Trang thơ NHN số 24 ra ngày...

28/08/2017 09:00

Từ Dạ Linh

CHẠM VÀO THÁNG BẢY TA MƠ

Chạm vào tháng Bảy bất ngờ

Mưa ngâu chỉ thoáng

U ơ nắng hè.

Vẫn là cháy khát tiếng ve

Vẫn trời phượng vĩ mùa hè chang chang.



Chạm vào tháng Bảy đa mang

Đâu cầu Ô Thước rước nàng sang đây

Chạm vào tháng Bảy ngất ngây

Cầu vồng bảy sắc đong đầy nắng nôi.



Nhón chân gọi tháng Bảy ơi

Gieo tình lên chốn mù khơi và chờ

Có nàng tiên nữ ta mơ

Tháng Bảy đẹp tựa bài thơ tặng nàng.

Phạm Phương Thảo

 Hà Nội

Tỏa xanh phố bằng giấc mơ vòm lá

Áo Cổ Ngư choàng khe khẽ  mùa thu

Đồng Xuân đêm không ngủ

Vòng tay Long Biên ôm chặt những  bãi bờ

Gió sông Hồng thổi cong con đê cũ…

Trúc Bạch sương thức trắng cùng đêm 

Đâu phải chỉ  là ba mươi sáu phố phường

Bộn bề nỗi đau Kẻ Chợ 

Vẫn lồng lộng trời xanh một  dáng dấp Điện Biên

Tóc dài Thăng Long xưa liễu rủ …

Mắt  Hồ Gươm đêm nay

em cười cùng giá lạnh 

Đêm Hà Nội nghìn giọt đêm tan chảy

Hoa sữa thơm dâng đầy màu sương loãng

Gió chầm chậm đuổi theo những bước chân của người đạp xích lô…

Các anh chở đầy đêm

Chở nặng những khao khát bốn phương

Chở cả bốn mùa qua sông Hồng nắng gió

Sen Tây Hồ thương ai phả hương cốm đầu thu

Và đóa cười con gái suốt từ  mùa hạ

Của chị gánh hàng hoa lam lũ đang đậu xuống trang thơ


Trang thơ NHN số 24 ra ngày...

Hà Nội rất thật cùng bụi khói

 Hà Nội như mơ trời tím thẫm bằng lăng

Hà Nội cứ xa

cứ thương và  cứ nhớ

Hà Nội là anh, sấm đầu mùa rất trẻ

Hà Nội là em, mắt thu đùa vui thế

Hà Nội đã già

Hồn cốt Thăng Long trầm tích đã ngàn năm

Đêm nay

Chợt vỡ òa

Hân hoan trở dạ.

Lưu Ngọc Lâm

THIÊN THU.

Ngày thu
tóc gió thôi bay
Sắt se
nỗi nhớ heo may đưa về
Nắng mưa
chẳng bạc câu thề
Tháng năm
ân nghĩa phu thê mặn mà

Bây giờ
người bỏ đi xa
Chăn đơn
gối chiếc... để ta nhớ mình
Lẻ loi
nhớ bóng, nhớ hình
Nhớ câu
em nói, nhớ tình em trao

Nhớ sao
ánh mắt dạt dào
Căn nhà
hạnh phúc ra vào có nhau
Bữa cơm
chút thịt, chút rau…
Ngày vui
Chóng vội qua mau trong đời

Thiên thu
cách biệt đôi nơi
Lá khô
xào xạc, lặng rơi xuống ngày
Chỉ còn
Ta ở chốn này
Lẻ chiều.
Giọt nhớ ...
vơi đầy ...
em ơi.


Tùng Nguyễn

SINGLE MOM

Single Mom, single mom!
Những người mẹ đơn thân
Họ đã có, chưa, từng… để mất
Người được mệnh danh là “chồng”

Phận đàn bà thiếu vắng bóng đàn ông
Cọng lạt khô xiên lòng mình ngày bão
Bữa cơm sắp lặng ngồi nhai gượng gạo
Đêm trở mình…
Ve vuốt nỗi hư hao

Hạnh phúc ư?
Chẳng biết nói thế nào
Những đàn ông đến và đi
Đi và đến…
Kẻ ngắm cho vui mắt
Người đến bên ngẫm cuộc đời mình.

Em - giấu vui nơi đáy mắt
Vùi buồn vào đêm thâu
Mảnh thuyền nan lạc bến
Neo nơi nao cũng sầu

Người mẹ đơn thân
Đâu thiết ai thương hại
Chẳng cần sự ban ơn
“Đừng nhìn chúng tôi như sinh vật lạ!”
Sỏi đá kia cũng biết vui buồn.

Ngài mai
Vững bước trên đường
Con còn có mẹ
Cả bầu trời thương.

Trần Hồng Giang

ĐÔI KHI TA RẤT NHỚ EM

Đôi khi ta rất nhớ em

Nhớ từ sâu thẳm

Nhớ đêm sang ngày…

Đôi khi buồn xếp lớp dày

Như ly rượu đắng mãi đầy chẳng vơi!...

Em giờ ở phía xa xôi

Làm em vui đã có người khác ta

Tiếc gì không?

Những ngày qua!

Bằng lòng đi với việc ta đã làm.

Ừ thôi!

Rượu đắng cứ tràn

Bao cung nhịp cũng dây đàn ấy thôi!

Thế gian bao chỗ đứng ngồi

Chỗ này là của riêng đời cho ta!

Chẳng thành một góc An-pha

Đường em đi

Lối ta qua

Không trùng!

Thế thôi chuyện cứ dở chừng

Đường đi chẳng thể lòng vòng dài thêm!

Đôi khi ta rất nhớ em!...

Phan Văn Thịnh

MƯA...

Mưa đưa từng sợi nhớ

Gió về gợi lòng đau

Mây chiều nay qua ngõ

Buồn nào có bay mau.

Mưa đan từng sợi nhớ

Sầu còn len mắt nhau

Chao ôi...là sương khói

Mắt xanh nhạt mấy màu...

Tóc em từng sợi nhớ

Như mây hờn qua vai

Cho hồn anh ngủ muộn

Đêm vọng tiếng thở dài.

Đêm nghe mưa về phố

Ở trên tận rừng sâu

Gió gào lay biển mộng

Tình ai lỡ chuyến tầu...

Lạy em thôi gieo sầu

Lạy em ngàn lần nữa

Lạy trời thôi mưa ngâu

Thiên thu vỡ giọt sầu...

Đêm nay mưa về phố

Cho nỗi niềm dâng cao

Ai vo tròn thương nhớ.?

Lạy trời... đêm qua mau.

Trần Kim Anh

CỐM LÀNG VÒNG

Thơm lên Hà Nội mùa thu

Trời xanh nghiêng xuống cốm ru làng Vòng

Mẹ thương cây lúa ngậm đòng

Làng xưa ruộng cũ gánh gồng bán mua…

Run run nhẩm đốt được thua

Tiếng chày lìm lịm nắng mưa nhịp trầm

Phố cao còn nữa tri âm

Mang mang hương cốm ủ mầm dẻo thơm

Mùa về bổi hổi vàng rơm

Sen dìu dịu gói cốm đơm tay gầy

Chuối Hồng theo để môi say

Lần trong xanh cốm heo may về đồng.

Hương Thảo

Không đề

Em về thăm lại triền đê

Một thời giấu nhẹm lời thề sắc son

“Dẫu cho nước chảy đá mòn”

Bây giờ lẻ bước, chẳng còn bóng xưa.

Em về, hôm ấy trời mưa

Quên lời hẹn ước nắng vừa đi hoang

Tán si ngả bóng đình làng

Bơ vơ chốn cũ, bẽ bàng mình em.

Chuốc cho kỷ niệm say mèm

Nhớ,  quên, quên nhớ đan xen rối bời

Dốc đê ngược bóng mình tôi

Ngẩn ngơ gom lại những lời hẹn xưa.

(0) Bình luận
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
  • Tiếng “tút tút” cuối cùng
    Xóm Tìm nằm nép mình bên dòng sông Trà Lý, nơi bầu trời dường như sà xuống thấp hơn, và mùi bùn non cứ thế quyện vào hơi thở, vào máu thịt của những người dân lam lũ. Ở cái xóm nhỏ ven đê này, mỗi buổi sáng, vào lúc sáu giờ, một chuỗi âm thanh quen thuộc “tút tút…” lại vang lên từ chiếc loa truyền thanh của xã đặt trên đỉnh cột làm từ một cây xoan già.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Trang thơ NHN số 24 ra ngày...
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO