Ba ơi! Ba ở đâu?

Nguyễn Duy Quyền| 29/06/2017 10:42

Tôi hay giật mình giữa đêm, nhất là những đêm gặp ác mộng, hoặc giả chăng tiếng con nít hàng xóm khóc, câu tỉ tê của đứa nhỏ đơn giản nhưng làm tôi sống lại một quãng kí ức không sáng sủa của chính mình. Gần khu chung cư hồi trước ở có một căn hộ, người mẹ ở một mình nuôi đứa con trai 9 tuổi, mấy lúc đi làm về thấy đứa nhỏ ngồi thu lu trong góc nhà gục mặt vô hai đầu gối khóc, tự nhiên có chỗ nào đó trong tôi bị đụng chạm. Mỗi tiếng: “ba ơi!” chen lẫn tiếng khóc của đứa nhỏ khiến tôi mất vài giây để định th


Ba ơi! Ba ở đâu?


Tôi hay giật mình giữa đêm, nhất là những đêm gặp ác mộng, hoặc giả chăng tiếng con nít hàng xóm khóc, câu tỉ tê của đứa nhỏ đơn giản nhưng làm tôi sống lại một quãng kí ức không sáng sủa của chính mình. Gần khu chung cư hồi trước ở có một căn hộ, người mẹ ở một mình nuôi đứa con trai 9 tuổi, mấy lúc đi làm về thấy đứa nhỏ ngồi thu lu trong góc nhà gục mặt vô hai đầu gối khóc, tự nhiên có chỗ nào đó trong tôi bị đụng chạm. Mỗi tiếng: “ba ơi!” chen lẫn tiếng khóc của đứa nhỏ khiến tôi mất vài giây để định thần, bởi cái cảnh này rất quen thuộc với tôi.

Sài Gòn đông đúc, nên cũng đâu hiếm khi bắt gặp bóng dáng của chính mình, que kem lạnh áp lên mặt đứa nhỏ. Nó ngơ ngác vài dây rồi đưa tay nhận, và nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe. Tôi chỉ nghĩ đơn giản hồi đó ước gì có ai hỏi mình một câu: “Tại sao con khóc?”. Chắc vậy nên mua kem cho đứa nhỏ này mặc dù câu hỏi cũng cứng đơ vướng lại đầu lưỡi. Tôi biết rõ câu chuyện của đứa nhỏ: Ba mẹ ly dị, mẹ ôm con ra nhà trọ ở, đứa nhỏ bị ăn hiếp nhiều lần lúc đi học, mỗi lần như vậy nó đều ngồi đây khóc và tôi nghe nó kêu nhỏ nhỏ “ba ơi!”. Ngó cũng giống chuyện mình, có điều câu chuyện của tôi không xảy ra ở Sài Gòn, mà xảy ra ở một nơi khác. Câu “Ba ơi! Ba ở đâu?”, cũng vướng lại trong cổ họng. Cũng từ lâu lắm rồi!

Tôi không nhớ đã ngước mặt lên trời hỏi câu này bao nhiêu lần trong suốt tuổi thơ từ năm lớp 6 tới năm lớp 9! Đùng một cái, má đi mất, ba cũng biệt tích, mấy chị em phải về Cần ở với nội, nhà nội có bảy người con tính luôn ba là tám. Cả gia đình nội có chú Sáu, chú Bảy là kiếm được tiền, nên cơm ngày hai bữa đều do mấy ông chú này lo, lương hưu của ba nội giữ sổ lãnh tiền lo cơm nước cho mấy chị em. Tính ra thì tưởng ổn, mà thực sự có ổn chút nào đâu? Nhiều khi trận đòn trên trời rớt xuống đầu cũng không hiểu nguyên nhân bởi chuyện gì? Đứa con nít lớp 6, lớp 7 mà phải chịu đấm đá, lằn roi hằn lên da thịt cũng đâu có ít lần. Mấy lần đó mình luôn tự hỏi: Ba ở đâu? Lớp 6 phải nấu cơm, giặt đồ, rửa chén, lau nhà, quét nhà, làm công chuyện nhà như một người lớn. Miễn làm tốt thì thôi, còn bữa nào yếu yếu nhà dơ, chén chưa sạch, đồ chưa kịp giặt là ăn đòn, ít ít thì chị em xức dầu mắt rướm nhìn nhau, nhiều thì đứa này đổ oxy già cho đứa kia, rồi cùng khóc. Quần áo mặc đi học giựt quá mắt cá chưn không có đồ mới, mấy bộ đồ ở nhà đít quần lủng cũng chưa có đồ thay, tập thì phải mót từng trang của năm trước dùng lại cho năm mới, lớp 6 đi học cách trường 7 km phải lội bộ sớm lắm mới tới kịp giờ, chiếc xe đạp cũng làm nên mơ ước. Chắc bởi những khó khăn đã ngấm sâu vô người từ nhỏ, nên bây giờ làm gì tôi cũng thấy nhẹ nhàng, cho dù là làm việc của mấy người cộng lại, thức khuya, dậy sớm cũng thấy không cực như hồi còn nhỏ ở với mấy chú.

Ống heo bỏ trong kẹt tủ, mỗi lần kiếm được tiền nhờ lột khoai mì mướn, hay bán mớ ve chai, bán con gà, mớ giấy tập cũ hồi năm trước...đầy dần, hết con này tới con kia, những cuộc điện thoại của ba, hiển thị một con số trên chi tiết cước điện thoại cuối tháng nhà nội. Từ số điện thoại gọi lên tổng đài 1080, dò ra địa chỉ, từ địa chỉ bắt đầu vạch ra kế hoạch đi tìm, hồi đó ba còn là thần tượng, bởi lúc mới qua Cần ba còn ở nhà đó là một khoảng thời gian hạnh phúc, tới mức mỗi lần ba dìa chơi đi rồi cũng ôm áo hít hửi, rồi mỗi lần ba điện về nhớ lắm cũng không dám nói chuyện lâu bởi nội dặn: Nói ngắn gọn thôi ba tốn tiền nghe con!

Mấy con heo đầy, mấy chị em đập heo, đếm số tiền có được, mấy chị em len lén bắt xe đi Sài Gòn, sợ mất tiền, phải bỏ nylon gài kim tây gắn vô mặt trong quần. Đứa nào đứa nấy ói không còn mật. Xe dù chứ đâu có được xe lớn như bây giờ. Tới bến xe Miền tây, bắt xe ôm hỏi địa chỉ 67 Ấp Khiết Tâm, Quận Tân Bình. Tôi chưa bao giờ quên được cái địa chỉ này, mấy chị em lén trốn trong quán nước mía gần đó, chừng 5-6 giờ chiều thấy ba mình, dừng trước cửa, một đứa con gái độ chừng bằng tuổi tôi chạy ra kêu ba mình là ba, người đàn bà đẹp không phải má bước ra biểu đứa nhỏ để cho ba dẫn xe vô con, đỡ cái cặp táp của ba mình, lúc đó lồng ngực như có ai lấy bàn chải sắt quào ở trỏng, máu cứ chảy, nước mắt ứ, khô cứng lại trong lòng, mấy chị em đứng chết trân như trời trồng, lặng lẽ dắt nhau về, tới nhà cũng 8-9 giờ khuya, được thêm một trận đòn khuyến mãi: Tụi này còn nhỏ mà bày đặt bỏ nhà đi hoang. Từ lúc đó ba đã không còn là thần tượng, có lẽ có vết khắc trong lòng đó làm cho mấy chị em đứa nào cũng lầm lì, ít nói. Chị hai cắt mấy đầu ngón tay viết lên giấy: Tôi hận mấy người! Sao sinh tôi ra mà không cho tôi được hạnh phúc?

Căn nhà ba mẹ từng ở, giờ chỉ có mấy đứa nhỏ lủi thủi đi về, trò chuyện cũng trở thành thứ xa xỉ, bởi qua ánh mắt cũng đã hiểu lòng nhau. Từ đó tôi cũng đã thôi tự hỏi: Ba ơi! Ba ở đâu? Thay vô đó là thinh lặng. Những đêm nằm trong căn phòng khác trống lơ trống lốc, nhìn lên trần nhà, tôi tự hỏi số phận mình sẽ đi tới đâu? Không tránh khỏi có cảm giác bị bỏ quên vô cuộc sống. Chỉ mong có một giấc ngủ không bao giờ tỉnh dậy. Để không phải hứng chịu đòn roi, khinh miệt. Có điều chợt nhớ! Chết rồi thì ai sẽ thực hiện những ước mơ? Ai sẽ làm cho thiên hạ thấy đâu phải không cha mẹ là không thành người đàng hoàng, tử tế?

Đời người ai cũng từng có một đoạn khó khăn, có điều với tôi nó dài hơn một chút. Tôi đã biết ngừng hỏi một câu hỏi mà mình biết rõ câu trả lời. Từ lúc đó, tôi biết mình phải chắc chắn hơn nữa: Mục tiêu trong cuộc sống, không thể cúi đầu cả đời, cũng không chấp nhận để ai khác quyết định số phận dùm cho mình.

Chắc vậy, trong mắt tôi: Đàn ông chưa bao giờ đẹp như phụ nữ! Bởi họ luôn biết cách thoái thác cho hoàn cảnh, né tránh trách nhiệm và đổ thừa vô mọi thứ. Bởi cái nhìn của tôi với đàn ông, rất cay nghiệt. Khi có một vết thương quá sâu trong lòng...thì sẹo của nó lâu lâu cũng làm cho bạn đau nhức. Bây giờ mấy chị em lớn hết đứa làm giáo viên, đứa làm y tá... Miệng đời đã không còn cách gì bôi bác được nữa! Nhưng có điều... yêu thương sẽ mất đi từ những lần đau, hỏi sao giờ với những người đã từng làm đau mình, tôi không còn cảm giác? Trách nhiệm thì vẫn còn đó, nhưng cảm xúc đã mất từ lâu lắm rồi! Chắc bởi tội nghiệp thằng nhỏ hồi đó ngồi trốn trong kẹt cửa tự hỏi: Ba ơi! Ba ở đâu? Cho nên tôi bắt chuyện, làm thân với đứa nhỏ đương ngồi khóc trên cầu thang tối.

Ít ra không làm được chuyện gì tốt hơn cho ai khác, thì cũng nên giữ hình tượng trong mắt mấy đứa con nít. Cho nên tôi sẽ không đề cập tới chuyện của người lớn khi nói chuyện với bất kỳ đứa nhỏ nào. Bởi chuyện đúng hay sai, không liên quan gì tới mấy đứa nhỏ hết… Đó là chuyện của họ (những người lớn ở đời). Chuyện của mấy đứa nhỏ, chỉ nhỏ xíu kiểu như: Ba má ở đâu lúc nó cần ba má nhứt. Giải quyết được khúc đó thôi! Là đứa nhỏ sẽ có một tuổi thơ đẹp nhứt đời người.

Tiếng thang máy mở cửa, thằng nhỏ chạy ra mừng má mới về. Tôi khép cửa căn phòng nhỏ của mình, mỉm cười… Sống giữa Sài Gòn, nhiều khi chỉ là những điều nhỏ nhặt vậy mà lòng cũng thấy mình còn sống ý nghĩa.

(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Những cơn mưa mùa hạ
    Hè về, không chỉ có tiếng ve râm ran hay ánh nắng chói chang nhuộm vàng lối đi mà còn có những cơn mưa. Mưa mùa hạ ồn ào, vội vã kéo đến cùng những trận giông bất chợt. Nó không buồn bã, dai dẳng như mưa phùn cuối đông mà dứt khoát, mạnh mẽ, đổ ào xuống rồi vội vã tạnh. Mưa tạt vào những ô cửa kính, len lỏi qua từng ngóc ngách ký ức, khẽ đánh thức một miền tuổi thơ xa xăm, ướt đẫm hương mưa và kỷ niệm.
  • Nâng cao nhận thức về Đảng trong kỷ nguyên phát triển mới
    “Tài liệu bồi dưỡng nhận thức về Đảng” (xuất bản lần thứ 24, có sửa chữa, bổ sung theo Văn kiện Đại hội XIV) cập nhật toàn diện các quan điểm chỉ đạo mới, đáp ứng yêu cầu bồi dưỡng lý luận trong kỷ nguyên phát triển của dân tộc. Nội dung tài liệu tập trung làm rõ tầm nhìn về xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh, đồng thời khơi dậy khát vọng cống hiến của thế hệ trẻ. Đây là hành trang chính trị quan trọng, góp phần hình thành bản lĩnh, tư duy để học viên lớp đối tượng kết nạp Đảng sẵn sàng đứng vào hàng ngũ của Đảng.
  • Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): Đưa nền giáo dục và đào tạo Hà Nội vươn tầm cao mới
    Để hiện thực hóa khát vọng trở thành trung tâm giáo dục và đào tạo hàng đầu cả nước và châu lục, Điều 16 về “Phát triển giáo dục, đào tạo” trong Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) khẳng định sự đổi mới mới tư duy, trao quyền tự chủ và tạo bệ phóng để giáo dục, đào tạo Hà Nội thực sự vươn tầm.
  • Hà Nội đẩy mạnh thi hành Luật Dân số
    Trong năm 2026 và các năm tiếp theo, Thành phố yêu cầu Sở Y tế; Sở Tư pháp; Sở Văn hoá và Thể thao; Cơ quan báo và phát thanh truyền hình Hà Nội, Tạp chí Người Hà Nội tổ chức tuyên truyền, phổ biến nội dung của Luật Dân số bằng các hình thức đa dạng, phù hợp với điều kiện, tình hình thực tế...
  • Tiền Phong Marathon 2026 giữ vững sức hút, Nestlé MILO tiếp tục đồng hành lan tỏa tinh thần thể thao
    Nestlé MILO đã có 11 năm liên tiếp đồng hành cùng Giải vô địch quốc gia Tiền Phong Marathon bởi đây là một trong những giải marathon lâu đời nhất Việt Nam, một biểu tượng đã ăn sâu vào đời sống thể thao nước nhà.
Đừng bỏ lỡ
Ba ơi! Ba ở đâu?
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO