Xa rồi chả rươi

Nguyễn Thanh Kim| 02/10/2020 17:54

Xa rồi chả rươi

Tôi xách cặp ra khỏi ngõ thì gặp người gánh rươi đi qua phố. Lâu rồi mới gặp cảnh này. Đó là một người đàn bà trạc tuổi bốn mươi, khuôn mặt dãi dầu nắng gió. Có lẽ từ vùng Hải Dương hoặc nam phần Bắc Ninh lên. Người đàn bà này chắc phải đi sớm nên gánh rươi còn tươi nguyên, đặc sánh, nhiều con bò kín cả mặt thúng. Vì bận đi làm, tôi lấy điện thoại di động gọi gấp cho con gái xuống mua. Cả ngày hồi hộp thấp thỏm không yên vì bữa chả rươi cuối tuần. Chiều về, con gái tôi thông báo bà bán rươi đã đi xa không tìm thấy được. Tôi cứ tiếc ngẩn tiếc ngơ và đành phải "ăn rươi" theo tưởng tượng về một thời thơ ấu, xa lắm... 

Cứ đến độ cuối thu, mùa bão qua, lúc trời se se lạnh, ở vùng cửa sông Phả Lại, phía Lục Đầu Giang, người ta đi vớt rươi rồi kĩu kịt gánh lên chợ tỉnh bán. Chợ Nhớn (thị xã Bắc Ninh) đậu kín hàng rươi. Rươi không bán cân như ở Hà Nội bây giờ mà đong từng bát nhỏ. Mẹ tôi thường ra chợ chọn hàng rươi "tươi" nhất mới chịu mua. Mùa thu qua nhanh và cũng chỉ đọng lại mấy ngày rươi, mẹ tôi cho các con ăn thoải mái món chả rươi anh em tôi thích nhất... Mẹ tôi rất kĩ khi làm "lông rươi", rồi trộn lẫn lòng trứng, đánh đều cho quyện. Cái món chả rươi này nếu thiếu "cái anh" quýt ta vỏ mỏng, thìa là xanh mướt và hành hoa tươi mởn làm gia vị coi như mất hẳn cái hương vị thật độc đáo của nó. Mẹ tôi gạn chút mỡ lợn đun sôi và đổ rươi vào rán thì không có hương vị nào hấp dẫn hơn (cứ gọi là thơm điếc mũi). Nhà tôi vốn đông anh em nên đĩa rươi mẹ bưng lên chỉ loáng cái đã hết nhẵn. Nhiều khi bố mẹ tôi ngồi nhìn các con ăn, im lặng với nét cười hiền. Kể cái món chả rươi cũng lạ, nó không ngấy không béo và dư vị để lại trên đầu lưỡi thật lâu. Mẹ tôi còn kể khi pha chế chớ cho vỏ quýt và thìa là quá nhiều, dễ lấn át và không "nổi" vị rươi lên. Dư vị món chả rươi của mẹ tôi làm thuở ấy còn đọng mãi... đến tận bây giờ.

Cố vớt mấy ngày thu muộn, tôi rủ mấy anh bạn văn nghệ ra ngõ hàng Hương (Hà Nội) uống bia chơi. Khi cô chủ quán "xướng" lên có chả rươi, tôi mừng lắm. Cũng chẳng mong có rươi "tươi" nhưng cứ ăn cho đỡ thèm. Thật không ngờ chẳng thấy vị rươi đâu mà món này "na ná như rươi", vừa tanh vừa lạnh pha lẫn mùi gia vị ôi, xâm chiếm tôi gây cảm giác khó chịu. Nhìn nắng thu xao động vòm lá và gió thổi lướt mặt đường, tôi thở dài đành tự an ủi: "Chẳng cái gì tồn tại mãi đâu. Họa chăng chỉ còn trong ký ức - một ký ức thật đẹp và không bao giờ quay trở lại"...
(0) Bình luận
  • Trao giải 11 tác phẩm xuất sắc “Truyện ngắn Sông Hương 2024”
    Ban tổ chức đã trao giải 11 tác phẩm xuất sắc cho cuộc thi “Truyện ngắn Sông Hương 2024” do Tạp chí Sông Hương phát động.
  • Thiền đào
    Chàng vẫn âm thầm dõi theo những bài viết của nàng và không bỏ sót bất kỳ phóng sự nào về nàng. Đôi mắt nàng khi bảy tuổi hay của bây giờ vẫn vậy. Xoáy xiết, ám ảnh. Nhấn chàng xuống đỉnh vực. Vẫy vùng. Ngộp thở. Toàn thân không trọng lượng. Đôi vực sâu đồng tử đã xoáy chàng đến một nơi quen thuộc. Là dinh đào, khi ấy chàng đang ở tuổi mười ba.
  • Ăn Tết nay yêu Tết xưa
    Đợt rét ngọt đầu tiên của tháng Chạp đã luồn qua khe cửa, bà Ngân thoáng rùng mình khi trở dậy vào sáng sớm. Loẹt quẹt đi xuống bếp, rót đầy một cốc nước gừng nóng sực đã ủ sẵn trong bình, bà vừa xuýt xoa uống vừa nhẩm tính xem Tết năm nay nên sắm sửa những thức gì. Kỳ thực, quanh đi quẩn lại, năm nào bà cũng bày biện từng ấy món quen thuộc. Nhưng cái việc nôn nao nghĩ suy về cái Tết sắp đến mới ngọt ngào làm sao, nhất là khi năm nay gia đình bà có thêm cô con dâu mới.
  • Lễ phạt vạ
    Ba ngày nữa là đến giao thừa mà Cầm Bá Cường chưa thể về nhà. Đã vậy anh còn mắc vạ trưởng bản, phải chịu phạt. Ký túc xá giáo viên ở Mường Lôm giờ đây còn mỗi mình anh. Ôi chao là buồn! Cầm Bá Cường nhìn ra khoảng sân ký túc xá.
  • Họp lớp
    Tôi bước vào lớp, có lẽ tôi là người đến cuối cùng, bởi trong lớp đã kín gần hết chỗ ngồi, chỉ còn trống một chỗ ở cuối dãy bàn bên phải. Hơi ngượng vì đến muộn nên tôi ngần ngừ trước cửa mấy giây.
  • Sen quán
    Loay hoay mãi chị mới cởi nổi bộ khuy áo. Cái áo cánh nâu bà ngoại để lại. May sao áo của bà không chỉ vừa mà như muốn vẽ lại những đường cong đẹp nhất của chị. Chị là người Hà Nội. Mẹ không biết cụ tổ đến Hà Nội từ bao giờ mà chỉ biết và kể chuyện từ đời ông bà ngoại. Rằng ông ngoại từng là nhà buôn vải lụa còn bà là ca nương ca trù nổi tiếng ở đất kinh kỳ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Xa rồi chả rươi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO