Họa sĩ Phan Thiết: Xao xuyến một góc sông quê

Phạm Quỳnh An| 22/05/2015 15:00

NHN Online - Tôi biết đến họa sĩ Phan Thiết trong một lần đến chơi nhà  bạn. Người bạn của tôi có một bức tranh giấy dó khổ lớn của anh, vẽ phong cảnh vùng cao miửn núi phía Bắc. Bức tranh gây ấn tượng với tôi bởi gam mà u nâu phủ khắp núi đồi, cây cử và  những chiếc nhà  sà n của người dân tộc, bởi bố cục vững chắc, nét vẽ tà i hoa. Từ đó, mặc dù không có thông tin gì khác vử họa sĩ, song cái tên Phan Thiết đã ở trong trí nhớ của tôi, như một điửu gì đã quen thân...

Rồi tình cử, tôi được gặp người họa sĩ ấy. Lại như một cơ duyên, tôi vui mừng nhận ra anh là  đồng hương Thái Bình. Mặc dù Phan Thiết sinh ra tại Hà  Nội, nhưng anh đã có quãng thời gian 3 năm sống ở quê nội Thái Thụy, Thái Bình, bên dòng sông Diêm mặn mòi đổ ra biển. Thái Thụy là  quê hương của biển, ở đó tuy không có bãi tắm như các điểm du lịch Bãi Cháy, Аồ Sơn, nhưng có thể thấy biển thấp thoáng phía sau những bãi sú, bãi vẹt, có thể đến với biển sau khi đi thuyửn chừng mươi lăm phút để ra Cồn Аen “ một bãi biển đẹp và  còn hoang sơ mà  ít người biết đến. Phan Thiết có nhiửu kỷ niệm tuyệt vời ở mảnh đất ấy. Tôi cũng vậy, tôi đã có một tuổi thơ ngọt ngà o không gì đánh đổi được bên dòng chảy sông Diêm.

Chợ Phó Bảng, Аồng Văn, Hà  Giang.

Phan Thiết kể, ngà y sống cùng ông bà  nội ở Thái Thụy, có những lần trốn đi chơi, ông nội tìm gọi suốt dọc bử sông. Hình ảnh một góc sông Diêm đầy kỉ niệm ấy sau nà y đã hiện lên trong một bức tranh bột mà u của anh, chênh chao nỗi nhớ. Phan Thiết sinh năm 1953 tại Hà  Nội, đến khoảng năm 11 tuổi, khi giặc Mử¹ ném bom ở Thủ đô, Phan Thiết phải vử quê sống, nhưng chính những năm tháng ở quê đã mang lại cho anh rất nhiửu trải nghiệm thú vị. Gia đình bên nội lẫn bên ngoại của anh đửu có truyửn thống học hà nh, đỗ đạt, có tinh thần yêu nước và  có công với cách mạng. Аặc biệt, Phan Thiết có hai bà  nội (hai vợ của ông nội) đửu là  Mẹ Việt Nam anh hùng. Trong cuộc chiến đấu già nh độc lập dân tộc, các Mẹ đã mất đi những người con, người cháu của mình, chính là  các bác, các chú và  anh ruột của Phan Thiết. à”ng nội anh, một nhà  giáo Tây học, là  người đặc biệt quan tâm đến anh. Thấy Phan Thiết thích vẽ, ông động viên mua giấy bút và  thường ngắm nhìn, khen ngợi mỗi khi anh vẽ được những bức tranh đẹp. Lên lớp 3, Phan Thiết vẽ rất nhiửu, thường là  vẽ các nhân vật trong Tam Quốc, Tây du ký... Bạn bè rất mê, mua vở mới để đổi lấy các bức vẽ nà y. Phan Thiết kể cho tôi nghe những kỉ niệm thuở nhử ấy với một nụ cười. Chắc hẳn đến tận giử đây, khi trên đầu tóc đã có đủ hai mà u đen trắng, anh vẫn giữ lại được niửm vui và  nỗi háo hức của cậu bé năm nà o, với bút và  vở học trò trên tay, say sưa vẽ đến thuộc lòng rất nhiửu nhân vật được minh họa trong sử­ sách, và  được các khán giả đầu tiên là  lũ bạn vỗ tay khen ngợi.

 Lên 14 tuổi, học hết lớp 7, Phan Thiết thi đỗ và o hệ Trung cấp 5 năm của Аại học Mử¹ thuật Việt Nam. Năm 1973 ra trường, do trong lòng có chút bộn bử xáo trộn vử việc gia đình, anh xung phong lên Hà  Giang công tác trong Ty Văn hóa tỉnh. Với Phan Thiết lúc nà y, được đi chính là  được sống, được giải tửa. Anh hăm hở đến với đất Hà  Giang, khao khát được gắn bó với những con người mới lạ nơi đây, ngắm nhìn những thung lũng thơ mộng dưới các chân núi cao vút, những người dân tộc H™Mông, dân tộc Dao, Tà y, Nùng, Giáy với những trang phục đủ mà u sặc sỡ, những phiên chợ vùng cao và  lễ hội truyửn thống... Hà  Giang rất đẹp. Chính ở đây tôi đã sáng tác được rất nhiửu tranh bột mà u, mà u nước, vẽ phong cảnh và  con người Hà  Giang, Phan Thiết nói. Bức tranh dạt dà o cảm xúc sử­ dụng gam mà u nâu chủ đạo mà  tôi bắt gặp ở nhà  người bạn cũng là  một trong số những bức được Phan Thiết vẽ giai đoạn nà y.

Năm 1979, Phan Thiết trở vử Hà  Nội thi và o Аại học Mử¹ thuật Việt Nam, bởi ước mơ vử hội họa vẫn bửng cháy trong anh, và  anh hiểu cần phải trang bị cho mình nhiửu kiến thức và  kĩ năng hơn nữa. Sau 5 năm học ngà nh Hội họa, chuyên khoa Sơn mà i, đến năm 1983 Phan Thiết tốt nghiệp, trở thà nh một họa sĩ tự do, sáng tác và  triển lãm, bán tranh kiếm sống. Anh sáng tác nhiửu tranh trên nhiửu chất liệu như sơn dầu, giấy dó, lụa, phấn mà u, nhưng thà nh công nhất là  với giấy dó và  phấn mà u.

Аến năm 1996, Phan Thiết vử công tác tại Công ty Mử¹ thuật Trung ương, thay họa sĩ Văn Thơ là m Xưởng trưởng Xưởng Hội họa, nơi tập trung một đội ngũ đông đảo các họa sĩ đầy năng lực. Anh chủ trì xây dựng nhiửu công trình văn hóa như các bảo tà ng, nhà  văn hóa, tranh hoà nh tráng, phù điêu... Anh là m việc tại đây cho đến lúc nghỉ hưu.

Tranh Phan Thiết thường có bố cục vững, mà u sắc hà i hòa, vừa mang hơi hướng cổ điển lại vừa có sự bứt phá, cách hòa sắc vừa trầm vừa bổng, vừa nhặt vừa khoan. Những bức phong cảnh thiên nhiên và  cảnh sinh hoạt của anh thường lôi cuốn người xem bằng chính cảm xúc anh gử­i gắm luôn trà n đầy trong mỗi tác phẩm, tạo cảm giác sâu lắng mà  dạt dà o cho người xem và  gợi ấn tượng vử một sự nắm bắt nhanh nhạy, một kĩ năng thể hiện điêu luyện bằng mà u sắc, đường nét. Sự cảm nhận và  kĩ năng diễn tả vử hình, khối, không gian, ánh sáng, chất cảm... trong tranh của Phan Thiết rất tốt. Trong thời gian ở Hà  Giang, có dịp gặp gỡ và  là m việc với các họa sĩ có tên tuổi trong là ng hội họa, Phan Thiết, lúc bấy giử còn là  một họa sĩ trẻ mới và o nghử trà n đầy mơ ước, rất say mê vẽ và  từng được các danh họa Nguyễn Аỗ Cung, Nguyễn Sáng, Mai Văn Hiến, Văn Gíáo, Lê Huy Hòa chú ý, khen ngợi cùng nhiửu họa sĩ bạn bè ghi nhận những thà nh công bước đầu. Các bức vẽ vử Hà  Giang như Nắng đồi cọ , Cầu Yên Biên, Nắng sớm của anh được Bảo tà ng Mử¹ thuật chọn mua từ một triển lãm tranh tại Hà  Giang, khi đó anh mới 20 tuổi. Аặc biệt triển lãm nà y là  do 3 danh họa Nguyễn Аỗ Cung, Mai Văn Hiến và  Giám đốc Bảo tà ng Nguyễn Văn Y khởi xướng.  Nhiửu tác phẩm của Phan Thiết, như bức Phong cảnh Là o, Chợ Phó Bảng “ Аồng Văn “ Hà  Giang, Nắng phố Quan Thánh “ Hà  Nội... đã mang đến cho người thưởng thức cảm giác xao xuyến thân thiết trước vẻ đẹp của thiên nhiên, của một góc chợ, góc phố, đánh thức trong lòng người những xúc cảm mà  bấy lâu nay chúng ta thường lãng quên.

Mảng tranh vẽ chân dung của Phan Thiết cũng khá ấn tượng. Khi thì là  ký họa bằng thuốc nước một chà ng trai người H™Mông với cây khèn, lúc lại là  bức phấn mà u vẽ mẹ con người Pà  Thẻn, rồi chân dung tự họa, chân dung thiếu nữ, chân dung người bạn đời...Cách vẽ chân dung của Phan Thiết cũng đầy chất thơ. Người ta thấy ở đó mối chân tình, sự mơ mộng và  nỗi đắm say của người họa sĩ, đồng thời tranh Phan Thiết vẫn có đủ một khoảng cách thẩm mử¹ để nghệ thuật không quá gần gũi với hiện thực trần trụi và  cũng không quá xa vời mông lung. Nó vừa đủ để ta thấy thú vị, vừa đủ để ta yêu và  rung động trước vẻ đẹp cũng như sự chân thà nh. Phan Thiết cũng rất rộng rãi, anh vẽ nhiửu bức chân dung bằng phấn mà u tặng bè bạn. Với nhiửu người, đó là  những món quà  đầy đặn tình người mà  họ luôn nâng niu trân quý.

Có lẽ những bức tranh của Phan Thiết cũng giống như con người anh, nghiêm túc mà  trẻ trung cởi mở, âm thầm mà  mạnh mẽ, mơ mà ng mà  sắc bén, vững chãi mà  phóng khoáng. Аôi khi tôi thấy trong bức phong cảnh nà o đó của anh thoáng một nỗi buồn, nhưng trên tất cả, trên cả nỗi buồn ấy, là  lênh loang xao xuyến. Nỗi xao xuyến chộn rộn ấy dường như lúc nà o cũng hiển hiện trong hội họa của anh, có lẽ bởi anh luôn luôn tìm kiếm vẻ đẹp của đất trời, thiên nhiên, con người và  đắm say mê mải thể hiện nó. Giống như anh đã viết những câu thơ nà y khi thấy trong lòng mình ngập trà n niửm hạnh phúc của người nghệ sĩ: Ta hạnh phúc tử­u thơm hồn thi sĩ/ Ngất ngưởng say hè phố đón hoà ng hôn.... Giống như giây phút anh háo hức ngồi xuống bên giá vẽ, vơ vội một cây cọ, quệt một mảng mà u trên tấm toan trắng tinh, ru lòng mình cùng những bồng bửnh kí ức... Аể rồi, mỗi sớm mai, anh lại mỉm cười ngồi xuống bên máy tính, tranh thủ vừa trông hà ng tạp hóa cho vợ vừa post hình những bức tranh xưa cũ hay mới vẽ, vừa viết những câu thơ trên facebook là m quà  cho bè bạn khắp nơi. Ngà y nà o Phan Thiết cũng phải là m một và i cái status, hầu hết là  những mẩu chuyện vui, ghi chép, truyện ngắn, thơ hoặc tranh và  kỉ niệm vử nhũng bức tranh. Anh coi bạn bè facebook là  những công chúng đầu tiên và  nồng nhiệt nhất của mình. Cái tên Nẫu Thiết Phan mà  bạn bè facebook thân ái gọi anh lúc nà o cũng khiến anh cảm thấy ấm áp trong lòng. Nó còn gợi nhắc vử kỉ niệm thời sinh viên mử¹ thuật, với cú sốc tình cảm riêng tư của Phan Thiết. Nẫu đấy, buồn đấy, nhưng giử đây và  có lẽ đến mãi mãi sau nà y, tất cả sẽ còn vang vọng trong hồn anh như một thứ âm thanh ngọt mửm lưu luyến...

Tôi cứ nghĩ mãi vử bức tranh vẽ góc sông quê của Phan Thiết, dòng Diêm Hộ đã chứng kiến những tháng ngà y thân thương nhất của cuộc đời tôi. Mạch nguồn nà o của dòng sông đã tạo ra cái duyên hạnh ngộ hôm nay, giữa hai kẻ tha hương chúng tôi, ở nơi phố xá phồn thị mà  con người rất cần một góc khuất bình yên của kí ức để nương náu? Tôi chợt hiểu, hội họa đôi khi còn là  sự kết nối. Kết nối giữa những con người, những thế hệ, những ngôn ngữ. Kết nối giữa quá khứ và  hiện tại. Kết nối giữa những mảnh vụn của kí ức, nỗi niửm, để chúng ta có thể thấy được chính mình như soi bóng dưới dòng nước sông quê.

(0) Bình luận
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chiếc vé nhỏ - Câu chuyện tàu điện Hà Nội xưa
    Mỗi khi nghe ca khúc “Nhớ về Hà Nội”, những người Hà Nội ngoài ngũ tuần chắc hẳn lại nhớ về một thời xa vắng khi tiếng leng keng của tàu điện đánh thức phố phường mỗi sớm mai. Những chuyến tàu xanh hay đỏ, ghế gỗ, vành sắt mòn bóng đã chở biết bao thế hệ người Hà Nội. Ít ai nghĩ câu chuyện về những chuyến tàu ấy lại bắt đầu từ một thứ nhỏ bé: chiếc vé.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Cô giáo dạy văn
    Cô Mậu là giáo viên dạy văn lớp chúng tôi. Cô ở độ tuổi trung niên, người hơi đậm, giọng khàn, mắt sắc, ít cười. Gần đến giờ kiểm tra viết, chúng tôi thường căng não hơn dây đàn bởi phải thực hiện một trong hai điều: Thứ nhất là phải thuộc lòng những bài cô cho chép để trả chữ (việc này khó). Thứ hai là tìm “kế”.... thoát điểm thấp dẫu không thể thuộc lòng (việc này khó hơn việc thứ nhất).
  • “Mắt sáng cho Người cao tuổi”: Chương trình nhân văn lan tỏa yêu thương từ phường Tây Hồ
    Chăm sóc sức khỏe người cao tuổi không chỉ là trách nhiệm của gia đình mà còn là thước đo của một cộng đồng nhân văn, giàu tính sẻ chia. Nhiều năm qua, chương trình “Mắt sáng cho Người cao tuổi” do Hội Người cao tuổi phường Tây Hồ phối hợp cùng Bệnh viện Mắt Quốc tế DND triển khai đã trở thành hoạt động thiết thực, giàu ý nghĩa, mang lại niềm vui, sự an tâm và cơ hội chăm sóc thị lực cho hàng nghìn hội viên trên địa bàn.
  • Cháo cá rô Vân Đình
    Người Vân Đình vốn giỏi chế biến thức ăn. Thịt chó Vân Đình với “17 món” nổi tiếng cả nước. Canh bún, riêu cua nơi đây, ai ăn một lần đều nhớ mãi.
Đừng bỏ lỡ
  • Khởi động Cuộc thi Tài năng Diễn viên Kịch nói toàn quốc - 2026
    Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch vừa ban hành thông báo số 594/TB-NTBD ngày 21/5/2026 về việc tổ chức “Cuộc thi Tài năng Diễn viên Kịch nói toàn quốc - 2026”. Sự kiện dự kiến diễn ra vào tháng 6 tại Nhà hát Tuổi trẻ Việt Nam, số 11 phố Ngô Thì Nhậm, phường Hai Bà Trưng, Thành phố Hà Nội.
  • Chùm thơ của tác giả Vũ Thị Minh Thu
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Vũ Thị Minh Thu.
  • Độc đáo lễ hội chùa Nành
    Chùa Nành (xã Phù Đổng, thành phố Hà Nội) còn gọi là chùa Cả, có tên chữ là Pháp Vân cổ tự hoặc chùa Đại Thiền. Chùa thờ bà Pháp Vân, người đứng đầu trong hệ thống Tứ Pháp được thờ ở Việt Nam. Chùa được Bộ Văn hóa - Thông tin công nhận là Di tích lịch sử văn hóa cấp Quốc gia vào năm 1989.
  • Âm nhạc cuối tuần: Điểm hẹn của ký ức Hà Nội
    Có những ca khúc chỉ cần giai điệu cất lên cũng đủ gợi ra hình ảnh của một thành phố. Đó có thể là hơi thở dịu mát của Hà Nội sau cơn mưa đầu hạ, là sắc xanh của cỏ cây quanh hồ Gươm, là nhịp sống đang chuyển động giữa phố phường, hay cảm giác thân thuộc còn lưu giữ trong ký ức nhiều thế hệ. Và chiều 24/5, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, những thanh âm cảm xúc ấy sẽ tiếp tục trở lại trong chương trình “Âm nhạc cuối tuần” do NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club thực hiện.
  • Bảo tồn và phát huy giá trị di sản: Hội Gióng – Đền Phù Đổng
    Trong những năm qua, việc bảo tồn và phát huy giá trị các di tích lịch sử, văn hóa trên địa bàn Thủ đô luôn được các cấp chính quyền quan tâm và cụ thể hóa bằng những hành động thiết thực từ việc nghiên cứu, sưu tầm, kiểm kê, bảo quản, trưng bày đến quản lý các di tích lịch sử - văn hóa trên địa bàn…
  • Bộ truyện “Hội chuột thiên tài”: Khơi cảm hứng khám phá khoa học cho trẻ nhỏ
    Crabit Kidbooks liên kết cùng NXB Hà Nội vừa ra mắt độc giả Việt Nam bộ truyện khoa học thiếu nhi nổi tiếng thế giới “Hội chuột thiên tài” của tác giả, họa sĩ người Đức Torben Kuhlmann. Bộ sách do dịch giả Kim Ngân chuyển ngữ, dành cho độc giả từ 6 tuổi trở lên.
  • [Podcast] Tản văn: Nhớ một thời xa vắng
    Có những ký ức không bao giờ cũ. Chúng lặng lẽ nằm lại nơi góc khuất của tâm hồn, chỉ chờ một làn gió, một tiếng mưa hay chút hương rừng cũng đủ khơi dậy tất cả. Với tôi, ký ức ấy mang hình hài một cơn mưa rừng, cơn mưa của những chiều nhập nhoạng, khi núi rừng mờ dần sau lớp bụi nước trắng xóa, và lòng người cũng lặng như sương.
  • Chính phủ đẩy mạnh triển khai Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam từ 1/7/2026
    Phó Thủ tướng Chính phủ Phạm Thị Thanh Trà ký Quyết định số 875/QĐ-TTg ban hành Kế hoạch triển khai thi hành Nghị quyết số 28/2026/QH16 của Quốc hội về phát triển văn hóa Việt Nam.
  • 3 diễn viên Nhà hát Cải lương Hà Nội tranh tài tại Cuộc thi Tài năng Diễn viên Cải lương toàn quốc 2026
    Nhà hát Cải lương Hà Nội vừa tổ chức buổi tổng duyệt quan trọng cho các tiết mục dự thi “Cuộc thi Tài năng Diễn viên Cải lương toàn quốc - 2026” tại TP Hồ Chí Minh.
  • TP.Huế tu sửa Di tích kiến trúc nghệ thuật cấp Quốc gia đình Văn Xá
    Đầu tư hơn 1,3 tỷ đồng tu sửa Di tích kiến trúc nghệ thuật đình Văn Xá (phường Hương Trà, TP Huế) dưới thời vua Tự Đức để bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa.
Họa sĩ Phan Thiết: Xao xuyến một góc sông quê
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO