Hà Nội - một phần thanh xuân của tôi!

HNM| 25/02/2022 07:42

Hà Nội không giống như những thành phố tôi từng đến, mà có nét gì đó rất riêng. Vào những ngày trời thu se lạnh, đường phố tấp nập người qua, tôi bắt gặp một người con gái khoác trên mình tà áo dài trắng tinh khôi, trên tay cầm một bó cúc họa mi. Ôi, nét đẹp ấy làm tôi say đắm! Sự đằm thắm, dịu dàng rất thơ của nàng như làm cho mùa thu Hà Nội đẹp hơn. Phải chăng, đó là nét đẹp của người con gái Hà Nội?

Hà Nội - một phần thanh xuân của tôi!
Ảnh: Cao Anh Tuấn.

Hà Nội - một thành phố xinh đẹp với những con phố cổ kính, những con người dí dỏm, thân thiện và dễ gần. Thành phố ấy được ví như một người con gái đẹp, kiêu kỳ và đỏng đảnh. Khi xuân về, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng, đằm thắm. Khi hè sang, nàng thơ ấy lại gay gắt, nóng bỏng. Thu đến, cũng là lúc cả thành phố nồng nàn hương hoa sữa. Và thu đi, Hà Nội lại có thêm những cơn gió se se lạnh của những ngày đông.

Tôi nhớ, hình ảnh con người Hà Nội thanh tao, nhẹ nhàng lại rất đỗi thân thiện. Ngày hôm ấy, tôi có một kỷ niệm thật khó quên ở nơi đây. Tôi bắt gặp một ông lão bán nước rất hài hước và cởi mở. Nhìn thấy tôi, ông mời tôi ghé quán vỉa hè của ông uống cốc nước chè. Ông rót nước cho tôi và bắt đầu trò chuyện. Ông lão tóc bạc phơ ấy đã kể cho tôi nghe câu chuyện về người Hà Nội, kể về cuộc đời của ông, về những người hàng xóm trên con phố mà ông sống. Ông nói rằng: “Người Hà Nội chúng tôi rất hiếu khách, chúng tôi rất mong muốn hình ảnh thành phố Hà Nội nói riêng và mảnh đất hình chữ S nói chung được bạn bè quốc tế biết đến”. Khi tôi về, ông còn dặn tôi cẩn thận để không lạc đường, vì Hà Nội quanh co, nhiều ngõ ngách, mà tôi lại là một du học sinh. Sự ân cần, thân thiện và cởi mở của ông đã để lại trong lòng tôi một ấn tượng rất đẹp về con người nơi đây.

Khoảng 2 năm nay, Hà Nội buồn hẳn đi vì đại dịch Covid-19. Thành phố không còn tấp nập, đông đúc và náo nhiệt như trước. Những con phố vắng bóng người qua lại, cảnh vật nơi đây cũng ảm đạm hơn. Hàng quán vỉa hè không còn mở nhiều. Hiện tại, cả đất nước Việt Nam nói chung, Hà Nội nói riêng đang gồng mình chống dịch để trở lại trạng thái bình thường mới và Hà Nội hẹn gặp tôi vào một ngày thành phố khỏe lại, tươi vui và náo nhiệt hơn. Tôi dạo bước trên phố đi bộ, cảnh vật nơi đây như muốn thủ thỉ với tôi rằng, Hà Nội đang chống dịch, đợi thành phố khỏe lại nhé!

Mùa dịch ở Hà Nội cho tôi một cảm giác gì đó rất đặc biệt. Con người nơi đây nâng cao ý thức chống dịch, hạn chế tiếp xúc, không bỏ khẩu trang để chào nhau, nhưng từ xa họ vẫn dành cho nhau những cử chỉ thân mật thay cho lời chào như cái vẫy tay hay tiếng gọi từ xa xa vọng lại. Và hơn nữa, các thầy cô, Đoàn trường Đại học Xây dựng Hà Nội đã giúp đỡ tôi và các bạn tôi rất nhiều trong mùa dịch khó khăn và những ngày xa quê này. Đó là một nét đẹp rất riêng của con người Hà Nội mà tôi say đắm.

Sau này, khi trở về nước tôi sẽ giữ kỷ niệm về Hà Nội, về con người nơi đây, về thầy cô và các bạn học... Đó là một phần thanh xuân của tôi!

(0) Bình luận
  • Hương hoa mùa xuân tụ trong chén trà
    Năm nay mọi thứ dường như trôi qua chậm hơn, Lập Xuân rồi mà vẫn cứ rét ngọt và nắng hanh hao mãi. Phải đến qua Nguyên tiêu mới thấy lác đác mưa phùn cùng gió nồm ẩm thổi vào Giêng hai Bắc bộ. Chiều nay trà thất của tôi đón khách quý từ phương xa ghé thăm.
  • Thắp lên cánh đồng mùa xuân
    Ngày Tết, tôi có hứng thú đi tìm miền cỏ nước. Từ thuở bé đến bây giờ vẫn nguyên một mong ước giản dị mà xa xôi ấy. Ví von một chút là được vị thần thiêng liêng của Tết năm đó mừng tuổi cho một hình sắc cánh đồng vào xuân. Ngẫm thế, chợt thấy nếu được trải mình vào cánh đồng đang dâng lên tràn chảy sắc xuân ấy, thật sẽ là một món quà trang trọng, lịch lãm và cải biến diệu kỳ.
  • Nhớ miền tết xưa
    Hương xuân chạm vào cánh cửa thời gian, phố dài lên áo mới cũng là lúc đông rời đi chẳng bỏ quên gót mùa. Trong tiếng cựa mình của chồi non, xuân hòa cùng vào nỗi nhớ, dư âm Tết xưa cất gọi yêu thương. Tôi là đứa trẻ rất thích Tết, thích không khí chộn rộn, tất bật vui tươi những ngày cận Tết. Mùi Tết, hương vị Tết cứ len lỏi vào trong lòng tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
  • Họa mi vương vấn
    Chọn cho mình một góc quán cà phê ngoài trời, tôi nhìn dọc theo Phố sách Hà Nội. Vài ba người có lẽ là khách du lịch đang thích thú chụp ảnh và lựa sách, thi thoảng so vai, sửa lại khăn choàng khi có cơn gió ngang qua.
  • Thân thương căn bếp mùa đông
    Ngoài kia, gió mùa Đông Bắc ào ạt tìm về, bập bùng trên mái tôn, hun hút luồn vào khe cửa. Những chiếc lá cuối thu lặng lẽ buông mình. Đất trời hanh hao đón một mùa đông mới. Chị em tôi chui ra khỏi chăn chờ mẹ tìm quần áo ấm.
  • Phố cũ
    Chiều. Làn gió se lạnh vời vợi dọc theo những con phố. Gió về cuốn đi cái oi nồng của những ngày nắng hanh hao. Bỗng vòng xe vô tình rẽ vào phố cũ. Lâu lắm không về phố, hình như đã không còn cảm giác thân thuộc ngày nào. Phố cũ hiện ra trước mặt là lạ, quen quen…
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội - một phần thanh xuân của tôi!
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO