Bóng người trong mưa

Hanoimcuoituan| 13/09/2022 17:39

Tiết Trung thu thong thả đến trong những cơn mưa dai dẳng. Đã có mấy nhà lục tục làm bánh sên nhân, nhà kỹ tính thì phải chuẩn bị trước ngày rằm cả tháng để có được những chiếc bánh ngon. Cây ngọc lan vàng lại nở rộ ngoài cửa sổ, tôi châm một điếu thuốc nhưng không hút, tưởng tượng sắc hoa qua làn nước dày đặc, sau đó đuổi con ốc sên đang cố bò qua song sắt để vào phòng, kéo cánh cửa lại.

Bóng người trong mưa
Minh họa: Nguyễn Đăng Phú.

Trong tiếng mưa rả rích, tôi như ngửi thấy nơi vòm không lành lạnh có hương khói bếp quen thuộc. Khói tỏa ra từ vài thanh củi ẩm, thoạt tiên khiến người ta cảm thấy hơi cay mắt, phải tới một lúc sau mới có thể nỏ lửa, bọt nước rỉ ra ở hai đầu thanh củi. Còn nhớ cách đây hơn mười năm, cũng vào thời điểm này, bão ập về cô lập cả ngọn núi nơi tôi sinh sống. Trời giông gió, nếu có củi khô để đốt thì là một điều may, còn không đành bắt vạ với giời, than rằng sao ông cứ để thần Mưa ngang nhiên đến thế.

Mưa dầm dễ đánh được cá sặc bùn, cá mua rẻ như cho. Ông tôi thường bỏ vào kho với nước dưa chua, mấy lát ớt, sau khi cá chín thì lại cời than ở cửa bếp ra để cho âm ỉ, cứ vậy là một nồi cá có thể ăn được cả một tuần. Bà tôi khéo tay, ủ rau dưa, cà mà nước muối trong và thơm, có mấy bận tôi đi học về vì háo nước nên thường lấy nước dưa chua đó chan với cơm, lùa nhanh rồi buổi chiều lại đến trường. Nhưng chẳng hiểu sao cũng bằng đấy nguyên liệu và vẫn cách làm ấy, vào tay tôi thì dưa cà nếu chẳng khú thì cũng không ngon.

Ngày tôi còn nhỏ, ông tôi dựng nhà cũ ở lưng dốc, đường gập ghềnh đầy sỏi đá thường bị các xe tải chở hàng xén hoặc măng nứa cày bửa lên, nom chẳng khác ruộng là bao. Nhất là khi mưa xuống, nước và đất hòa thành một thứ bùn nhão. Sau nhà là con suối mà bây giờ đã cạn đi nhiều. Ngày ấy lòng suối rộng mọc đầy lau sậy, cỏ đá cũng có vẻ đáng yêu riêng, nhìn con suối rộng mà cứ tưởng sông. Ông tôi từng cõng tôi đi qua suối để vào bản ăn cỗ. Những năm đi học ở thị trấn, tôi phải quấy mãi mới lấy được của ông một cánh áo nâu, có như vậy đêm nằm ngủ một mình mới an giấc.

Xung quanh nhà tôi lác đác vài nóc nhà của người Dao, hễ đi vào rừng tìm được món gì là hàng xóm lại đùm túm đi chia cho mọi người. Khi thì rau, nấm, khi thì thịt lợn rừng hoặc thịt bê tươi. Đổi lại, nhà tôi hay bán chịu lúc chai nước mắm, lúc gói mì chính hoặc bánh xà phòng. Núi đồi quạnh quẽ vắng bóng chân người. Chốc chốc lại có thể thấy một con rắn trườn qua đường, tiếng chim lách chách trên mái. Nhà thắp nến và đèn dầu, màn thủng lỗ chỗ vì thỉnh thoảng dính phải tàn thuốc hoặc bị đóm lửa vảy vào. Ông tôi luộc măng đêm còn tôi trải bao tải xanh cạnh bếp xem ông làm việc, nhưng một chốc sau đã ngủ quên mất. Bên bếp thỉnh thoảng om một lon cá suối với rau rừng, có khi là cá mắm và rau răm, cũng có lúc các tài xế lái xe đường dài ghé chân vào nghỉ ngơi và ăn cơm chung với nhà tôi. Ông tôi yêu thương con cháu nhưng nghiêm khắc và không giỏi thể hiện ra bằng lời nói, dần dà tính của tôi cũng như vậy, chỉ đành lấy bút mực như một cách thể hiện đạo hiếu.

Nhà văn Trương Trào từng nói: “Mùa thu mưa nên lục những đồ cất trong rương”. Ở phố lâu ngày chẳng có rương, đành mở vò rượu đục thưởng hương thơm nồng ngọt, lần hồi vào chiếc rương ký ức thơ ấu, và chuẩn bị đồ đạc để về núi...

(0) Bình luận
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Giữ “miền sáng” của văn chương
    Những năm gần đây, văn học thiếu nhi Việt Nam đã có nhiều khởi sắc với sự nhập cuộc của các cây bút trẻ, sự đồng hành của các cơ sở giáo dục, các đơn vị xuất bản... Tuy nhiên, để “miền sáng” văn chương này thực sự phát triển tương xứng với tiềm năng thì vẫn cần thêm những cơ chế hỗ trợ, những môi trường sáng tạo thuận lợi và trên hết là những tác phẩm đủ sức chạm tới trái tim bạn đọc...
  • Người dân “trẩy hội” tại Bảo tàng Hà Nội xem triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô tầm nhìn 100 năm
    Hàng ngàn người dân và du khách chiều 29/6 đã đến với Bảo tàng Hà Nội thưởng lãm triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Đây là sự kiện thuộc khuôn khổ Hội nghị Công bố Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư do UBND Thành phố Hà Nội tổ chức đã thành công tốt đẹp vào sáng cùng ngày.
  • Động lực đột phá mở ra giai đoạn phát triển mới của Thủ đô Hà Nội
    Nhấn mạnh trong bài phát biểu tại Hội nghị công bố quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư năm 2026 diễn ra sáng 29/6, Ủy viên Bộ Chính trị - Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng khẳng định: “Động lực đột phá từ thể chế, không gian mới từ quy hoạch sẽ là bệ phóng hiện thực hóa khát vọng xây dựng Thủ đô trở thành nơi hội tụ tri thức và công nghệ. Người dân được sống trong môi trường văn minh, an toàn và hạnh phúc”.
  • Hà Nội phân loại 5 mức độ chuyển đổi số đối với chính quyền cấp xã
    Bộ tiêu chí tập trung vào hai nhóm nội dung chính là Chính quyền số và Kinh tế số - Xã hội số, được phân chia thành 5 mức độ từ khởi động đến toàn diện. Quy trình đánh giá hằng năm được thực hiện từ bước đăng ký, tự đánh giá đến thẩm định và công nhận, trong đó ưu tiên sử dụng dữ liệu số trực tuyến và theo thời gian thực.
  • [Video] Phát huy giá trị sen Tây Hồ thúc đẩy phát triển công nghiệp văn hoá Thủ đô
    Trong không khí rộn ràng, phấn khởi, tại đình Quảng Bá, phường Tây Hồ, các nghệ nhân, người làm nghề ướp trà sen làng Quảng Bá, đã long trọng tổ chức Lễ đón nhận Bằng công nhận danh hiệu Làng nghề truyền thống “Làng nghề ướp trà sen Quảng Bá” và Nghề truyền thống “Nghề ướp trà sen Quảng An”. Sự kiện là cột mốc có ý nghĩa đặc biệt, không chỉ tôn vinh giá trị văn hóa hoa sen của vùng đất Tây Hồ mà còn khẳng định sức sống mãnh liệt của một nghề truyền thống giữa nhịp sống hối hả của Thủ đô, góp sức phát triển công nghiệp văn hoá Hà Nội theo mục tiêu Chương trình hành động số 08-Ctr/TU của Thành ủy Hà Nội về thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị.
Đừng bỏ lỡ
Bóng người trong mưa
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO