Tiếng vọng

Xương Rồng| 18/07/2017 10:20

Tiếng vọng

Con nằm yên dưới tầng sâu

Đất đen lạnh giá đã lâu quen rồi

Chỉ thương một nỗi mẹ ơi

Lá xanh bỏ mẹ sống đời thân côi!

Con nằm dưới đất không nôi

Không manh áo ấm lâu rồi cũng quen

Chỉ hiềm một nỗi cái tên

Không bia không mộ liên miên mẹ tìm!

Mẹ nuôi hy vọng trong tim

Bền gan vững chí niềm tin tuyệt vời

Sắt son mẹ quyết tìm con

Cho con chăn ấm cho con nôi nằm.

Mẹ ơi tình mẹ trăm năm

Ngày sau sỏi đá vẫn thầm biết ơn

Con giờ như ngọn gió non

Hư vô bay lại thăm nom mẹ già.

Đêm ngày gió vẫn nhẩn nha

Dõi theo từng bước mẹ ra mẹ vào

Quẩn quanh bên mẹ hư hao

Xót xa thân yếu lao đao cả đời.

Con vì vận nước quên "tôi"

Góp chia xương máu bỏ nơi chiến trường

Mẹ vì vận nước kiên cường

Hy sinh giọt máu giọt thương giọt tình.

Mẹ ơi công mẹ tôn vinh

Ngàn năm sau vẫn còn linh nhiệm màu

Đừng tìm con nữa thêm đau

Không lâu bụi cát đưa nhau tụ đoàn!

(0) Bình luận
  • Trao giải 11 tác phẩm xuất sắc “Truyện ngắn Sông Hương 2024”
    Ban tổ chức đã trao giải 11 tác phẩm xuất sắc cho cuộc thi “Truyện ngắn Sông Hương 2024” do Tạp chí Sông Hương phát động.
  • Thiền đào
    Chàng vẫn âm thầm dõi theo những bài viết của nàng và không bỏ sót bất kỳ phóng sự nào về nàng. Đôi mắt nàng khi bảy tuổi hay của bây giờ vẫn vậy. Xoáy xiết, ám ảnh. Nhấn chàng xuống đỉnh vực. Vẫy vùng. Ngộp thở. Toàn thân không trọng lượng. Đôi vực sâu đồng tử đã xoáy chàng đến một nơi quen thuộc. Là dinh đào, khi ấy chàng đang ở tuổi mười ba.
  • Ăn Tết nay yêu Tết xưa
    Đợt rét ngọt đầu tiên của tháng Chạp đã luồn qua khe cửa, bà Ngân thoáng rùng mình khi trở dậy vào sáng sớm. Loẹt quẹt đi xuống bếp, rót đầy một cốc nước gừng nóng sực đã ủ sẵn trong bình, bà vừa xuýt xoa uống vừa nhẩm tính xem Tết năm nay nên sắm sửa những thức gì. Kỳ thực, quanh đi quẩn lại, năm nào bà cũng bày biện từng ấy món quen thuộc. Nhưng cái việc nôn nao nghĩ suy về cái Tết sắp đến mới ngọt ngào làm sao, nhất là khi năm nay gia đình bà có thêm cô con dâu mới.
  • Lễ phạt vạ
    Ba ngày nữa là đến giao thừa mà Cầm Bá Cường chưa thể về nhà. Đã vậy anh còn mắc vạ trưởng bản, phải chịu phạt. Ký túc xá giáo viên ở Mường Lôm giờ đây còn mỗi mình anh. Ôi chao là buồn! Cầm Bá Cường nhìn ra khoảng sân ký túc xá.
  • Họp lớp
    Tôi bước vào lớp, có lẽ tôi là người đến cuối cùng, bởi trong lớp đã kín gần hết chỗ ngồi, chỉ còn trống một chỗ ở cuối dãy bàn bên phải. Hơi ngượng vì đến muộn nên tôi ngần ngừ trước cửa mấy giây.
  • Sen quán
    Loay hoay mãi chị mới cởi nổi bộ khuy áo. Cái áo cánh nâu bà ngoại để lại. May sao áo của bà không chỉ vừa mà như muốn vẽ lại những đường cong đẹp nhất của chị. Chị là người Hà Nội. Mẹ không biết cụ tổ đến Hà Nội từ bao giờ mà chỉ biết và kể chuyện từ đời ông bà ngoại. Rằng ông ngoại từng là nhà buôn vải lụa còn bà là ca nương ca trù nổi tiếng ở đất kinh kỳ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Tiếng vọng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO