Trái tim của lửa

VIên Kiều Nga| 04/10/2021 10:29

Tác phẩm tham gia Cuộc vận động sáng tác VHNT về lực lượng Cảnh sát PCCC & CNCH

Truyện ngắn

TRÁI TIM CỦA LỬA

Tác giả Viên Kiều Nga

Ngọn lửa dần bao trùm mọi thứ. Phút chốc đã vươn lên giữa không trung. 

Trong đám cháy lớn, từng tiếng hét thảm thiết vang vọng. Mọi người vùng vẫy chạy thoát thân ra khỏi cơn cuồng nộ của lửa. Mặt mũi ai nấy đều nhem nhuốc, lấm lem. 

- Buông ra... Cháu phải đi tìm bố mẹ! 

Viên gào lên. Nhưng chú hàng xóm đã giữ chặt, ngăn cản không cho con bé chạy vào trong biển lửa. Viên đứng đó chết lặng. Đôi mắt ngơ ngác, hoảng loạn tìm kiếm không ngừng. Nó gào thét khản cổ cất tiếng gọi cha, gọi mẹ. Nhưng không ai hồi đáp, chỉ có ngọn lửa vô tình cháy bùng lên giữa màn đêm yên tĩnh.

Viên tự dằn vặt bản thân mình. Cảm giác tuyệt vọng khi nhìn người thân mất đi mà không thể làm gì còn đau đớn hơn cái chết. Tất cả là lỗi của nó. Chỉ vì nó nghịch ngợm que diêm đó mà gây nên đám cháy lớn... Nó đã hại chết cha mẹ mình và những người khác thật rồi! 

Mồ côi cha mẹ, không người thân thích, cô bé Viên bị đưa vào trại trẻ mồ côi. Ở đó, nó khép mình lại, sống vô hồn. Viên lớn lên như cây cỏ hoang dại, lầm lì, bất cần và cố chấp. 

Lúc trưởng thành, Viên làm lính cứu hoả. Cô điên cuồng lao vào công việc. Là đàn bà, nhưng cô bất chấp nguy hiểm, mà không hề sợ hãi bất cứ thứ gì. Viên sẵn sàng lao vào các vụ hỏa hoạn để giải cứu mọi người, với mong muốn bù đắp lại quá khứ. Nhưng khi đứng giữa biển lửa, cô chợt nhận ra rằng mình không thể tìm lại được những điều đã mất...

Viên tự biết rõ bản thân mình là đứa vô dụng, đụng vào đâu đều hỏng đó, khó tính, khó nết, nhưng vẫn không chịu sửa chữa hết mọi tật xấu. 

Lúc nào Viên cũng càu nhàu, cáu gắt với người khác. 

- Sao lại mua thế này? Em không thích ăn! 

Cô gào lên khi nhìn thấy chồng mang về hộp cơm thiếu đi món ăn ưa thích. 

- Người ta mua cho là tốt rồi! Không ăn thì để tôi mang vứt nhé! 

Chồng cô tức tối bỏ đi. Họ vốn dĩ vẫn như vậy, chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt mà cãi nhau hàng ngày, một phần tại vì Viên khó tính, lúc nào cũng tỏ rõ thái độ cộc cằn, như một người đàn bà mang tâm hồn của đàn ông. 

Cuộc sống hôn nhân của Viên kéo dài hơn hai năm mà không có nhiều hạnh phúc. Người chồng bỏ đi vì không chịu đựng nổi tính cách khó ưa của cô. Viên sống một mình cùng với đứa con trai duy nhất tên là Huy. May mắn thay, bé Huy rất ngoan ngoãn, không ngang ngạnh, bướng bỉnh như cô. 

Tạm gác lại công việc bận rộn hàng ngày, Viên trở về với gia đình thân yêu. Mỗi đêm dài trôi qua, khi đứa con đã say giấc nồng, chỉ còn một mình cô ngồi yên lặng trong căn phòng vắng vẻ. Những lúc đó, Viên chỉ biết bầu bạn cùng nỗi cô đơn. 

Viên còn có một người em gái, thỉnh thoảng vẫn ghé qua để chăm sóc cho bé Huy mỗi khi mẹ vắng nhà. Tuy chênh lệch hơn chục tuổi, nhưng hai chị em luôn trò chuyện thoải mái, vui vẻ và coi nhau như bạn bè tri kỷ. Cuộc sống tưởng chừng trôi qua êm đềm như vậy, nhưng ẩn chứa bên trong là những đợt sóng ngầm âm ỉ, ồn ào. 

Ngọn lửa xuất phát từ những vụ hỏa hoạn tựa như đến từ địa ngục, mà không bao giờ có thể dễ dàng khống chế. Chúng được sinh ra trong thầm lặng, nhưng lại có sức tàn phá rất kinh hoàng. Đối phó với "giặc lửa" chính là điều khó khăn nhất. Những người lính cứu hoả luôn luôn trang bị đầy đủ phương tiện bảo hộ khi đương đầu với chúng. Không phải là một mà có rất nhiều ngọn lửa bùng lên tạo thành đám cháy lớn. Chúng hung hãn, điên cuồng như những loài mãnh thú. Đối diện với chúng, trái tim của những người lính đôi lúc thật yếu mềm. Khi những cơn ngạt khí xuất hiện, nhịp tim của họ tăng lên 120 lần mỗi phút. Về cơ bản, mọi hệ thống của cơ thể đều bị gián đoạn trong quá trình chữa cháy. Ngay cả đối với những người trẻ tuổi, khỏe mạnh, thì việc chữa cháy đều dẫn đến nhịp tim tối đa, giảm lượng máu, tăng nguy cơ đột quỵ, xơ cứng động mạch và tăng khả năng đông máu. Nhưng họ vẫn chấp nhận đối diện với những nguy cơ đó hàng ngày. 

Hôm đó, trời nắng đổ lửa. Mặt đường bốc hơi ngùn ngụt như lò than đang nung chảo nóng. Trong tiết trời khắc nghiệt đó, trạm xăng thành phố đột nhiên phát nổ. Lửa cháy lan sang những căn nhà xung quanh, nhuộm đỏ rực cả bầu trời. 

Viên tiếp nhận nhiệm vụ chữa cháy tại khu vực đó. Cô cùng đồng đội lao vào biển lửa. Họ lần lượt tiến vào giữa trận đánh. Xăng chảy ri rỉ từ vết nứt trên những bình chứa trong kho. Các chiến sĩ cố gắng phối hợp với nhau để kéo những cuộn vòi rồng nặng nề tiến lên phía trước, rồi nhanh chóng phun nước vào đám cháy. Từng lớp dầu mỡ nổi bồng bềnh trên dòng nước đang tuôn trào không ngừng với áp suất lớn. 

- Nguy rồi!

Bỗng nhiên Tài hét lên. Hóa ra đồng loạt các thùng xăng đều lần lượt nứt vỡ. Xăng chảy ra ồ ạt. Mồ hôi thấm trên áo anh ướt đẫm. Anh mau chóng cởi áo khoác ngoài ra, xé thành từng mảnh nhỏ để bịt kín các đường ống dẫn xăng dầu. Viên cũng làm tương tự như thế. Mọi người đều giữ yên lặng và cùng nhau nối lại những vết nứt trên suốt quãng đường. 

Lửa cháy lan dần ra, bao vây xung quanh họ. Tài lắc đầu xua tay bảo Viên. 

- Nguy hiểm lắm! Em bước ra mau, để anh đứng chặn cho!

- Không! Chúng ta phải cùng đi chứ! 

Viên nắm tay Tài kéo đi. Nhưng Tài vội vàng đẩy cô ngã về phía trước. 

Toàn thân Viên văng ra, đập mạnh xuống nền, khuôn mặt lấm lem xăng dầu xen lẫn với bùn đất. 

“Uỳnh”. Một bình xăng phát nổ. Phản ứng dây chuyền lập tức lan nhanh, tất cả xăng trong kho đều đồng loạt bốc cháy. Tài dùng thân mình làm lá chắn cho Viên. Anh không may mắn thoát khỏi lưỡi hái tử thần...

Nửa tiếng sau, ngọn lửa mới được khống chế hoàn toàn, đồng thời cũng dập tắt biết bao hy vọng. Lửa đã đốt cháy, thiêu rụi hết tất cả. Nhưng từ trong biển lửa, có một trái tim vẫn còn nguyên vẹn dù toàn bộ thân thể đã cháy xém. Bộ quần áo lính cứu hoả cũng hóa thành tàn tro khi người ta vừa đụng tới. 

Tất cả mọi người đều sững sờ kinh ngạc khi trông thấy điều kỳ lạ đó. 

Viên khóc òa, cúi xuống nhặt lấy trái tim đỏ rực của đồng chí Tài. Nó phát ra thứ ánh sáng rực rỡ tựa như vầng hào quang của lửa, đôi khi lại giống như một mặt trời. 

Đội trưởng An lặng lẽ cúi đầu, nói trong nghẹn ngào nước mắt.

- Cậu ấy vẫn luôn ở bên chúng ta... 

Viên lấy tay gạt đi dòng lệ nhạt nhoà trên đôi mắt, rồi ngước nhìn bầu trời mênh mông. Một làn khói mỏng bay lên tựa như khuôn mặt của người đồng đội đang mỉm cười với cô. Sự chia ly đôi lúc chỉ nhẹ nhàng như thế. 

... 

Một ngày khác, Viên cùng đồng đội vừa hoàn thành nhiệm vụ chữa cháy tại bệnh viện thì nhận được mệnh lệnh khẩn cấp. Dù đã khá mệt mỏi, nhưng cô vẫn hăng hái xung phong lâm trận. Tuy nhiên, cấp trên đặc biệt lưu ý không cho cô vào thành phần tham gia lần này. Cô thắc mắc vì không hiểu rõ nguyên nhân ra sao thì cậu bạn thân đã ngầm nháy mắt. Cậu ta thì thầm. 

- Bà chưa biết tin à? Nhà bà bị cháy đấy? Sếp lo bà không chịu nổi nên mới giấu... 

Viên hốt hoảng tựa như có tiếng sét đánh ngang tai, vội vã chạy đi tìm lãnh đạo. 

- Thưa sếp... Con trai tôi đang ở nhà... Nhất định... tôi phải cứu nó...

Cô không nghe rơ lời nói của ḿnh v́ không c̣n giữ nổi sự b́nh tĩnh. 

Cấp trên ái ngại thở dài. Ông im lặng giây lát nhưng vẫn bảo cô thu dọn đồ đạc rồi cùng đi. 

Tiếng bước chân băng qua hành lang dồn dập. Tiếng còi hú, đèn chớp tắt không ngừng. Nhưng Viên không còn chú ý vào bất cứ điều gì nữa, mà tâm trạng chỉ hướng đến một nơi khác. 

Khi Viên trở về thì căn nhà đã cháy được phân nửa. Cô lao vào ngọn lửa, điên cuồng tìm kiếm xung quanh. Cô lục tung mọi ngóc ngách trong nhà, từ ngăn tủ đến gầm giường, góc bếp, mà không hề trông thấy bóng dáng con trai ở đâu. Lửa đã bao trùm toàn bộ căn nhà, khí độc đã lan tràn khắp mọi nơi. Cuối cùng, cô thấy bé Huy đang ngồi co ro ở trong góc phòng vệ sinh, đầu gục vào vũng nước. Đây là phương pháp cứu mạng phòng thân mà cô luôn luôn nhắc nhở con mình phải học thuộc. Trong đám cháy, nhất định phải tìm cách đến gần khu vực có nguồn nước mới có cơ hội sống sót. Trông thấy cô, bé Huy òa khóc. Hai mẹ con ôm chặt lấy nhau không rời. 

Viên mỉm cười hạnh phúc. 

- Con giỏi lắm! Có mẹ ở đây rồi...

Cô gặng hỏi sự việc xảy ra như thế nào thì bé Huy nói. 

- Hình như dây điện cháy mẹ ạ! 

Cô gật đầu. 

- Giờ chúng ta phải mau chóng thoát khỏi đây... Mẹ thấy tường sắp đổ rồi... 

Họ không tâm sự nhiều thêm nữa, chẳng ai bảo ai vội vã tìm chỗ chạy thoát thân. 

Bỗng trần nhà sập xuống, nhắm hướng đầu bé Huy lao tới. Trong thoáng chốc, cô đẩy con trai ra và lấy thân mình làm lá chắn. Hai mẹ con bị ngăn cách giữa đống gạch đổ nát đang bốc cháy ngùn ngụt. Bàn chân cô bị mắc kẹt, nền nhà lênh láng máu tươi.  

- Mẹ ơi... Sao chân mẹ chảy nhiều máu thế? Con sợ lắm... 

Bé Huy mếu máo. 

- Để con giúp mẹ nhé... 

- Không! Con đừng qua đây! 

Viên cố kìm nén những giọt nước mắt. 

- Bé Huy ngoan... Đừng sợ... Nghe mẹ bảo này... Con chạy ra ngoài theo lối kia kìa... Đi tìm các chú về giúp mẹ nhé... Mau lên! 

Huy nhìn theo hướng mẹ chỉ, nhưng lại lắc lắc cái đầu bé nhỏ nguầy nguậy. 

- Không... Mẹ phải đi với con cơ... 

- Con ngoan... Rồi các chú sẽ vào cứu mẹ... Giờ con phải đi tìm các chú ấy... Con làm được mà... 

Thằng bé suy nghĩ điều gì đó, nhưng rồi cũng buồn bã gật đầu. 

- Mẹ đợi con quay lại nhé! 

Bé Huy mím chặt môi, quay đi, nhưng lát sau vẫn cố ngoái lại nhìn mẹ. Còn cô thì cố gắng mỉm cười tiễn biệt. Có lẽ đây là lần cuối cùng cô trông thấy đứa con trai yêu dấu của mình. Thế rồi Huy cũng lặng lẽ bước đi. Thằng bé cố gắng vượt qua từng vật chướng ngại trên suốt quãng đường đầy nguy hiểm. Ngọn lửa như cái miệng khổng lồ đói khát luôn chờ chực để nuốt chửng lấy con người nhỏ bé. Nhưng bản lĩnh của bé Huy cũng không phải dạng tầm thường. Nó dùng cái đầu nhỏ nhắn phán đoán tốc độ lan ra của lửa để giữ vững khoảng cách an toàn. Nó vẫn kiên trì với niềm tin rằng mình sẽ cứu được mẹ. 

Lửa cháy ngày càng mãnh liệt. Cổ họng Viên bỏng rát. Mắt cô mờ dần. Cô biết sức mình đến cực hạn rồi. Lúc trước, cô chỉ cố gắng động viên con trai mình thoát ra ngoài mà thôi. Nhưng nỗi đau này có là gì so với sự mất mát người thân mà cô từng trải qua chứ! Nó đã dằn vặt cô trong suốt quãng thời gian dài. Hàng ngày, Viên đều sống trong nỗi ân hận, day dứt. Cô nguyện đánh đổi mọi thứ, kể cả tính mạng của mình, để bù đắp cho những tội lỗi mà cô đã gây ra trong quá khứ. Chỉ cần con trai an toàn, thì cô mãn nguyện vô cùng, không còn bất cứ điều gì phải hối tiếc. Thời gian chầm chậm trôi qua, Viên cũng không còn cảm thấy nỗi đau đớn về thể xác. Cô dần dần trông thấy những bóng hình mờ ảo thấp thoáng xung quanh. Cha mẹ cô hiện lên giữa biển lửa. Họ đang mỉm cười dịu dàng với cô. Viên nắm lấy bàn tay cha mẹ, rồi đứng dậy bước theo... Cô định bước đi nhưng chợt nghe thấy tiếng gọi quen thuộc.

“Mẹ ơi... Mẹ...”

 Đó là tiếng gọi của đứa con trai yêu dấu... 

Viên dần dần hồi tỉnh. Cô trông thấy bé Huy cùng những người đồng đội ở xung quanh mình. 

- Mẹ ơi... Mẹ ngủ nhiều thế? Con gọi mẹ mãi mà không được... 

Bé Huy òa khóc, ôm chầm lấy cô. 

Viên mỉm cười, khuôn mặt đen bóng lấm tấm mồ hôi xen lẫn những giọt nước mắt. 

- Con yêu... Mẹ ở đây rồi... 

(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Mùa về trên tay mẹ
    Kề má vào bàn tay mẹ, lòng tôi nghẹn ngào xót xa khi thấy từng vệt chai sần trên những đường nhăn chằng chịt nứt nẻ tựa trái na khô. Đôi tay mẹ bây giờ không còn khỏe, lập cập lẫn run run như buổi chiều hôm mòn vẹt vì nắng gió. Những mùa màng xưa cũ, những vệt trầm thăng đã quá nửa đời người lần lượt hiện lên trên đôi tay mẹ. Và ký ức tôi lại sụt sùi nhẩm đếm. Dẫu bốn mùa xuân - hạ - thu - đông đã neo sẵn vào đất trời nhưng mùa của mẹ còn ngổn ngang nhiều hơn cả thế.
  • Thi đua chào mừng Đại hội các Hội chuyên ngành tiến tới Đại hội đại biểu Hội Liên hiệp VHNT Hà Nội lần thứ XIV
    Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội vừa ban hành kế hoạch về việc phát động phong trào thi đua chào mừng Đại hội các Hội chuyên ngành tiến tới Đại hội đại biểu Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội lần thứ XIV, nhiệm kỳ 2026 - 2031. Kế hoạch cổ vũ các tập thể, cá nhân phát huy tiềm năng, trí tuệ, sức sáng tạo đóng góp tích cực vào sự nghiệp phát triển văn hóa, văn học nghệ thuật Thủ đô.
  • Tạo cơ chế đột phá, khơi thông nguồn lực khuyến khích sáng tạo tác phẩm văn học nghệ thuật
    Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (VHTT&DL) Lâm Thị Phương Thanh cho rằng, Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam đã tạo cơ chế vượt trội nhằm tháo gỡ “điểm nghẽn” qua đó tạo động lực mới cho phát triển văn hóa trong giai đoạn tới.
  • Xây dựng phường Yên Hòa thành cộng đồng đô thị văn hóa, hiện đại, thông minh, giàu bản sắc
    Ban Thường vụ Đảng ủy phường Yên Hòa (TP. Hà Nội) vừa ban hành Kế hoạch thực hiện Chương trình hành động số 08-CTr/TU ngày 17/3/2026 của Thành ủy Hà Nội thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Trong đó, tầm nhìn đến năm 2045, phường Yên Hòa phấn đấu trở thành cộng đồng đô thị văn hóa, hiện đại, thông minh, giàu bản sắc...
  • Thúc đẩy giao lưu, hợp tác trong lĩnh vực văn học nghệ thuật giữa Việt Nam và Trung Quốc
    Chiều 22/4, Trung tâm Văn hóa Trung Quốc tại Hà Nội khai mạc triển lãm giao lưu “Hòa mỹ đồng hành - Nghệ thuật kết nối Con đường tơ lụa trên biển”. Hoạt động nằm trong khuôn khổ Mùa sáng tác văn hóa, nghệ thuật ASEAN 2026 (Việt Nam).
Đừng bỏ lỡ
  • Lễ hội Áo dài Đà Nẵng: Lan tỏa, kết nối văn hóa Việt Nam
    Lễ hội Áo dài Đà Nẵng 2026 không chỉ lan tỏa hình ảnh áo dài như một di sản văn hóa sống mà còn quảng bá mạnh mẽ hình ảnh Đà Nẵng – thành phố trẻ trung, năng động, giàu bản sắc dân tộc, thân thiện và hấp dẫn với người dân, du khách trong nước và quốc tế.
  • Xây dựng văn hóa lãnh đạo, phát triển Hà Nội “Văn hiến - Bản sắc - Sáng tạo - Hội nhập - Kết nối”
    “Khi văn hóa lãnh đạo đạt đến tầm vóc mới, sẽ trở thành “đòn bẩy” đưa nguồn lực nội sinh của văn hóa Hà Nội thực sự trở thành sức mạnh vật chất cho công cuộc phát triển Thủ đô theo định hướng “Văn hiến - Bản sắc - Sáng tạo - Hội nhập - Kết nối” – PGS.TS Đặng Hoài Thu, Phó Hiệu trưởng Trường Đại học Văn hóa Hà Nội, chia sẻ.
  • Sẵn sàng tổ chức Lễ hội Đình - Miếu Tây Tựu 2026 diễn ra an toàn, trang trọng, văn minh
    Thông tin từ UBND phường Tây Tựu (TP. Hà Nội) cho biết, địa phương đã sẵn sàng tổ chức Lễ hội Đình - Miếu Tây Tựu năm 2026 (từ 24/4 đến 27/4) tại Miếu Tây Tựu, Đình Tây Tựu (Đình Đăm), Đình Trung Tựu diễn ra an toàn, trang trọng, văn minh và khơi dậy niềm tự hào dân tộc trong nhân dân.
  • Hà Nội hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam năm 2026
    Ngày 21/4, tại Trung tâm Văn hóa và Thư viện Hà Nội, Sở Văn hóa và Thể thao thành phố Hà Nội đã long trọng tổ chức lễ khai mạc Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam lần thứ 5 năm 2026 với chủ đề “Sách – Tri thức – Khát vọng phát triển đất nước”.
  • Phát huy giá trị văn hóa đọc trong đời sống cộng đồng
    Sáng 21/4, UBND phường Cửa Nam phối hợp cùng 14 đơn vị xuất bản, phát hành khai mạc "Hội sách và Văn hóa đọc thành phố Hà Nội 2026" và tổ chức tọa đàm "Sách và Công nghiệp văn hóa" tại Phố Sách Hà Nội.
  • Tập phim Doraemon lấy bối cảnh hồ Hoàn Kiếm được phát miễn phí trên YouTube
    Tập phim đặc biệt của Doraemon lấy bối cảnh tại Việt Nam như hồ Hoàn Kiếm, Di sản Thế giới Vịnh Hạ Long, và Cầu Rồng nhằm chúc mừng tháng sinh nhật của Shizuka mang tên "Quà sinh nhật là chuyến du lịch Việt Nam" sẽ được POPS Kid phát sóng miễn phí trên Youtube...
  • Phát động cuộc thi “Ảnh đẹp và video clip ấn tượng về du lịch Hà Tĩnh” năm 2026
    Sân chơi này mở cho khá nhiều đối tượng từ nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, người làm báo, người làm phim, đến du khách hay bất kỳ ai có hứng thú ghi lại những khoảnh khắc mình từng trải nghiệm. Đối tượng dự thi là các cá nhân, tổ chức trong và ngoài nước, không giới hạn độ tuổi...
  • 11 phim được chiếu trong Đợt phim kỷ niệm các ngày lễ lớn năm 2026
    Đợt phim kỷ niệm các ngày lễ lớn 30/4, 1/5, 7/5, 19/5 năm 2026 và Tuần phim Quảng Ninh chào hè do Cục Điện ảnh chủ trì, phối hợp cùng các đơn vị liên quan tổ chức sẽ diễn ra trên phạm vi cả nước từ ngày 25/4 đến 23/5/2026. Theo đó, sẽ có 11 bộ phim thuộc các thể loại: phim truyện, tài liệu và hoạt hình được chọn chiếu phục vụ khán giả.
  • Triển vọng hợp tác múa Việt Nam - Hàn Quốc
    Trong bối cảnh quan hệ Việt Nam - Hàn Quốc đang phát triển mạnh mẽ theo hướng đối tác chiến lược toàn diện, các hoạt động hợp tác trong lĩnh vực văn hóa, nghệ thuật ngày càng đóng vai trò quan trọng như một kênh kết nối mềm giữa hai quốc gia. Trong dòng chảy đó, chuyến thăm và biểu diễn của Trường Đại học Nghệ thuật Quốc gia Hàn Quốc (K-ARTS) tại Hà Nội trong tháng 4 vừa qua không chỉ là một sự kiện giao lưu nghệ thuật, mà còn gợi mở những hướng tiếp cận mới trong hợp tác đào tạo, sáng tạo và phát triển nghệ thuật biểu diễn giữa hai quốc gia.
  • Phường Đông Ngạc không ngừng nâng cao chất lượng hoạt động thiết chế văn hóa, thể thao
    Đồng chí Nguyễn Thị Hương, Ủy viên Ban Thường vụ Đảng ủy, Phó Chủ tịch UBND phường Đông Ngạc (TP. Hà Nội) cho biết, việc tổ chức và hoạt động của hệ thống thiết chế văn hóa, thể thao trên địa bàn phường thời gian qua đã đạt được nhiều kết quả quan trọng, góp phần nâng cao đời sống tinh thần và sức khỏe cho các tầng lớp nhân dân, cụ thể hóa mục tiêu phát triển Thủ đô “Văn hiến – Văn minh – Hiện đại – Hạnh phúc” mà Nghị quyết Đại hội XVIII Đảng bộ Thành phố Hà Nội đặt ra.
Trái tim của lửa
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO