Cô barista của tôi...

Hà An| 02/05/2021 15:04

Cô barista của tôi...

Người ta ngồi cà phê đôi khi không phải chỉ để uống cà phê! 

Nên nhiều khi ba lô trên vai, lòng đương dạt dào bên cung đường xa xôi đã thấy nôn nao một nỗi nhớ hình hài không rõ rệt về phố Hà Nội- về hàng cà phê có cái tên giản dị nằm ở ngã tư, đối diện một vườn hoa. Dậy lên hương vị bạc xỉu, bồng bềnh hình vẽ ngộ nghĩnh trên tách latte, một vỉa hè đậu đầy hoa nắng có một chú sẻ nhảy và mổ, mổ và nhảy. Loanh quanh! Tiếng cười chan chan nắng ấm của bạn…

 Ở đó, lặng lẽ và quen thuộc là cô barista – một nhân viên pha chế cà phê.

Không biết tuổi biết tên, gặp nhau là như gặp một người thân quen mà xa lạ. Xa lạ mà thân quen. Cô hỏi chúng tôi uống gì? Chúng tôi order những thức quen thuộc, đôi khi thêm vài câu đùa. Có câu cô đáp lời, có câu cô nghiêm mặt. Và tôi thích cái vẻ mặt không hớn hở, đôi khi nghiêm ngắn, tư lự của cô…

Quán nhỏ có mặt tiền là những ô cửa kính đủ để để đón cái nắng xiên rải trên nền gạch. Những băng ghế gỗ minimalism (tối giản) dựa lưng vào tường, khiến khách ngồi đâu trong quán cũng nhìn được phía ô cửa và nhìn lên quầy pha chế. Quầy gọn gàng với máy pha cà phê và những đồ dùng của thế giới những hạt arabica và robusta.  Nhỏ mà tinh, đơn giản mà dấu ấn. Con cá bằng gỗ chỗ quầy rửa để treo đồ. Menu là bảng đen có những nét chữ màu phấn trắng, chân phương như chữ học trò. Một bình nước men xanh thời bao cấp với những chiếc cốc bằng nhôm và dòng chữ “vui lòng tự phục vụ”.

Sát ngay hai ô cửa kính hai bên lối ra vào là băng ghế gỗ cho những ai muốn là một phần của vỉa hè thành phố để nghe “tiếng đời lăn náo nức”. Thi thoảng tôi lại gặp ở băng ghế này một cô gái đi giày đỏ ngồi một mình với cuốn sách trên tay, hoặc một cô gái bận váy đen với điếu thuốc thơm mùi cà phê…

Cô barista của tôi loay hoay ở quầy pha chế, tất nhiên, để làm latte, bạc xỉu, cappuccino, sữa chua cà phê… Sẽ không có gì để nói thêm nếu những khi vắng khách, cô không ngồi chăm chú như một cô học trò chép bài trên một cuốn sổ. Một bận, tôi tò mò, đứng lên hỏi:

- Em đọc sách hay viết gì thế?

- Em chép kinh ạ!

- Chép kinh Phật á?

- Vâng!

Tôi không hỏi thêm, cũng không thắc mắc như bạn tôi, rằng “cô bé ấy trẻ quá, sao ngồi chép kinh làm gì?”. Chỉ thấy cần lặng yên để cho cô bé được lặng yên trong một vài phút nghỉ ngơi. Và cái dáng ngồi ấy, khuôn mặt ấy, sự chăm chú ấy bên cạnh mấy bông hồng đỏ, vàng đã nở bung, thơm ngát, mang lại cho vị khách là tôi sự yên tĩnh trong một không gian đủ nghe lòng mình, đủ nghe tiếng đời trôi ngoài khung cửa. 

Dịch covid-19 làm tất cả các quán cà phê phải đóng cửa. Phải nói là nhiều lần tôi đã bước qua nơi ấy và không nén được một sự kiếm tìm. Quán mở nhưng không có người ngồi. Chỉ có đồ mang về… Và như thế nó không còn tiếng rủ rỉ chuyện trò, cái tư lự và cả những tiếng cười. Dân thành phố không có cà phê như người mơ ngủ…

Rồi thì quán xá được mở lại với sự thận trọng và kiểm soát chặt chẽ. 

Tôi bước vào, mọi thứ vẫn thế, những chỗ ngồi mang kỷ niệm, duy chỉ có phía quầy không thấy cô barista của tôi…

- Bạn nhân viên mọi ngày đâu em? – Tôi buột miệng hỏi một barista mới tinh

- Bạn ấy ngồi ngoài kia chị ơi! Bạn ấy nghỉ làm rồi!

Ngoài vỉa hè, cô barista của tôi tươi cười rạng rỡ vui đùa cùng bạn.

- Em nghỉ rồi ạ! Bây giờ em là khách rồi.

- Em chuyển nghề à?

- Vâng, em chuyển sang học về dược

- Đang bốc cà phê chuyển sang bốc thuốc à?

Chúng tôi cười vang. Rồi chúng tôi nói về việc làm thế nào để có được một tách espresso hoàn hảo, về lớp crema chuẩn, về kỹ thuật đổ sữa latte art, về sự nhạy cảm của một barista khi nhìn giọt cà phê chảy để điều chỉnh độ mịn của bột cà phê, kiểm soát lực nén bằng tamper (dụng cụ nén cà phê pha máy)… Khó có một công thức nào hoàn hảo ngoại trừ khả năng cảm nhận và độ tập trung của một barista cho từng loại thức uống cà phê, cũng như cho từng khẩu vị của khách…

Cứ thế mà chuyện không dừng. Tôi không còn nhận ra vẻ tư lự của cô khi chăm chú chép kinh Phật nữa. Cũng chả có gì là mâu thuẫn. Phật giáo với tinh thần một cuộc tìm kiếm và trở về với bản thể cốt cũng là để “khai phóng” con người. Hình như cây bút Phan Việt trong một cuốn sách của mình, từng viết: “Mỗi người có thể có một ngôi chùa ở ngay trong lòng mình”. 

Ngày mai, tôi trở lại, cô barista của tôi chắc sẽ không còn ở đó.  

Một người lạ mà quen, quen mà lạ. Cũng đâu có quan trọng gì nếu như người với người vô tình chạm qua đời nhau có thể mang lại cho nhau dù là một chút niềm vui của sự an nhiên, lòng yêu tin vào điều mình đang làm, đang nghĩ.

Phải vậy không em, cô barista của tôi… 
(0) Bình luận
  • Hố băng
    Tôi nghe kể có một làng miền Tây hơn năm trăm năm không có lấy một đền chùa, nhà thờ, miếu mạo nào, mà cũng hơn năm trăm năm không có giáo sư, tiến sĩ, kỹ sư, hay cử nhân đại học. Trái ngược hoàn toàn và cái làng sát bên hông nó, có một cái đình to vật vã với sắc phong mỗi mùa nắng ráo, ông từ phải đem ra phơi tràn cả lối đi, với các gia phả chi chít những tri huyện, thượng thư, thái úy.
  • Dưới bóng cây mận già
    Năm ấy, một ngày đầu mùa hè, con ngựa bạch xuất hiện ở cổng nhà tôi với hai cái sọt to tướng đầy măng rừng trên lưng. Chở nặng, và bị cột vào gốc cây, con ngựa đứng im, đầu hơi cúi xuống trầm tư. Cái đuôi dài xác xơ thi thoảng vẩy lên đuổi một con ruồi vô ý.
  • Hạnh phúc của mẹ
    Gần bảy giờ, trời đã nhá nhem tôi mới về tới phòng trọ. Tôi giật mình vì có bóng người đang ngồi thu lu trước cửa. Hóa ra đó là mẹ… Tôi vội hỏi vì sao mẹ lên chơi mà không nói trước để tôi ra bến xe đón. Mẹ nói lên đột xuất nên không muốn gọi, sợ tôi bận, mẹ bắt xe ôm về phòng trọ của tôi cũng được. Lúc này tôi mới để ý dưới chân mẹ là một cái túi du lịch to, mẹ đã mang theo khá nhiều quần áo, chắc không định ở chơi vài ngày rồi về. Lòng dạ tôi bỗng bồn chồn.
  • Câu chuyện một giờ
    Kate Chopin (1850 - 1904) là nhà văn người Mỹ và là một trong những tác giả nữ quyền đầu tiên của thế kỷ 20. Vốn là một người nội trợ, nhưng cuộc đời bà đã thay đổi kể từ sau cái chết yểu của người chồng. Bà trở thành nhà văn viết truyện ngắn đầy tài năng và giàu năng lượng. Kate Chopin được biết đến nhiều nhất qua tiểu thuyết “The Awakening” (1899) - câu chuyện tiên tri đầy ám ảnh về một người phụ nữ.
  • Hoa thủy tiên của mẹ
    Đã nhiều năm trôi qua chúng tôi không lên bờ đón Tết. Mẹ nói đời mẹ gửi cả vào sông. Sống ở trên sông. Mai này mẹ nằm lại đáy sông, nhờ sông giữ giùm phần linh hồn người thiên cổ. Mẹ không muốn xa dòng sông nửa bước. Tôi lớn lên trên chiếc ghe chòng chành sóng nước, qua bao mùa gió trăng. Mùa xuân này tôi ra lái thuyền ngồi chải tóc.
  • Ký ức xương rồng
    (Làm sao em nhớ Mưa ngoài song bay… T.C.S)
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Ngắm nhìn mùa hè rực rỡ qua triển lãm “Bóng nắng - Sự phản chiếu”
    Sáng 8/5, phòng tranh đương đại Gate Gate Gallery (55 Văn Miếu, Đống Đa, Hà Nội ) đã chính thức giới thiệu triển lãm "Bóng Nắng - Sự phản chiếu | The Sun's Reflection”. Đây là triển lãm đầu tay của họa sĩ Lê Quỳnh Anh sau hơn 10 năm theo đuổi nghệ thuật, đánh dấu bước ngoặt trong hành trình tìm kiếm ngôn ngữ hội họa cá nhân của họa sĩ.
  • Trận Điện Biên của âm nhạc Việt
    Ngay từ khi xuất hiện, tân nhạc Việt Nam đã thể hiện rất rõ bản sắc Việt trong giai điệu của mình. Bản sắc được thể hiện qua giai điệu nằm trong điệu thức phương Tây nhưng được viết ra từ tâm hồn Việt và giai điệu tiến hành theo điệu thức phương Đông tràn ngập âm hưởng Việt.
  • Chiến sĩ Điện Biên luôn phát huy phẩm chất và truyền thống tốt đẹp của Bộ đội cụ Hồ
    Đại diện Chiến sỹ Điện Biên phát biểu tại Lễ Kỷ niệm 70 năm chiến thắng Lịch sử Điện Biên Phủ (7/5/1954 - 7/5/2024) diễn ra sáng nay ngày 7/5 tại TP Điện Biên Phủ, đồng chí Phạm Đức Cư, khẳng định “là Chiến sĩ Điện Biên, là cựu chiến binh phải luôn luôn phát huy phẩm chất và truyền thống tốt đẹp của Bộ đội cụ Hồ”.
  • Có một Hà Nội đẹp riêng đến lạ
    Một ấn tượng khó quên trong tôi khi đến Hà Nội là trải nghiệm đi xe buýt Hà Nội. Có người đùa vui rằng “Hà Nội không vội được đâu” và khuyên tôi muốn đi nhanh, đi vội thì bắt taxi hay Grabbike. Nhưng tôi muốn “không vội” để khám phá xe buýt ở Hà Nội như thế nào, có khác gì với xe buýt ở quê tôi không.
  • Hà Nội: Quận Hoàn Kiếm sẽ cưỡng chế thu hồi đất xây dựng trường Tiểu học Võ Thị Sáu
    UBND quận Hoàn Kiếm, Hà Nội đã ban hành các Quyết định từ số 1004 đến 1016/QĐ-UBND ngày 25/4/2024 về cưỡng chế thu hồi đất đối với 13 chủ sử dụng đất nằm trong mốc giới thu hồi của Dự án xây dựng trường Tiểu học Võ Thị Sáu. Thời gian cưỡng chế dự kiến trong ngày 22/5/2024.
Đừng bỏ lỡ
  • Ghi danh Cửu Đỉnh - Hoàng Cung Huế là di sản tư liệu thế giới
    “Những bản đúc nổi trên chín đỉnh đồng ở Hoàng Cung Huế” đã được Ủy ban Chương trình Ký ức Thế giới Khu vực Châu Á - Thái Bình Dương của UNESCO ghi danh là di sản tư liệu thế giới.
  • Hà Nội: Lễ hội tôn vinh mối tình cao đẹp của Chử Đồng Tử - Tiên Dung
    Lãnh đạo UBND xã Hồng Vân (huyện Thường Tín, TP. Hà Nội) vừa chia sẻ, công tác chuẩn bị tổ chức Lễ hội tình yêu 2024 tại xã Hồng Vân đã hoàn tất. Tối 8/5, tại Quảng trường Thống Nhất (phố đi bộ đêm) xã Hồng Vân, Lễ hội tình yêu 2024 sẽ khai màn.
  • Nhớ chuyến chụp ảnh ở Điện Biên năm ấy
    Thấm thoắt Chiến thắng Điện Biên “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” đã qua 70 năm. Ngày ấy tôi còn nhỏ, chưa đủ tuổi tham gia chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ. Hằng ngày, tôi chỉ thấy người lớn mua và đọc báo Tia sáng đưa tin về các máy bay của hãng “Đa-cô-ta”, máy bay “Bê-vanh-xít” (B.26) tại các sân bay Bạch Mai, Gia Lâm (Hà Nội) và phi trường Cát Bi (Hải Phòng - tên gọi sân bay Cát Bi ngày ấy), máy bay liên tục cất và hạ cánh chở lính nhảy dù, xe tăng, trọng pháo đổ xuống Mường Thanh - Điện Biên Phủ
  • Những kỷ vật biểu tượng của chiến dịch Điện Biên Phủ
    Chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” là dấu son chói lọi trong lịch sử kháng chiến chống giặc ngoại xâm của dân tộc Việt Nam. Giờ đây, chiến tranh đã lùi xa, nhưng giá trị và thông điệp từ những kỷ vật kháng chiến của những năm tháng không thể nào quên sẽ còn mãi. Nó gợi nhớ một thời đạn bom, hy sinh thầm lặng, những cống hiến, đóng góp lớn lao của các thế hệ cha anh vì độc lập tự do và thống nhất Tổ quốc.
  • Triển lãm giao lưu mỹ thuật TP. Hồ Chí Minh - Huế - Hà Nội
    Mục tiêu của cuộc triển lãm nhằm thắt chặt tình cảm của hội viên  Hội Mỹ thuật 3 miền, thúc đẩy mối quan hệ học tập sáng tạo nghệ thuật trong lĩnh vực mỹ thuật của 3 thành phố lớn.
  • Xúc động lá thư gửi từ Điện Biên của nhà văn Nguyễn Huy Tưởng gửi bạn thơ 66 năm trước
    Trong cuốn sách “Bốn năm sau và những trang viết về Điện Biên” của nhà văn Nguyễn Huy Tưởng (nhà văn Nguyễn Huy Thắng biên soạn và chú dẫn), vừa được NXB Trẻ tái bản và phát hành, độc giả không khỏi xúc động với lá thư của nhà văn Nguyễn Huy Tưởng viết từ Điện Biên năm 1958 gửi nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh.
  • "Những ngày Văn học châu Âu" tại Việt Nam: Giới thiệu những tác phẩm về đa dạng giới tính
    “Những ngày văn học châu Âu” sẽ diễn ra từ nay đến 19/5 tại Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh, giới thiệu những tác phẩm về đa dạng giới tính.
  • Liên hoan Kịch nói toàn quốc năm 2024
    Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã ban hành Quyết định 1196/QĐ-BVHTTDL về việc tổ chức “Liên hoan Kịch nói toàn quốc - 2024”.
  • Giám sát biểu diễn nghệ thuật Ca Huế, sản phẩm du lịch độc đáo trên sông Hương
    Để phát huy hơn nữa hoạt động quản lý, tổ chức và nâng cao chất lượng sản phẩm du lịch độc đáo trên sông Hương phục vụ du khách, UBND tỉnh Thừa Thiên Huế vừa ra Quyết định số 21/2024/QĐ-UBND về việc Quản lý và tổ chức hoạt động biểu diễn Ca Huế.
  • Huyện Phú Xuyên (Hà Nội): Tổ chức triển lãm Chiến thắng Điện Biên Phủ và tri ân các chiến sĩ
    Kỷ niệm 70 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ (7/5/1954 - 7/5/2024) và hướng tới Kỷ niệm 70 năm Ngày Giải phóng huyện Phú Xuyên (30/7/1954 – 30/7/2024), Trung tâm Văn hóa – Thông tin và Thể thao huyện Phú Xuyên (TP. Hà Nội), Hội Cựu chiến binh và Bảo tàng Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù đầy tổ chức triển lãm ảnh kỷ niệm 70 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ.
Cô barista của tôi...
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO