Trương Thảo người hoạ sĩ thiên nhiên

Phạm Quỳnh An| 16/04/2015 17:13

NHN Online - Tôi thích tranh Trương Thảo từ khi chưa gặp ông, chưa hiểu ông là  người như thế nà o. Và  rồi tôi đã tìm đến xưởng vẽ của Trương Thảo, đơn giản là  để ngắm nhìn nhiửu hơn nữa những bức tranh của người họa sĩ mà  mình yêu mến. Không ngử rằng đó cũng lại là  một cơ duyên, khi Trương Thảo bước ra cử­a xưởng vẽ, bắt tay tôi và  mỉm cười như một người thân thuộc.

Cho đến giử, với tôi, ông không chỉ là  một họa sĩ đáng ngườ¡ng mộ mà  còn là  một người bạn lớn, người đã cho tôi hiểu rằng lao động là  một nguồn vui bất tận, và  có những điửu giản dị, gần gũi ngay xung quanh ta, có thể mang lại cho ta bao điửu tốt đẹp mà  bấy lâu nay chúng ta đã lãng quên.

Một trong những điửu giản-dị-vĩ-đại ấy là  thiên nhiên. Lâu nay con người hiện đại chúng ta quen sống trong lồng kính, trong nhà  cao tầng, với ti vi, máy tính, internet... mà  quên mất vẻ đẹp trong trẻo, thuần khiết của nó. Tôi từng được xem những bức tranh hoa hướng dương, loa kèn, hồ nước thu, cử dại của Trương Thảo vẽ từ những năm 90 thế kỷ trước bằng chất liệu Tempera. Аó là  chất liệu mà u keo trộn với trứng, có sức biểu đạt mạnh mẽ như bất cứ loại chất liệu hội họa nà o khác, mà  trông rất đằm, dung dị và  có chiửu sâu. Nhiửu năm gần đây Trương Thảo sáng tác với chất liệu phấn mà u. à”ng bảo có lẽ chẳng họa sĩ nà o vẽ phấn mà u nhiửu như ông. Những bức tranh hoa cử cứ thế ra đời trong xưởng vẽ nhử nhắn, ấm áp của người họa sĩ.

Sinh năm 1943 tại Diễn Yên, Diễn Châu, Nghệ An trong một gia đình không có ai là m nghệ thuật, Trương Thảo đã tự vạch ra lối đi ấy cho mình với tất cả đam mê. Người họa sĩ tâm sự: Trường đại học là  nơi sinh viên tự đà o tạo, các thầy giáo chỉ là  những người giúp sinh viên tự đà o tạo. Vậy tại sao ta không thể tự là m việc ấy?. à”ng nói như vậy với một nụ cười rồi trở nên nghiêm trang hơn: Sách vở là  một kho vốn liếng kử³ diệu để con người học tập.

          Thích vẽ từ nhử, Trương Thảo giống như bao cậu bé khác, thường nguệch ngoạc những nét bút hồn nhiên lên giấy học trò, lên tường hay nửn gạch. Chính ông cũng không ngử rằng sau nà y mình lại gắn bó với cây cọ vẽ như một phần không thể thiếu được trong đời. Học xong phổ thông, với kết quả học tập tốt, ông được sang Trung Quốc học đại học ngà nh Vật lý chất rắn. Lúc bấy giử là  khoảng năm 1964 “ 1965, khi ông mới bước qua tuổi đôi mươi. Trường đại học mà  Trương Thảo là m lưu học sinh là  Cát Lâm ở thà nh phố Trường Xuân, thuộc vùng đông bắc Trung Quốc.

          Học được và i năm thì Trương Thảo vử nước do đại cách mạng văn hóa vô sản lúc bấy giử có những diễn biến phức tạp tại Trung Quốc. Lúc đó là  năm 1966, ở trong nước vẫn còn chiến tranh. à”ng được yêu cầu học bộ môn Hình học “ Họa hình thuộc Khoa Toán “ Lý tại Аại học Bách khoa Hà  Nội. Аến năm 1971, Trương Thảo tốt nghiệp, được nhận là m giảng viên bộ môn nà y tại Аại học Mử Аịa chất và  được biệt phái vử dạy tại Аại học Bách khoa. Cũng chính tại ngôi trường mà  trước đây ông từng học đại học nà y, Trương Thảo có được một xưởng vẽ nhử, nơi sẽ gắn bó với ông trong suốt một thời gian khá dà i, đánh dấu bước đường đến với hội họa của người họa sử¹.

          Sau mười sáu, mười bảy năm toà n tâm toà n ý với nghử dạy học, đến khoảng năm 1988, Trương Thảo nhận ra rằng ông không thể vử như hử hững với việc vẽ. à”ng sáng tác mỗi ngà y một nhiửu. Bộ môn Hình học “ Họa hình là  ranh giới giữa hai ngà nh mử¹ thuật và  kử¹ thuật, nên ông nắm chắc trong tay công cụ để có thể cùng lúc thực hiện được cả hai: công việc và  niửm đam mê hội họa. Trong xưởng vẽ nhử nhắn tại trường Аại học Bách khoa, Trương Thảo tìm đến cây cọ và  bảng mà u như thể biết rằng ông không thể lẩn trốn chúng.

          Từ đó tới nay, dẫu đã nghỉ hưu, đã có một xưởng vẽ khác, dẫu quanh ông bao sự việc vần xoay, đổi dời, Trương Thảo vẫn bửn bỉ vẽ, bửn bỉ trung thà nh với đử tà i thiên nhiên. Tôi tin rằng nơi nà o con người biết trân trọng từng con sâu cái kiến, từng ngọn cử nhánh cây, thì ở đó họ sẽ sống tử­ tế, an là nh, ông tâm sự.

          Họa sĩ Trương Thảo thực sự say mê thiên nhiên. Аến xưởng vẽ của ông, không những được nghe nhạc không lời, nhâm nhi và i ly rượu ngon, mà  còn được hít thở bầu không khí phảng phất mùi tinh dầu từ thảo mộc cháy trong nến. à”ng không ngừng nói vử vẻ đẹp của thiên nhiên và  sự quyến rũ của nó. Có lần, nhà  thơ Gia Dũng kể cho tôi nghe vử Trương Thảo. Gia Dũng bảo rằng đó là  một trong những người bạn chơi đẹp của ông. Và  tôi chưa từng thấy ai vử chê trách người bạn của mình với giọng điệu trìu mến đến vậy, như Gia Dũng đã nói vử Trương Thảo: Cái ông nà y lắm chuyện lắm, vừa nghe tôi gọi điện đã vội và ng đòi tôi đến chơi ngay....

          Trương Thảo ít tiếp khách vì ông muốn dà nh nhiửu thời gian để vẽ, nhưng với những người bạn thân thiết, ông rất hồ hởi, vui mừng được gặp và  tiếp trong xưởng của mình. Những ly rượu lại được bà y ra, những bà i thơ được đọc, những bức tranh được bình luận, những câu chuyện được ríu ran... Trương Thảo là  một người rất trẻ trung và  lịch thiệp. Những câu chuyện của ông, những điửu mà  ông tâm sự với bạn hữu, bao giử cũng để lại một chút để suy tư hoặc một niửm vui nho nhử nà o đó trong họ, giống như một món quà , khiến người ta cảm thấy cuộc sống còn bao điửu nhử nhặt mà  có ý nghĩa.

Cũng giống như các bức vẽ của người họa sĩ, đã giản dị gợi nhắc những vẻ đẹp chúng ta không còn thói quen cảm nhận. Cử cây hoa lá trong tranh của ông là  một thế giới riêng, độc lập, tự tin sinh sôi nảy nở, không quan tâm đến thế giới của con người. Khi tìm đến chúng, Trương Thảo không hử có ý định lồng ghép một ý nghĩa nhân sinh nà o và o đó cả; ông chỉ vẽ chúng, với tất cả tình yêu và  sự hồn nhiên, bởi ông yêu từng cánh hoa đang hé nở, từng ngọn cử hoang dại bên lử đường, từng sắc mà u bừng lên như hân hoan mùa lễ hội của đại ngà n... Người họa sĩ không toan tính, cân nhắc để đưa và o tranh những biểu tượng. à”ng chỉ vẽ, thế thôi. Thế là  đủ để trả nợ cho tình yêu kia, tình yêu say đắm đối với thiên nhiên mà  với tất cả sự chân thà nh, ông từng nói rằng con người sẽ tử­ tế khi sống trong nó.

Thiên nhiên trong tranh Trương Thảo bởi thế mà  trong veo. Nó không chuyên chở một ý nghĩa nà o khác ngoà i chính bản thân nó. Nó buộc người ta phải tiếp cận nó ở hình thức sơ khai nhất, trực tiếp, thẳng thắn nhất, cách tự nhiên và  hoà n hảo nhất mà  bấy lâu nay con người đã lãng quên.

Có lẽ bởi vậy mà  những bức tranh ấy cà ng nhìn cà ng đáng yêu. Tôi tin rằng giống như con người, mỗi bức tranh cũng có thời gian thử­ thách của nó. Cùng với tháng ngà y, ta sẽ biết bức tranh nà o thực sự đi và o lòng người. Một số bức vẽ hoa dại của Trương Thảo đã dạy tôi điửu đó. Thoạt nhìn, chúng có vẻ chỉ là  những rối rắm của hình họa, những đơn điệu của hòa sắc. Nhưng rồi đến một lúc nà o đấy, bạn sẽ thấy rằng ở vẻ thô mộc của những đường nét mà u sắc kia, ở vẻ hoang dã của những cánh lá, ở vẻ miên man u mê ngây ngất của tổng thể các hình khối li ti đa dạng, một cái gì đó sâu thẳm, mênh mang, giống như trăng miên viễn, gió đại ngà n, giống như thế giới hoa cử dưới đáy đại dương... Tất cả đang lay động, đang mơn man. Vẻ tươi tắn, sống động và  hoang dã của nó khiến ta bất giác mỉm cười.

Lần nà o từ xưởng vẽ của Trương Thảo trở vử, tôi cũng ngâm nga hát dọc đường đi một bà i nà o đó. Cảm ơn người họa sĩ cùng những bức tranh của ông đã thúc giục tôi thêm yêu mến cuộc đời.

(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW: Gợi mở giải pháp chính sách
    “Muốn đưa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam vào thực tiễn một cách hiệu quả, cần chú trọng đồng thời: thúc đẩy thể chế hóa, cụ thể hóa chính sách một cách kịp thời và chính xác; thực hiện đầu tư theo hướng có trọng tâm và trọng điểm; xây dựng năng lực con người và dữ liệu làm nền cho thực thi; tạo cơ chế để toàn xã hội cùng trở thành chủ thể đồng kiến tạo và đóng góp cho văn hóa” - PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam) nêu ý kiến.
  • Cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị
    PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam), nhận định, chúng ta đang có nhiều cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Trong đó, nổi bật là sự thống nhất về quyết tâm chính trị trong bối cảnh yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng, dư địa phát triển của các công nghiệp văn hóa Việt Nam, tác động của chuyển đổi số và nhu cầu gia tăng sức mạnh mềm quốc gia.
  • Khai mạc triển lãm ảnh “Những góc nhìn di sản”
    Trong khuôn khổ các họat động giao lưu văn học nghệ thuật của văn nghệ sĩ Hà Nội - Huế - TP Hồ Chí Minh đã diễn ra Lễ khai mạc triển lãm ảnh “Những góc nhìn di sản” tại trụ sở Liên Hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật TP Huế.
  • “ Ngày hội thôi nôi ” quy tụ hàng trăm gia đình, hướng tới xác lập kỷ lục Việt Nam
    Không khí cuối tuần trở nên sôi động khi nhãn hàng thực phẩm dinh dưỡng y học Nutren Junior phối hợp cùng hệ thống siêu thị mẹ và bé Con Cưng tổ chức chương trình “Ngày hội thôi nôi”. Sự kiện hướng tới việc xác lập dấu ấn là ngày hội thôi nôi có số lượng trẻ tham dự lớn nhất tại Việt Nam. Chương trình mang đến một trải nghiệm gắn kết và đáng nhớ cho các gia đình trẻ.
  • Ngày hội chăm sóc sức khỏe tim mạch miễn phí lan tỏa yêu thương tới người dân phường Từ Liêm
    Ngày 10/5, tại phường Từ Liêm, Hội Tim mạch học Việt Nam phối hợp cùng UBND phường Từ Liêm, Bệnh viện 19-8 Bộ Công an và các đơn vị liên quan tổ chức chương trình khám bệnh, tư vấn sức khỏe và cấp phát thuốc miễn phí cho người dân, các gia đình chính sách có hoàn cảnh khó khăn trên địa bàn.
Đừng bỏ lỡ
  • Âm nhạc cuối tuần: Khi nơi công cộng trở thành không gian văn hóa
    Chiều 10/5, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục mang nghệ thuật đến gần công chúng bằng một không gian biểu diễn mở, nơi âm nhạc hòa vào nhịp sống phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm. Từ những giai điệu jazz kinh điển đến các ca khúc về Hà Nội, chương trình không chỉ tạo thêm điểm hẹn văn hóa cho người dân và du khách, mà còn góp phần hình thành môi trường văn hóa công cộng giàu tính kết nối giữa lòng Thủ đô.
  • Festival “Nữ Đại sứ Du lịch làng nghề Hà Nội” 2026: Quảng bá giá trị văn hóa, du lịch, làng nghề Thủ đô
    Chào mừng kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026) và chào mừng Đại hội đại biểu MTTQ Việt Nam lần thứ XI, Trung tâm giáo dục nghề nghiệp và hỗ trợ phát triển phụ nữ Hà Nội (Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội) tổ chức Festival “Nữ Đại sứ Du lịch Làng nghề Hà Nội” năm 2026 tại Công viên Thiên Văn Học, phường Dương Nội, TP. Hà Nội.
  • Phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng
    Chiều 8/5, tại xã Phù Đổng, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội phối hợp với UBND xã Phù Đổng tổ chức Hội thảo khoa học về bảo vệ, phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích Quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng.
  • Lắng nghe Hà Nội qua những thanh âm cuối tuần
    Có những buổi chiều ở Hà Nội, âm nhạc không vang lên trong nhà hát, mà cất lên giữa khoảng trời mở của phố đi bộ, hòa cùng nhịp bước người qua lại bên hồ Gươm. Chính trong không gian ấy, “Âm nhạc cuối tuần” dần trở thành một phần quen thuộc của đời sống đô thị - nơi công chúng tìm đến không chỉ để nghe nhạc, mà để cảm nhận một nhịp sống văn hóa rất riêng của Thủ đô.
  • Hà Nội: Thêm hai làng nghề gia nhập mạng lưới Thành phố thủ công sáng tạo thế giới
    Tối 8/5, tại Hoàng thành Thăng Long, UBND Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ đón nhận làng nghề khảm trai sơn mài Chuyên Mỹ và làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng trở thành thành viên của mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới và khai mạc sự kiện trưng bày, trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 1)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Thí điểm thành lập Quỹ văn hóa, nghệ thuật từ trung ương đến địa phương
    Quốc hội Việt Nam vừa chính thức thông qua Nghị quyết số 28/2026/QH16 ngày 24/4/2026, tạo ra một bước ngoặt lịch sử cho sự phát triển của văn hóa và công nghiệp sáng tạo quốc gia.
  • Lần đầu tiên Tuồng, Chèo, Cải lương hội tụ trên cùng một sân khấu
    Dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm nay, công chúng sẽ có cơ hội thưởng thức một tác phẩm độc đáo mang tên "Bí ẩn triều đại phép thuật". Sự kiện đánh dấu bước đột phá hiếm có khi ba loại hình kịch hát truyền thống gồm Tuồng, Chèo và Cải lương kết hợp trên cùng một sân khấu. Bằng tư duy kể chuyện hiện đại, chương trình hứa hẹn mang đến không gian kỳ ảo, giàu cảm xúc, đặc biệt hướng tới khán giả trẻ và các em thiếu nhi trong mùa hè 2026.
  • "Chuyện sĩ tử" - Nơi lưu giữ 950 câu chuyện thực về hành trình học tập của thế hệ hôm nay
    Nhân dịp kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076-2026), một sự kiện lịch sử quan trọng của nền giáo dục Việt Nam, Ban Tổ chức đã chính thức phát động dự án "Chuyện Sĩ Tử". Dự án này được kỳ vọng sẽ xây dựng một "bảo tàng sống" độc đáo, nơi lưu giữ 950 câu chuyện chân thực về hành trình học tập, rèn luyện của các thế hệ học sinh, sinh viên ngày nay, nối tiếp truyền thống hiếu học của dân tộc.
  • Phát động cuộc thi chuyển thể truyện tranh “Kính vạn hoa”
    Với mong muốn mang đến hình thức thể hiện mới cho bộ truyện “Kính vạn hoa”, Nhà xuất bản Kim Đồng tổ chức Cuộc thi chuyển thể tác phẩm văn học “Kính vạn hoa” sang truyện tranh. Cuộc thi được phát động đúng dịp sinh nhật nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (7/5).
Trương Thảo người hoạ sĩ thiên nhiên
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO