Cuối cùng những đợt gió đầu mùa cũng đã bắt đầu len lỏi tràn về, làm biết bao con tim “tín đồ” mùa đông háo hức, bâng khuâng. Là đông về thật rồi. Ấy vậy mà mới hôm qua thôi, có người còn bảo năm nay mùa đông đã rong chơi quên lối về.
Sáng tỉnh giấc, mắt đã mở nhưng người thì muốn co tròn lại vào chăn ấm, hệt như chú mèo lười cuộn mình bên đống tro bếp ấm sực. Bước chân ra thềm giếng, múc gầu nước rót vào chậu, rồi khoát lên mặt. Chao ôi, vẫn là cái lạnh mùa đông thuở nào, bao năm rồi vẫn vậy. Từng giọt nước vụn vỡ tưởng chừng như bàn tay vừa đụng phải vào băng tuyết. Rất lạ, phút chốc cơn ngái ngủ ban sáng được tỉnh giấc ngay tức thì. Và ta cũng yêu mùa đông bắt đầu từ những điều bé nhỏ như vậy.
Mùa đông rất chiều lòng đối với những người có tâm hồn đa sầu, đa cảm. Là bầu trời bàng bạc, xám xám pha một chút ảm đạm, hoang liêu. Cảm giác một mình đi giữa trời đông, giữa ban chiều tĩnh lặng, ven đê ta ngồi trên cao gió lồng lộng thổi thấy thời gian chầm chậm trôi qua. Khác hẳn sự hồi hộp náo nức khi xuân đến, ồn ào lúc hạ qua và nhịp nhàng thu đến. Giữa mênh mang diệu vợi, tâm hồn ta như phiêu với gió, với cánh đồng quê yêu dấu... Và cũng có giây phút tim ta lắng lại, nghe nhịp đập, mơ về một mùa xuân thật gần với những chồi nhú tươi xanh.
Mùa đông có những tia nắng hanh hao, phơi mình qua những tán bàng đỏ ối, qua thân gạo giữa đồng gầy guộc khẳng khiu. Nắng sẽ chạm vào lớp vỏ sần sùi, tích tụ hơi ấm, kết tinh đến mùa xuân mầm non tách vỏ. Nắng làm cho những chú chim thêm rộn ràng, lích chích cả ngày không ngớt. Khi còn ở quê, vào những ngày đông nắng rót, mẹ gội đầu rồi hong tóc bên hiên. Ta làm đứa con ngoan cầm lược chải suối tóc cho mẹ. Và cũng đã rất lâu rồi, bao mùa đông ta lỡ hẹn với quê nhà, lòng hoang hoải khi nghĩ về những suối tóc năm xưa rồi bần thần nhận ra đầu mẹ đã lấm tấm mái tóc hoa tiêu.
Nỗi nhớ mùa đông theo ta về với những cơn mưa giăng giăng trên rặng hoa sầu đông tim tím như một màn ảo ảnh giữa hư vô và hiện thực. Bạn bè tuổi hoa niên năm xưa cười rộn ràng dưới màn hư ảo ấy rồi để quên chiếc vương miện hoa sầu đông trên lối về. Trong màn mưa mùa đông, bóng mẹ lại thấp thoáng nghiêng xiêu, tất tả buổi chợ chiều, cần mẫn trên những luống rau đợi mùa Tết đến. Không biết bao nhiêu mùa đông nữa mẹ không còn nặng lòng với vòng xoáy mưu sinh, an nhiên thảnh thơi? Chợt nghĩ, đó là khoảnh khắc để ta phải cố gắng hơn, biết yêu thương các đấng sinh thành đã một thời nuôi nấng, giáo dưỡng…
Mỗi mùa đông về ta cũng nghĩ nhiều hơn về cha, ông đã có những tháng năm giữa chiến trường khắc nghiệt. Vết thương vẫn còn đó, cứ mỗi lần trời trở gió, bên trái ngực cha lại nhói đau. Chiều chiều nhìn cha bần thần với những vòng khói thuốc vo tròn bay lên ta lại thương cha vô hạn. Ta biết, cha đau bởi vết thương một phần, phần nữa cha nghĩ cho đồng đội, những người đã anh dũng ngã xuống hi sinh, mộ phần đang lưu lạc phương xa, chưa có người ủ ấm nhang khói.
Nỗi nhớ về những mùa đông chưa xa, lòng hoan hỉ mặc áo xanh, đầu đội mũ tai bèo, tay xách nách mang chăn ấm, áo bông gặp gỡ những khuôn mặt, ánh mắt trong veo của các em nhỏ trong cái lạnh của vùng cao. Đi để lớn lên, đi để trưởng thành và đi để biết ngoài cuộc đời kia mình vẫn còn may mắn hơn rất nhiều so với muôn vàn mảnh đời bất hạnh, thiếu thốn. Nhói lòng với hình ảnh trong gió lạnh, mưa buốt nhưng các em nhỏ chỉ một manh áo cộc. Vững một niềm tin rằng, mùa đông sẽ là chiếc cầu nối kỳ diệu nhất giữa tình người với nhau, để các em nhỏ không còn co ro, thiếu thốn… Mùa đông sẽ không còn lạnh và cô đơn nữa khi những trái tim xích lại gần nhau.
Mùa đông đã về thật rồi. Ngổn ngang trong lòng lúc này là những nỗi niềm bâng khuâng…
Bình luận của bạn đã được gửi và sẽ hiển thị sau khi được duyệt bởi ban biên tập.
Ban biên tập giữ quyền biên tập nội dung bình luận để phù hợp với qui định nội dung của Báo.
Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
Trong chiến lược phát triển các ngành công nghiệp văn hóa, nghệ thuật biểu diễn được xác định là một lĩnh vực trọng điểm. Đối với Hà Nội, dư địa phát triển còn lớn hơn khi Thủ đô vừa là trung tâm văn hóa lớn nhất cả nước, vừa là thành viên Mạng lưới các Thành phố sáng tạo của UNESCO. Hội thảo "Sân khấu Thủ đô với công nghiệp văn hóa" do Hội Sân khấu Hà Nội tổ chức mới đây đã đặt ra yêu cầu nhìn nhận lại tiềm năng, những điểm nghẽn và cơ hội phát triển của sân khấu Hà Nội trong giai đoạn mới.
Chị xuất khẩu sang Đài Loan lao động hơn chục năm. Khi chị đi, đứa con trai duy nhất mới tròn bảy tuổi. Năm nay, thằng bé đã mười chín. Nó có cái tên rất bắt tai, vừa nghe thôi cũng đủ khiến người ta tấm tắc bố mẹ nó khéo đặt thế! Hào Kiệt!...
Chiều 17/8, tại Hà Nội, Trung ương Hội LHTN Việt Nam, Bộ Giáo dục và Đào tạo phối hợp với Tập đoàn Thiên Long và các đơn vị tổ chức Họp báo giới thiệu Chương trình "Chia sẻ cùng thầy cô" năm 2026 với chủ đề “Lớp học reo vui”.
Học viện Tài chính vừa tổ chức Lễ Bế giảng và trao bằng tốt nghiệp cho sinh viên hệ đại học chính quy khóa 60. Hơn 3.300 tân cử nhân chính thức khép lại bốn năm học tập, mở ra chặng đường mới với hành trang tri thức, bản lĩnh nghề nghiệp cùng khát vọng đóng góp cho xã hội. Tham dự buổi lễ có đồng chí Đỗ Văn Trường, Phó Bí thư chuyên trách Đảng ủy Bộ Tài chính.
Nhân kỷ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), Thành phố Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn, qua đó bồi đắp tình yêu Tổ quốc, lòng tự hào dân tộc... và góp phần đưa Hà Nội thành điểm đến uy tín của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật của khu vực và thế giới.
Khi những giai điệu của tác phẩm “Có phải em mùa thu Hà Nội” vang lên trong không gian Nhà Bát Giác bên hồ Hoàn Kiếm, hình ảnh Thủ đô hiện lên qua âm nhạc với vẻ dịu dàng, sâu lắng mà vẫn đầy sức sống. Từ một ca khúc quen thuộc, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 16/8 đã mở ra một cách cảm nhận khác về Hà Nội: một thành phố trân trọng ký ức, nâng niu di sản, đồng thời sẵn sàng đón nhận những thanh âm mới của đời sống đương đại.
Từ những giai điệu của “Hà Nội - Niềm tin và hy vọng”; “Có phải em mùa thu Hà Nội” đến những chuẩn mực jazz kinh điển của Charlie Parker, Sonny Rollins, Billy Strayhorn hay bản nhạc “Ngẫu hứng Tây Nguyên” của NSƯT Quyền Văn Minh, chương trình "Âm nhạc cuối tuần" diễn ra lúc 17h ngày 16/8 tại Nhà Bát giác sẽ mở ra một không gian nghệ thuật thú vị giữa những thanh âm đã gắn bó với công chúng Việt Nam và tinh thần phóng khoáng của jazz.
Tối 13/8, tại Rạp Hồng Hà, vở cải lương "Người con gái Hà thành" chính thức ra mắt công chúng Thủ đô. Đây là vở diễn tiếp nối chuỗi sản phẩm nghệ thuật chất lượng cao theo định hướng phát triển công nghiệp văn hóa của thành phố do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện.
Từ ngày 24/8- 30/8, Nhà hát Kịch Việt Nam thực hiện chuyến công tác tại Vương quốc Thái Lan và CHDCND Lào với chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Một tình yêu bao la”.
Với chủ đề “Jazz Hà Nội - Giai điệu không biên giới”, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 (Hanoi Jazztival 2026) sẽ diễn ra từ ngày 17 đến 19/9 tại nhiều không gian văn hóa tiêu biểu của Thủ đô. Không chỉ mang đến những chương trình biểu diễn Jazz chất lượng với sự tham gia của nghệ sĩ trong nước và thế giới, liên hoan được kỳ vọng trở thành bước khởi đầu cho một thương hiệu văn hóa thường niên, góp phần đưa Hà Nội trở thành điểm hẹn mới của cộng đồng Jazz quốc tế.
Nhắc đến ẩm thực xứ Đoài, nhiều người nhớ ngay đến chè lam, đặc sản thơm dẻo của làng Thạch Xá, huyện Thạch Thất (nay thuộc xã Tây Phương, TP Hà Nội). Trải qua thời gian, chè lam Thạch Xá vẫn giữ nguyên hương vị truyền thống, trở thành thức quà quen thuộc với người dân và du khách gần xa.
Tại kỳ họp thứ 6 diễn ra ngày 10/8, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII, nhiệm kỳ 2026 – 2031 đã chính thức thông qua Nghị quyết về việc gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trên địa bàn Thành phố Hà Nội.