Trăng thơm

Nguyễn Thu Hằng| 11/11/2020 16:14

Thoan ngồi giặt ở cầu ao. Trăng nhấp nhoáng dưới làn nước. Hoa bèo tím thẫm một mảng bồng bềnh trong âm thanh rền rã của bầy ve kêu trên cây nhãn già. Cây nhãn này mấy năm trước đứt hoa, mùa xuân năm nay bung lại, hoa kết từng chùm vàng nhạt, li ti, đậu quả bện trĩu cành. Ngang trưa nay, chị Hà đi lấy hàng về sớm, thấy thằng cu Minh đánh quần đùi, áo ba lỗ, mũ lưỡi trai đội ngược, cầm sào đi bắt ve qua ngõ, bèn vẫy lại: “Cu Minh, trèo cây vặt nhãn hộ cô”.

Trăng thơm
Minh họa của Vũ Khánh

Thoan ngồi giặt ở cầu ao. Trăng nhấp nhoáng dưới làn nước. Hoa bèo tím thẫm một mảng bồng bềnh trong âm thanh rền rã của bầy ve kêu trên cây nhãn già. Cây nhãn này mấy năm trước đứt hoa, mùa xuân năm nay bung lại, hoa kết từng chùm vàng nhạt, li ti, đậu quả bện trĩu cành. Ngang trưa nay, chị Hà đi lấy hàng về sớm, thấy thằng cu Minh đánh quần đùi, áo ba lỗ, mũ lưỡi trai đội ngược, cầm sào đi bắt ve qua ngõ, bèn vẫy lại: “Cu Minh, trèo cây vặt nhãn hộ cô”. 
Những chùm nhãn căng mọng xếp trên chiếu hoa. Chị Hà đưa cho cu Minh một chùm nhãn bảo đem về cho mẹ. “Nay nhờ cu Minh, chứ đợi chú Phúc, chắc nhãn còn hạt. Hai bao nhãn này cô mang ra quán chè bán”. Nghe chị Hà nhắc tới anh Phúc, Thoan nhớ ra đã mấy hôm Thoan về mà không thấy anh Phúc đến chơi. “Từ tuần trước sinh nhật chị chẳng về, quà chưa tặng, bảo bận công việc”. “Anh ấy tặng chị cả một khóm quỳnh còn gì, đã đang có một nụ này”. Cu Minh vác sào có ngoắc chùm nhãn lên vai: “Cô lớn thế mà cũng đòi quà sinh nhật á? Tháng trước, sinh nhật cháu, mẹ ốm. Cháu bảo mẹ, cháu lớn rồi, không cần quà nữa đâu”.   
Cu Minh ở với mẹ ngoài xóm Trại, trong căn nhà cũ rêu phủ từng mảng trên tường. Chị Yên, mẹ cu Minh, hơn chị Hà hai tuổi, trước học cùng lớp trường làng, nhưng chị đã nghỉ học từ năm lớp tám, theo chân mẹ chạy chợ bán rau. Năm mười sáu tuổi, chị Yên yêu một anh tóc loăn xoăn vàng cưỡi chiếc xe máy kềnh càng như con bọ hung mỗi lần chạy qua đường làng thường rú ga, rú còi như còi xe cứu thương. “Nghe đồn nhà tay Thắng bọ hung ấy giàu, bố chủ lò đốt đất ra tiền”. Anh Phúc vừa đi chăn trâu về rẽ vào mượn vở chị Hà chép bài. “Anh Phúc có vẻ thích chị?”. “Yêu cùng tuổi bằng yêu trẻ con”.
Đến cuối năm ấy, chị Yên bụng phình to mà không có một đám cưới nào. Anh người yêu tóc xoăn đã lặn mất dạng. Trưa ấy, Thoan đi học về, chị Hà kéo vào trong buồng thì thầm chuyện chị Yên đã định ra nhảy xuống sông, nhưng chú Vó kịp giữ lại. 
 Không biết chị Yên đã khóc bao nhiêu đêm. Những ngày sau, mưa trắng mù trời. Bên cửa sổ, mẹ thở dài, số con Yên thậm khổ. Mới nứt mắt đã chửa đẻ, nuôi con một mình. Thoan chậm cây lược chải mớ tóc lưa thưa trên mái đầu lốm đốm bạc của mẹ, thấy nao nao. Mẹ cũng khổ. Năm năm nay, mẹ một mình nuôi hai chị em Thoan. Bố đã bỏ ba mẹ con đi mãi trong cái đêm cuối năm định mệnh ấy. Bố đèo Thoan về bà nội biếu Tết. Ăn tất niên xong, bà giục bố con về kẻo trời tối, nhưng thương bà chân đau, bố cố nán lại đợi vớt xong nồi bánh chưng mới về. Bố bảo, hai làng cách có năm cánh đồng, đường nhựa mới mở rộng thênh thênh. Chính đêm đó, bố đã ra đi vĩnh viễn trên con đường nhựa mới trải ấy. Một chiếc xe máy phóng nhanh từ bên kia sang đường đã đâm thẳng vào xe đạp của bố. Bố ngã đập đầu vào cột mốc, Thoan ngồi sau xe bị văng xuống bờ rào mép sông, 
Chị Hà kể, chú Vó thỉnh thoảng vẫn có ý mang cho mớ tôm, cua để chị Yên nấu cháo cho cu Minh. Nhưng chị Yên không bao giờ nhận. Chú Vó vốn là trẻ mồ côi được cụ Du trông đình cưu mang. Khi cụ Du mất, làng xây đình to ra, cái gian nhà nhỏ hai ông con ở trước khi bị phá dỡ để làm sân tiền tế. Chú Vó xin làng khoảng đất trống gần chỗ hõm sông, sau đình, chỗ chỉ có cỏ dại dây gai mọc, dựng tạm cái lều để ở. Mấy người đàn ông trong làng đã gom gạch ngói cũ xây cho chú gian nhà nhỏ. Chú bắc cái vó bè ra sông. Những tối có trăng, cánh đàn ông làng hay ra vó bè chơi, ngồi uống rượu cá nướng. “Đằng ấy ưng ai, chúng tớ làm mối”. Chú Vó nhìn nước sông đang chảy hững hờ: “Ai người ta để ý tôi”. Hơi rượu lan vào hơi nước, thoảng trong gió đêm. 
***
Trăng mỗi lúc một sáng rỡ. Thoang thoảng mùi hương thanh nhẹ bay ra từ gốc cau. Một vòm trắng nhờ giữa khoảng thâm thẫm. Hay là hoa quỳnh sắp nở. Thoan vắt chiếc áo cuối cùng, tưởng như từng giọt trăng tong tỏng rơi xuống nước. Bước tới gốc cau, gió lay nhẹ lá xanh. Nụ quỳnh sáng nay mới khum khum, chị Hà còn bảo phải tối mai mới nở. Thế mà giờ đang he hé, lộ vòm trắng tinh khiết e ấp với chùm nhụy mong manh mơ vàng. Thoan nhớ tới chị Hà. Chị vẫn thích được ngắm quỳnh nở trong đêm trăng. Anh Phúc đã sang bên Cẩm Đình xin về một nhánh quỳnh cho chị trồng. Nhưng chị vẫn giận anh, vùng vằng bỏ đi xuống bếp nấu chè, làm thạch. Đợi anh Phúc về, Thoan đem quỳnh đi trồng. Chị vẫn còn ức cái chuyện anh Phúc dẫn cô bạn đồng nghiệp qua quán thạch chè của chị vừa mở dưới tán cây đề ở phố Mới. Cả hai người, mặt tươi hơn hớn vào quán. Nhận ra chị, cô ta hỏi một câu ngay mồm: “Hóa ra, bạn anh không xin đi công ty mà lại bán chè đỗ đen?”. Anh Phúc hơi tái mặt, chị Hà tái hơn nhiều. “Hà này, nay anh chiêu đãi đội, vẫn còn ba người nữa ra sau”. Nhưng cuối cùng không có thêm ai, anh Phúc gọi điện,  họ báo bận đột xuất. “Chị yêu mấy năm rồi, cưới đi. Trông chị Yên đấy”. Chị Hà dịu giọng: “Anh Phúc vừa ra trường còn đang tập sự. Chị thì muốn mở rộng thị trường. Nếu được, chị sẽ rủ Yên làm cùng, chứ cứ úp mặt xuống ruộng, nhanh nhàu lắm, như mẹ ấy”.
Mẹ đang ngồi dựa lưng vào tường nhìn ra mặt ao đầy ánh trăng. Thoan đi vào. “Đêm nay hoa quỳnh nở mà trời bắt đầu sương, mẹ ạ. Chốc con đưa mẹ ra ngắm quỳnh nhé”. Ngày Thoan còn bé, có đêm cả nhà cùng trải chiếu dưới sân trăng đợi ngắm quỳnh nở. Anh Phúc ngày ấy cũng sang. Bố kể chuyện hồi bé những đêm xách đèn măng xông đi soi ngoé về nấu cám vỗ béo cho lợn, mải chân đi lạc ra tận đồng Vạc, gặp ma trơi rượt đuổi, chạy về đến nhà thì lăn quay ra sân thở tưởng đứt hơi. Mẹ thì kể về những ngôi sao Gầu Sòng trên bầu trời đêm đang tát nước bên dải sông Ngân Hà. Từ ngày bố mất, cây quỳnh và cành giao trồng đầu hồi cứ quắt queo, lụi dần. Anh Phúc đến chơi với chị Hà, hay ra ngồi ngoài hiên nói chuyện, nhớ tới gốc hoa quỳnh xưa, anh hẹn sẽ xin giống quỳnh để gây lại. Giờ quỳnh nở hoa, anh Phúc đã tuần nay không thấy tới, chị Hà lại đang giận. “Hơn chín giờ rồi, sao chị con chưa về nhỉ?”. “Chị Hà bảo, quán đang ăn khách. Nay lại đem cả nhãn ra đó bán”. “Thế có khi về không kịp ngắm hoa quỳnh”. “Hay để con đạp xe ra xem thế nào nhé. Gọi điện mà chị không nghe”. 
  ***
Con đường dẫn ra quán của chị phải qua đoạn đường mới mở dài mấy cây số. Chỗ ấy trước kia là cánh đồng, nay làm đường để bán đất và mở đường lớn đi vào cổng khu công nghiệp. Đang đạp, bánh xe của Thoan đụng phải viên gạch vỡ nằm chềnh ềnh khiến xe chật chưỡng, suýt đổ. Chiếc xích tuột khỏi ổ líp, mồ hôi toát ra. Thoan thấy ớn lạnh sống lưng. Những tiếng ếch nhái ộp oạp bên bờ sông càng khiến tay Thoan rối hơn. Nhìn quanh quất chỉ thấy đường trăng chạy dài hun hút, vắng lặng. Lần đi học tiếng Anh về khuya qua đoạn đô thị mới mở, xe Thoan cũng bị tuột xích, mãi không lắp được. Tiếng xe phân khối lớn ầm ầm lao đến. Tóc gáy Thoan dựng lên. Thoan muốn bỏ chạy, nhưng bàn chân như bị buộc đá. Táp chiếc xe vào lề phải, người thanh niên hất kính mũ, bước đến: “Tôi không làm gì cô đâu mà sợ”. Thoan cúi mặt, chẳng biết nói sao. “Xe tuột xích à? Để tôi giúp”.  Chỉ trong nháy mắt, người ấy đã giúp Thoan mắc lại xích, còn đi kèm Thoan qua hết đoạn đường vắng. Hai hôm sau, trên đường về Thoan gặp lại người ấy. Họ kết bạn với nhau, Thoan vẫn kể về người ấy với cái tên XO cho chị Hà nghe. Cũng phải khai thật, đã đi uống nước với XO ba lần, dù XO săn đón và tỏ thái độ sẽ chinh phục Thoan nhưng Thoan vẫn chưa gật đầu. Chị Hà thì giục, cứ phải đưa về đây xem sao. Thoan chưa đưa về, dù XO đòi về quê Thoan chơi từ lâu. XO bảo, về quê, thăm nhà, rồi cuối năm Thoan học xong sẽ cưới, bố mẹ giục rát tai. Thoan tìm những lí do để chưa dẫn XO về quê. Thoan cần dồn sức cho kì cuối cùng, Thoan muốn có tấm bằng giỏi để xin việc cho dễ, không thể như chị Hà về quê mở quán bán chè được... Hôm trước Thoan về quê không báo, XO biết, đã trách Thoan, bảo Thoan coi XO như người dưng. Thoan cũng chưa rõ tình cảm của mình, nhưng người dưng thì ai lại đi nhớ làm gì. Thoan đã nhớ. Dù nỗi nhớ chỉ lãng đãng như làn sương buổi sớm trên mặt hồ trong.
Tay Thoan dính đầy vết luyn dầu mà chiếc xích cứng đầu vẫn chưa chịu vào. Ngồi xổm xuống vệ đường, Thoan muốn khóc. Trăng vẫn lạnh lùng sáng trên cao. Sương bắt đầu xuống, không khí dịu mát dần. Một vệt đèn pha xe máy từ phía xa rọi lại. Có bóng người lách bụi cỏ dại đi từ bờ sông lên. Cái mũ lưỡi trai đội ngược, ra là cu Minh. “Cô Thoan sao lại ở đây?”. “Cu Minh làm gì đấy?”. “Bác Vó bị cảm, cháu đi đặt rọ tôm một mình”. “Đi xa thế, không sợ à?”. Cu Minh lắc đầu. “Xa mới có tôm ạ”. Cu Minh cúi xuống dây xích. Thoan vừa soi đèn pin cho cu Minh vừa cầm mớ rọ, gậy đặt ra vệ đường cho gọn. “Hình như nó bị trượt cá nữa”. Cu Minh lắp xích xong, bèn ngồi lên xe đạp thử một đoạn cho quen guồng. Từ phía ngã ba, có tiếng xe máy phân khối lớn ầm ầm lao đến. Ba luồng đèn pha loang loáng trên đường nhựa. Nhìn cu Minh chỉ như vệt thẫm liệng ở rìa đường, Thoan hoảng hốt: “Mau dừng xe lên vỉa hè Minh ơi!”. Nhưng không kịp với tốc độ như cơn lốc của ba chiếc xe đang rồ máy đua nhau chạy kia. Một chiếc xe đi làn trong cùng đã quệt vào đầu xe đạp, Minh bị ngã văng vào lề đường. Thoan lao ra, miệng líu lại. Phía sau bỗng có tiếng rú còi của mô tô cảnh sát đuổi theo. Chiếc xe đi sau phanh gấp, anh công an vội chạy tới. Thoan nhận ra anh Phúc. 
Lúc cùng ngồi chờ cu Minh trước cửa phòng chụp chiếu ở bệnh viện, anh Phúc mới kể: “Con đường mới mở vắng vẻ, đã có mấy vụ đua xe trái phép ở đây. Hai tháng trước có vụ tai nạn giao thông do mấy tay đua xe gây ra rồi bỏ trốn, may nạn nhân chỉ bị gãy chân. Người dân báo cầm đầu là tay công tử con nhà đại gia lò gạch kia. Bọn anh đã phục mấy tháng nay”. 
***
Quỳnh lại trổ ba bông.
Thoan đem chiếu trải dưới gốc cau. Chè long nhãn được nấu từ chiều, chị Hà múc từng bát ra mâm. Cu Minh đã lau chau bê một bát chè mời mẹ Thoan. Còn cái bát to nhất, nó bê lên chõng tre, bảo để dành cho chú Phúc. Chị Hà xoa đầu nó: “Bát ấy, cô định để thả sương, chốc cu Minh đem cho mẹ với chú Vó đi đánh rọ khuya về ăn cho mát bụng”. Giọng Minh vâng ngọt mát như bát chè long nhãn thả sương. Ngoài cổng có tiếng xe máy rì rì, cu Minh chạy ra đón chú Phúc. Mẹ ngắm vườn trăng sáng ngằn ngặt. Chị Hà vừa cúi xuống bông quỳnh, mái tóc chị chợt đổ dài đen nhánh dưới trăng. 
Không có gió, nhưng Thoan vẫn nhìn thấy ba bông quỳnh chợt rung lên rất khẽ, đu đưa. Mỗi lần rung lên rất khẽ ấy là một lần cánh hoa trắng muốt lại dần mở ra. Một mùi hương dịu dàng, thanh khiết lan khắp vườn. Thoan ngửa cổ ngắm trăng, trăng đêm nay chẳng những sáng mà còn thơm nữa. 
(0) Bình luận
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tìm về dấu tích Giảng Võ trường ở Thăng Long xưa
    Trong suốt hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước, nhân dân ta đã anh dũng chống lại nhiều kẻ xâm lược để bảo vệ nền độc lập tự do của Tổ quốc. Để có được thành công như ngày hôm nay, việc đào tạo nhân tài là yếu tố quan trọng, gồm cả về văn và võ. Tuy nhiên, việc đào tạo nhân tài về võ rất ít được ghi chép và rất hạn chế thông tin. Các di tích đào tạo về võ ở Thăng Long như điện Giảng Võ, Giảng Võ trường được ghi nhận từ các thời Lý nhưng đến nay vẫn chưa rõ ràng. Giảng Võ hiện nay là một phường nằm ở phía Tây của Hoàng thành Thăng Long, trước đây khu vực này còn có tên là Thập Tam trại.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
  • Ngựa trong đời sống Thăng Long - Hà Nội
    Hà Nội có 5 địa danh gắn với chữ Mã là phố Kim Mã, hồ Mã Cảnh, phố Hòa Mã, phố Hàng Mã và đền Bạch Mã. Tuy nhiên, chữ Mã với nghĩa là ngựa thì chỉ có Kim Mã, Mã Cảnh và Bạch Mã. Tuy nhiên Bạch Mã với nghĩa ngựa trắng chỉ là truyền thuyết, còn chữ Mã trong Hàng Mã và Hòa Mã là chữ Nôm chỉ đồ cúng tế, quần áo mặc khi làm lễ.
  • Y tế Hà Nội đảm bảo thường trực 24/24 giờ dịp Tết Bính Ngọ 2026
    Sở Y tế giao Trung tâm cấp cứu 115 Hà Nội là thường trực phối hợp các đơn vị trên địa bàn bố trí nhân lực, phương tiện đảm bảo công tác cấp cứu, hỗ trợ vận chuyển người bệnh an toàn; sẵn sàng thường trực 24/24 giờ tại Trung tâm Cấp cứu 115 và các trạm vệ tinh cấp cứu...
  • Thủ tướng Phạm Minh Chính thăm hỏi, tặng quà công nhân vệ sinh môi trường ứng trực Tết Bính Ngọ trên địa bàn Hà Nội
    Nhân dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, sáng 15/2 (28 tháng Chạp năm Ất Tỵ), Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính đã tới thăm hỏi, động viên, tặng quà lực lượng công nhân lao động vệ sinh môi trường đang ứng trực trên địa bàn Thủ đô Hà Nội. Cùng đi với Thủ tướng có Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy, Phó Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội Nguyễn Mạnh Quyền.
Đừng bỏ lỡ
  • Sắc xuân rộn ràng trong không gian nghệ thuật mở tại Nhà Bát Giác
    Tối ngày 15/2, trong không khí xuân lan tỏa khắp Thủ đô, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” tiếp tục diễn ra tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, mang đến cho người dân và du khách một đêm thưởng thức nghệ thuật giàu màu sắc, kết hợp hài hòa giữa âm nhạc, xiếc và múa.
  • Nhạc sĩ Giáng Son ra mắt MV "Hà Nội những sắc hoa mùa xuân"
    Những ngày giáp Tết 2026, nhạc sĩ Giáng Son vừa giới thiệu dự án âm nhạc đặc biệt mang tên Hà Nội những sắc hoa mùa xuân. Ca khúc được phổ từ bài thơ Hoa Hà Nội của tác giả Dương Quyết Thắng do ca sĩ Hà Trần thể hiện
  • Thủ đô Hà Nội khẳng định bản lĩnh, trí tuệ và tầm vóc, viết tiếp những trang sử hào hùng trong giai đoạn phát triển mới của đất nước
    Đồng chí Nguyễn Duy Ngọc - Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội Nội đã trả lời phỏng vấn báo chí nhân dịp Xuân Bính Ngọ 2026, trong đó Bí thư Thành ủy khẳng định: Bản lĩnh, trí tuệ và tầm vóc của Thủ đô văn hiến và anh hùng mãi là điểm tựa vững chắc để Đảng bộ, chính quyền, quân và dân Thủ đô viết tiếp những trang sử hào hùng, tạo những giá trị mới trong giai đoạn cách mạng mới của đất nước! Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu bài phỏng vấn đồng chí Bí thư Thành ủy Hà Nội.
  • “Bản hòa tấu mùa xuân” giữa lòng Thủ đô
    Chiều ngày 15/2, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” đã mang đến cho công chúng Thủ đô một không gian nghệ thuật ngập tràn sắc xuân với buổi biểu diễn nhạc Jazz mang chủ đề “bản hòa tấu mùa xuân”.
  • Trước mùa
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Trước mùa của tác giả Đặng Huy Giang.
  • Nhà hát Kịch Hà Nội mang Xuân đến Sơn Tây và Xã đảo Minh Châu
    Tối 16/02/2026 (đêm Giao thừa Tết Bính Ngọ), Nhà hát Kịch Hà Nội đồng thời tổ chức 02 chương trình nghệ thuật “Chào Xuân Bính Ngọ 2026” phục vụ Nhân dân tại xã Sơn Tây và xã Minh Châu (Ba Vì).
  • Lễ hội du lịch Chùa Hương năm 2026: Miễn phí hoàn toàn trông giữ xe ô tô, nâng cao chất lượng phục vụ du khách
    Lễ hội du lịch Chùa Hương năm 2026 được tổ chức với nhiều điểm mới trong công tác quản lý, phục vụ Nhân dân và du khách, trong đó nổi bật là chính sách miễn phí trông giữ xe các ô tô dịch vụ (biển màu vàng) và xe từ 10 chỗ ngồi trở lên ở các bãi trông giữ xe theo quy định, góp phần giảm chi phí, tạo thuận lợi cho người dân khi tham gia lễ hội.
  • Hương cốm ấy
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Hương cốm ấy của tác giả Châu Anh Tuấn.
  • Linh vật Ngựa ở Cố đô Huế tạo hình biểu trưng giàu giá trị văn hóa
    Các linh vật Ngựa được trang trí tại Hội Xuân Huế 2026 theo lối ngôn ngữ tạo hình mang tính biểu trưng và hình tượng văn hóa cùng họa tiết trang trí trong kiến trúc và trang phục cung đình triều Nguyễn thể hiện rõ khí chất của Huế.
  • Trình diễn nghệ thuật ca trù "Hàn Lạp Nhã Ca"
    Hàn Lạp Nhã Ca là chương trình giới thiệu nghệ thuật ca trù do các nghệ nhân, ca nương, kép đàn Câu lạc bộ Ca trù Long Thành thực hiện, do Nghệ nhân Ưu tú Hoàng Khoa làm Chủ nhiệm, phối hợp cùng các ca nương khách mời đến từ Câu lạc bộ Ca trù Lỗ Khê.
Trăng thơm
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO