Văn học nước ngoài

Nguyệt Vũ (sưu tầm và dịch)| 31/05/2020 09:30

 A.A.Milne (Anh)

Khi chúng ta sáu tuổi

Khi tôi một tuổi
Tôi mới chào đời
Khi hai tuổi rồi
Tôi còn rất nhỏ

Khi tôi ba tuổi
Tôi chẳng là tôi
Khi bốn tuổi rồi
Vẫn là như thế

Khi năm tuổi lẻ
Nghịch ngợm qua ngày
Nhưng đến hôm nay
Tôi lên sáu tuổi

Thêm một tuổi mới
Tôi sẽ thông minh
Tôi tự nhủ mình
Mãi sáu tuổi nhé!

Gió trên đồi

Không ai nói cả
Gió đến từ đâu
Không ai biết cả
Gió đi đằng nào

Gió bay đâu đó
Nhanh nhất đó mà
Tôi đã lấy đà
Chạy theo không kịp

Dây diều tôi kẹp
Giữ gió thổi bay
Nếu không chắc tay
Diều bay theo gió

Khi tôi thấy nó
Bay đến nơi nào
Là tôi biết gió
Đã từng đến đây

Tôi có thể nói
Gió đi những đâu
Nhưng gió từ đâu
Không ai biết cả

Chờ đợi bên cửa sổ

Đây là hai giọt mưa
Chờ rơi bên cửa sổ

Có một chú bé nhỏ
chờ xem ai rơi nhanh

Hai giọt mưa long lanh
Là John và James đấy

Rồi các bạn sẽ thấy
Ai sẽ đến đầu tiên

James bắt đầu rơi trước
Bé muốn nó sẽ thua

Nào John bắt đầu chưa
Hãy là người chiến thắng

James đang rơi rất chậm
Đưa cái que cho John

John có vẻ bồn chồn
James đang rơi nhanh quá

John đuổi theo vội vã
James khựng lại dần dần

James đang bị ngáng chân
John đuổi theo gần tới

Liệu John rơi đủ vội?
James tìm thấy sợi tơ

John đã kịp băng qua
James đang chào con bướm

Thế là John chiến thắng
Nhìn kia! Ông mặt trời!

Shel Silverstein (Mỹ)

Quả bóng tuyết

Bé tự làm quả bóng tuyết
Thật xinh thật tròn rất ưng
Bé yêu như là thú cưng
Đêm rủ bóng tuyết cùng ngủ

Chuẩn bị cho bóng thật đủ
Quần áo và cả gối đầu
Đêm qua bóng bỏ trốn đâu
Còn tè dầm ướt giường nữa

Ốm

Cô bé Ann vừa nói
Con không thể đến trường
Bệnh sởi phát ban sưng
Cổ họng khô không khốc

Con như bị mù mắt
Amidan sưng to
Có mười sáu nốt đỏ
Thêm một mười bảy rồi

Da con xanh mẹ ơi
Chân con đang đau lắm
Có lẽ con cảm cúm
Hắt hơi nghẹt thở rồi

Chân trái đau như rời
Hông cũng đau lắm nữa
Rốn con nóng như lửa
Mắt cá chân bong gân

Mỗi khi mưa đầu trần
Mũi lạnh chân tê buốt
Cổ cứng đờ, yếu ớt
Ngón tay cái thế nào

Giọng nói con thều thào
Lưỡi lấp đầy cái miệng
Tóc con rụng thành miếng
Cột sống cong làm sao

Nhiệt độ đo sốt cao
Tai bị ù không rõ
Tim con như có lỗ…

- Cái gì? Mẹ nói gì?
Hôm nay... ngày thứ Bảy?
Chào mẹ, con đi chơi!

Margaret A. Savage (Anh)

Khi thế giới đảo lộn

Ngày mà thế giới
Đảo lộn rối bời
Thì những nụ cười
Trở thành nhăn nhó

Khi mèo đuổi chó
Chuột chạy theo mèo
Những con chó trêu
Ếch hồng, ếch đỏ

Ban ngày bạn ngủ
Thức dậy ban đêm
Xe buýt chở chim
Bò đang bay lượn

Đại dương kể chuyện
Trăng mọc ban ngày
Có chuyện rất hay
Cá bơi trong cỏ

Khi mà trẻ nhỏ
Thống trị loài người
Thì những con voi 
Nhỏ bằng bọ chét

Kem và kẹo mút
Miễn phí trọn đời
Khi bạn muốn cười
Thì bạn lại khóc

Câu chuyện cổ tích
Về hạt đậu thần
Bắt nhện ăn chân
Bạn leo tường được

Bao nhiêu điều ước
Có thể xảy ra
Chuyện dễ khi mà
thế giới đảo lộn
(0) Bình luận
  • Trao giải 11 tác phẩm xuất sắc “Truyện ngắn Sông Hương 2024”
    Ban tổ chức đã trao giải 11 tác phẩm xuất sắc cho cuộc thi “Truyện ngắn Sông Hương 2024” do Tạp chí Sông Hương phát động.
  • Thiền đào
    Chàng vẫn âm thầm dõi theo những bài viết của nàng và không bỏ sót bất kỳ phóng sự nào về nàng. Đôi mắt nàng khi bảy tuổi hay của bây giờ vẫn vậy. Xoáy xiết, ám ảnh. Nhấn chàng xuống đỉnh vực. Vẫy vùng. Ngộp thở. Toàn thân không trọng lượng. Đôi vực sâu đồng tử đã xoáy chàng đến một nơi quen thuộc. Là dinh đào, khi ấy chàng đang ở tuổi mười ba.
  • Ăn Tết nay yêu Tết xưa
    Đợt rét ngọt đầu tiên của tháng Chạp đã luồn qua khe cửa, bà Ngân thoáng rùng mình khi trở dậy vào sáng sớm. Loẹt quẹt đi xuống bếp, rót đầy một cốc nước gừng nóng sực đã ủ sẵn trong bình, bà vừa xuýt xoa uống vừa nhẩm tính xem Tết năm nay nên sắm sửa những thức gì. Kỳ thực, quanh đi quẩn lại, năm nào bà cũng bày biện từng ấy món quen thuộc. Nhưng cái việc nôn nao nghĩ suy về cái Tết sắp đến mới ngọt ngào làm sao, nhất là khi năm nay gia đình bà có thêm cô con dâu mới.
  • Lễ phạt vạ
    Ba ngày nữa là đến giao thừa mà Cầm Bá Cường chưa thể về nhà. Đã vậy anh còn mắc vạ trưởng bản, phải chịu phạt. Ký túc xá giáo viên ở Mường Lôm giờ đây còn mỗi mình anh. Ôi chao là buồn! Cầm Bá Cường nhìn ra khoảng sân ký túc xá.
  • Họp lớp
    Tôi bước vào lớp, có lẽ tôi là người đến cuối cùng, bởi trong lớp đã kín gần hết chỗ ngồi, chỉ còn trống một chỗ ở cuối dãy bàn bên phải. Hơi ngượng vì đến muộn nên tôi ngần ngừ trước cửa mấy giây.
  • Sen quán
    Loay hoay mãi chị mới cởi nổi bộ khuy áo. Cái áo cánh nâu bà ngoại để lại. May sao áo của bà không chỉ vừa mà như muốn vẽ lại những đường cong đẹp nhất của chị. Chị là người Hà Nội. Mẹ không biết cụ tổ đến Hà Nội từ bao giờ mà chỉ biết và kể chuyện từ đời ông bà ngoại. Rằng ông ngoại từng là nhà buôn vải lụa còn bà là ca nương ca trù nổi tiếng ở đất kinh kỳ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Văn học nước ngoài
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO