Lý luận - phê bình

Giáo sư Hà Minh Đức “kể chuyện ngày xưa” ở tuổi 92

Nhà thơ Phạm Đình Ân 08:27 27/04/2026

Sáng mùng 4 Tết Bính Ngọ (2026), tôi đến thăm Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân Hà Minh Đức. Thầy tặng tôi một số cuốn sách do chính mình biên soạn, trong đó có tác phẩm “Kể chuyện ngày xưa”. Cuốn sách vừa xuất bản, dày chưa đến trăm trang, nội dung phong phú, hấp dẫn. Đây cũng là cuốn sách thứ 109 của Giáo sư Hà Minh Đức khi ông bước sang tuổi 92. Món quà đầu năm từ người thầy đáng kính khiến tôi xúc động, bởi đó là kết tinh của một đời lao động bền bỉ, say mê với văn chương và học thuật.

Giáo sư Hà Minh Đức sinh năm Giáp Tuất (1934), quê ở làng Nhân Hòa, xã Vĩnh An, huyện Vĩnh Lộc, tỉnh Thanh Hóa. “Kể chuyện ngày xưa” được ông viết khi đã đi gần trọn một thế kỷ đời người. Ở tuổi ấy, ký ức về những năm tháng đã qua càng trở nên rõ nét: hình ảnh đất nước, quê nhà, người thân, thầy cô dạy dỗ, bạn bè đồng nghiệp và học trò…

img_4949.jpg

Cuốn sách nói tới “người xưa” với tư cách là những con người cụ thể trong đời sống xã hội: tướng lĩnh, trí thức, nhà khoa học, nhà văn, nhà giáo… từng sống và hoạt động ở những thời điểm không xa hiện tại. Điểm xuất phát của suy ngẫm là quan niệm “Nhân sinh thất thập cổ lai hi” và điểm chốt là “Nhân sinh bách tuế vi kì”. Trong khoảng đời người ấy, biết bao chuyện của đất nước và đời thường đã diễn ra, tạo nên những dấu ấn và kỳ tích của một thời.

Xét về đời người, ông cha ta từng nói: “Nhân sinh bách tuế vi kì” - trăm năm trong cõi người ta, ai chạm đến mốc ấy đã trở thành “người xưa”. Gần gũi hơn là câu “Nhân sinh thất thập cổ lai hi”, bảy mươi tuổi xưa nay hiếm, cũng đã mấp mé ngưỡng người xưa. Với tinh thần ấy, tác giả lấy mốc trăm năm làm một điểm nhìn. Có những người chỉ sống đến tám, chín mươi tuổi nhưng vẫn để lại nhiều đóng góp đáng quý cho đời sống tinh thần của xã hội. Chính những năm tháng sống và cống hiến ấy, dù chỉ là một phần nhỏ, cũng góp phần tạo nên giá trị của cái gọi là “người xưa”.

Cuốn sách gồm ba phần. Phần I Làng quê xưa nói về nơi tác giả sinh ra với nhiều kỷ niệm vui buồn. Ông dành những trang viết về chợ làng và các sinh hoạt lễ hội. Phần này thiên về hồi ức và tản văn - thể loại đang được nhiều tác giả lựa chọn, đáp ứng nhu cầu của bạn đọc trong những năm tháng xã hội hướng về cội nguồn. Là nhà nghiên cứu phê bình, đồng thời có sáng tác thơ và văn xuôi nghệ thuật (bút ký, du ký…) nên những trang viết ở đây mềm mại, giàu hình ảnh, chi tiết sinh động và chứa đựng nhiều mỹ cảm.
Phần II Hành trình gian nan sáng tạo văn hóa - văn nghệ nhắc đến những “người đi xa tiếng thơm còn lại”, đó là các bậc giáo sư, thầy dạy của Hà Minh Đức mà tác giả luôn kính trọng như: Hoàng Xuân Nhị, Đặng Thai Mai, Trần Đức Thảo, Nguyễn Lương Ngọc… Bên cạnh đó là các nhà văn tên tuổi như Nguyễn Tuân, Tô Hoài, Xuân Diệu, Huy Cận, Tế Hanh… - những người từng là đồng nghiệp của ông.

Phần III Một thế hệ giàu năng lượng sáng tác bứt phá gồm các đoản văn chân dung về 9 gương mặt: nhà thơ Phạm Tiến Duật, nhà văn Nguyễn Khắc Trường; nhà ngôn ngữ học Cao Xuân Hạo; Giáo sư Trần Quốc Vượng; Giáo sư, nhà văn Hoàng Ngọc Hiến; nhà văn Nguyễn Huy Thiệp; Giáo sư, Viện sĩ Phan Cự Đệ; Lưỡng quốc Tiến sĩ Đỗ Văn Khang; nhà nghiên cứu Mai Quốc Liên.

Ngoài ra, nhiều nhà văn và học giả trong lĩnh vực khoa học xã hội, văn hóa nghệ thuật tuy không có bài riêng nhưng vẫn được nhắc đến một cách trân trọng như: Đào Duy Anh, Cao Xuân Huy, Phan Ngọc, Phan Huy Lê, Nguyễn Đình Chú, Vũ Khiêu, Kim Lân, Đặng Anh Đào, Nguyễn Khải, Nguyễn Khoa Điềm, Niculin (Liên Xô, nhà nghiên cứu văn học Việt Nam) và cả Hà Diệp - em gái út của tác giả, một nhà nghiên cứu sân khấu xuất sắc, từng được trao Giải thưởng Nhà nước cũng được nhắc tới với nhiều tình cảm.

Khi văn xuôi đã trở thành một thể loại sáng tác, hồi ký được xem là một tiểu thể loại, trong đó có nhiều nhánh như bút ký, hồi ký, tản văn, đoản văn, tạp văn… Cuốn sách này là sự tích hợp từ một số nhánh tiểu loại, đó là hồi ký (hồi ức) xen kẽ với đoản văn, tản văn.
Đây là tập hồi ký thứ ba của Hà Minh Đức, sau “Đi tìm cái đẹp trong nghệ thuật” (2020) và “Dòng ký ức bừng sáng” (2024). Tác phẩm mới bổ sung nhiều điều trước đây tác giả chưa đề cập, đồng thời nhấn mạnh cảm thức tuổi tác khi ông đã bước qua tuổi chín mươi. Dù vậy, trí lực vẫn minh mẫn, trí nhớ tốt, xúc cảm vẫn thắm đượm. Ông chú ý nhiều đến những chi tiết và hình ảnh của quá khứ.
Ở tuổi này, tác giả như người đứng trên con thuyền thời gian, luôn ngoái nhìn về phía sau, vì thế thường liên tưởng tới các mốc tuổi mang tính sự kiện của những nhân vật được nhắc đến. Nỗi buồn của người nhận ra quỹ thời gian đời mình ngày một thu hẹp chỉ thoáng qua. Ông hài lòng với những điều đã làm được cho bản thân và cho xã hội, đồng thời trân trọng những con người từng gặp gỡ trong cuộc đời.

Văn của Hà Minh Đức vẫn mang vẻ điềm đạm của một trí thức giàu trải nghiệm, sáng trong, lành hiền nhưng không mất đi chất hóm hỉnh, tinh tế. Viết về Nguyễn Tuân, ông đặt câu hỏi: “nổi tiếng một thời hay mãi mãi?”. Nhắc đến Nguyễn Lương Ngọc, ông bày tỏ sự cảm thông với một trí thức uyên bác nhưng không gặp nhiều thuận lợi. Với Hoàng Ngọc Hiến, ông nhận xét: “đặc biệt nhạy cảm với cái mới, luôn tôn trọng nguyên tắc và lý tưởng sống nhưng không tán thành cái gọi là chủ nghĩa hiện thực mang tính giáo điều và máy móc”.

Về Nguyễn Khắc Trường, ông đồng tình với tiểu thuyết “Lắm người nhiều ma” khi tái hiện bức tranh làng quê với những tranh chấp quyền lực giữa các dòng họ là chuyện có thật. Từ đó, tác giả liên hệ đến dòng họ của gia đình mình ở quê nhà với nhiều nghĩa tình ấm áp. Những câu chuyện tình yêu, được và mất bởi số phận và hoàn cảnh thời thế cũng được kể lại bằng giọng điệu tinh tế, hóm hỉnh và bao dung.

Bên cạnh đó, tác giả có những dòng viết lý thú kiểu chuyện làng văn nghệ. Chẳng hạn nhà ngôn ngữ học, dịch giả Cao Xuân Hạo thường giữ những lá thư bạn gái gửi trong chiếc ví mang theo bên người, thỉnh thoảng lại mở ra đọc khi đi công tác xa. Nguyễn Huy Thiệp trong một buổi hội thảo, vào lúc giải lao, khi mọi người ra hành lang uống cà phê, ăn nhẹ, thì anh lại một mình trong phòng giở cơm nắm muối vừng ra ăn. Tác giả kết thúc câu chuyện rằng: “Điều khó giải thích là giữa buổi liên hoan đông vui, ồn ào ấy, anh vẫn lặng lẽ, trầm tĩnh và dường như tách biệt khỏi không khí chung quanh”.
Ở tuổi ngoài chín mươi, Giáo sư Hà Minh Đức vẫn viết những trang văn tươi tắn, giàu suy ngẫm và mang ý nghĩa tích cực về đời sống và nghệ thuật. Sau cuốn sách thứ 109 này, hi vọng ông sẽ tiếp tục viết và công bố những tác phẩm mới, ghi những dấu mốc trong cuộc đời sáng tạo rực rỡ của mình./.

Bài liên quan
  • Từ “Chào con” đến “mẹ đây”: Lời chào tới hai thế giới
    Có lẽ, trước khi con người học cách gọi tên thế giới, thế giới đã kịp cúi xuống thì thầm gọi con người bằng tình yêu. Tình yêu ấy dường như ở ngay đây - trong khoảnh khắc sinh linh chào đời. Ở giây phút mong manh ấy, sự sống bắt đầu. Bài thơ “Chào con, mẹ đây” của Huỳnh Mai Liên đã chạm vào đúng miền nguyên sơ đó - nơi đời người mở ra bằng một tiếng gọi dịu dàng, vừa đón một sinh linh bước vào thế giới, vừa đánh thức một con người khác bên trong người mẹ.
(0) Bình luận
  • Bản sắc thiên nhiên và ký ức quê hương trong thơ Đinh Xuân Trường
    Trong đời sống thơ Việt hôm nay, nơi nhiều tìm tòi hình thức, đổi mới diễn ngôn, những tiếng thơ đi từ mạch đất, từ đời sống bình dị lại có sức lay động lạ lùng, và tập thơ “Một phần mười giây” (NXB Hội Nhà văn, 2025) của tác giả Đinh Xuân Trường là một tập thơ như thế.
  • Đời sông, đời người đều chảy ra biển lớn thế gian!
    Bắt đầu từ thời hiện tại ngược về quá khứ kể về những biến thiên lịch sử một ngôi làng trong khoảng nửa thế kỷ gắn liền với quãng đời của nhân vật chính (Măng). Khép lại câu chuyện là sự quay về thời hiện tại để ngỏ số phận nhân vật dành cho bạn đọc phân tích, dự đoán, kết luận.
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Chỉ một giây lắng lòng là đủ
    Mỗi người yêu thơ, làm thơ hay đọc thơ đều có một định nghĩa riêng về thơ và cái hay của thơ. Nhưng tôi tin, không một định nghĩa hay khái niệm nào về thơ có thể đạt tới sự toàn bích, bất kể người đưa ra là ai. Bởi nếu có, thơ sẽ không còn mờ ảo như chính bản chất của nó, không còn khoảng dư để người đọc bước vào và tự cảm.
  • Từ một câu chuyện của chiến tranh
    Chiến tranh là một “lát cắt” không bình thường của cuộc sống. Mọi sinh hoạt, mọi dự tính, kể cả những điều riêng tư nhất của con người có thể bị đảo lộn để nhường chỗ cho một trật tự lớn hơn: sự thống nhất hành động vì mục tiêu chiến thắng.
  • Từ “Chào con” đến “mẹ đây”: Lời chào tới hai thế giới
    Có lẽ, trước khi con người học cách gọi tên thế giới, thế giới đã kịp cúi xuống thì thầm gọi con người bằng tình yêu. Tình yêu ấy dường như ở ngay đây - trong khoảnh khắc sinh linh chào đời. Ở giây phút mong manh ấy, sự sống bắt đầu. Bài thơ “Chào con, mẹ đây” của Huỳnh Mai Liên đã chạm vào đúng miền nguyên sơ đó - nơi đời người mở ra bằng một tiếng gọi dịu dàng, vừa đón một sinh linh bước vào thế giới, vừa đánh thức một con người khác bên trong người mẹ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Tản văn: Những hàng thông lặng im
    Những hàng thông đã lặng im từ lâu lắm. Như từ hóa thạch, như từ lòng đất, như từ đại dương, những đại dương san hô mà loài người đã vô tình quên lãng. Thông như là sự hóa thạch của những trầm tích ấy. Những trầm tích mà hôm nay, ngày mai, bất cứ khi nào có thể lại sẽ reo ca trong lòng bạn. Này hỡi em yêu! Và đó là một sự nhiệm màu!
  • Ra mắt bộ sách kỹ năng giúp cha mẹ thấu hiểu và đồng hành cùng con
    Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật vừa ra mắt bạn đọc ba bộ sách: “Kỹ năng sinh tồn thông minh của trẻ”, “Tâm lý thiếu niên” và “Kỹ năng làm cha mẹ”. Mỗi bộ sách mang đến những kiến thức thiết thực, góp phần bồi đắp nhân cách, kỹ năng sống và xây dựng môi trường gia đình hạnh phúc.
  • Trao 3 giải Nhất tại Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh
    Tối 8/6, lễ bế mạc và trao giải Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh lần thứ 2 đã khép lại chuỗi hoạt động sôi nổi với sự tham gia của đông đảo nhà làm phim trẻ.
  • Xây dựng Hà Nội xanh hơn, thông minh hơn, hiện đại hơn
    Chiều 8/6 tại Hà Nội, UBND Thành phố Hà Nội đã long trọng tổ chức Hội nghị lãnh đạo các thành phố ASEAN năm 2026. Đây là sự kiện nằm trong khuôn khổ Diễn đàn Tương lai ASEAN 2026 do Việt Nam chủ trì tổ chức.
  • Những thanh âm làm giàu bản sắc Hà Nội
    Trong hơn một giờ đồng hồ, những giai điệu jazz quốc tế hòa quyện cùng các ca khúc Việt Nam quen thuộc đã tạo nên một không gian nghệ thuật mở đầy cảm xúc giữa trung tâm Thủ đô.
  • Phong Nha - Kẻ Bàng được UNESCO vinh danh là Khu Dự trữ sinh quyển thế giới
    Trong khuôn khổ Kỳ họp lần thứ 38 của Hội đồng Điều phối quốc tế Chương trình Con người và Sinh quyển thuộc UNESCO diễn ra tại thành phố Hernandarias, Cộng hòa Paraguay, Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng đã chính thức được UNESCO vinh danh là Khu Dự trữ sinh quyển thế giới.
  • Khai mạc Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh lần thứ 2 năm 2026
    Liên hoan phim ngắn Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ II năm 2026 với chủ đề "Vươn mình tỏa sáng" không chỉ là sân chơi dành cho các nhà làm phim trẻ mà còn đánh dấu bước tiến quan trọng trong chiến lược phát triển công nghiệp điện ảnh, hiện thực hóa các cam kết của Thành phố sau khi gia nhập Mạng lưới các Thành phố sáng tạo của UNESCO trong lĩnh vực điện ảnh.
  • Có một Hà Nội đầy thi vị trong những ngày đầu tháng 6
    Chiều 7/6, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” do NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club thực hiện sẽ mang đến một cuộc gặp gỡ đầy cảm xúc giữa Jazz và những ca khúc về Hà Nội. Điều đặc biệt là chương trình lần này gợi mở hình ảnh Thủ đô qua những dấu ấn của các mùa trong năm, từ “Có phải em mùa thu Hà Nội”, “Hà Nội mùa vắng những cơn mưa” đến “Hà Nội 12 mùa hoa”.
  • Công bố xếp hạng đình Liễu Cốc Thượng là Di tích cấp TP Huế
    Bảo tồn nhiều tư liệu, sắc phong cùng các giá trị văn hóa gắn với đời sống tâm linh, phong tục tập quán của người dân đã trải qua hơn 500 năm nên đình Liễu Cốc Thượng được xếp hạng Di tích cấp TP Huế.
  • Hà Nội tặng danh hiệu “Người tốt, việc tốt” cho 17 cá nhân
    Chủ tịch UBND Thành phố Vũ Đại Thắng đã ký ban hành Quyết định số 2822/QĐ-UBND ngày 5/6/2026 về việc tặng danh hiệu “Người tốt, việc tốt”.
Giáo sư Hà Minh Đức “kể chuyện ngày xưa” ở tuổi 92
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO