Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội - Núi non ấm áp tình quân dân

Việt Bùi 15/04/2023 16:31

Người ta, thường nghĩ về Hà Nội như một chốn phồn hoa ẩn giấu sâu trong đó cả một bề dày lịch sử. Một Hà Nội băm sáu phố phường với cốm làng Vòng, với hoa sữa nở trắng tinh khôi và nét văn minh, thanh lịch nơi con người Hà Nội. Bấy lâu nay, Hà Nội vẫn mãi đẹp như thế...

tinh-quan-dan-tran-dinh-tho-khac-go-in-mau-1966.jpg
Tác phẩm “Tình quân dân” (Trần Đình Thọ).

Tôi lại đến với Hà Nội một cách thật khác. Trong tôi, thành phố nhộn nhịp ấy dường như thu nhỏ dần để lấp đầy bởi một khoảng không gian rộng lớn của núi rừng đại ngàn, của tình yêu quê hương và khát vọng cống hiến. Là một người lính trẻ, nơi tôi đặt chân đầu tiên chẳng phải là lòng thủ đô ngàn năm văn hiến, chẳng phải cất bước tự hào trên dải cầu Thê Húc hay trên Quảng trường Ba Đình hiên ngang sáng ngời lịch sử. Mà nơi tôi đến là một điểm cuối cùng của cung đường mang tên Đại Lộ Thăng Long – Thạch Thất. Tôi đã đi nhặt nhạnh từng mảnh kí ức về Hà Nội, kí ức về một con tàu chở đầy ánh sáng trong mẩu chuyện xưa của Thạch Lam, kí ức về Hồ Gươm, về kem Tràng Tiền và thủ đô hoa lệ. Bấy nhiêu đấy thôi nhưng cũng đủ lấp đầy trong lũ trẻ nông thôn chúng tôi những mảng màu đẹp đẽ.

Rời xa ồn ào chốn đô thị, nơi ngoại thành chúng tôi đóng quân vẫn luôn ẩn giấu những nét đặc trưng riêng có của một Hà Nội. Lần đầu tiên trong cuộc đời, những người lính trẻ chúng tôi được đi trên dải đất lịch sử, được ngửi hơi thở của một thành phố không tuổi, đó có lẽ là một niềm trân trọng lớn. Núi rừng mảnh đất Thạch Thất này như một tấm lòng bao la vô tận của người mẹ che chở cho đàn con và tôi luyện chúng tôi thành những người có ích cho Tổ quốc, non sông. Những ngày hành quân hàng chục ki lô mét đường rừng đôi khi cũng là một thử thách lớn với đời lính trẻ chúng tôi. Nhớ lắm những ngày mây trời lộng gió, chúng tôi đứng sừng sững trên một điểm cao nhất mà phóng tầm mắt về phía nội đô với những tòa nhà chọc trời rồi lại liên tưởng đến một Hà Nội sầm uất đến khác thường. Núi rừng ôm ấp phần đời chúng tôi như những tòa nhà trọc trời kia ấp ôm Hà Nội vậy. Người Hà Nội đã rũ bỏ tấm áo tả tơi của bom đạn B52 mà vươn lên mạnh mẽ, đầy vẻ hào sảng, rạng ngời nhưng vẫn luôn ẩn giấu những nét rêu phong, mộc mạc, thanh lịch, kiêu sa của những con người mà người ta vẫn gọi bằng cái tên đầy mĩ miều: Người Hà Nội.

Tôi yêu lắm những cuộc hành quân đi qua Hòa Lạc, Quốc Oai, rồi Sơn Tây, Ba Vì. Mồ hôi đã chảy, chân đã chai dần nhưng chẳng thể ngăn bước được cuộc đời lính trẻ. Người ta vẫn thường ví mảnh đất chúng tôi đến như một chốn mây gió phiêu du, nơi chảo lửa thử thách lòng tin và sự nhẫn nại. Đúng, Hà Nội đâu cứ phải bình yên và dung dị như trang thơ, Hà Nội đẹp đôi khi bởi cái nét hào sảng và bởi cái nắng, cái gió gắt gao như thế. Vẫn mãi đó là một nơi cam go để mỗi người lính sinh viên chúng tôi được sống, được khát khao cống hiến. Trong tiếng lòng thổn thức của hoa bưởi đầu mùa, người lính ấy lại khẽ chạnh lòng mà nghĩ về mẹ, về cha, nghĩ về mảnh tình còn dang dở chốn quê nhà. Nhớ những buổi dân vận đến những ngôi làng đơn sơ, mộc mạc chốn Hà thành đều là những kỉ niệm bồi hồi và sâu đậm. Giữa muôn vàn cái khắc nghiệt của mảnh đất ngoại thành này lại bừng lên hơi ấm của tình quân dân thắm thiết, sáng lên trong mắt những người lính cụ Hồ nụ cười đon đả của vài cô thiếu nữ duyên dáng bên gốc tre làng. Nhớ những buổi chiều buông, mùi hương khói bếp rạ nghi ngút bay còn làm cay cay sống mũi; nhớ những bữa cơm thôn quê với rau đay, cà pháo thôi nhưng chứa chan hơi ấm của tình người. Rồi những buổi liên hoan văn nghệ quần chúng, vài ba người lính sinh viên cùng những người dân quê cùng hòa tấu tạo nên bản tình ca mộc mạc mà giản dị vô ngần. Và vẫn còn đó ẩn mãi trong tâm khảm của chàng sinh viên có đôi mắt trong veo của vài em bé chăn trâu mặt còn nhem nhuốc mỗi buổi chiều tà....

Xa rồi một thời máu lửa, cả nội hay ngoại thành đã vươn lên mạnh mẽ, đầy kiêu hãnh như chứng tỏ một sức sống diệu kì của một thành phố không tuổi. Hòa vào núi rừng, lòng tôi dường như đã hòa vào mảnh đất nơi đây mất rồi. Trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại hình ảnh về đoàn quân và những con tàu – quá khứ và hiện tại, chia ly và hội ngộ, Hà Nội xưa và mãi mai này.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Việt Bùi. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Mùa đông Hà Nội và tôi
    Ở Hà Nội, tôi có hàng ngàn, hàng vạn những kỷ niệm mà có lẽ, dành cả đời người để kể cũng không hết. Hôm nay, Hà Nội trời mưa rả rích, nghe rất rõ những thanh âm của xe cộ chạy ngoài đường. Từ ban công nhìn xuống con ngõ hẻm, phố đã lên đèn, những chậu cây xanh nhuộm màu ánh sáng vàng quạch, tiếng vữa tróc loang lổ trên những mảng tường thời gian phai nhạt.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội - Núi non ấm áp tình quân dân
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO