Trương Thảo người hoạ sĩ thiên nhiên

Phạm Quỳnh An| 16/04/2015 17:13

NHN Online - Tôi thích tranh Trương Thảo từ khi chưa gặp ông, chưa hiểu ông là  người như thế nà o. Và  rồi tôi đã tìm đến xưởng vẽ của Trương Thảo, đơn giản là  để ngắm nhìn nhiửu hơn nữa những bức tranh của người họa sĩ mà  mình yêu mến. Không ngử rằng đó cũng lại là  một cơ duyên, khi Trương Thảo bước ra cử­a xưởng vẽ, bắt tay tôi và  mỉm cười như một người thân thuộc.

Cho đến giử, với tôi, ông không chỉ là  một họa sĩ đáng ngườ¡ng mộ mà  còn là  một người bạn lớn, người đã cho tôi hiểu rằng lao động là  một nguồn vui bất tận, và  có những điửu giản dị, gần gũi ngay xung quanh ta, có thể mang lại cho ta bao điửu tốt đẹp mà  bấy lâu nay chúng ta đã lãng quên.

Một trong những điửu giản-dị-vĩ-đại ấy là  thiên nhiên. Lâu nay con người hiện đại chúng ta quen sống trong lồng kính, trong nhà  cao tầng, với ti vi, máy tính, internet... mà  quên mất vẻ đẹp trong trẻo, thuần khiết của nó. Tôi từng được xem những bức tranh hoa hướng dương, loa kèn, hồ nước thu, cử dại của Trương Thảo vẽ từ những năm 90 thế kỷ trước bằng chất liệu Tempera. Аó là  chất liệu mà u keo trộn với trứng, có sức biểu đạt mạnh mẽ như bất cứ loại chất liệu hội họa nà o khác, mà  trông rất đằm, dung dị và  có chiửu sâu. Nhiửu năm gần đây Trương Thảo sáng tác với chất liệu phấn mà u. à”ng bảo có lẽ chẳng họa sĩ nà o vẽ phấn mà u nhiửu như ông. Những bức tranh hoa cử cứ thế ra đời trong xưởng vẽ nhử nhắn, ấm áp của người họa sĩ.

Sinh năm 1943 tại Diễn Yên, Diễn Châu, Nghệ An trong một gia đình không có ai là m nghệ thuật, Trương Thảo đã tự vạch ra lối đi ấy cho mình với tất cả đam mê. Người họa sĩ tâm sự: Trường đại học là  nơi sinh viên tự đà o tạo, các thầy giáo chỉ là  những người giúp sinh viên tự đà o tạo. Vậy tại sao ta không thể tự là m việc ấy?. à”ng nói như vậy với một nụ cười rồi trở nên nghiêm trang hơn: Sách vở là  một kho vốn liếng kử³ diệu để con người học tập.

          Thích vẽ từ nhử, Trương Thảo giống như bao cậu bé khác, thường nguệch ngoạc những nét bút hồn nhiên lên giấy học trò, lên tường hay nửn gạch. Chính ông cũng không ngử rằng sau nà y mình lại gắn bó với cây cọ vẽ như một phần không thể thiếu được trong đời. Học xong phổ thông, với kết quả học tập tốt, ông được sang Trung Quốc học đại học ngà nh Vật lý chất rắn. Lúc bấy giử là  khoảng năm 1964 “ 1965, khi ông mới bước qua tuổi đôi mươi. Trường đại học mà  Trương Thảo là m lưu học sinh là  Cát Lâm ở thà nh phố Trường Xuân, thuộc vùng đông bắc Trung Quốc.

          Học được và i năm thì Trương Thảo vử nước do đại cách mạng văn hóa vô sản lúc bấy giử có những diễn biến phức tạp tại Trung Quốc. Lúc đó là  năm 1966, ở trong nước vẫn còn chiến tranh. à”ng được yêu cầu học bộ môn Hình học “ Họa hình thuộc Khoa Toán “ Lý tại Аại học Bách khoa Hà  Nội. Аến năm 1971, Trương Thảo tốt nghiệp, được nhận là m giảng viên bộ môn nà y tại Аại học Mử Аịa chất và  được biệt phái vử dạy tại Аại học Bách khoa. Cũng chính tại ngôi trường mà  trước đây ông từng học đại học nà y, Trương Thảo có được một xưởng vẽ nhử, nơi sẽ gắn bó với ông trong suốt một thời gian khá dà i, đánh dấu bước đường đến với hội họa của người họa sử¹.

          Sau mười sáu, mười bảy năm toà n tâm toà n ý với nghử dạy học, đến khoảng năm 1988, Trương Thảo nhận ra rằng ông không thể vử như hử hững với việc vẽ. à”ng sáng tác mỗi ngà y một nhiửu. Bộ môn Hình học “ Họa hình là  ranh giới giữa hai ngà nh mử¹ thuật và  kử¹ thuật, nên ông nắm chắc trong tay công cụ để có thể cùng lúc thực hiện được cả hai: công việc và  niửm đam mê hội họa. Trong xưởng vẽ nhử nhắn tại trường Аại học Bách khoa, Trương Thảo tìm đến cây cọ và  bảng mà u như thể biết rằng ông không thể lẩn trốn chúng.

          Từ đó tới nay, dẫu đã nghỉ hưu, đã có một xưởng vẽ khác, dẫu quanh ông bao sự việc vần xoay, đổi dời, Trương Thảo vẫn bửn bỉ vẽ, bửn bỉ trung thà nh với đử tà i thiên nhiên. Tôi tin rằng nơi nà o con người biết trân trọng từng con sâu cái kiến, từng ngọn cử nhánh cây, thì ở đó họ sẽ sống tử­ tế, an là nh, ông tâm sự.

          Họa sĩ Trương Thảo thực sự say mê thiên nhiên. Аến xưởng vẽ của ông, không những được nghe nhạc không lời, nhâm nhi và i ly rượu ngon, mà  còn được hít thở bầu không khí phảng phất mùi tinh dầu từ thảo mộc cháy trong nến. à”ng không ngừng nói vử vẻ đẹp của thiên nhiên và  sự quyến rũ của nó. Có lần, nhà  thơ Gia Dũng kể cho tôi nghe vử Trương Thảo. Gia Dũng bảo rằng đó là  một trong những người bạn chơi đẹp của ông. Và  tôi chưa từng thấy ai vử chê trách người bạn của mình với giọng điệu trìu mến đến vậy, như Gia Dũng đã nói vử Trương Thảo: Cái ông nà y lắm chuyện lắm, vừa nghe tôi gọi điện đã vội và ng đòi tôi đến chơi ngay....

          Trương Thảo ít tiếp khách vì ông muốn dà nh nhiửu thời gian để vẽ, nhưng với những người bạn thân thiết, ông rất hồ hởi, vui mừng được gặp và  tiếp trong xưởng của mình. Những ly rượu lại được bà y ra, những bà i thơ được đọc, những bức tranh được bình luận, những câu chuyện được ríu ran... Trương Thảo là  một người rất trẻ trung và  lịch thiệp. Những câu chuyện của ông, những điửu mà  ông tâm sự với bạn hữu, bao giử cũng để lại một chút để suy tư hoặc một niửm vui nho nhử nà o đó trong họ, giống như một món quà , khiến người ta cảm thấy cuộc sống còn bao điửu nhử nhặt mà  có ý nghĩa.

Cũng giống như các bức vẽ của người họa sĩ, đã giản dị gợi nhắc những vẻ đẹp chúng ta không còn thói quen cảm nhận. Cử cây hoa lá trong tranh của ông là  một thế giới riêng, độc lập, tự tin sinh sôi nảy nở, không quan tâm đến thế giới của con người. Khi tìm đến chúng, Trương Thảo không hử có ý định lồng ghép một ý nghĩa nhân sinh nà o và o đó cả; ông chỉ vẽ chúng, với tất cả tình yêu và  sự hồn nhiên, bởi ông yêu từng cánh hoa đang hé nở, từng ngọn cử hoang dại bên lử đường, từng sắc mà u bừng lên như hân hoan mùa lễ hội của đại ngà n... Người họa sĩ không toan tính, cân nhắc để đưa và o tranh những biểu tượng. à”ng chỉ vẽ, thế thôi. Thế là  đủ để trả nợ cho tình yêu kia, tình yêu say đắm đối với thiên nhiên mà  với tất cả sự chân thà nh, ông từng nói rằng con người sẽ tử­ tế khi sống trong nó.

Thiên nhiên trong tranh Trương Thảo bởi thế mà  trong veo. Nó không chuyên chở một ý nghĩa nà o khác ngoà i chính bản thân nó. Nó buộc người ta phải tiếp cận nó ở hình thức sơ khai nhất, trực tiếp, thẳng thắn nhất, cách tự nhiên và  hoà n hảo nhất mà  bấy lâu nay con người đã lãng quên.

Có lẽ bởi vậy mà  những bức tranh ấy cà ng nhìn cà ng đáng yêu. Tôi tin rằng giống như con người, mỗi bức tranh cũng có thời gian thử­ thách của nó. Cùng với tháng ngà y, ta sẽ biết bức tranh nà o thực sự đi và o lòng người. Một số bức vẽ hoa dại của Trương Thảo đã dạy tôi điửu đó. Thoạt nhìn, chúng có vẻ chỉ là  những rối rắm của hình họa, những đơn điệu của hòa sắc. Nhưng rồi đến một lúc nà o đấy, bạn sẽ thấy rằng ở vẻ thô mộc của những đường nét mà u sắc kia, ở vẻ hoang dã của những cánh lá, ở vẻ miên man u mê ngây ngất của tổng thể các hình khối li ti đa dạng, một cái gì đó sâu thẳm, mênh mang, giống như trăng miên viễn, gió đại ngà n, giống như thế giới hoa cử dưới đáy đại dương... Tất cả đang lay động, đang mơn man. Vẻ tươi tắn, sống động và  hoang dã của nó khiến ta bất giác mỉm cười.

Lần nà o từ xưởng vẽ của Trương Thảo trở vử, tôi cũng ngâm nga hát dọc đường đi một bà i nà o đó. Cảm ơn người họa sĩ cùng những bức tranh của ông đã thúc giục tôi thêm yêu mến cuộc đời.

(0) Bình luận
  • Nắng mơ trong biệt thự hoang
    Tôi bị nàng hút đi từ lần thấy hình đại diện Facebook trôi đến. Khoảnh khắc lúc nắng rây xuống những ngón tay thon cầm lọn tóc che nửa phần môi đỏ khiến cho bức selfie ấy đẹp huyền hoặc.
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Định vị Cổ Loa trong lịch sử khu vực và văn minh nhân loại
    Lưu giữ dấu tích của một kinh đô cổ cùng những truyền thuyết gắn với buổi đầu dựng nước, Cổ Loa đồng thời chứa đựng những giá trị có ý nghĩa vượt ra ngoài phạm vi một di sản quốc gia. Trên cơ sở nhận diện, làm rõ giá trị nổi bật toàn cầu, Hà Nội đang từng bước triển khai chuẩn bị hồ sơ đề cử Khu di tích Cổ Loa trình UNESCO xem xét ghi danh vào Danh mục Di sản thế giới, qua đó làm nổi bật vị thế của kinh đô Âu Lạc trong lịch sử Đông Nam Á và tiến trình hình thành các nền văn minh của nhân loại.
  • Hà Nội - điểm hẹn của những giai điệu Jazz không biên giới
    Từ những thanh âm giàu ngẫu hứng của Jazz, Hà Nội đang mở ra một không gian giao lưu văn hóa mới, nơi nghệ sĩ Việt Nam gặp gỡ bạn bè quốc tế và công chúng có cơ hội tiếp cận một dòng nhạc giàu sức sáng tạo. Liên hoan nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 (Hanoi Jazztival), diễn ra từ ngày 17 đến 19/9, không chỉ mang đến những chương trình nghệ thuật đa sắc màu mà còn góp thêm một điểm hẹn quốc tế vào đời sống văn hóa của Thủ đô.
  • Để sân khấu có những tác phẩm xuất sắc đồng hành cùng sự phát triển của Thủ đô
    Sức sống của sân khấu không chỉ được quyết định bởi tài năng của nghệ sĩ hay chất lượng của một vở diễn, mà còn ở khả năng phản ánh hơi thở cuộc sống và truyền tải những giá trị của thời đại đến công chúng. Để sân khấu Hà Nội thực sự đồng hành với sự phát triển của Thủ đô trong giai đoạn mới, cần khơi thông nguồn lực sáng tạo từ người biên kịch, đổi mới cơ chế đặt hàng, tạo điều kiện cho những ý tưởng nghệ thuật mới được hiện thực hóa bằng các tác phẩm có giá trị tư tưởng và sức lan tỏa.
  • Hà Nội triển khai các biện pháp ứng phó ngập lụt, bảo đảm an toàn cho người dân
    Thực hiện Lệnh báo động lũ số 50/L-BCH ngày 17/9/2026 của Ban Chỉ huy Phòng, chống thiên tai và Tìm kiếm cứu nạn Thành phố Hà Nội, khi mực nước sông Tích tại Kim Quan hồi 2 giờ 40 phút ngày 17/9 đạt 8,43m, vượt mức báo động III là 8,40m; chính quyền phường Sơn Tây, xã Đoài Phương (TP Hà Nội) đã huy động các lực lượng chủ động ứng phó với mưa lớn, ngập úng; tăng cường ứng trực và chủ động phương án bảo đảm an toàn cho người dân.
  • Hà Nội: Trường học chủ động các phương án dạy học khi có thời tiết bất thường
    Nhằm chủ động ứng phó với diễn biến thời tiết bất thường, Sở Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT) Hà Nội yêu cầu các cơ sở giáo dục cần triển khai phương án an toàn theo phương châm “4 tại chỗ”, rà soát cơ sở vật chất, cây xanh, hệ thống điện và chủ động di dời tài sản khi có bão lũ.
Đừng bỏ lỡ
Trương Thảo người hoạ sĩ thiên nhiên
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO