Cuối cùng những đợt gió đầu mùa cũng đã bắt đầu len lỏi tràn về, làm biết bao con tim “tín đồ” mùa đông háo hức, bâng khuâng. Là đông về thật rồi. Ấy vậy mà mới hôm qua thôi, có người còn bảo năm nay mùa đông đã rong chơi quên lối về.
Sáng tỉnh giấc, mắt đã mở nhưng người thì muốn co tròn lại vào chăn ấm, hệt như chú mèo lười cuộn mình bên đống tro bếp ấm sực. Bước chân ra thềm giếng, múc gầu nước rót vào chậu, rồi khoát lên mặt. Chao ôi, vẫn là cái lạnh mùa đông thuở nào, bao năm rồi vẫn vậy. Từng giọt nước vụn vỡ tưởng chừng như bàn tay vừa đụng phải vào băng tuyết. Rất lạ, phút chốc cơn ngái ngủ ban sáng được tỉnh giấc ngay tức thì. Và ta cũng yêu mùa đông bắt đầu từ những điều bé nhỏ như vậy.
Mùa đông rất chiều lòng đối với những người có tâm hồn đa sầu, đa cảm. Là bầu trời bàng bạc, xám xám pha một chút ảm đạm, hoang liêu. Cảm giác một mình đi giữa trời đông, giữa ban chiều tĩnh lặng, ven đê ta ngồi trên cao gió lồng lộng thổi thấy thời gian chầm chậm trôi qua. Khác hẳn sự hồi hộp náo nức khi xuân đến, ồn ào lúc hạ qua và nhịp nhàng thu đến. Giữa mênh mang diệu vợi, tâm hồn ta như phiêu với gió, với cánh đồng quê yêu dấu... Và cũng có giây phút tim ta lắng lại, nghe nhịp đập, mơ về một mùa xuân thật gần với những chồi nhú tươi xanh.
Mùa đông có những tia nắng hanh hao, phơi mình qua những tán bàng đỏ ối, qua thân gạo giữa đồng gầy guộc khẳng khiu. Nắng sẽ chạm vào lớp vỏ sần sùi, tích tụ hơi ấm, kết tinh đến mùa xuân mầm non tách vỏ. Nắng làm cho những chú chim thêm rộn ràng, lích chích cả ngày không ngớt. Khi còn ở quê, vào những ngày đông nắng rót, mẹ gội đầu rồi hong tóc bên hiên. Ta làm đứa con ngoan cầm lược chải suối tóc cho mẹ. Và cũng đã rất lâu rồi, bao mùa đông ta lỡ hẹn với quê nhà, lòng hoang hoải khi nghĩ về những suối tóc năm xưa rồi bần thần nhận ra đầu mẹ đã lấm tấm mái tóc hoa tiêu.
Nỗi nhớ mùa đông theo ta về với những cơn mưa giăng giăng trên rặng hoa sầu đông tim tím như một màn ảo ảnh giữa hư vô và hiện thực. Bạn bè tuổi hoa niên năm xưa cười rộn ràng dưới màn hư ảo ấy rồi để quên chiếc vương miện hoa sầu đông trên lối về. Trong màn mưa mùa đông, bóng mẹ lại thấp thoáng nghiêng xiêu, tất tả buổi chợ chiều, cần mẫn trên những luống rau đợi mùa Tết đến. Không biết bao nhiêu mùa đông nữa mẹ không còn nặng lòng với vòng xoáy mưu sinh, an nhiên thảnh thơi? Chợt nghĩ, đó là khoảnh khắc để ta phải cố gắng hơn, biết yêu thương các đấng sinh thành đã một thời nuôi nấng, giáo dưỡng…
Mỗi mùa đông về ta cũng nghĩ nhiều hơn về cha, ông đã có những tháng năm giữa chiến trường khắc nghiệt. Vết thương vẫn còn đó, cứ mỗi lần trời trở gió, bên trái ngực cha lại nhói đau. Chiều chiều nhìn cha bần thần với những vòng khói thuốc vo tròn bay lên ta lại thương cha vô hạn. Ta biết, cha đau bởi vết thương một phần, phần nữa cha nghĩ cho đồng đội, những người đã anh dũng ngã xuống hi sinh, mộ phần đang lưu lạc phương xa, chưa có người ủ ấm nhang khói.
Nỗi nhớ về những mùa đông chưa xa, lòng hoan hỉ mặc áo xanh, đầu đội mũ tai bèo, tay xách nách mang chăn ấm, áo bông gặp gỡ những khuôn mặt, ánh mắt trong veo của các em nhỏ trong cái lạnh của vùng cao. Đi để lớn lên, đi để trưởng thành và đi để biết ngoài cuộc đời kia mình vẫn còn may mắn hơn rất nhiều so với muôn vàn mảnh đời bất hạnh, thiếu thốn. Nhói lòng với hình ảnh trong gió lạnh, mưa buốt nhưng các em nhỏ chỉ một manh áo cộc. Vững một niềm tin rằng, mùa đông sẽ là chiếc cầu nối kỳ diệu nhất giữa tình người với nhau, để các em nhỏ không còn co ro, thiếu thốn… Mùa đông sẽ không còn lạnh và cô đơn nữa khi những trái tim xích lại gần nhau.
Mùa đông đã về thật rồi. Ngổn ngang trong lòng lúc này là những nỗi niềm bâng khuâng…
Bình luận của bạn đã được gửi và sẽ hiển thị sau khi được duyệt bởi ban biên tập.
Ban biên tập giữ quyền biên tập nội dung bình luận để phù hợp với qui định nội dung của Báo.
Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
Chích Chòe rũ mình, rỉa lông, rỉa cánh. Nó thích thú chải chuốt bộ trang phục bóng bẩy của mình. Khoái chí, anh chàng ngẩng cao đầu, cất tiếng hót trong vắt giữa trời xuân.
Có những ký ức không bao giờ cũ. Chúng lặng lẽ nằm lại nơi góc khuất của tâm hồn, chỉ chờ một làn gió, một tiếng mưa hay chút hương rừng cũng đủ khơi dậy tất cả. Với tôi, ký ức ấy mang hình hài một cơn mưa rừng, cơn mưa của những chiều nhập nhoạng, khi núi rừng mờ dần sau lớp bụi nước trắng xóa, và lòng người cũng lặng như sương.
Tháng Chín, Hà Nội chợt dịu dàng bởi sương khói heo may lãng đãng khoác lên thành phố tấm khăn voan mỏng nhẹ pha màu hoài niệm. Nắng đầu thu óng vàng như mật quyện cùng gió thong dong dạo chơi trên hàng cây, mái phố. Dường như, mùa thu đang thả từng giọt thời gian, đánh thức miền ký ức xưa.
Từ ngày 3/2 đến ngày 22/2/2026, Đợt phim chào mừng thành công Đại hội Đảng lần thứ XIV, kỷ niệm 96 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (3/2/1930 - 3/2/2026) và mừng Xuân Bính Ngọ 2026 sẽ được tổ chức trên phạm vi cả nước với việc trình chiếu nhiều tác phẩm điện ảnh có giá trị tư tưởng và nghệ thuật.
Nhân kỷ niệm 96 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (3/2/1930 - 3/2/2026) và chào đón Xuân Bính Ngọ 2026, sáng 30/1/2026, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (66 Nguyễn Thái Học, quận Ba Đình, Hà Nội) tổ chức khai mạc triển lãm chuyên đề “Ngựa trong nghệ thuật tạo hình”.
Tối ngày 29/1, UBND TP. Hà Nội long trọng tổ chức Lễ đón nhận danh hiệu thành phố Hà Nội là thành viên mạng lưới "Thành phố học tập toàn cầu" của Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hợp quốc (UNESCO) tại Trung tâm Hoạt động Văn hoá Khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám.
Dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, Hà Nội sẽ tổ chức bắn pháo hoa tại 31 điểm với 32 trận địa trong đêm giao thừa, cùng nhiều hoạt động văn hóa, giải trí hấp dẫn, phục vụ người dân và du khách.
Hòa trong không khí phấn khởi, tự hào của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta chào mừng thành công Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng – sự kiện chính trị có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, đánh dấu bước phát triển mới trong tiến trình xây dựng và phát triển đất nước, tối 30/1, phường Phú Thượng đã tổ chức chương trình văn nghệ với chủ đề “Ánh sáng – Niềm tin – Khát vọng”.
Trong bảng xếp hạng năm nay, Hà Nội chỉ đứng sau Bali (Indonesia) – điểm đến dẫn đầu châu Á, Bangkok (Thái Lan) xếp ở vị trí thứ ba. Các điểm đến nổi tiếng khác như Siem Reap (Campuchia) và Tokyo (Nhật Bản) cũng góp mặt trong top 5.
Từ 15h30 đến 17h ngày 01/02, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” tiếp tục diễn ra với một buổi biểu diễn jazz được xây dựng theo hướng mở, kết nối những giai điệu quen thuộc của thế giới với các sáng tác Việt Nam giàu cảm xúc.
Năm ấy, một ngày đầu mùa hè, con ngựa bạch xuất hiện ở cổng nhà tôi với hai cái sọt to tướng đầy măng rừng trên lưng. Chở nặng, và bị cột vào gốc cây, con ngựa đứng im, đầu hơi cúi xuống trầm tư. Cái đuôi dài xác xơ thi thoảng vẩy lên đuổi một con ruồi vô ý.
UNESCO cho rằng, đây là một văn kiện đặc biệt quan trọng, thể hiện sự chuyển đổi tư duy phát triển, theo đó văn hóa không chỉ là một lĩnh vực bổ trợ, mà là một trong bốn trụ cột đồng đẳng của phát triển bền vững, bên cạnh kinh tế, xã hội và môi trường.
Ngày 29/01, Tạp chí Sông Hương đã phát động cuộc thi bút ký “Sông Hương - Ngày hội trùng dương” năm 2026. Cuộc thi nhằm tạo điều kiện phát hiện, thu hút tài năng trong lĩnh vực văn học nghệ thuật, phát huy tính sáng tạo để có những tác phẩm hay".
Với chủ đề "Get on Hanoi 2026 – Hành trình tươi xanh", sự kiện thể hiện định hướng phát triển du lịch Thủ đô gắn với bảo tồn thiên nhiên, gìn giữ di sản văn hóa và phát triển bền vững.
Sau dấu ấn của “Câu chuyện từ trái tim” ra mắt năm 2021, PGS. TS, bác sĩ Nguyễn Lân Hiếu vừa trở lại với độc giả bằng cuốn sách thứ hai mang tên “Thương - Câu chuyện tiếp tục từ trái tim”. Nếu cuốn sách đầu tay đã chạm đến người đọc bởi sự chân thành, ấm áp của những câu chuyện nghề y thì “Thương - Câu chuyện tiếp tục từ trái tim” như một hành trình nối dài những giá trị nhân văn mà tác giả kiên trì theo đuổi.
Khi biển sinh ra, tôi chưa biết hát. Khi biển lớn lên, em chưa biết khóc. Khi biển mặn mòi, thì đã có những dấu chân đi về phía biển. Biển ở phía đường chân trời, một nơi tưởng chừng như chưa từng có sự nhọc nhằn, vất vả. Bởi chân trời luôn luôn là ước mơ.
Không gian giới thiệu Di sản tư liệu thế giới và tài liệu lưu trữ quốc gia tiêu biểu sẽ chính thức mở cửa tự do từ ngày 3/3/2026 tại Cục Văn thư và Lưu trữ nhà nước (12 Đào Tấn, Hà Nội). Đây là nơi tôn vinh văn hiến, giới thiệu các di sản được UNESCO công nhận và tài liệu quý hiếm, kết hợp trải nghiệm tương tác.