Trái dổi chua thổn thức hương rừng

Lê Huyền| 16/06/2020 16:52

Tôi đang đi giữa những ngày cuối tháng năm rực rỡ và sôi động. Phố phường oằn mình ngụp lặn trong cái nắng oi bức, chói chang và gay gắt của mùa hạ. Nắng trườn lên phố sớm nhanh chóng xua đi chút mát lành hiếm hoi còn sót lại của đêm qua. Nắng sớm cuốn tôi vào dòng người tấp nập qua lại trên đường phố. Tôi bỗng ngẩn ngơ khi bên vỉa hè xuất hiện những dúm dổi chua vàng suộm trên cái mẹt hoa quả của chị bán hàng rong.

Trái dổi chua thổn thức hương rừng

Tôi đang đi giữa những ngày cuối tháng năm rực rỡ và sôi động. Phố phường oằn mình ngụp lặn trong cái nắng oi bức, chói chang và gay gắt của mùa hạ. Nắng trườn lên phố sớm nhanh chóng xua đi chút mát lành hiếm hoi còn sót lại của đêm qua. Nắng sớm cuốn tôi vào dòng người tấp nập qua lại trên đường phố. Tôi bỗng ngẩn ngơ khi bên vỉa hè xuất hiện những dúm dổi chua vàng suộm trên cái mẹt hoa quả của chị bán hàng rong. Lòng chợt bâng khuâng nhớ về một thời tuổi thơ xa lắc, nhớ về những kỉ niệm ngọt ngào của những đứa trẻ lớn lên nơi miền sơn cước xứ Thanh.

Hương vị nồng nàn, dịu mát ùa về trong tôi thân quen, ngây ngất đến nao lòng. Cái vị chua chua, ngòn ngọt, dôn dốt, dìu dịu thấm sâu vào đầu lưỡi khiến một người xa quê như tôi bỗng thấy lòng mình chùng xuống. Tôi trở về tuổi thơ với muôn ngàn hình ảnh, và cung bậc cảm xúc khác nhau…

Vẫn còn đó hình ảnh những cô bé lên tám lên mười gầy gò, tóc tết đuôi sam hoặc buộc túm lên như cái đuôi ngựa vắt vẻo; những cậu bé đen nhẻm, mái tóc vàng hoe như những sợi râu bắp bánh tẻ bết trên vầng trán đẫm mồ hôi. Cả buổi trưa hè chúng không ngủ, đầu trần, chân đất rủ nhau trốn cha mẹ lang thang dọc những con đường mòn trên triền đồi hay dưới chân núi. Một cây, hai cây, năm cây… chúng cứ thế lựa cây nào sai quả nhất, những chùm quả đã ngả sang màu vàng nâu căng mọng thì xúm vào quây quanh dưới gốc. Con nhóc lên mười vén mấy sợi tóc mai còn bết trên đôi má đỏ hồng vì nắng, kéo hai vạt áo phía trước buộc túm lại với nhau rồi thoăn thoắt leo lên cây chẳng kém gì mấy thằng con trai. Nó liều mình trèo ra những cành xa khẳng khiu khéo léo vít hái những chùm quả căng mọng quẳng xuống cho lũ bạn đang ngửa cổ hau háu nhìn lên, trong tay là những túm muối ớt đầy cám dỗ.

Vẫn còn đó hình ảnh cô bé tuổi mười sáu trăng tròn e ấp trong tà áo, bẽn lẽn nói lời cảm ơn khi được cậu bé mặt đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi dúi vào tay mình một chùm dổi căng mọng rồi vội vàng chạy khuất sâu vào ngõ nhỏ. Rồi không biết vì cái vị chua thanh mát dịu dàng kia hay vì ánh mắt ngượng ngùng của cậu bé đã làm cho cô nôn nao chờ đợi và đau đáu một nỗi niềm thương nhớ.

Vẫn còn đó những cô bé tuổi lên năm lên bảy, đôi mắt trong veo như con nước đầu nguồn cứ chiều chiều khi nghe tiếng mõ trâu lóc cóc từ xa vọng về liền chạy ra cổng để hóng bà, hóng mẹ. Đôi mắt đó ánh lên niềm hạnh phúc hân hoan, khuôn mặt nở nụ cười rạng rỡ khi mẹ lấy từ dón những chùm quả căng mọng còn dính nhựa cây. Chúng xòe tay đón lấy rồi chia nhau những dúm quả bé xinh trong niềm háo hức. 

Năm tháng lặng lẽ trôi, thời gian cuốn tôi vào vòng xoay bất tận của cuộc sống. Tôi xa rừng. Loài quả mà tôi yêu thương được người ta biết đến với những cái tên gọi mĩ miều: quất hồng bì, hoàng bi tử, hoàng đạn tử, kim đạn tử… nhưng trong lòng tôi nó mãi mang một cái tên thân thương mộc mạc: cây dổi. Nó mộc mạc như chính bản thân nó, như vùng đất mà nó đã nẩy mầm và lớn lên. Người ta ăn rồi vứt hạt ở đâu thì cây sẽ mọc lên ở đó, bất kể là đất vườn, đất đồi hay trên sườn núi cheo leo, chỉ cần có đất cho hạt nẩy mầm rồi nó sẽ lớn lên bất chấp sự khắc nghiệt của thời tiết của nắng mưa bão bùng. Cây dổi cứ âm thầm lớn lên, màu xanh của nó trở nên khiêm nhường giữa cái màu xanh bất tận ngút mắt của muôn ngàn cây lá. 

Hoa dổi trổ vào tháng Hai ta. Những chùm hoa trắng ngà hay vàng nhạt nhỏ xíu cứ e ấp lấp ló sau vòm lá màu xanh thẫm giản dị và dịu dàng, không phô sắc cũng chẳng khoe hương nên nó cũng chẳng khiến ai phải bận lòng chú ý. Quả dổi kết thành từng chùm lúc lỉu như những chùm quả sầu đâu chơi vơi nơi đầu cành. Người ta dường như lãng quên sự có mặt của những chùm quả ấy cho đến khi những sợi nắng hạ phủ lên nó một màu vàng tươi rói. Quả dổi chuyển dần từ màu xanh sang màu vàng tươi rồi màu vàng sẫm là quả đã chín. Những trái dổi có hình bầu dục và khi chín mang màu bồ hóng bao giờ cũng được người hái lựa chọn trước vì đó là những quả dổi ít hạt, dày cùi và hương vị cũng ngọt ngào hơn. 

Không biết có bao nhiêu người như tôi, sinh ra từ rừng, lớn lên cùng rừng nhưng khi trưởng thành lại là dâu thành phố. Tôi đã biết đến bao loại hoa thơm trái lạ nhưng trong lòng không khi nào nguôi nỗi khắc khoải về một thứ quả rừng giản dị và khiêm nhường. Có lẽ cái vị chua chua, ngòn ngọt, dôn dốt đậm đà hương rừng ấy đã ăn sâu vào tiềm thức tôi để mỗi khi hè về cứ nhìn thấy thứ quả ấy theo gánh hàng rong dạo trên các lề phố là những năm tháng tuổi thơ lại trở về thổn thức trong tôi.
(0) Bình luận
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Đón xuân mới cùng “Hà Nội – Niềm tin và hy vọng” trong chương trình "Âm nhạc cuối tuần"
    Vào đúng 15h30 chiều Chủ nhật hàng tuần, không gian Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục trở thành điểm hẹn văn hóa quen thuộc của người dân Thủ đô khi chương trình “Âm nhạc cuối tuần” diễn ra trong sự quan tâm của đông đảo khán giả.
  • Chiêm ngưỡng vẻ đẹp các tỉnh thành qua triển lãm “Chất Địa Phương”
    Trong khuôn khổ chương trình "Tụ hội Sáng tạo" - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, triển lãm “Chất Địa Phương” trưng bày 89 tác phẩm xuất sắc nhất của 98 nghệ sĩ trong cuộc thi vẽ minh họa cùng tên được phát động vào tháng 5/2025.
  • Khởi động Đề án khảo sát tiềm năng phát triển không gian sáng tạo và trung tâm công nghiệp văn hóa Hà Nội
    Ngày 10/1, trong khuôn khổ Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, Tọa đàm “Giới thiệu Đề án Khảo sát các không gian tiềm năng trở thành Không gian Sáng tạo và Trung tâm Công nghiệp Văn hóa trong Thành phố” đã được tổ chức tại Nhà Bát Giác và không gian Vườn hoa Lý Thái Tổ (Hà Nội). Sự kiện là một trong những hoạt động trọng điểm, mở đầu cho tiến trình xây dựng hạ tầng sáng tạo đô thị của Thủ đô theo định hướng dài hạn.
  • “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác” - Mở hướng tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến Việt Nam
    Vào ngày 30/1/2026, bộ phim điện ảnh “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác” chính thức khởi chiếu tại các cụm rạp trên toàn quốc. Được ấp ủ suốt một thập kỷ, bộ phim hành động - võ thuật - phá án này đã mở ra hướng tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến Việt Nam khi lần đầu tiên đưa môn phái Votado lên màn ảnh rộng.
  • [Podcast] Âm nhạc cuối tuần - Số 1
    “Âm nhạc cuối tuần” là chương trình nghệ thuật đặc biệt do Sở Văn hóa – Thể thao Hà Nội tổ chức thường niên vào Chủ nhật hàng tuần tại Nhà Kèn Bát Giác. Podcast “Âm nhạc cuối tuần” của Tạp chí Người Hà Nội sẽ tuyển chọn, giới thiệu lại những giai điệu, những bản nhạc đặc sắc của chương trình trên nền tảng của Tạp chí điện tử.
  • 950 năm thành lập Quốc Tử Giám - Tôn vinh giá trị của Đạo học Việt Nam
    Tối 9/1, tại Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám, chương trình nghệ thuật “Đạo học” đã diễn ra, trở thành điểm nhấn đặc biệt trong chuỗi hoạt động chào mừng 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076–2026) – Trường Quốc học đầu tiên của Việt Nam, đồng thời mở đầu cho một năm mới đầy ý nghĩa.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Tiếng “tút tút” cuối cùng (Kỳ 1)
    Xóm Tìm nằm nép mình bên dòng sông Trà Lý, nơi bầu trời dường như sà xuống thấp hơn, và mùi bùn non cứ thế quyện vào hơi thở, vào máu thịt của những người dân lam lũ. Ở cái xóm nhỏ ven đê này, mỗi buổi sáng, vào lúc sáu giờ, một chuỗi âm thanh quen thuộc “tút tút…” lại vang lên từ chiếc loa truyền thanh của xã đặt trên đỉnh cột làm từ một cây xoan già.
  • Điểm hẹn cuối tuần với jazz và những giai điệu quen thuộc giữa lòng Hà Nội
    Sau những buổi biểu diễn để lại nhiều dư âm, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” tiếp tục trở lại vào chiều Chủ nhật tuần này tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, mang đến cho công chúng Thủ đô một cuộc hẹn âm nhạc giàu cảm xúc.
  • "Con đường gốm sứ" lặng lẽ hòa vào nhịp sống hiện đại của Thủ đô
    Dọc theo triền đê sông Hồng, giữa dòng xe cộ nối tiếp mỗi ngày, những mảng tranh gốm sứ nhiều màu sắc vẫn hiện hữu như một phần quen thuộc của cảnh quan đô thị Hà Nội. Không còn là điểm dừng chân thu hút sự chú ý như hơn một thập kỷ trước, bức tranh tường ngày nay tồn tại lặng lẽ giữa nhịp sống thường nhật, gợi nhắc một dấu mốc lịch sử Kỷ niệm nghìn năm Thăng Long- Hà Nội.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Ngọc Hưng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Ngọc Hưng.
Trái dổi chua thổn thức hương rừng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO