Lý luận - phê bình

Giáo sư Hà Minh Đức “kể chuyện ngày xưa” ở tuổi 92

Nhà thơ Phạm Đình Ân 08:27 27/04/2026

Sáng mùng 4 Tết Bính Ngọ (2026), tôi đến thăm Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân Hà Minh Đức. Thầy tặng tôi một số cuốn sách do chính mình biên soạn, trong đó có tác phẩm “Kể chuyện ngày xưa”. Cuốn sách vừa xuất bản, dày chưa đến trăm trang, nội dung phong phú, hấp dẫn. Đây cũng là cuốn sách thứ 109 của Giáo sư Hà Minh Đức khi ông bước sang tuổi 92. Món quà đầu năm từ người thầy đáng kính khiến tôi xúc động, bởi đó là kết tinh của một đời lao động bền bỉ, say mê với văn chương và học thuật.

Giáo sư Hà Minh Đức sinh năm Giáp Tuất (1934), quê ở làng Nhân Hòa, xã Vĩnh An, huyện Vĩnh Lộc, tỉnh Thanh Hóa. “Kể chuyện ngày xưa” được ông viết khi đã đi gần trọn một thế kỷ đời người. Ở tuổi ấy, ký ức về những năm tháng đã qua càng trở nên rõ nét: hình ảnh đất nước, quê nhà, người thân, thầy cô dạy dỗ, bạn bè đồng nghiệp và học trò…

img_4949.jpg

Cuốn sách nói tới “người xưa” với tư cách là những con người cụ thể trong đời sống xã hội: tướng lĩnh, trí thức, nhà khoa học, nhà văn, nhà giáo… từng sống và hoạt động ở những thời điểm không xa hiện tại. Điểm xuất phát của suy ngẫm là quan niệm “Nhân sinh thất thập cổ lai hi” và điểm chốt là “Nhân sinh bách tuế vi kì”. Trong khoảng đời người ấy, biết bao chuyện của đất nước và đời thường đã diễn ra, tạo nên những dấu ấn và kỳ tích của một thời.

Xét về đời người, ông cha ta từng nói: “Nhân sinh bách tuế vi kì” - trăm năm trong cõi người ta, ai chạm đến mốc ấy đã trở thành “người xưa”. Gần gũi hơn là câu “Nhân sinh thất thập cổ lai hi”, bảy mươi tuổi xưa nay hiếm, cũng đã mấp mé ngưỡng người xưa. Với tinh thần ấy, tác giả lấy mốc trăm năm làm một điểm nhìn. Có những người chỉ sống đến tám, chín mươi tuổi nhưng vẫn để lại nhiều đóng góp đáng quý cho đời sống tinh thần của xã hội. Chính những năm tháng sống và cống hiến ấy, dù chỉ là một phần nhỏ, cũng góp phần tạo nên giá trị của cái gọi là “người xưa”.

Cuốn sách gồm ba phần. Phần I Làng quê xưa nói về nơi tác giả sinh ra với nhiều kỷ niệm vui buồn. Ông dành những trang viết về chợ làng và các sinh hoạt lễ hội. Phần này thiên về hồi ức và tản văn - thể loại đang được nhiều tác giả lựa chọn, đáp ứng nhu cầu của bạn đọc trong những năm tháng xã hội hướng về cội nguồn. Là nhà nghiên cứu phê bình, đồng thời có sáng tác thơ và văn xuôi nghệ thuật (bút ký, du ký…) nên những trang viết ở đây mềm mại, giàu hình ảnh, chi tiết sinh động và chứa đựng nhiều mỹ cảm.
Phần II Hành trình gian nan sáng tạo văn hóa - văn nghệ nhắc đến những “người đi xa tiếng thơm còn lại”, đó là các bậc giáo sư, thầy dạy của Hà Minh Đức mà tác giả luôn kính trọng như: Hoàng Xuân Nhị, Đặng Thai Mai, Trần Đức Thảo, Nguyễn Lương Ngọc… Bên cạnh đó là các nhà văn tên tuổi như Nguyễn Tuân, Tô Hoài, Xuân Diệu, Huy Cận, Tế Hanh… - những người từng là đồng nghiệp của ông.

Phần III Một thế hệ giàu năng lượng sáng tác bứt phá gồm các đoản văn chân dung về 9 gương mặt: nhà thơ Phạm Tiến Duật, nhà văn Nguyễn Khắc Trường; nhà ngôn ngữ học Cao Xuân Hạo; Giáo sư Trần Quốc Vượng; Giáo sư, nhà văn Hoàng Ngọc Hiến; nhà văn Nguyễn Huy Thiệp; Giáo sư, Viện sĩ Phan Cự Đệ; Lưỡng quốc Tiến sĩ Đỗ Văn Khang; nhà nghiên cứu Mai Quốc Liên.

Ngoài ra, nhiều nhà văn và học giả trong lĩnh vực khoa học xã hội, văn hóa nghệ thuật tuy không có bài riêng nhưng vẫn được nhắc đến một cách trân trọng như: Đào Duy Anh, Cao Xuân Huy, Phan Ngọc, Phan Huy Lê, Nguyễn Đình Chú, Vũ Khiêu, Kim Lân, Đặng Anh Đào, Nguyễn Khải, Nguyễn Khoa Điềm, Niculin (Liên Xô, nhà nghiên cứu văn học Việt Nam) và cả Hà Diệp - em gái út của tác giả, một nhà nghiên cứu sân khấu xuất sắc, từng được trao Giải thưởng Nhà nước cũng được nhắc tới với nhiều tình cảm.

Khi văn xuôi đã trở thành một thể loại sáng tác, hồi ký được xem là một tiểu thể loại, trong đó có nhiều nhánh như bút ký, hồi ký, tản văn, đoản văn, tạp văn… Cuốn sách này là sự tích hợp từ một số nhánh tiểu loại, đó là hồi ký (hồi ức) xen kẽ với đoản văn, tản văn.
Đây là tập hồi ký thứ ba của Hà Minh Đức, sau “Đi tìm cái đẹp trong nghệ thuật” (2020) và “Dòng ký ức bừng sáng” (2024). Tác phẩm mới bổ sung nhiều điều trước đây tác giả chưa đề cập, đồng thời nhấn mạnh cảm thức tuổi tác khi ông đã bước qua tuổi chín mươi. Dù vậy, trí lực vẫn minh mẫn, trí nhớ tốt, xúc cảm vẫn thắm đượm. Ông chú ý nhiều đến những chi tiết và hình ảnh của quá khứ.
Ở tuổi này, tác giả như người đứng trên con thuyền thời gian, luôn ngoái nhìn về phía sau, vì thế thường liên tưởng tới các mốc tuổi mang tính sự kiện của những nhân vật được nhắc đến. Nỗi buồn của người nhận ra quỹ thời gian đời mình ngày một thu hẹp chỉ thoáng qua. Ông hài lòng với những điều đã làm được cho bản thân và cho xã hội, đồng thời trân trọng những con người từng gặp gỡ trong cuộc đời.

Văn của Hà Minh Đức vẫn mang vẻ điềm đạm của một trí thức giàu trải nghiệm, sáng trong, lành hiền nhưng không mất đi chất hóm hỉnh, tinh tế. Viết về Nguyễn Tuân, ông đặt câu hỏi: “nổi tiếng một thời hay mãi mãi?”. Nhắc đến Nguyễn Lương Ngọc, ông bày tỏ sự cảm thông với một trí thức uyên bác nhưng không gặp nhiều thuận lợi. Với Hoàng Ngọc Hiến, ông nhận xét: “đặc biệt nhạy cảm với cái mới, luôn tôn trọng nguyên tắc và lý tưởng sống nhưng không tán thành cái gọi là chủ nghĩa hiện thực mang tính giáo điều và máy móc”.

Về Nguyễn Khắc Trường, ông đồng tình với tiểu thuyết “Lắm người nhiều ma” khi tái hiện bức tranh làng quê với những tranh chấp quyền lực giữa các dòng họ là chuyện có thật. Từ đó, tác giả liên hệ đến dòng họ của gia đình mình ở quê nhà với nhiều nghĩa tình ấm áp. Những câu chuyện tình yêu, được và mất bởi số phận và hoàn cảnh thời thế cũng được kể lại bằng giọng điệu tinh tế, hóm hỉnh và bao dung.

Bên cạnh đó, tác giả có những dòng viết lý thú kiểu chuyện làng văn nghệ. Chẳng hạn nhà ngôn ngữ học, dịch giả Cao Xuân Hạo thường giữ những lá thư bạn gái gửi trong chiếc ví mang theo bên người, thỉnh thoảng lại mở ra đọc khi đi công tác xa. Nguyễn Huy Thiệp trong một buổi hội thảo, vào lúc giải lao, khi mọi người ra hành lang uống cà phê, ăn nhẹ, thì anh lại một mình trong phòng giở cơm nắm muối vừng ra ăn. Tác giả kết thúc câu chuyện rằng: “Điều khó giải thích là giữa buổi liên hoan đông vui, ồn ào ấy, anh vẫn lặng lẽ, trầm tĩnh và dường như tách biệt khỏi không khí chung quanh”.
Ở tuổi ngoài chín mươi, Giáo sư Hà Minh Đức vẫn viết những trang văn tươi tắn, giàu suy ngẫm và mang ý nghĩa tích cực về đời sống và nghệ thuật. Sau cuốn sách thứ 109 này, hi vọng ông sẽ tiếp tục viết và công bố những tác phẩm mới, ghi những dấu mốc trong cuộc đời sáng tạo rực rỡ của mình./.

Bài liên quan
  • Từ “Chào con” đến “mẹ đây”: Lời chào tới hai thế giới
    Có lẽ, trước khi con người học cách gọi tên thế giới, thế giới đã kịp cúi xuống thì thầm gọi con người bằng tình yêu. Tình yêu ấy dường như ở ngay đây - trong khoảnh khắc sinh linh chào đời. Ở giây phút mong manh ấy, sự sống bắt đầu. Bài thơ “Chào con, mẹ đây” của Huỳnh Mai Liên đã chạm vào đúng miền nguyên sơ đó - nơi đời người mở ra bằng một tiếng gọi dịu dàng, vừa đón một sinh linh bước vào thế giới, vừa đánh thức một con người khác bên trong người mẹ.
(0) Bình luận
  • Từ một câu chuyện của chiến tranh
    Chiến tranh là một “lát cắt” không bình thường của cuộc sống. Mọi sinh hoạt, mọi dự tính, kể cả những điều riêng tư nhất của con người có thể bị đảo lộn để nhường chỗ cho một trật tự lớn hơn: sự thống nhất hành động vì mục tiêu chiến thắng.
  • Từ “Chào con” đến “mẹ đây”: Lời chào tới hai thế giới
    Có lẽ, trước khi con người học cách gọi tên thế giới, thế giới đã kịp cúi xuống thì thầm gọi con người bằng tình yêu. Tình yêu ấy dường như ở ngay đây - trong khoảnh khắc sinh linh chào đời. Ở giây phút mong manh ấy, sự sống bắt đầu. Bài thơ “Chào con, mẹ đây” của Huỳnh Mai Liên đã chạm vào đúng miền nguyên sơ đó - nơi đời người mở ra bằng một tiếng gọi dịu dàng, vừa đón một sinh linh bước vào thế giới, vừa đánh thức một con người khác bên trong người mẹ.
  • Nhà văn Nam Cao - nhìn từ khả năng kiến tạo di sản văn hóa vùng
    Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
  • Nhà thơ Nguyễn Thanh Kim với “Nhịp xuân”
    Thơ Nguyễn Thanh Kim trong tập “Nhịp xuân” mở ra một không gian giàu nhạc tính và ký ức, nơi con người, thiên nhiên, quê hương và lịch sử hòa quyện thành mạch cảm xúc dào dạt. Đọc những vần thơ này, ta cảm nhận rõ nỗi thiết tha với đất mẹ, với những mùa màng, với dòng sông, cây bưởi, hoa gạo, hoa xoan. Tất cả trở thành những biểu tượng vừa gần gũi vừa lung linh trong tâm thức người thơ.
  • Tạp chí Người Hà Nội nhận tặng thưởng của Hội đồng Lý luận Trung ương
    Tối 29/12, tại Hà Nội, Hội đồng Lý luận Trung ương tổ chức Lễ trao tặng thưởng các tác phẩm lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật xuất bản năm 2024; khen thưởng các cơ quan báo chí, xuất bản có thành tích nổi bật trong tuyên truyền, quảng bá các hoạt động lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật năm 2025.
  • Ngô Thanh Vân, vẻ đẹp kỳ diệu của nỗi buồn
    Người xưa rất coi trọng phần nội tâm (tình) trong thơ. Không có văn bản văn học nào thể hiện cái tôi cá nhân rõ như thơ. Nói như nhà văn Trịnh Bích Ngân: “Thơ không chịu được sự che đậy... Dũng cảm phơi bày. Chân thành phơi bày”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • “Phan Thuận An với Huế”: Kết tinh một đời nghiên cứu về mảnh đất cố đô
    Nhà xuất bản Tri thức phối hợp cùng Tri Thức Trẻ Books vừa ra mắt bạn đọc bộ sách “Phan Thuận An với Huế”. Đây không chỉ là một công trình khảo cứu công phu có giá trị học thuật mà còn là kết tinh của tình yêu bền bỉ mà nhà nghiên cứu Phan Thuận An đã dành cho vùng đất cố đô.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Tĩnh lặng
    Bình minh là khoảnh khắc bình yên nhất trong ngày. Sự chuyển động của thiên nhiên vào lúc này vượt qua mọi sự hiểu biết. Đó là một sự đổi mới. Tôi có cảm giác bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Mỗi ngày, tôi thường lê mình ra khỏi chiếc giường êm ái để tận hưởng vẻ đẹp lộng lẫy của bình minh. Nhưng hôm đó, mọi thứ trở nên đặc biệt vì có sự xuất hiện của cô ấy.
  • Hà Nội ban hành danh mục các ngành ưu tiên đào tạo sau đại học
    Phó chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Dương Đức Tuấn vừa ký ban hành Quyết định 2140/QĐ-UBND: Ban hành danh mục các ngành ưu tiên đào tạo sau đại học của thành phố Hà Nội, giai đoạn 2026 - 2031. Quyết định nhằm đảm bảo công tác đào tạo đi đôi với nhu cầu phát triển thực tiễn của Thủ đô.
  • Tổ chức bắn pháo hoa trong chương trình nghệ thuật chính luận “Âm vang Tổ quốc” tại Hà Nội
    UBND thành phố Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 168/KH-UBND ngày 24/4 về việc tổ chức bắn pháo hoa trong chương trình nghệ thuật chính luận “Âm vang Tổ quốc”, dự kiến diễn ra vào tối 28/4/2026 tại Sân vận động quốc gia Mỹ Đình, phường Từ Liêm.
Đừng bỏ lỡ
Giáo sư Hà Minh Đức “kể chuyện ngày xưa” ở tuổi 92
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO