Hà Nội - một phần thanh xuân của tôi!

HNM| 25/02/2022 07:42

Hà Nội không giống như những thành phố tôi từng đến, mà có nét gì đó rất riêng. Vào những ngày trời thu se lạnh, đường phố tấp nập người qua, tôi bắt gặp một người con gái khoác trên mình tà áo dài trắng tinh khôi, trên tay cầm một bó cúc họa mi. Ôi, nét đẹp ấy làm tôi say đắm! Sự đằm thắm, dịu dàng rất thơ của nàng như làm cho mùa thu Hà Nội đẹp hơn. Phải chăng, đó là nét đẹp của người con gái Hà Nội?

Hà Nội - một phần thanh xuân của tôi!
Ảnh: Cao Anh Tuấn.

Hà Nội - một thành phố xinh đẹp với những con phố cổ kính, những con người dí dỏm, thân thiện và dễ gần. Thành phố ấy được ví như một người con gái đẹp, kiêu kỳ và đỏng đảnh. Khi xuân về, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng, đằm thắm. Khi hè sang, nàng thơ ấy lại gay gắt, nóng bỏng. Thu đến, cũng là lúc cả thành phố nồng nàn hương hoa sữa. Và thu đi, Hà Nội lại có thêm những cơn gió se se lạnh của những ngày đông.

Tôi nhớ, hình ảnh con người Hà Nội thanh tao, nhẹ nhàng lại rất đỗi thân thiện. Ngày hôm ấy, tôi có một kỷ niệm thật khó quên ở nơi đây. Tôi bắt gặp một ông lão bán nước rất hài hước và cởi mở. Nhìn thấy tôi, ông mời tôi ghé quán vỉa hè của ông uống cốc nước chè. Ông rót nước cho tôi và bắt đầu trò chuyện. Ông lão tóc bạc phơ ấy đã kể cho tôi nghe câu chuyện về người Hà Nội, kể về cuộc đời của ông, về những người hàng xóm trên con phố mà ông sống. Ông nói rằng: “Người Hà Nội chúng tôi rất hiếu khách, chúng tôi rất mong muốn hình ảnh thành phố Hà Nội nói riêng và mảnh đất hình chữ S nói chung được bạn bè quốc tế biết đến”. Khi tôi về, ông còn dặn tôi cẩn thận để không lạc đường, vì Hà Nội quanh co, nhiều ngõ ngách, mà tôi lại là một du học sinh. Sự ân cần, thân thiện và cởi mở của ông đã để lại trong lòng tôi một ấn tượng rất đẹp về con người nơi đây.

Khoảng 2 năm nay, Hà Nội buồn hẳn đi vì đại dịch Covid-19. Thành phố không còn tấp nập, đông đúc và náo nhiệt như trước. Những con phố vắng bóng người qua lại, cảnh vật nơi đây cũng ảm đạm hơn. Hàng quán vỉa hè không còn mở nhiều. Hiện tại, cả đất nước Việt Nam nói chung, Hà Nội nói riêng đang gồng mình chống dịch để trở lại trạng thái bình thường mới và Hà Nội hẹn gặp tôi vào một ngày thành phố khỏe lại, tươi vui và náo nhiệt hơn. Tôi dạo bước trên phố đi bộ, cảnh vật nơi đây như muốn thủ thỉ với tôi rằng, Hà Nội đang chống dịch, đợi thành phố khỏe lại nhé!

Mùa dịch ở Hà Nội cho tôi một cảm giác gì đó rất đặc biệt. Con người nơi đây nâng cao ý thức chống dịch, hạn chế tiếp xúc, không bỏ khẩu trang để chào nhau, nhưng từ xa họ vẫn dành cho nhau những cử chỉ thân mật thay cho lời chào như cái vẫy tay hay tiếng gọi từ xa xa vọng lại. Và hơn nữa, các thầy cô, Đoàn trường Đại học Xây dựng Hà Nội đã giúp đỡ tôi và các bạn tôi rất nhiều trong mùa dịch khó khăn và những ngày xa quê này. Đó là một nét đẹp rất riêng của con người Hà Nội mà tôi say đắm.

Sau này, khi trở về nước tôi sẽ giữ kỷ niệm về Hà Nội, về con người nơi đây, về thầy cô và các bạn học... Đó là một phần thanh xuân của tôi!

(0) Bình luận
  • Khát vọng mùa hè
    Mùa hè, cũng đến từ một nơi xa, nhưng chẳng bao giờ chung đường với mùa xuân, mùa thu hay đông giá rét. Mùa hè đến từ những k ức thanh xuân nồng nàn, hồ hởi của mỗi con người chúng ta. Lạ thế chứ, sao ta đón bao mùa hè mà dường như vẫn chưa hề quen…
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội - một phần thanh xuân của tôi!
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO