Cánh thư và ngọn lửa

Phạm Phương Thảo| 18/08/2017 09:53

Chớm thu. Nơi ấy sương mù trở nên trong suốt trên những ngọn đồi. Bốn mươi năm rồi sương vẫn cứ rơi và vẫn cứ trong suốt. Sương nhẹ bẫng trên tóc bà, mái tóc hơi xoăn bồng bềnh như áng mây nay đã gần nhập với màu sương. Sương hòa quyện trong làn khói trắng ảo diệu,tinh khiết cuộn trào bay lên. Bà run run nâng trên tay tập thư khá dày được thắt nơ gọn gàng và đã ố vàng trước dằng dặc thời gian. Bà đã cất giữ cẩn thận chúng cùng những lá thư ông viết cho bà đã bốn mươi năm nay…

Cánh thư và ngọn lửa

Những cánh thư mềm mại nét chữ nghiêng nghiêng bà từng viết cho ông với màu mực của ngày ấy xa xăm. Chúng đẹp run rẩy tựa như người đàn bà xa chồng đang thời yêu say đắm. Bà đã cất giữ chúng như báu vật của mình từ sau khi ông mất.

Những lá thư đã cùng bà chứng kiến bao mùa thu đi qua ngay cả khi không còn ông - một người chồng tài hoa và đoản mệnh đã sớm ra đi ở tuổi bốn nhăm. Những mùa thu biền biệt tóc xanh. Những mùa thu biền biệt tóc trắng. Những mùa thu biền biệtlá vàng...

Bốn mươi mùa thu đã trôi qua khắc sâu trên gương mặt bà dấu vết của bao nhiêu thăng trầm, khổ đau, cô đơn, sợ hãi. Sức sống ấy, tâm hồn ấy và hạnh phúc ấy vẫn còn sáng lên trong ánh mắt bà. Biết bao nhiêu nước mắt của hạnh phúc và đắng cay mỗi độ thu về. Bốn mươi mùa đi qua, bà chưa bao giờ quên được người đàn ông của đời mình. Không ai có thể thay thế được ông. Ngay cả lúc này đây, gương mặt, giọng nói, nụ cười, hình dáng và linh hồn ông vẫn tràn ngập tâm trí bà.


Phải rồi, ở nơi ấy sương mù đã trở nên trong suốt.


Bà nhìn thấy màn sương trắng đang trôi nhè nhẹ màu hư ảo, xa xăm. Miền sơn cước xa xôi với trập trùng núi đồi và ngút ngàn mây trắng dần hiện lên trong sương khói linh thiêng...


Nơi ấy ông và bà gặp nhau trong những ngày kháng chiến với muôn vàn gian khổ. Một đám cưới giản dị và đông vui của một cô y tá quê hương chín đỏ những mùa vải thiều nổi tiếng với một thầy giáo trẻ từ miền đất học Nam Định đã xung phong lên vùng cao lập nghiệp. Họ - cặp trai tài gái sắc trời sinh. Nơi ấy bà đã có bốn cô con gái dịu dàng mỏng manh như bốn thiên thần. Nơi ấy, bà đã trở thành một bác sỹ vùng cao với bộn  bề công việc và những ước mơ cứu người.


Nơi ấy là miền núi cao. miền sơn cước với những con người giản dị như núi, chân thật như đồi và tâm hồn phóng khoáng như những dòng suối mát lành cứ chảy dài, chảy mãi...


Chảy đi. Chảy đi.


Con sông Hồng cuộn đỏ sậm phù sa từng chứng dám mồ hôi, nước mắt và cả máu của bao thế hệ. Bà mơ màng nghĩ về cái  xứ sở tươi đẹp và nghèo khó ấy, nơi  con người luôn phóng khoáng, chân thật và cởi mở, họ bay bổng lãng mạn như mây, tâm hồn xanh như núi, trong veo như suối nguồn...

Những lá thư đang được hóa thân vào ngọn lửa. Những ngọn lửa đang làm đúng phận sự của chúng. Lửa bập bùng lan tỏa thiêng liêng reo ngân cùng tiếng lá. Hương thơm nồng của khói và rượu. (Trước khi đốt những lá thư, bà đã vẩy vào chúng vài giọt rượu thơm, thứ rượu ngô miền sơn cước nổi tiếng mà ngày xưa ông vẫn thích…)


Bà gửi cả mùa thu cho ông qua từng vòm lá xanh thẫm cùng bài ca thì thầm của gió. Bà gửi cho ông lời xanh thắm của bầu trời và rưng rưng nõn biếc của cây cùng bồng bềnh mây trắng
. Phải rồi, chỉ có mình ông biết, mình ông hiểu mà thôi. Chỉ có mình ông cảm nhận được một cách sâu sắc và nhìn thấu được nỗi buồn trong suốt như những giọt sương sớm của bà đang ánh lên ban mai. Cũng chỉ mình ông biết rõ rằng bà đẹp đến nhường nào. quyến rũ đến nhường nào và cũng cô đơn, bé nhỏ đến nhường nào?

Bởi thế, bà hiểu rất rõ vì sao mình trở nên cứng rắn hơn, mạnh mẽ hơn, yếu mềm hơn và lẻ đơn hơn rất nhiều những người đàn bà khác. Đi đến đâu bà cũng nhìn thấy dấu chân ông theo cùng. Trong bất cứ niềm vui nào cùng con cháu, bà đều nhận ra nụ cười ông sáng lên lấp lánh, Chúng in hằn trên những nẻo thu của đời bà.


Những cánh thư đã bay về trời và ông sẽ nhận được tất cả. Bà nở nụ cười mãn nguyện và thấy mình không còn cô đơn nữa. Thấy mình đẹp hơn, dịu dàng hơn và cũng mềm mại hơn như bao người đàn bà trên thế gian này.


Đứng lặng trước mộ ông, chăm chú nhìn di ảnh im lìm trên bia mộ, bà ngước nhìn bầu trời đầy gió cùng mây trắng ngập tràn. Trong tim người quả phụ vọng lời thì thầm: “Xin gửi lại tình yêu những mùa thu vàng nắng”…

Và ở đây, ngay tại lúc này những giọt thu trong suốt đang rơi lóng lánh…

(0) Bình luận
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
  • Tiếng “tút tút” cuối cùng
    Xóm Tìm nằm nép mình bên dòng sông Trà Lý, nơi bầu trời dường như sà xuống thấp hơn, và mùi bùn non cứ thế quyện vào hơi thở, vào máu thịt của những người dân lam lũ. Ở cái xóm nhỏ ven đê này, mỗi buổi sáng, vào lúc sáu giờ, một chuỗi âm thanh quen thuộc “tút tút…” lại vang lên từ chiếc loa truyền thanh của xã đặt trên đỉnh cột làm từ một cây xoan già.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Khẩn trương phục hồi di sản bị hư hại sau mưa lũ
    Để khẩn trương khắc phục hậu quả thiên tai, bảo vệ di sản văn hoá trên địa bàn 04 tỉnh, Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch đề nghị Ủy ban nhân dân các tỉnh Gia Lai, Đắk Lắk, Khánh Hoà, Lâm Đồng tổ chức kiểm tra, rà soát hiện trạng kỹ thuật, đánh giá mức độ hư hại của các công trình di tích, bảo tàng trên địa bàn tỉnh.
  • Khai mạc Festival quốc tế Âm nhạc mới năm 2025 tại Hà Nội
    Diễn ra từ ngày 27/11 đến 1/12/2025 tại Hà Nội, Festival Quốc tế Âm nhạc mới lần thứ IV quy tụ sự tham gia của gần 30 nhạc sĩ, nghệ sĩ quốc tế đến từ: Liên bang Nga, Tatarstan, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Cộng hòa Adygea, Đan Mạch, Bỉ, Đức, Thụy Sĩ, Tây Ban Nha, Nhật Bản, Trung Quốc, Australia, Lào.
  • “Lửa cháy Phiên Ngung” và “Chìm trong vòng xoáy” đoạt Huy chương vàng tại Liên hoan Tuồng và Dân ca kịch toàn quốc 2025
    Ban tổ chức trao 2 huy chương vàng cho vở diễn "Lửa cháy Phiên Ngung" của Nhà hát Sân khấu truyền thống Quốc gia Việt Nam và kịch hát dân ca "Chìm trong vòng xoáy" của Trung tâm Nghệ thuật truyền thống Nghệ An.
  • Nhà thơ Hữu Loan và nhà văn Tô Hoài qua bút ký của Lê Xuân Sơn
    Ngày 9/10/2025, nhà báo Lê Xuân Sơn (từng là biên tập viên Báo Người Hà Nội, Tổng Biên tập Báo Tiền Phong) ra mắt ba tập sách mới, gồm hai tập bút ký và một tập thơ. Đọc tập bút ký “Mây trắng còn bay” (Nxb Hội Nhà văn, 2025), có thể nhận ra ở anh tình yêu văn chương mê đắm, phong cách riêng và bản lĩnh của một cây bút ký giàu trải nghiệm. Là một nhà báo kỳ cựu, chăm đi, chăm viết, đồng thời cũng là người có nền tảng văn chương vững vàng, Lê Xuân Sơn đã có điều kiện tiếp xúc với nhiều văn nghệ sĩ đương đại.
  • Càng sống đời càng đầy đặn yêu thương
    “Trước hoàng hôn” (Nxb Hội Nhà văn, 2025) là tập thơ thứ 19 của Quang Hoài. Tập thơ ra đời vào thời điểm đặc biệt: nhà thơ - đại tá của chúng ta vừa bước sang tuổi 80 và đang chiến đấu với trọng bệnh. Nhưng như chưa hề biết đến tuổi già và như để quên đi sự thách đố nghiệt ngã của số phận, nhà thơ Quang Hoài vẫn bình thản yêu và sống, bình thản yêu và làm thơ một cách bản lĩnh, đầy nhân bản.
  • Triển lãm “Con đường Cách mạng - Đồng chí Hồ Chí Minh tại Trung Quốc”
    Tiếp nhận tư liệu, hiện vật và triển lãm “Con đường Cách mạng - Đồng chí Hồ Chí Minh tại Trung Quốc” nhân kỷ niệm 45 năm thành lập Bảo tàng Hồ Chí Minh Thành phố Huế.
  • Di sản văn hóa Hồ Chí Minh trong lòng nhân dân TP Huế
    Nhân kỷ niệm 45 năm thành lập, Bảo tàng Hồ Chí Minh Thành phố Huế tổ chức Hội thảo “Di sản văn hóa Hồ Chí Minh trong lòng nhân dân Thành phố Huế”.
  • Hà Nội tổ chức nhiều động văn hóa – nghệ thuật chào mừng Đại hội XIV và Tết Nguyên đán
    Hà Nội yêu cầu xây dựng chuỗi hoạt động phụ trợ cho Chương trình Countdown 2026 đảm bảo nội dung phong phú, hấp dẫn, hiện đại đáp ứng nhu cầu hưởng thụ văn hóa, nghệ thuật của Nhân dân và du khách trong thời khắc đón chào năm mới...
  • “Người giữ hồn di sản” giành Bông sen Vàng cho phim tài liệu xuất sắc
    Tại Liên hoan Phim Việt Nam 2025, bộ phim tài liệu “Người giữ hồn di sản” do đạo diễn Lê Thanh Lịch và Đặng Minh Hùng (Trung tâm Điện ảnh Văn hóa, Thể thao và Du lịch Việt Nam) thực hiện đã xuất sắc giành giải Bông sen vàng - hạng mục Phim tài liệu.
  • "Giai điệu tự hào" trở lại với chủ đề “Vang mãi bài ca người lính”
    Chương trình “Giai điệu Tự hào” sẽ trở lại lúc 20h10 ngày 7/12/2025 trên VTV1 với chủ đề “Vang mãi Bài ca người lính”, nhân kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12.
Cánh thư và ngọn lửa
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO