Truyện

Ánh sáng nhỏ bé

Hạ An (Dịch từ tiếng Trung) 20/04/2025 07:02

Tôi là một công nhân vệ sinh, đã rong ruổi khắp các ngõ ngách của thành phố này nhiều năm. Mỗi ngày, khi tia sáng đầu tiên còn chưa xuyên qua bầu trời tối mờ, tôi đã khoác lên mình bộ đồng phục màu cam vàng đặc trưng. Tôi đẩy chiếc xe chất đầy dụng cụ vệ sinh, chậm rãi bước đi trong làn gió sớm lành lạnh, hướng về khu vực mình được phân công.

Ý nghĩa của ánh sáng trong phong thủy

Buổi sáng sớm, đường phố yên tĩnh và vắng vẻ, không một tiếng ồn ào xe cộ hay tiếng người qua lại, chỉ còn tiếng “xoàn xoạt” khi chiếc chổi của tôi quét trên mặt đất như khúc hát nhẹ nhàng đánh thức thành phố đang say ngủ. Tôi cẩn thận quét từng chiếc lá rơi, từng mẩu thuốc lá, từng tờ giấy vụn. Trong mắt tôi, đây không chỉ là công việc quét dọn đơn thuần mà là xóa đi lớp mệt mỏi và bụi bẩn của thành phố, giúp nó đón chào một ngày mới với diện mạo sạch sẽ, tươi mới và tràn đầy sức sống.

“Cô ơi, chào buổi sáng!”, một giọng trẻ thơ trong trẻo phá tan không khí yên lặng buổi sớm. Tôi ngẩng đầu lên, thấy một cậu bé chừng bảy, tám tuổi, đeo cặp sách, tay cầm một vỏ hộp sữa, đang tươi cười nhìn tôi. “Cậu bạn nhỏ, chào cháu”, tôi đáp lại lời chào, dừng tay cầm chổi. Cậu bé bước đến, nhẹ nhàng bỏ vỏ hộp sữa vào xe rác, rồi lấy từ túi ra một viên kẹo nhỏ, đưa cho tôi: “Cô vất vả rồi, cháu mời cô ăn kẹo ạ”. Tôi ngỡ ngàng một chút rồi mỉm cười, đón lấy viên kẹo: “Cảm ơn cậu bé, cháu ngoan quá!”. Đôi mắt cậu bé cười cong như vầng trăng khuyết: “Cô ơi, ngày nào cô cũng quét đường sạch đẹp như thế, cháu phải học theo cô ạ”. Nói rồi, cậu bé tung tăng chạy về phía trường học. Nhìn bóng dáng cậu bé khuất dần, một làn hơi ấm lan tỏa trong lòng tôi, viên kẹo trên tay như tỏa ra hơi ấm xua tan cái lạnh buổi sớm.

Khi mặt trời dần lên cao, ánh sáng chan hòa chiếu rọi khắp phố phường, dòng người và xe cộ bắt đầu đổ ra đường ngày một đông. Thành phố dần dần thức tỉnh, trở lại nhịp sống hối hả và ồn ào thường ngày. Tôi tiếp tục công việc, tay cầm chổi không ngừng nghỉ, thỉnh thoảng lại cúi xuống nhặt những mảnh rác vụn rơi vãi bên lề đường hoặc xung quanh các thùng rác.

Khi đi ngang qua một quán ăn sáng nhỏ ven đường, mùi thơm của bánh bao nóng hổi và trà sớm lan tỏa trong không khí. Ông chủ quán thấy tôi liền tươi cười vẫy gọi: “Chị ơi, vào đây ngồi nghỉ chút đi, uống ngụm trà nóng rồi ăn cái bánh bao cho ấm bụng”. Tôi cười, lắc đầu từ chối một cách lịch sự: “Cảm ơn anh nhưng tôi còn nhiều việc phải làm lắm”. Không để tôi đi, ông chủ quán bước nhanh ra ngoài, tay cầm một chiếc bánh bao nóng hổi, còn bốc khói nghi ngút, rồi nhét vào tay tôi: “Chị ơi, đừng khách sáo. Mấy anh chị công nhân vệ sinh ngày nào cũng dậy sớm làm việc vất vả, cực nhọc lắm. Coi như tôi mời chị một bữa sáng, ăn lót dạ lấy sức nhé!”.

Tôi nhìn chiếc bánh bao nóng trong tay, lòng dâng trào một cảm giác ấm áp và biết ơn. Tôi ngước lên nhìn ông chủ quán, nở nụ cười chân thành: “Cảm ơn anh nhiều lắm, anh thật tốt bụng”. Ông chủ gật đầu cười hiền hậu rồi quay lại công việc của mình. Trong nhịp sống bộn bề và tấp nập của thành phố này, những hành động nhỏ bé nhưng chân thành như vậy giống như những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm, tuy nhỏ bé và đơn sơ nhưng cũng đủ để thắp sáng, sưởi ấm trái tim tôi, giúp tôi có thêm động lực để tiếp tục công việc thầm lặng nhưng ý nghĩa này.

Buổi sáng với nhiều việc bận rộn trôi qua. Đến trưa, tôi tìm một góc phố ngồi xuống để ăn bữa trưa giản dị. Đúng lúc ấy, một chàng trai trẻ vội vã bước tới, tay xách túi đồ ăn. Anh ngập ngừng nói: “Cô ơi, cô ăn trưa chưa ạ? Cháu vừa mua cơm hộp, lỡ mua thừa một phần, cô dùng nhé”. Tôi vội vàng đứng lên, xua tay: “Không cần đâu cháu, cô có mang theo cơm rồi”. Nhưng chàng trai vẫn kiên quyết đưa hộp cơm cho tôi: “Cô nhận đi ạ. Cháu hay thấy cô quét dọn con đường này, bất kể nắng mưa. Cô đã vất vả để giữ thành phố sạch đẹp, đây là chút lòng thành của cháu”. Nhìn đôi mắt chân thành của anh, lòng tôi ngập tràn cảm động, đón lấy hộp cơm: “Vậy cô không khách sáo nữa, cảm ơn cháu nhé”. Anh mỉm cười: “Cô ăn nhanh đi ạ, để nguội mất ngon”. Anh rời đi. Tôi mở hộp cơm, mùi thơm bốc lên khiến tôi cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời.

Buổi chiều, ánh mặt trời gay gắt và nắng nóng bao trùm con phố. Tôi vẫn đội nắng tiếp tục công việc của mình, không ngừng quét dọn những chiếc lá khô bị gió thổi bay tứ tung và những mẩu rác do người qua đường vứt bỏ. Tiếng chổi loạt xoạt đều đặn trên mặt đường, hòa lẫn với tiếng ồn ào xa xa của thành phố, tạo nên một nhịp điệu quen thuộc trong công việc thường ngày. Mồ hôi thấm ướt bộ đồng phục, bết vào lưng khó chịu, nhưng tôi đã quen với cảm giác này. Khi đến gần một trạm xe buýt ven đường, tôi thấy một cụ ông đang ngồi tựa vào chiếc ghế đá cũ kỹ, tay phe phẩy chiếc quạt nan, cố gắng tìm chút gió mát hiếm hoi. Tôi cúi người quét sạch những vỏ chai và mẩu giấy vương vãi xung quanh trạm xe. Cụ ông nhìn tôi một cách trìu mến, nở nụ cười hiền hậu và nói: “Cháu gái, nghỉ một chút cho đỡ mệt đi, trời nóng thế này khổ quá”. Tôi ngừng chổi, đưa tay lên lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, rồi mỉm cười đáp lại: “Không sao đâu ông ạ, đây là công việc của con”. Cụ ông gật đầu, ánh mắt ánh lên sự thông cảm và thấu hiểu. Giọng ông chậm rãi, trầm ấm và chân thành: “Công việc này tuy cực nhọc, nhưng ý nghĩa lắm. Nhờ có các cháu mà đường phố lúc nào cũng sạch sẽ, gọn gàng. Không có các cháu, không biết thành phố này sẽ ra sao”. Nghe lời ông, tôi cảm thấy lòng mình tràn đầy an ủi, như thể mọi nỗ lực đều được đền đáp xứng đáng.

Hoàng hôn buông xuống, ánh đèn từ các tòa nhà dần dần thắp sáng cả thành phố, hai bên đường những cửa hàng và quán ăn cũng trở nên nhộn nhịp, tấp nập hẳn lên. Tôi tiến đến khu vực gần một khu chợ đêm, đây là một trong những nơi tôi cần chú ý làm việc nhất. Sau khi chợ tan, khung cảnh ở đây ngổn ngang, rác thải chất đống khắp nơi. Không nói một lời, tôi lặng lẽ cầm lấy cây chổi và chiếc xẻng, bắt đầu dọn dẹp đống hỗn độn này. Khi tôi đang cặm cụi làm việc, một chủ quán trong chợ bước tới, cầm theo chai nước và đưa cho tôi: “Chị ơi, uống chút nước đi, tôi thấy chị làm việc vất vả, mồ hôi ướt đẫm cả người rồi kìa”. Tôi nhận lấy chai nước, cảm kích nói lời cảm ơn. Chủ quán không rời đi mà cầm một túi rác bên cạnh, cùng tôi dọn dẹp. Tôi ngạc nhiên nhìn anh ấy: “Ông chủ, anh làm gì vậy...?”. Chủ quán mỉm cười: “Chị ơi, các cô chú lao công cực nhọc quá. Tôi cũng vừa dọn xong rồi, không có việc gì làm nữa nên giúp chị một tay thôi. Ai cũng muốn thành phố này sạch đẹp hơn mà, đúng không?”. Nhờ có sự giúp đỡ của anh ấy, công việc dọn dẹp vốn nặng nhọc trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều. Nhìn con phố sạch sẽ, gọn gàng, chúng tôi nhìn nhau cười mãn nguyện.

Trong thành phố này, tôi cảm nhận được sự ấm áp và lòng tốt như thế mỗi ngày. Sự tôn trọng và thấu hiểu của mọi người khiến tôi thêm yêu công việc. Tôi biết rằng công việc của mình tuy bình thường nhưng lại mang ý nghĩa không hề tầm thường. Tôi dùng đôi tay của mình để góp phần giữ cho thành phố luôn đẹp đẽ và thành phố cũng đền đáp tôi bằng sự bao dung, tình yêu thương.

Kết thúc một ngày làm việc, tôi lái chiếc xe vệ sinh trở về nhà. Khi đi qua quảng trường, tôi thấy một nhóm trẻ em đang cùng cô giáo cầm dụng cụ nhỏ để bóc những tờ quảng cáo dán bừa bãi trên tường và cột trụ. Khuôn mặt các em đầy sự nghiêm túc và tập trung, đôi tay nhỏ nhắn cẩn thận cạo từng mảnh giấy. Cô giáo kiên nhẫn hướng dẫn: “Các con ơi, lao động làm nên điều tốt đẹp, chúng ta cũng phải góp sức giữ cho thành phố sạch sẽ nhé”. Nhìn thấy cảnh ấy, lòng tôi tràn đầy niềm vui. Tôi dừng xe, bước tới và nói: “Các cháu giỏi quá!”. Các em ngước nhìn tôi, đồng thanh đáp: “Cô ơi, chúng cháu sẽ học theo cô, bảo vệ môi trường và yêu lao động ạ!”. Tôi xoa đầu các em, mỉm cười: “Ngoan lắm! Chúng ta cùng nhau cố gắng, làm cho thành phố ngày càng đẹp hơn nhé!”.

Trở về nhà, dù cơ thể mệt mỏi nhưng tâm trạng tôi lại rất thoải mái. Tôi kể cho gia đình nghe những câu chuyện nhỏ trong công việc hôm nay. Những hành động tử tế của người xa lạ và sự đáng yêu của trẻ con đã khiến cả nhà xúc động. Con tôi nói: “Mẹ là niềm tự hào của con, sau này con cũng muốn làm một người có ích cho xã hội như mẹ!”. Tôi ôm chặt con vào lòng: “Chỉ cần con học hành chăm chỉ, sau này làm nghề gì cũng được. Miễn sao con đóng góp việc có ích cho mọi người và xã hội là mẹ đã rất vui rồi”.

Đêm đến, nằm trên giường, tôi nhớ lại những chuyện trong ngày, lòng tràn đầy suy ngẫm. Trên thế giới này, lao động chính là sợi dây gắn kết tình cảm giữa con người, là nguồn cội của cuộc sống tươi đẹp. Dù là công nhân vệ sinh như tôi hay những người đã giúp đỡ, quan tâm tôi, tất cả đều đang âm thầm cống hiến, viết nên câu chuyện của riêng mình qua từng công việc. Những thanh niên của thời đại mới chính là tương lai và hy vọng của đất nước, càng cần phải xây dựng tinh thần lao động đúng đắn, biết cống hiến, đổi mới và sáng tạo. Tôi tin rằng, chỉ cần mọi người đều tôn trọng và yêu quý lao động, thế giới này sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, tôi vẫn miệt mài làm việc trên các con phố. Mỗi lời chào buổi sáng, mỗi lần được người qua đường giúp đỡ, mỗi nụ cười trong trẻo của trẻ thơ đều trở thành động lực giúp tôi bước tiếp. Tôi hiểu rằng, công việc của mình không chỉ vì mưu sinh mà còn để gìn giữ vẻ đẹp và văn minh cho thành phố, truyền lại những giá trị lao động quý báu, để chúng mãi sáng ngời trong dòng chảy thời gian và tỏa rạng ở khắp mọi ngõ ngách của thành phố.

Truyện ngắn của Long Long (Trung Quốc)

Bài liên quan
(0) Bình luận
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Trưng bày “Tâm son, chí thép”: Lan tỏa các giá trị cao đẹp về lực lượng Công an nhân dân Việt Nam
    Kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa XHCN Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), 81 năm Ngày truyền thống Công an nhân dân Việt Nam (19/8/1945 - 19/8/2026), Ban quản lý Di tích Nhà tù Hỏa Lò tổ chức trưng bày chuyên đề “Tâm son, chí thép” tại Di tích Nhà tù Hỏa Lò (phường Cửa Nam, TP Hà Nội).
  • Nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát: Quen mà lạ trong tự truyện cuộc đời “Đi theo một quầng sáng”
    Khi biết nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát đang lao tâm khổ tứ với những đêm thức giấc, những ngày miệt mài viết tự truyện cuộc đời mình, tôi thầm nghĩ trong thời kỳ công nghệ số lên ngôi, còn mấy ai muốn đọc một cuốn tự truyện dày gần 500 trang nữa dù tôi biết cuộc sống của chị cũng có nhiều khúc quanh, khúc rẽ mà không ít người tò mò muốn biết... Thế mà trái với ý nghĩ ban đầu, khi cầm trên tay cuốn tự truyện “Đi theo một quầng sáng” (NXB Văn hóa Dân tộc, 2026) của chị, tôi đã đọc say sưa, hào hứng, thậm chí đọc miệt mài quên cả thời gian. Chỉ hai ngày, tôi đã “ngốn” xong cả dòng chảy ký ức cuộc đời tác giả.
  • Để sân khấu Thủ đô trở thành động lực của công nghiệp văn hóa
    Trong chiến lược phát triển các ngành công nghiệp văn hóa, nghệ thuật biểu diễn được xác định là một lĩnh vực trọng điểm. Đối với Hà Nội, dư địa phát triển còn lớn hơn khi Thủ đô vừa là trung tâm văn hóa lớn nhất cả nước, vừa là thành viên Mạng lưới các Thành phố sáng tạo của UNESCO. Hội thảo "Sân khấu Thủ đô với công nghiệp văn hóa" do Hội Sân khấu Hà Nội tổ chức mới đây đã đặt ra yêu cầu nhìn nhận lại tiềm năng, những điểm nghẽn và cơ hội phát triển của sân khấu Hà Nội trong giai đoạn mới.
  • Hà Nội tăng cường 500 lượt xe khách phục vụ người dân dịp nghỉ lễ 2/9
    Nhằm phục vụ đi lại của người dân dịp nghỉ lễ Quốc khánh 2/9, Công ty Cổ phần Bến xe Hà Nội đã lên kế hoạch tổ chức vận tải hành khách, theo đó dự kiến huy động thêm 500 xe khách.
  • Lợi thế đón đầu chiến lược nhân lực AI quốc gia trong giáo dục
    Quyết định số 1528/QĐ-TTg ngày 11/8/2026 không chỉ mở ra một chương trình phát triển nhân lực mới, mà còn đặt lại cách giáo dục đại học tiếp cận trí tuệ nhân tạo: Từ một ngành công nghệ riêng biệt trở thành năng lực nền tảng, được tích hợp vào từng lĩnh vực. Trong chuyển dịch đó, việc Trường Đại học Điện lực bắt đầu tuyển sinh ngành Trí tuệ nhân tạo từ năm 2025, với hai hướng chuyên sâu gắn với tự động hóa và năng lượng, cho thấy sự chuẩn bị sớm. Tuy nhiên, lợi thế chỉ thực sự có giá trị khi được chuyển hóa thành chuẩn đầu ra, đội ngũ, dữ liệu, môi trường thực hành, bài toán doanh nghiệp và năng lực sử dụng AI an toàn, tin cậy, có trách nhiệm.
Đừng bỏ lỡ
  • “Bệ phóng” cho Hà Nội tiến tới mô hình không gian đô thị đa tầng - đa lớp
    Luật Thủ đô 2026 đã thiết lập khuôn khổ pháp lý mới với nhiều cơ chế, chính sách đặc thù, phân quyền mạnh mẽ cho chính quyền Thành phố Hà Nội trong quản lý đầu tư, phát triển đô thị. Đặc biệt, Luật Thủ đô 2026 quy định về không gian tầm thấp để Hà Nội hiện thực hóa mục tiêu phát triển không gian đô thị đa tầng – đa lớp, vươn mình mạnh mẽ trong kỷ nguyên mới.
  • Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn dịp 2/9
    Nhân kỷ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), Thành phố Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn, qua đó bồi đắp tình yêu Tổ quốc, lòng tự hào dân tộc... và góp phần đưa Hà Nội thành điểm đến uy tín của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật của khu vực và thế giới.
  • Lan tỏa tinh thần văn hóa từ "trái tim” của Thủ đô
    Khi những giai điệu của tác phẩm “Có phải em mùa thu Hà Nội” vang lên trong không gian Nhà Bát Giác bên hồ Hoàn Kiếm, hình ảnh Thủ đô hiện lên qua âm nhạc với vẻ dịu dàng, sâu lắng mà vẫn đầy sức sống. Từ một ca khúc quen thuộc, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 16/8 đã mở ra một cách cảm nhận khác về Hà Nội: một thành phố trân trọng ký ức, nâng niu di sản, đồng thời sẵn sàng đón nhận những thanh âm mới của đời sống đương đại.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh.
  • Khi “jazz” kể chuyện Hà Nội
    Từ những giai điệu của “Hà Nội - Niềm tin và hy vọng”; “Có phải em mùa thu Hà Nội” đến những chuẩn mực jazz kinh điển của Charlie Parker, Sonny Rollins, Billy Strayhorn hay bản nhạc “Ngẫu hứng Tây Nguyên” của NSƯT Quyền Văn Minh, chương trình "Âm nhạc cuối tuần" diễn ra lúc 17h ngày 16/8 tại Nhà Bát giác sẽ mở ra một không gian nghệ thuật thú vị giữa những thanh âm đã gắn bó với công chúng Việt Nam và tinh thần phóng khoáng của jazz.
  • “Người con gái Hà Thành”: Khơi dậy phẩm chất truyền thống tốt đẹp của người Hà Nội
    Tối 13/8, tại Rạp Hồng Hà, vở cải lương "Người con gái Hà thành" chính thức ra mắt công chúng Thủ đô. Đây là vở diễn tiếp nối chuỗi sản phẩm nghệ thuật chất lượng cao theo định hướng phát triển công nghiệp văn hóa của thành phố do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện.
  • Chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Một tình yêu bao la” sẽ được biểu diễn tại Thái Lan và Lào
    Từ ngày 24/8- 30/8, Nhà hát Kịch Việt Nam thực hiện chuyến công tác tại Vương quốc Thái Lan và CHDCND Lào với chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Một tình yêu bao la”.
  • Hanoi Jazztival - Điểm hẹn văn hóa mang thương hiệu Hà Nội
    Với chủ đề “Jazz Hà Nội - Giai điệu không biên giới”, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 (Hanoi Jazztival 2026) sẽ diễn ra từ ngày 17 đến 19/9 tại nhiều không gian văn hóa tiêu biểu của Thủ đô. Không chỉ mang đến những chương trình biểu diễn Jazz chất lượng với sự tham gia của nghệ sĩ trong nước và thế giới, liên hoan được kỳ vọng trở thành bước khởi đầu cho một thương hiệu văn hóa thường niên, góp phần đưa Hà Nội trở thành điểm hẹn mới của cộng đồng Jazz quốc tế.
  • Hà Nội lan tỏa đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" nhân kỷ niệm 80 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ
    Thành phố Hà Nội vừa chính thức khởi động chương trình truyền thông diện rộng nhân dịp kỷ niệm 80 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2027). Hoạt động này nhằm nâng cao nhận thức, trách nhiệm của cán bộ, đảng viên và Nhân dân về truyền thống "Uống nước nhớ nguồn", tôn vinh công lao to lớn của các anh hùng liệt sĩ, thương bệnh binh, Mẹ Việt Nam Anh hùng và người có công với cách mạng...
  • Giải Marathon Quốc tế Hà Nội Techcombank mùa thứ 5: Từ đường chạy di sản đến động lực phát triển kinh tế Thủ đô
    Dưới sự chỉ đạo của Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội, Nhà tài trợ chiến lược Ngân hàng TMCP Kỹ Thương Việt Nam (Techcombank) cùng Công ty Sunrise Events Vietnam vừa chính thức công bố khởi động Giải Marathon Quốc tế Hà Nội Techcombank mùa thứ 5.
Ánh sáng nhỏ bé
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO