Nơi đong đầy hạnh phúc

Thanh Ba| 05/08/2019 07:45

- Ngoại ơi, ly hôn nghĩa là gì vậy ngoại? - Ly hôn nghĩa là chấm dứt quan hệ vợ chồng, là hai vợ chồng không còn sống chung với nhau nữa.

- Mà sao con hỏi chuyện đó để làm gì?

          - Con… con nghe mẹ nói với cô Hà là mẹ muốn ly hôn với ba.

          - Con nói sao? Mẹ con… Nghe cháu ngoại nói, bà Thủy giật mình nhận ra điều không ổn trong cuộc sống gia đình của con gái.

          Thục lau khô hai hàng nước mắt, giọng buồn bã:

          - Mình chán cuộc sống thế này rồi. Ở nhà nội trợ. Hết lo con cái rồi giặt giũ, cơm nước. Đã thế, anh Đại nhà mình… chắc mình ly hôn thôi Hà à.

          - Thục! Cậu hãy suy nghĩ cho kĩ. Chuyện hôn nhân chứ đâu phải việc mua mớ rau, mớ cá ngoài chợ. Đây là chuyện hệ trọng liên quan đến cả đời người và quan trọng còn là tương lai của hai đứa nhỏ nữa. Sau phút im lặng lắng nghe, Hà lấy bình tĩnh để phân tích cho Thục hiểu.

          - Nhưng anh Đại… anh…

          - Anh Đại làm sao?

          - Hình như anh ấy có người phụ nữ khác. Anh ấy không còn yêu thương mình như trước nữa.

          - Sao cậu nói vậy. Lỡ nói oan cho anh Đại thì tội lắm. Anh ấy là người chồng mẫu mực, lý tưởng nhất mình từng thấy mà.

          - Phải… Hồi mới quen, mới yêu, mới lấy nhau thì thế… Còn giờ thì… Nước mắt Thục lại giàn dụa.

          Thục quen Đại khi cả hai học chung đại học. Hai người cưới nhau sau bốn năm quen trên giảng đường, cộng thêm ba năm thử thách vì khi ra trường mỗi người làm việc mỗi nơi. Đại là kĩ sư cầu đường thường xuyên theo công trình đi khắp tỉnh này tỉnh khác, thi thoảng mới có công trình gần nhà. Thục vốn là giáo viên dạy Văn. Sau khi tốt nghiệp ra trường, cô xin được dạy ở một trường phổ thông trong Nam. Rồi họ cưới nhau. Những ngày mang bầu cu Tính, một mình Thục vất vả vượt qua những trận ốm nghén, những mệt mỏi, cô đơn. Vì công việc nên có khi hai, ba tháng, Đại mới vào thăm Thục được một lần. Bản thân tủi thân đã đành, nhưng nghĩ sau này con ra đời thiếu tình cảm của ba chắc sẽ rất thiệt thòi, Thục bàn với Đại xin nghỉ dạy, quay về thành phố đoàn tụ với chồng. Hết cu Tính rồi con bé Linh ra đời. Hơn mười năm nay, Thục quen với cuộc sống âm thầm của người phụ nữ nội trợ, hi sinh vì chồng vì con.

          Hồi đi dạy, Thục còn được mặc những bộ áo dài hay những chiếc áo sơ mi, quần tây đủ kiểu dáng mình thích. Nhưng kể từ ngày ở nhà làm nội trợ, áo quần thì thùng thình, đầu tóc có khi cả ngày chả buồn chải lấy một lần, ngủ dậy là vấn hay cột lên cho gọn là được. Điều Thục quan tâm là làm thế nào để chồng con có những bữa cơm ngon ngọt, hai con ngoan ngoãn, chăm chỉ học hành, còn mình thì sao cũng được. Sau một ngày bận rộn, tối đến toàn thân Thục ê ẩm, chỉ cần đặt lưng xuống giường mươi mười lăm phút là chẳng còn biết gì. Sáng sớm hôm sau lại bắt đầu một ngày với những công việc lặp lại. Cuộc sống của Thục quẩn quanh như một vòng tròn khép kín. Đại thông cảm và rất thương vợ. Anh thường xuyên gọi điện về động viên vợ con mỗi khi đi làm công trình xa. Mỗi dịp về nhà lại mua quà này, món ăn khác để tặng vợ. Nhưng điều khiến Thục cảm thấy hụt hẫng, chênh vênh, mất niềm tin vào hạnh phúc gia đình chính là món quà trong túi áo của chồng trước ngày mùng 8 tháng 3 vừa rồi.

          Hôm ấy, Đại đi làm về, say khướt. Anh cởi chiếc áo khoác vắt lên ghế sô pha rồi nhào mình lên giường ngủ li bì. Thục thu dọn quần áo chuẩn bị giặt, tay Thục dừng lại khi sờ phải một chiếc hộp vuông trong túi áo khoác của chồng. Tò mò, Thục  mở ra xem. Một chiếc vòng tay xanh màu ngọc bích. Đây cũng chính là món quà mình hằng ao ước từ lâu. Chắc chồng mua để tặng mình? Thục nghĩ. Và Thục hình dung Đại sẽ đặt vào tay Thục món quà này kèm theo giọng nói ngọt ngào “Tặng em nhân ngày 8/3”. Lúc đó, Thục sẽ ôm chầm lấy Đại sung sướng không nói nên lời… Suốt đêm hôm ấy và cả ngày hôm sau, Thục cứ sống trong cảm giác hồi hộp, chờ đợi.

          Ngày 8/3 sắp sửa đi qua, Đại vẫn chưa về nhà sau khi thức dậy và đi làm từ sớm bửng. Chiều muộn, thằng Tính nghe đám bạn chơi ngoài hẻm lao xao chuyện tặng quà cho mẹ. Đứa mua hoa hồng, đứa giúp mẹ quét dọn sân nhà, đứa tự tay làm những món đồ,… Tính bần thần rồi lững thững đi về. Vừa đến sân, con bé Linh liền chạy ra thì thầm:

          - Anh hai! Anh hai! Anh em mình không có tiền mua quà tặng mẹ. Hay là mình ngắt búp hồng ở góc sân kia làm quà tặng mẹ được không?

          - Ừ nhỉ! Thế mà anh không nghĩ ra. Cả hai đứa trẻ nhìn nhau tủm tỉm cười ra đều bí mật.

          - Mẹ!... mẹ ơi!

          - Hai anh em đi rửa chân tay chuẩn bị dọn cơm ăn. Mẹ nấu xong rồi đây.

          - Mẹ… Con và em Linh… Chị Thục đang lúi húi vào bếp hoàn thành nốt món ăn, nghe con nói liền quay lại. Trước mắt chị là đôi mắt thơ ngây cùng nụ cười tươi như hoa của hai con kèm theo búp hồng đỏ thắm, chúm chím đưa về phía mình. Giọng chúng trong trẻo:

          - Anh em con tặng mẹ! Chị Thục sung sướng, mắt rơm rớm:

          - Ôi, hai con của mẹ. Mẹ cảm ơn các con! Rồi chị ôm chúng vào lòng, đặt lên trán mỗi đứa một nụ hôn yêu thương. Chị thấy lòng mình bỗng trở nên ấm áp.

          - Con thương mẹ lắm! Thằng Tính nói lời yêu thương với mẹ nó. Con bé Linh cũng muốn thể hiện tình cảm của mình. Nó mượn lời anh nó vừa nói, nhấn mạnh thêm:

          - Con thương mẹ, yêu mẹ lắm lắm! Tiếng chuông điện thoại reo, Thục nhấc máy lên nghe:

          - Hôm nay anh bận chút chuyện, sẽ không về ăn cơm với ba mẹ con được. Ở nhà, em và các con ăn cơm vui vẻ nhé!

          - Dạ… anh cứ lo công việc đi. Không sao đâu. Thục nhẹ nhàng đáp lại. Bề ngoài như không có gì nhưng thực lòng, trái tim Thục đang rất phiền muộn. Vì không muốn hai con nhìn thấy mình không vui nên trước mặt con, Thục luôn mỉm cười. Chắc đêm về, anh ấy sẽ dành cho mình sự bất ngờ. Thục nghĩ.

          Tối ấy, Đại về nhà và tặng Thục bó hoa hồng rất đẹp. Nụ cười Đại dành cho vợ vẫn ấm áp như ngày nào. Nhưng… còn chiếc vòng tay màu ngọc bích… Thục bất chợt nghĩ đến chiếc vòng đặt trong cái hộp vuông vắn nhỏ xinh. Thục gượng cười đón nhận bó hoa tươi từ chồng mà lòng hỗn độn bao cảm xúc hụt hẫng, ghen tỵ, nghi ngờ. Cảm giác hờn giận, trách móc, tủi thân lại òa về. Đêm đó, Thục không thể nào chợp mắt. Trong đầu cô chập chờn hình ảnh của một cô gái trẻ xinh đẹp nào đó, má phấn môi son, áo quần sexy, tay đeo chiếc vòng tay màu ngọc bích chồng Thục tặng. Hai người ngồi ở một quán cà phê lãng mạn nào đó vui vẻ chuyện trò. Họ trao cho nhau từng ánh mắt, nụ cười và cả cái nắm tay hay nụ hôn vụng trộm… Người thục cứ râm ran. Thục đau khổ. Và rồi cô tự nhủ mình sẽ ly hôn. Mình không thể chấp nhận một người chồng như thế, không muốn níu kéo thứ hạnh phúc không thuộc về mình, không muốn chịu đựng một cuộc hôn nhân bế tắc như thế này một chút nào nữa. Càng suy nghĩ, nước mắt Thục càng ướt đầm lưng gối.

          - Ly hôn không phải là giải pháp tốt đâu Thục.Ly hôn có thể giúp cậu giải thoát được mọi đau khổ, ức chế. Nhưng hãy nghĩ đến cu Tính và bé Linh. Nhìn chúng yêu thương ba mẹ và quấn quýt lấy nhau xem! Chúng không đáng bị đối xử hay phải nhận lấy thiệt thòi như vậy.

          - Nhưng mình không thể chịu được cảnh bị chồng phản bội. Hôn nhân nếu chỉ mình mình vun đắp giữ gìn thì sao có thể hạnh phúc dài lâu?

          - Đừng vội vàng nghĩ và quyết định như thế. Hãy tìm hiểu kĩ và cho anh Đại cơ hội giải thích. Hãy nghĩ đến tương lai của hai đứa nhỏ nữa… Những lời nói của Hà không khiến Thục từ bỏ ý định đã nói nhưng dù sao, nó cũng khiến Thục phải dừng lại, im lặng và suy nghĩ.

          Hôm nay là sinh nhật Thục. Thục chở hai con về nhà ngoại chơi. Thằng cu Tính và con bé Linh thích được về nhà ngoại lắm. Chúng được thoải mái vui chơi, được ngoại dẫn ra ngắm cánh đồng lúa chín vàng, được ngoại chặt mía trong vườn, róc cho chúng ăn, được chăm cây, tưới rau với ngoại chứ không phải cắm cúi hay chạy sô học thêm suốt ngày như ở trên phố.

Bà Thủy năm nay đã ngoài 70 tuổi. Chồng mất sớm, một mình bà sống trong ngôi nhà mái ngói đã cũ nuôi Thục ăn học đến khi trưởng thành. Từ ngày Thục lấy chồng, bà sống với số tiên lương hưu nghề giáo và dăm luống rau sạch sáng sáng ra chợ đổi lấy niềm vui sống. Hôm nay là ngày đặc biệt của con gái, nhận ra nét phiền muộn ẩn chứa trên khuôn mặt không vui của con, bà Thủy quyết định vào bếp nấu một bữa cơm thật ngon đãi con cháu.

           Đang sắp xếp quần áo, Thục ngạc nhiên nhìn thấy chiếc hộp vuông, nhỏ xinh trông giống y chang như chiếc hộp đựng chiếc vòng tay xanh ngọc chồng đã mua trước ngày mùng 8 tháng 3. Tò mò, Thục mở nó ra xem. Đúng là chiếc vòng ấy. Nhưng…

          - Đó là chiếc vòng chồng con tặng mẹ hôm mùng 8 tháng 3 đấy. Mẹ thật có phước khi có một người con rể như thằng Đại. Thục đang miên man thì bà Thủy đã bước lại gần đứng ở phía sau từ lúc nào.

          - Mẹ… chiếc vòng này... anh Đại… anh ấy mua tặng mẹ sao?

          - Ừ. Chính hôm mùng 8 tháng 3, nó đi làm công trình gần đây đã ghé vào nhà tặng mẹ. Thế nó không nói với con sao?

          - Dạ… không… Anh không nói gì cả mẹ ạ.

          - Nó bảo có lần nghe con kể mẹ thích chiếc vòng màu xanh ngọc ấy đã từ lâu, nay sẵn dịp mới có điều kiện mua tặng mẹ. Nó còn cảm ơn mẹ đã sinh ra con, đã cho nó một người vợ hiền, đảm đang nữa đấy. Thật hiếm có đứa con rể nào tử tế như ba của thằng Tính, cái Linh!

          - Thế mà… con lại nghi ngờ anh Đại. Thục kể lại câu chuyện cho mẹ nghe. Cô nhận mình là người nông nổi. Xuýt chút nữa thì...

- Thôi ra ăn cơm rồi còn về. Bà Thủy cười nhìn con gái. Sau bữa cơm chiều sớm nhà mẹ, Thục cùng hai con về phố. Cánh cửa nhà đã mở. Tiếng nhạc mừng sinh nhật du dương vọng ra từ phòng khách. Tính và Linh chạy một mạch vào nhà, miệng gọi ba ríu rít. Thục đứng sững giữa sân, chân muốn chạy thật nhanh vào nhà ôm chồng nhưng lòng lại chùng chình. Trống ngực Thục đập ngày càng mạnh. Cô bước từng bước rất nhẹ như có thể nghe được hơi thở rất khẽ của mình. Mắt cô không khỏi ngạc nhiên. Một bó hoa hồng đỏ thắm. Chiếc bánh sinh nhật đề dòng chữ “Mừng sinh nhật vợ yêu” đã cắm sẵn những cây nến nhỏ xinh. Đại và hai con cùng nhau hát lên bài hát mừng sinh nhật quen thuộc cùng nhịp vỗ tay và ánh mắt, điệu cười ngập tràn yêu thương hướng về phía Thục.

- Mẹ ước đi, ước đi mẹ! Hai đứa nhỏ giục mẹ nó rối rít. Thục rạng rỡ cười rồi từ từ khẽ khép đôi mi để ước. Đại bước lại gần vợ, lấy chiếc hộp từ trong túi áo, mở ra. Chiếc vòng tay màu ngọc bích được Đại nhẹ nhàng đeo vào tay cho vợ. Bó hoa cũng được thằng cu Tính và con bé Linh giơ lên trao tận tay cho mẹ. Tựa vào vai chồng, cùng ngắm hai con thơ vui cười, bỗng nhiên Thục đã bật khóc vì hạnh phúc.

(0) Bình luận
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Phía sau bước chân người lên đường
    Sinh trưởng ở xứ Đoài mây trắng, từng làm việc ở Sở Văn hóa - Thông tin Hà Tây, (nay là Hà Nội), Phan Quế - hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội đến với thơ từ buổi đầu sáng tác và ông cũng được bạn đọc biết đến khá sớm. Tuy nhiều năm qua Phan Quế dành thời gian và tâm sức nhiều cho tiểu thuyết, nhưng thơ đối với ông vẫn là nỗi niềm canh cánh trong lòng.
  • [Podcast] Tản văn: Nơi gió được sinh ra
    Gió không về với nhân gian mà dạo chơi nữa. Trưa, nắng gắt gao nở một nụ cười bí hiểm. Yên gió, hàng cây đứng lặng ngả bóng vào nhau. Lá rơm rớm giọt sầu gục xuống. Phố thấp thoáng những bóng người chạy trốn, bịt kín khuôn mặt. Từng luồng bụi vẫn bay lơ lửng trên không trung, biến hình mờ ảo bám vào nóc nhà, khe cửa, vấn vít hàng quán, vỉa hè, lối người qua lại. Tôi chạy vội về với cánh đồng trong cơn mơ, gió yên lặng ngả xuống vai mình.
  • Nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà: “Kỷ nguyên số mở ra nhiều cơ hội cho hoạt hình Việt Nam”
    Mùa phim hè 2026 chứng kiến sự áp đảo của các bộ phim hoạt hình ngoại tại phòng vé Việt Nam, trong khi hoạt hình Việt tạm thời vắng bóng sau những tín hiệu khởi sắc của năm 2025. Phải chăng đây là một bước chững lại đáng lo ngại hay chỉ là khoảng lặng cần thiết để chuẩn bị cho một giai đoạn phát triển mới? Phóng viên Tạp chí Người Hà Nội đã có cuộc trao đổi với nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà - Trường Phòng Kịch bản, Hãng phim hoạt hình Việt Nam về thực trạng, cơ hội cũng như nhưng triển vọng của hoạt hình Việt Nam trong kỷ nguyên số.
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oanh không?”.
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội hỗ trợ mức cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể
    Theo nghị quyết mới được thông qua, phạm vi và đối tượng áp dụng được điều chỉnh hướng tới các chủ thể di sản văn hóa phi vật thể trên địa bàn thành phố, bao gồm Nghệ nhân nhân dân, Nghệ nhân ưu tú, các câu lạc bộ, nhóm thực hành, nghệ nhân và người thực hành di sản. Đáng chú ý, Hà Nội quyết định giữ nguyên mức hỗ trợ rất cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể.
  • Đánh thức bảo tàng bằng ứng dụng nghệ thuật liên ngành
    Hệ thống bảo tàng đang đứng trước những yêu cầu thay đổi theo hướng đa dạng, linh hoạt và hấp dẫn hơn trong cách tổ chức trưng bày nhằm thu hút du khách. Theo đó, bên cạnh các tư liệu, hiện vật, sự kết hợp giữa công nghệ, nghệ thuật sắp đặt và các yếu tố liên ngành đóng vai trò quan trọng, mang đến cho khách tham quan một hành trình thấu hiểu quá khứ theo nhiều cách khác nhau.
  • Kiêng kỵ thần linh ở thôn Lặt, xã Ba Vì
    Vào thế kỷ XVI, vùng đất dưới chân núi Tản, ven sông Đà còn hoang vu. Một số người Mường Bi, Mường Thàng từ Thanh Hóa tìm đến nơi đây sinh cơ lập nghiệp. Cụ Nguyễn Trung Hành là người đầu tiên đến khai phá vùng đất mới. Ban đầu, người dân chặt tre nứa trong rừng, rồi chẻ lạt và chở bằng thuyền đi bán khắp nơi.
  • Xây dựng Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam thành tổ hợp du lịch đẳng cấp quốc tế
    Sau khi chính thức được chuyển giao về UBND thành phố Hà Nội quản lý vào tháng 6/2026, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt lớn. Từ một điểm đến phụ thuộc vào ngân sách, nơi đây được định hướng trở thành tổ hợp văn hóa, du lịch và giải trí mang tầm vóc quốc tế, đóng vai trò hạt nhân trong cực tăng trưởng phía Tây của Thủ đô. Chiều ngày 10/7, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng đã chủ trì buổi làm việc để định hình dòng chảy phát triển mới cho quần thể di sản này.
  • Ra mắt không gian nghệ thuật quy tụ 3 loại hình di sản xẩm, ca trù và múa rối nước
    Không gian văn hóa CADAO Collective chính thức ra mắt tại số 66 Tô Ngọc Vân (phường Tây Hồ, Hà Nội) với chương trình nghệ thuật đặc biệt quy tụ 3 loại hình di sản tiêu biểu của Thăng Long - Hà Nội gồm xẩm, ca trù và múa rối nước.
  • Triển lãm “Di sản vàng son - Tinh hoa hội tụ”
    Hơn 100 hiện vật/bộ hiện vật độc đáo được chế tác dưới thời Nguyễn được đưa ra triển lãm, giới thiệu đến công chúng từ ngày 10/7 - 9/10 tại điện Long An (03 Lê Trực, phường Phú Xuân, TP Huế).
  • CleanHanoi - Dịch vụ vệ sinh công nghiệp
    CleanHanoi triển khai vệ sinh cho căn hộ, biệt thự, văn phòng, cửa hàng, công trình sau xây dựng và nhiều loại hình không gian tại Hà Nội.
  • [Infographic] 12 nhiệm vụ trọng tâm tháo gỡ điểm nghẽn về chuyển đổi số
    Thành phố Hà Nội triển khai chiến dịch 100 ngày nhằm tập trung tháo gỡ các điểm nghẽn lớn trong chuyển đổi số. Trọng tâm là hình thành hệ thống cơ sở dữ liệu dùng chung, bảo đảm "đúng, đủ, sạch, sống", chia sẻ và tái sử dụng.
  • Hà Nội hỗ trợ tiền ăn bán trú tiểu học với hai mức 40.000 đồng và 28.000 đồng
    Bước vào năm học 2026 - 2027, thành phố Hà Nội áp dụng cơ chế hỗ trợ chi phí ăn bán trú cho học sinh tiểu học với hai hạn mức cụ thể tùy thuộc vào đối tượng thụ hưởng. Nhóm học sinh được ưu tiên theo quy định sẽ nhận mức hỗ trợ trọn gói là 40.000 đồng mỗi ngày, trong khi các em học sinh còn lại được ngân sách đồng hành san sẻ với mức 28.000 đồng mỗi ngày.
  • Phường Tùng Thiện lan tỏa đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, “đền ơn đáp nghĩa”
    Hướng tới kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), Đảng bộ, chính quyền phường Tùng Thiện (TP Hà Nội) tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa, thiết thực nhằm tri ân người có công, thân nhân người có công với cách mạng… Qua đó lan tỏa đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, đền ơn đáp nghĩa tốt đẹp của dân tộc Việt Nam nói chung và người Hà Nội thanh lịch, văn minh nói riêng.
Nơi đong đầy hạnh phúc
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO