Lý luận - Phê bình

Thơ về người lính: Khi quá khứ và hiện tại cùng soi bóng

Phạm Khánh Duy 11:03 22/07/2026

Lịch sử là một chuỗi ký ức. Nói như nhà văn Pháp Marcel Proust, ký ức chính là con đường dẫn đến quá khứ, giúp con người nhận diện cội nguồn, “Đi tìm thời gian đã mất”. Trong tâm thức mỗi người Việt Nam, ký ức về những năm tháng đấu tranh giành độc lập, bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là ký ức không thể phai nhòa. Đó không chỉ là ký ức của những cá nhân mà là ký ức chung của cả cộng đồng, dân tộc.

Và có lẽ, không ở đâu ký ức dân tộc hiện hữu sống động và giàu cảm xúc như trong những trang thơ viết về người lính. Từ những vần thơ rực lửa chiến hào của thời đại sử thi đến những suy tư thời hậu chiến và thời bình, hình tượng người lính đã đi qua một hành trình dài. Đó là hành trình từ “cái ta” chung quyết liệt đến “cái tôi” - bản ngã riêng, gương mặt sử thi, lý tưởng đến gương mặt đời thường và sự chiêm nghiệm. Qua đó, thơ ca về người lính cho thấy sự kế thừa và tiếp nối của hình tượng này từ văn học quá khứ đến văn học hôm nay. Đó cũng là không gian để quá khứ hào hùng soi chiếu hiện tại, nhắc nhở dân tộc về nguồn cội và giá trị của hòa bình.

Người lính trong văn học thời chiến - gương mặt sử thi và lý tưởng

Khi ký ức cộng đồng được khơi dòng bởi khát vọng tự do cháy bỏng, hình tượng người lính bước vào văn học thời chiến với vai trò là hạt nhân trung tâm của lịch sử. Trong những năm tháng ấy, thơ ca không chỉ là nghệ thuật mà còn là vũ khí, là bản đại hợp xướng tôn vinh gương mặt sử thi và lý tưởng cao đẹp của một thế hệ đương đầu với chiến tranh vì Tổ quốc. Họ ra đi không chỉ bằng đôi chân của một cá nhân mà bằng sức mạnh của cả một thời đại đầy biến động. Họ chính là “thế hệ dàn hàng gánh đất nước trên vai” (Bằng Việt), là hiện thân của tinh hoa, khí phách của cộng đồng, dân tộc, thấm đẫm tinh thần yêu nước và ý chí “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Thế kỷ XX đầy biến động, cả dân tộc phải gồng mình trước những cơn bão táp của thời đại: kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ cứu nước và chiến tranh bảo vệ biên giới. Hình tượng người lính trong thơ ca, vì thế, cũng chuyển động theo bước đi của lịch sử. Mặc dù thơ về người lính Vệ quốc trong mỗi cuộc chiến tranh có những đặc trưng riêng, nhưng họ đều là kết tinh của những gì cao đẹp nhất, của lòng yêu nước và lý tưởng quên mình vì “Đất nước hình tia chớp” (Trần Mạnh Hảo).

Nhìn lại bức chân dung người lính trong văn học thời chiến, độc giả vừa ngỡ ngàng, vừa cảm phục trước một thời đau thương nhưng hào hùng; trước những người lính, từ những người được ghi công tên tuổi đến những người “Không ai nhớ mặt đặt tên” (Nguyễn Khoa Điềm), đã hiến dâng tuổi thanh xuân, thậm chí hy sinh vì dân tộc. Mỗi người lính hiện lên trong thơ ca thời chiến có một cái tên riêng, một hoàn cảnh riêng, nhưng tất cả đều là những con người Việt Nam kiên cường, yêu nước và giàu lý tưởng. Thơ, thực chất, là sự góp nhặt những bi kịch, nỗi đau cùng vẻ đẹp sử thi của người lính trong cơn bão lịch sử. Có những bài thơ xây dựng hình tượng người lính với vẻ đẹp hào hùng, cao cả, mang màu sắc lý tưởng hóa; cũng có những bài thơ, mà tác giả là người trong cuộc, ghi lại một thời đại khốc liệt, thể hiện nỗi đau của người lính.

Đọc thơ Hữu Loan, hình tượng người lính vệ quốc thời chống Pháp hiện lên trước mắt người đọc từ diện mạo đến đời sống tâm hồn và ý chí chiến đấu. Họ là những chàng trai trẻ đang phơi phới tuổi xuân nhưng sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng để lên đường vì Tổ quốc. Hình tượng anh bộ đội trong “Màu tím hoa sim” (cũng là hình ảnh phóng chiếu của tác giả) được tái hiện từ diện mạo đến bi kịch, qua đó làm nổi bật thế giới nội tâm của người lính: “Tôi ở đơn vị về/ Cưới nhau xong là đi/ Từ chiến khu xa/ Nhớ về ái ngại/ Lấy chồng thời chiến binh/ Mấy người đi trở lại/ Nhỡ khi mình không về/ thì thương/ người vợ chờ/ bé bỏng chiều quê”. Đó cũng là nỗi đau chung của bao người trong hoàn cảnh đầy thử thách.

Hình ảnh đất nước từ gian lao, máu lửa mạnh mẽ vươn dậy; hình ảnh các thế hệ nhân dân nối tiếp nhau đứng lên đánh đuổi quân xâm lược, cất cao bài ca chiến thắng và bài ca ca ngợi quê hương, đất nước, con người đã đi vào thơ Quang Dũng, Tố Hữu, Hoàng Cầm, Hoàng Trung Thông, Vũ Cao, Lê Anh Xuân, Chế Lan Viên, Giang Nam.

Trong thơ Giang Nam, hình ảnh con người Việt Nam được tái hiện chân thực từ hoàn cảnh đến phẩm chất, từ cụ thể đến khái quát. Họ được đặt trong bối cảnh cuộc kháng chiến chống Mỹ ác liệt. Đau thương vô cùng khi mảnh đất quê hương qua bao năm tháng đã thấm đẫm máu và sự hy sinh của những người yêu nước. Nhân vật trữ tình “tôi” trong bài thơ “Quê hương” xúc động nhận ra: “Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất/ Có một phần xương thịt của em tôi”. Đất nước không chỉ bị tàn phá mà còn lưu giữ những chứng tích đau thương của chiến tranh. Những chứng tích ấy, theo thời gian, vẫn không hề phai nhạt.

Hiện lên trong thơ Vũ Cao là những người nông dân chân lấm tay bùn, những người con của làng quê giàu trách nhiệm với đất nước và nhân dân. Họ được khắc họa trong nhiều mối quan hệ: tình yêu lứa đôi, tình yêu gia đình, tình đồng chí, tình quân dân, tình yêu quê hương, Tổ quốc... “Con người cá nhân” và “con người công dân”, “con người cộng đồng” đã đan cài, hòa nhập nhuần nhuyễn vào nhau trong sáng tác của Vũ Cao. Trong bài thơ “Núi Đôi”, mối quan hệ của chàng trai và cô gái biến đổi theo thời gian. Từ tình yêu đôi lứa tuổi “mười bảy”, “đôi mươi”, họ trưởng thành trong khói lửa chiến tranh và trở thành những chiến sĩ dũng cảm, kiên trung: “Anh vào bộ đội lên Đông Bắc/ Chiến đấu quên mình năm lại năm”, “Mấy năm cô ấy làm du kích/ Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng”. Tình yêu lứa đôi dần hòa vào tình đồng chí, đồng đội: “Nhớ nhau anh gọi em: đồng chí/ Một tấm lòng trong vạn tấm lòng”. Ta hiểu vì sao giữa khói lửa kháng chiến chống Pháp, “Núi Đôi” vẫn có sức sống bền bỉ trong lòng bạn đọc, dù viết về tình yêu lứa đôi và được xem là một trong những bài thơ tình đặc sắc của thời đại. Bởi lẽ, trong tác phẩm, tình yêu riêng đã hòa vào tình yêu quê hương, đất nước, nâng đỡ con người vượt lên mất mát, giữ trọn niềm tin và lý tưởng chiến đấu.

Hình ảnh người lính trong trường ca “Những người đi tới biển” của Thanh Thảo cũng được nhìn từ những mất mát và hy sinh. Ký ức chiến tranh hiện lên trong dòng hồi tưởng của người cầm bút. Đó là những nấm mồ vô danh lạnh lẽo trên đường hành quân, giữa vùng lam sơn chướng khí: “ngày dân tộc tụ về đường số Một/ lòng không nguôi thương những cánh rừng này/ nơi hàng vạn đứa con nằm lưng đèo cuối dốc/ dọc theo lối mòn chìm khuất dưới tầng cây”; là những người con gái xuân sắc vĩnh viễn nằm lại dưới dòng sông: “các chị giữ như giữ những thói quen/ trong đáy sông lặng lẽ đời mình/ tôi thương qúa những gì đã cho tôi hình dung Tổ quốc”; là những người hiến dâng bầu máu nóng cho đất nước và mãi mãi ra đi: “nhiều đứa cùng tuổi với bài hát của anh/ lòng vô tư đã hát một lần/ và như anh ngã xuống”... Tất cả là nỗi đau chung mà dân tộc phải hứng chịu, là mặt sau của sự hào hùng, lẫm liệt và niềm vui chiến thắng mà văn chương thời chiến tập trung thể hiện.
Sau tất cả, chân dung người lính thời chiến không chỉ được khắc tạc bằng lý tưởng sử thi mà còn bằng những mảnh vỡ của bi kịch cá nhân và nỗi đau mất mát. Họ bước vào thơ với tư thế của những người gánh vác vận mệnh dân tộc, biến những hy sinh thầm lặng thành phù sa màu mỡ bồi đắp cho dáng hình đất nước.

Người lính trong văn học thời bình - gương mặt đời thường và sự chiêm nghiệm

Khi tiếng súng đã lùi xa vào dĩ vãng và tiếng bom gầm chỉ còn là dư chấn trong ký ức, hình tượng người lính rời khỏi bức tượng đài sử thi để trở về với nhịp sống đời thường. Đây là lúc văn học thời bình viết về chiến tranh nói chung, thơ về người lính nói riêng, mở ra một chương mới, nơi hình tượng người lính không còn hiện thân chủ yếu trong vẻ đẹp lẫm liệt giữa chiến trường mà hiện lên với gương mặt đời thường và những chiêm nghiệm sâu sắc về nhân sinh. Bước ra khỏi cuộc chiến, họ phải đối mặt với những “cuộc chiến mới”: cuộc chiến với sự hữu hạn của thân phận, với những nỗi lo thường nhật, với sự mai một của những giá trị tốt đẹp trước những biến động văn hóa, tư tưởng. Thơ viết về người lính thời bình vì thế không còn vang vọng âm hưởng khải hoàn ca mà quay về soi chiếu nội tâm, bóc tách những góc khuất tâm hồn và những vết sẹo chưa lành. Trong không gian hòa bình, người lính hiện lên chân thực, là gạch nối giữa một quá khứ hào hùng và một hiện tại đang từng ngày đổi thay.

Thơ viết về người lính trong văn học thời bình không hề ít. Tất nhiên, cái nhìn về người lính của tác giả thời bình không hoàn toàn trùng khít với cái nhìn của các nhà thơ thời chiến. Tuy vậy, phải khẳng định rằng hình tượng người lính và cách tư duy về hình tượng ấy trong văn học thời chiến vẫn là nền tảng cho thơ viết về người lính hôm nay. Đó là sự kế thừa và làm mới hình tượng cho phù hợp với thời đại và nhu cầu tiếp nhận của công chúng. Một số cây bút đương đại vẫn tha thiết với đề tài này như Nguyễn Xuân Thủy, Nguyễn Quang Hưng, Đoàn Văn Mật, Lữ Mai, Phạm Vân Anh, Trần Việt Hoàng… Sự tiếp nối ấy không phải là sự lặp lại những mô-típ cũ mà là sự tiếp biến giá trị trong một hệ quy chiếu mới. Nếu người lính thời chiến soi mình vào lý tưởng cứu quốc thì người lính hôm nay soi mình vào trách nhiệm giữ gìn sự bình yên của nhân dân, đồng thời ý thức sâu sắc hơn về đời sống cá nhân. Vẻ đẹp của họ vẫn vẹn nguyên sự chất phác, kiên cường, anh dũng nhưng đã mang thêm chiều sâu của trải nghiệm và thức tỉnh.

Trần Việt Hoàng - một cây bút trẻ đã “bén rễ” với đề tài người lính ngay từ những sáng tác đầu tay. Hình tượng người lính hôm nay được kết tinh rõ nét trong trường ca “Bay phía mùa” (2025). Đây là tác phẩm giàu cảm xúc về sự hy sinh của những người lính trẻ trong thời bình. Họ hiện lên chân thực, bình dị và đầy khát vọng: “lính công binh mơ những giấc sen/ then mắt mở lối rừng/ con đường nối mạch biên ải/ vai áo còn nâu sẫm/ lòng như sông khởi nguồn từ núi/ cúi đầu trước gian lao/ sao biên giới hiểu chân trời khao khát”. Họ hy sinh ngay cả khi đất nước yên bình: “giữa thời bình/ những chiến sĩ hy sinh/ trông mong gửi lại/ hoa toả hương chân đồi/ không còn chơi vơi/ đỉnh trời mây chuyển hồng/ không xiết đến cùng/ bóng lặng in sâu/ tưởng niệm người đi...”. Tiếng thơ ấy là minh chứng cho dòng chảy bền bỉ của văn học về người lính, bởi quá khứ hào hùng vẫn luôn soi bóng, tiếp thêm lửa cho những trang viết hôm nay.

Cùng thuộc thế hệ trẻ và chưa từng trải qua chiến tranh, thơ viết về người lính của Lữ Mai lại mang những sắc thái riêng. Nhắc đến Lữ Mai, người đọc thường nhớ đến một nhà thơ gắn bó sâu nặng với hình tượng người lính. Chị dành nhiều tâm huyết cho đề tài này, từ việc hồi cố không gian chiến tranh với chân dung người lính đậm chất sử thi đến những suy tư về người lính trong cuộc sống đời thường hôm nay. “Ngang qua bình minh” (viết về người lính nhà giàn) và “Chư Tan Kra mây trắng” (viết về người lính “mũ sắt” thời chống Mỹ) là những trường ca tiêu biểu tái hiện vẻ đẹp sử thi của người lính trong mối liên hệ với thời đại hôm nay. Hồi tưởng về những năm tháng chiến tranh, người lính trong thơ Lữ Mai gác lại những điều riêng tư, sẵn sàng xông pha nơi tuyến đầu máu lửa và đón nhận hy sinh như một cuộc từ giã vĩnh hằng: “Đời lính muôn điều kỳ lạ/ đến tận cùng là gặp mẹ của con/ khi trúng đạn/ khi nằm yên trút hơi thở cuối/ miệng thốt lên hai tiếng Mẹ ơi/ tiếng gọi đầu tiên/ tiếng gọi cuối cùng/ ngọn nguồn hy sinh - sức mạnh”. Bằng ngôn ngữ giàu cảm xúc, Lữ Mai làm nổi bật lý tưởng sống cao đẹp của một thế hệ: “người nằm xuống tuổi hồn nhiên như cỏ/ loài hoa thiêng đẹp đến nao lòng/ ôi mưa nguồn lũ rừng núi lở/ sững dấu chân buồn qua thế kỷ”. Đó đồng thời cũng là mạch nguồn của thời đại, là vẻ đẹp được kế thừa qua nhiều thế hệ người Việt Nam.

Các nhà thơ hôm nay, đặc biệt là những cây bút trẻ, không trực tiếp trải qua chiến tranh nhưng vẫn viết xúc động về người lính. Họ đóng vai trò “người kết nối”, làm sống dậy ký ức về chiến tranh và người lính, đồng thời đem đến những cảm nhận mới mẻ cho hình tượng này. Trong thơ của Lữ Mai, Trần Việt Hoàng, Đoàn Văn Mật, Phát Dương, Lê Quang Trạng, Nguyễn Đức Phú Thọ…, quá khứ không phải là một bảo tàng khép kín mà là một thực thể sống động, luôn soi chiếu và trở thành chất liệu quý giá cho thơ ca hôm nay. Các tác giả đã đặt người lính vào những “cuộc chiến không tiếng súng” để khám phá những chiều kích mới của đời sống nội tâm. Họ không để người lính ngủ yên trong quá khứ hào hùng mà đưa hình tượng ấy trở lại với hơi thở của thời cuộc, trở thành biểu tượng của thời đại mới.

Hành trình của thơ ca viết về người lính, từ những năm tháng hoa lửa sử thi đến những nốt trầm chiêm nghiệm của thời bình, chính là hành trình tự nhận diện và soi bóng tâm hồn dân tộc. Từ đây, có thể thấy, quá khứ hào hùng chưa bao giờ ngủ yên trong lòng dân tộc và hiện tại yên bình cũng chưa bao giờ tách rời những dấu tích của lịch sử. Cả hai vẫn song hành, soi chiếu và tiếp nối nhau như một dòng chảy không đứt đoạn. Qua tiếng thơ của các thế hệ đi trước và những cây bút đương đại, hình tượng người lính vẫn là biểu tượng đẹp đẽ của bản lĩnh và khát vọng Việt Nam. “Đi tìm thời gian đã mất” (Marcel Proust) để thêm trân trọng những gì đang có, thơ ca đã hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng của mình là giữ cho ngọn lửa ký ức luôn cháy sáng, để hình bóng người lính mãi là điểm tựa tinh thần, nhắc nhở chúng ta sống sâu sắc và xứng đáng hơn với những hy sinh của các thế hệ cha anh./.

Bài liên quan
  • Nhà báo, nhà thơ Vương Tâm với “Nhịp phố bốn mùa hoa”
    Tiếp nối mạch sách viết về Hà Nội như “Những nhịp cầu mùa thu” - trường ca viết về cầu Long Biên (NXB Quân đội nhân dân, 2009); “Cây đa Bác Hồ với muôn nẻo đường xuân” (NXB Văn học, 2017); “Vui nhất có chợ Đồng Xuân” (NXB Văn học, 2022); “Phố thời gian và ô cửa gió” (NXB Văn học, 2025)… mới đây, nhà thơ, nhà báo Vương Tâm tiếp tục ra mắt bạn đọc tập bút ký “Nhịp phố bốn mùa hoa” (NXB Hà Nội, 2026). Trong cuốn sách này, tác giả tập trung khắc họa những đường phố Hà Nội xưa và nay, đặc biệt là những phố cổ mang tên “Hàng” gắn với lịch sử, văn hóa và hồn cốt của Thăng Long - Kẻ Chợ.
(0) Bình luận
  • Nhà báo, nhà thơ Vương Tâm với “Nhịp phố bốn mùa hoa”
    Tiếp nối mạch sách viết về Hà Nội như “Những nhịp cầu mùa thu” - trường ca viết về cầu Long Biên (NXB Quân đội nhân dân, 2009); “Cây đa Bác Hồ với muôn nẻo đường xuân” (NXB Văn học, 2017); “Vui nhất có chợ Đồng Xuân” (NXB Văn học, 2022); “Phố thời gian và ô cửa gió” (NXB Văn học, 2025)… mới đây, nhà thơ, nhà báo Vương Tâm tiếp tục ra mắt bạn đọc tập bút ký “Nhịp phố bốn mùa hoa” (NXB Hà Nội, 2026). Trong cuốn sách này, tác giả tập trung khắc họa những đường phố Hà Nội xưa và nay, đặc biệt là những phố cổ mang tên “Hàng” gắn với lịch sử, văn hóa và hồn cốt của Thăng Long - Kẻ Chợ.
  • Bản sắc thiên nhiên và ký ức quê hương trong thơ Đinh Xuân Trường
    Trong đời sống thơ Việt hôm nay, nơi nhiều tìm tòi hình thức, đổi mới diễn ngôn, những tiếng thơ đi từ mạch đất, từ đời sống bình dị lại có sức lay động lạ lùng, và tập thơ “Một phần mười giây” (NXB Hội Nhà văn, 2025) của tác giả Đinh Xuân Trường là một tập thơ như thế.
  • Đời sông, đời người đều chảy ra biển lớn thế gian!
    Bắt đầu từ thời hiện tại ngược về quá khứ kể về những biến thiên lịch sử một ngôi làng trong khoảng nửa thế kỷ gắn liền với quãng đời của nhân vật chính (Măng). Khép lại câu chuyện là sự quay về thời hiện tại để ngỏ số phận nhân vật dành cho bạn đọc phân tích, dự đoán, kết luận.
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Chỉ một giây lắng lòng là đủ
    Mỗi người yêu thơ, làm thơ hay đọc thơ đều có một định nghĩa riêng về thơ và cái hay của thơ. Nhưng tôi tin, không một định nghĩa hay khái niệm nào về thơ có thể đạt tới sự toàn bích, bất kể người đưa ra là ai. Bởi nếu có, thơ sẽ không còn mờ ảo như chính bản chất của nó, không còn khoảng dư để người đọc bước vào và tự cảm.
  • Giáo sư Hà Minh Đức “kể chuyện ngày xưa” ở tuổi 92
    Sáng mùng 4 Tết Bính Ngọ (2026), tôi đến thăm Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân Hà Minh Đức. Thầy tặng tôi một số cuốn sách do chính mình biên soạn, trong đó có tác phẩm “Kể chuyện ngày xưa”. Cuốn sách vừa xuất bản, dày chưa đến trăm trang, nội dung phong phú, hấp dẫn. Đây cũng là cuốn sách thứ 109 của Giáo sư Hà Minh Đức khi ông bước sang tuổi 92. Món quà đầu năm từ người thầy đáng kính khiến tôi xúc động, bởi đó là kết tinh của một đời lao động bền bỉ, say mê với văn chương và học thuật.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Văn học với sứ mệnh bồi đắp hệ giá trị văn hóa và con người Hà Nội
    Văn học không chỉ phản ánh hiện thực mà còn góp phần lưu giữ ký ức dân tộc, kiến tạo hệ giá trị văn hóa và bồi đắp nhân cách con người. Trong bối cảnh đất nước và Thủ đô Hà Nội bước vào giai đoạn phát triển mới, sứ mệnh ấy càng trở nên quan trọng, đòi hỏi văn học tiếp tục đồng hành cùng đời sống, phát huy sức mạnh mềm của văn hóa và góp phần xây dựng hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh trên nền tảng truyền thống và tinh thần sáng tạo.
  • Chương trình “Khúc quân hành” 2026: Hành trình một thập kỷ nghĩa tình tri ân
    Sáng 18/7, đoàn công tác Chương trình "Khúc quân hành” lần thứ X - năm 2026 do Tạp chí Người Hà Nội tổ chức nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026); hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày Toàn quốc kháng chiến (19/12/1946 - 19/12/2026) đã đến viếng, dâng hoa, dâng hương tri ân các anh hùng, liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ xã Đông Khê (Cao Bằng). Mở đầu chuỗi hoạt động, tại xã Đông Khê đoàn đã trao 150 suất quà tặng các thương binh, bệnh binh, gia đình chính sách.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Phía sau bước chân người lên đường
    Sinh trưởng ở xứ Đoài mây trắng, từng làm việc ở Sở Văn hóa - Thông tin Hà Tây, (nay là Hà Nội), Phan Quế - hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội đến với thơ từ buổi đầu sáng tác và ông cũng được bạn đọc biết đến khá sớm. Tuy nhiều năm qua Phan Quế dành thời gian và tâm sức nhiều cho tiểu thuyết, nhưng thơ đối với ông vẫn là nỗi niềm canh cánh trong lòng.
  • Học sinh Hà Nội mang về 7 tấm huy chương tại các kỳ thi Olympic quốc tế năm 2026
    Kỳ thi Olympic quốc tế năm 2026 đã ghi dấu ấn đậm nét của giáo dục Thủ đô khi các học sinh Hà Nội đóng góp tới 7 huy chương vào thành tích chung của các đội tuyển quốc gia. Với tổng cộng 4 Huy chương Vàng, 2 Huy chương Bạc và 1 Huy chương Đồng ở các bộ môn Toán học, Vật lí, Hóa học và Sinh học, kết quả này một lần nữa khẳng định vị thế dẫn đầu cùng chất lượng giáo dục mũi nhọn của Hà Nội.
  • Hà Nội quy định về dịch vụ chăm sóc người cao tuổi và khuyến khích sử dụng người lao động cao tuổi
    Nghị quyết đặc thù của Hà Nội theo Luật Thủ đô 2026 ưu đãi toàn diện cho các cơ sở chăm sóc người cao tuổi công lập và tư nhân về đất đai, nguồn vốn, đào tạo nhân lực và chuyển đổi số. Bên cạnh đó, các doanh nghiệp sử dụng lao động lớn tuổi được hỗ trợ mạnh mẽ về lãi suất, mặt bằng và chi phí bảo hiểm tai nạn. Người cao tuổi khởi nghiệp hoặc có chuyên môn cao cũng được tạo điều kiện tiếp cận các chương trình đổi mới sáng tạo và hạ tầng nghiên cứu để tiếp tục cống hiến...
Đừng bỏ lỡ
  • Khai mạc tuần phim kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ
    Tối 21/7, tại Trung tâm Chiếu phim Quốc gia (Hà Nội), Bộ VHTTDL tổ chức Lễ khai mạc Tuần phim Kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026). Tuần phim sẽ diễn ra từ ngày 21 – 28/7/2026 tại hơn 190 cụm rạp trên toàn quốc.
  • Đưa Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam trở thành biểu tượng hội tụ bản sắc văn hóa dân tộc
    Việc Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam được chuyển giao về thành phố Hà Nội quản lý không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới đối với thiết chế văn hóa đặc biệt này mà còn tạo thêm động lực để Thủ đô hiện thực hóa mục tiêu đưa văn hóa trở thành nguồn lực phát triển. Đó là định hướng được nhấn mạnh trong Thông báo số 573-TB/TU ngày 16/7/2026 của Văn phòng Thành ủy về kết luận của đồng chí Trần Đức Thắng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy tại buổi làm việc với Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam.
  • Khởi động Cuộc thi sáng tác Ca khúc và Logo về phường Mường Thanh năm 2026
    Ban tổ chức mong muốn thu hút, khuyến khích đội ngũ nhạc sĩ, họa sĩ chuyên nghiệp lẫn không chuyên trên toàn quốc đóng góp tài năng, trí tuệ. Từ đó, địa phương sẽ lựa chọn được một biểu trưng chính thức cùng những ca khúc tiêu biểu mang tính khái quát cao, phản ánh chân thực bản sắc độc đáo và dòng chảy phát triển của phường.
  • Bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa: Kinh nghiệm quốc tế và thực tiễn Việt Nam
    Các nhà khoa học, chuyên gia và nhà quản lý... trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm cùng các giải pháp bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa tại TP Huế.
  • Hà Nội hỗ trợ mức cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể
    Theo nghị quyết mới được thông qua, phạm vi và đối tượng áp dụng được điều chỉnh hướng tới các chủ thể di sản văn hóa phi vật thể trên địa bàn thành phố, bao gồm Nghệ nhân nhân dân, Nghệ nhân ưu tú, các câu lạc bộ, nhóm thực hành, nghệ nhân và người thực hành di sản. Đáng chú ý, Hà Nội quyết định giữ nguyên mức hỗ trợ rất cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể.
  • Phường Tây Hồ dâng hương tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Thành phố Hà Nội
    Sáng 21/7, đoàn đại biểu Đảng ủy - HĐND - UBND - Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Tây Hồ do đồng chí Nguyễn Đình Khuyến – Thành ủy viên, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐND phường làm trưởng đoàn đã đến đặt hoa, dâng hương tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Thành phố Hà Nội.
  • Cảnh báo mạo danh Trung tâm Phục vụ hành chính công Hà Nội lừa đảo người hưởng lương hưu
    Khi nghi ngờ có dấu hiệu giả mạo hoặc phát hiện hành vi lợi dụng danh nghĩa Trung tâm Phục vụ hành chính công thành phố Hà Nội để lừa đảo, người dân cần phản ánh ngay qua Tổng đài 024 1022 (nhánh phím 7) hoặc thông báo cho cơ quan Công an nơi gần nhất để được hướng dẫn, xử lý theo quy định của pháp luật...
  • Vì sao The IELTS Workshop được hàng ngàn học viên lựa chọn để chinh phục IELTS?
    The IELTS Workshop được hàng ngàn học viên lựa để chinh phục IELTS là bởi đội ngũ giảng viên sở hữu khả năng ngoại ngữ xuất sắc, kỹ năng sư phạm giỏi.
  • Bệnh viện Tim Hà Nội: Dâng hương tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên
    Hướng tới kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), mới đây, trong khuôn khổ chuyến công tác khám bệnh, tư vấn sức khỏe và trao quà cho các cựu chiến binh, người có công với cách mạng tại tỉnh Tuyên Quang, PGS.TS.BS Nguyễn Sinh Hiền - Giám đốc Bệnh viện Tim Hà Nội cùng đoàn công tác của Bệnh viện đã đến dâng hương, tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên (tỉnh Tuyên Quang).
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
Thơ về người lính: Khi quá khứ và hiện tại cùng soi bóng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO