thịt của những người dân lam lũ. Ở cái xóm nhỏ ven đê này, mỗi buổi sáng, vào lúc sáu giờ, một chuỗi âm thanh quen thuộc “tút tút…” lại vang lên từ chiếc loa truyền thanh của xã đặt trên đỉnh cột làm từ một cây xoan già.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội: Tiếp tục nỗ lực, tạo bước tiến mới cho văn học nghệ thuật Thủ đô
    Sáng 31/12/2025, Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội đã tổ chức Hội nghị tổng kết công tác văn học nghệ thuật năm 2025, phương hướng nhiệm vụ năm 2026. Tham dự hội nghị có bà Lê Thị Ánh Mai - Phó Giám đốc sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội; ông Hoàng Quốc Việt - Trưởng phòng Văn hóa Văn nghệ Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội. Về phía Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuât Hà Nội có NSND Trần Quốc Chiêm - Chủ tịch Hội, các đồng chí trong Ban Chấp hành, Ban Kiểm tra, đại diện lãnh đạo 9 hội chuyên ngành, đại diện lãnh đạo Tạp chí Người Hà Nội.
  • 10 cuốn sách nổi bật năm 2025 của Nhà xuất bản Kim Đồng
    Năm 2025 đánh dấu một chặng đường nỗ lực bền bỉ của NXB Kim Đồng trong việc mang đến cho bạn đọc những ấn phẩm có giá trị. Với định hướng đầu tư nghiêm túc cho sáng tác trong nước, mở rộng hợp tác quốc tế và làm mới hình thức thể hiện, NXB Kim Đồng tiếp tục khẳng định vai trò là đơn vị xuất bản hàng đầu trong lĩnh vực sách thiếu nhi và sách văn hóa tại Việt Nam. Mười cuốn sách được NXB lựa chọn là ấn phẩm nổi bật trong năm 2025 đã phần nào thể hiện rõ những nỗ lực ấy.
  • Hội Mỹ thuật Hà Nội: Nhìn lại thành quả hoạt động trong năm 2025
    Sáng 30/12, tại trụ sở Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội, Hội Mỹ thuật Hà Nội đã tổ chức lễ tổng kết hoạt động năm 2025 và phương hướng hoạt động năm 2026. Đây là dịp để đội ngũ nghệ sĩ tạo hình Thủ đô nhìn lại kết quả hoạt động trong một năm nhiều biến động, đồng thời xác định những nhiệm vụ trọng tâm trong năm 2026.
  • Triển lãm "Đạo học ngàn năm" tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám
    Triển lãm nhằm tôn vinh truyền thống hiếu học, tinh thần tôn sư trọng đạo và những giá trị bền vững của nền giáo dục Việt Nam – những giá trị đã được hun đúc, gìn giữ qua gần một thiên niên kỷ lịch sử.
  • Hà Nội hoàn thành toàn diện nhiệm vụ quốc phòng địa phương năm 2025
    Sáng 31/12, thành phố Hà Nội tổ chức Hội nghị tổng kết công tác quốc phòng địa phương năm 2025. Đồng chí Vũ Đại Thắng, Ủy viên Trung ương Đảng, Chủ tịch UBND TP Hà Nội chủ trì hội nghị. Thượng tướng Huỳnh Chiến Thắng, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó tổng Tham mưu trưởng QĐND VN dự và chỉ đạo.
Đừng bỏ lỡ
Mối tình đầu
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO