Nhan sắc dân gian

Phan Cung Việt | 21/03/2012 11:06

(NHN) Có những cô gái nhan sắc như tia chớp trong đêm, tửa một quầng ánh sáng kử³ lạ, rất khó phán đoán và  nhận xét của mỗi người cũng rất khác nhau.

Cái phòng thực nghiệm phẫu thuật cổ điển và  chẳng phải đử cao gì, nó có tầm quan trọng như là  lườ¡i dao mổ đầu tiên của ngà nh Y để cứu vớt con người nà y, nghe đâu từ xưa toà n đà n ông, lại là  đà n ông "giọng nặng" quê ở xứ Nghệ và  khu Năm. Chị Hạnh là  cô gái áo trắng đầu tiên vử đây từ hồi 18 tuổi.

Kể thêm còn có mấy người nữ như chị Mầu, cô Tấm... nhưng là m Y công, và  cũng thoảng qua đây như một ngọn gió. Аáng nói sau chị Hạnh là  đến Thị, vợ anh giáo Văn. Аó là  hai thế hệ "nà ng tiên áo trắng" đức hạnh. Nổi trội không phải là  nhan sắc thậm chí không rõ là  nữ giới nữa, mà  là  cái đức tính cần cù chuẩn mực trong mọi việc. Năm trước chị Hạnh đến tuổi hưu thì chỉ còn trơ lại vợ anh giáo Văn là  nữ, như là  độc đinh truyửn kiếp. Một lần Thị xởi lởi: "Tìm thấy rồi. Аược lắm. Cũng tuổi Mão! Аến khi cao hứng Thị còn nói, rất cởi mở và  sâu lắng:

- Nếu 24 tuổi em sinh con đầu lòng như mẹ sinh em, thì con em đúng với tuổi nó. Anh giáo Văn chỉ gật đầu và  cười, chẳng hiểu ra là m sao cả.

Sau đó cô gái quê lụa Hà  Tây đến chà o các giáo sư bác sử¹ để bộ môn "xem mặt". Anh giáo Văn thì được chà o sau, ở trên nhà . Chưa có nhận xét gì, cảm tưởng ban đầu của mọi người là : "Аược lắm!" như cách mấy cụ nhắm rượu. Cô gái tên Lâm xuất hiện, như một ngọn gió nam từ vùng quê lụa, từ Chùa Hương, thổi tới cái phòng phẫu thuật thâm u nà y. Thoảng lên quanh các bà n mổ mùi hương rừng, hương chùa trong cái mầu lụa mịn mà ng. Như thế cũng đủ gợi một chút nhan sắc thiếu nữ rồi.

Có vẻ gì như chiếc thoi lụa ở dáng, có sắc như giải lụa và ng và  hương, vậy là  tạm được. Anh bác sĩ ngà nh Y lớn tuổi quê Nghệ thì nói: "Có nét lạ, nhưng không đẹp". Anh bác sĩ Đà  Nẵng thì nói ngược lại: "Không đẹp, chỉ có nét lạ". Anh bác sĩ trẻ người đồng hương Hà  Tây thì chỉ cười tủm, mắt chớp beng beng và  liếm môi. Anh giáo Văn chỉ cười khan. Rõ là  nhan sắc nhân gian, ngay từ đầu đã đủ giọng nói. Аến khi phu nhân anh giáo tức là  Thị lên tiếng, thì anh giáo biết là  không nên cười nữa. Thị nói nhử, như tỉ tê tình ái: "Аược cả thanh cả sắc". Lâu sau lại nói: "Lại chịu khó. Nết cũng được!".

Anh giáo Văn không cười, đưa mắt trầm ngâm nhìn những chùm đèn Pơ lát treo lơ lử­ng trong phòng mổ. Аó là  những đèn mổ loại mới, vuông, sắc cạnh có ánh sáng mạnh. Аúng là  cô bé Lâm và  nhan sắc của cô như ánh đèn sáng mạnh ấy dọi và o đây. Аó là  những chiếc đèn cao áp ngoà i đường phố, trên các sân vận động, quảng trường, thu nhử lại.

Cô gái vử đây, cái ánh sáng từ cô dọi cả và o các khoang phòng mổ, như đánh thức giấc ngủ trăm năm. Từng viên gạch mòn nhẵn máu và  lông chó, từng cụm rong rêu ở bể nước, cả đà n chuột hoang nhiửu năm tuổi, cả những chú cá bống và ng ai thả từ lâu và o bể nước to trong phòng mổ. . . cũng như bị tia đèn cao áp dọi và o.

Những chùm sáng nó hắt xuống đã lạ, mà  những tia khúc xạ trên tường, trên trần nhà  còn lạ lùng hơn. Những loại đèn khác không sánh được. Nó như xới tung như đánh thức, như lật ngược mọi thứ. Аến ngọn gió lạnh quanh năm thổi lên từ dòng nước buồn thiu cũng khác, như được ủ nóng lên. Nóng lên thì tiếng hú tiếng gà o cũng khác. Cái phòng mổ lưu cữu nà y không còn vẻ hoang vắng xưa nữa, chị Hạnh không phải sợ ma sợ bóng đè như thời thiếu nữ nữa. Nhan sắc thiếu nữ đã đến. Nó đến thì khí dương tìm đến, ma quỉ phải biết đường mà  lui đi. Chị Hạnh thấm thía nhất điửu đó. Tiếc là  đến tuổi hưu rồi, không được là m cùng cháu Lâm nữa.

Bé Lâm thì vẫn lẳng lặng là m hết mọi việc như cô Tấm thời hiện đại như cô dâu thảo hiửn mới vử nhà  chồng. Lứa chị Hạnh và  vợ anh giáo Văn xưa, cái khoản cần mẫn chỉn chu thì không ai bằng. Nhưng cái ánh sáng tửa ra thì có phần hạn chế, chỉ như ngọn đèn mổ nhiửu năm tuổi già  nua, thậm chí có lúc như đèn dầu quạnh hiu.

Cô Lâm là  ánh sáng loại đèn mổ mới, hiện đại, như những chùm đèn Pơ lát kia. Tia sáng rõ, mạnh. Tia phản quang mạnh và  ma quái. Rõ là  "mô đen" mới. Cô Lâm là m chuyên môn giửi, đi xe máy cũng giửi. Lại còn biết vi tính, biết tiếng Anh, văn nghệ, thể  thao. Gia đình đâu mạn Hà  Đông đi và o, qua là ng Vác là m lồng chim, cứ đi phía chùa Hương, đến là ng Ước Lễ nổi tiếng giò chả là  tới.

Bố mẹ từng đi bộ đội, suốt thời trẻ có mặt ở Trường Sơn, bà  nội 90 tuổi mắt vẫn sáng, hà ng ngà y vẫn khâu nón. Cô bé học được tính tình bà  nội, chịu khó mọi việc. Sau kíp mổ súc vật để sinh viên thực tập đã vất vả lắm, cô còn ở lại là m lông chó để kiếm thêm chút tiửn. Ở nhà  tập thể tự cô dòng dây điện, bơm nước. Nghe đâu hồi ở nhà  Lâm còn đi mua đá, rồi vử đục đẽo là m mộ chí với cha, đi bán nón cùng mẹ. Ai bảo gì, khen điửu gì, Lâm chỉ nói: "Cháu cám ơn". Аiửu gì cần nói thêm thì lại nói: "Cháu nghĩ rằng..." Mái tóc buông xuống như đuôi con chim én chim sẻ khi chực bay lên. Аôi mắt mở to ngỡ ngà ng và  ngay thẳng.

 Đúng như anh giáo Văn dự đoán, cái nhan sắc thiếu nữ như ánh đèn cao áp ma quái vừa chiếu dọi vừa phân hóa. Trước là  đà n bà , rồi sau lan ra tất cả. Trước bé Lâm, đà n bà  ở đây bắt đầu phân hóa ra hai loại. Một số cô, bà  ưng ý thì nhắm nhe: "Nó có ai chưa cô?". Một số thì bắt đầu dèm pha: "Nó thế nà o ấy nhỉ. Аôi lúc như hử ấy"... Bác đại tá Xiửm một đời thiếu thốn tình cảm và  vất vả, là  chồng của cô Thiửm cũng là m ở đây bảo: "Thằng bé bên Công ty Hanen lấy được con bé thì tốt đấy. Nó không đẹp nhưng có nét lạ, lại khôn ngoan nữa".

Minh họa của Ly Huệ

Trong cái khu phòng mổ lưu cữu nà y thì cái ánh đèn Pơ lát ma quái chiếu gắt hơn. Аà n ông già  trẻ cứ dáo dác như chuột ấy, trổ tà i chăm lo và  tôn vinh người đẹp. Chị Hạnh vử hưu rồi, chỉ vợ anh giáo trụ lại. Thấy cảnh khác lạ do cái nhan sắc đời mới là m bùng ra, có lúc Thị gà o lên: "Các bác, các anh còn phải để cho cháu nó lấy chồng chứ!". Аến như thằng đà n ông văn chương dặt dẹo như anh giáo, có lúc giữa bữa ăn Thị cũng nói, chẳng hiểu là  đùa hay thật: "Lạ nhỉ, cánh đà n ông. Аến một người như anh mà  cũng bị mê hoặc vì nó". Anh giáo Văn chỉ biết vừa cười vừa mếu.

Аến một hôm bé Lâm nói hồn nhiên:

- Mai là  hội là ng Giò chả Ước Lễ quê cháu. To lắm, vui lắm. Chú và o cháu chơi đi!

Lúc nà y anh giáo Văn mới trổ máu văn nhân. Văn nhân vốn ưa những chuyện ấy. Nói nhan sắc, tình dục, tiửn tà i, chức tước, là  oan cho gã, cho giới gã. Аúng rồi, và o thăm quê cháu Lâm, thăm bà  và  bố mẹ cháu.

Chuyến đi hội chắc là  thú vị lắm. Giò chả và  nhan sắc? Giáo Văn muốn đi tìm cái điửu mà  ít ai ngử tới. Sau hai chặng xe, cái là ng đẹp Ước Lễ hiện ra. Nhà  nà o cũng có mâm giò chả cúng tổ tiên, mời khách. Ngà y hội, khắp các tỉnh thà nh cả nước đửu có mặt. Ngôi nhà  bố mẹ Lâm thanh bạch, có người bà  90 tuổi ngồi khâu nón suốt ngà y. Anh giáo Văn mắt sáng lên, như tìm thấy cái điửu sâu thẳm của nhan sắc mà  anh đang đi tìm. Văn chương là  vậy, ất ơ, vô vọng nhưng say đắm.

Người bà  quê lụa 90 tuổi nhưng mắt còn sáng, tay còn cầm kim khâu. Nét đẹp trăm năm tuổi dồn tụ lại. Bà  ngừng tay khâu, ngẩng lên xa xôi, vừa cười móm mém vừa kể với anh giáo Văn:

Thuở bé tôi yếu ớt, bố mẹ cho ra là m con nuôi ngoà i Hà  Đông. Chỉ được nết chịu khó, tay chân chẳng là m nên việc gì. Nhưng người ta thương, nuôi cho đến tuổi thiếu nữ. Biết phận mửng, sức yếu tôi xin ra ở cho một ông bà  Tây ở khu Bách Thảo, Hà  Nội. à”ng bà  Tây tốt lắm, thương người lắm, có 2 cô con gái, thêm tôi nữa là  ba. Аến khi ông bà  Tây vử nước, tôi bơ vơ, chỉ có ít đức hạnh nhan sắc mong manh. Chốn kinh kử³ đô hội, tôi đi khắp. Suốt đời chỉ nhớ thương những người tốt đã cưu mang mình. Thương nhớ đến mức trời cứ bắt sống mãi, không nhắm được mắt ấy...

...Cái ánh sáng ngọn đèn mổ Pửlát ấy đánh động đến cả gia đình lớn của anh giáo Văn. Аại gia đình anh giáo cũng thâm u lưu cữu như cái phòng mổ kia. Vợ anh giáo thì như đã kể, anh giáo thì như đã kể. Bà  chị gái của anh giáo có lẽ đang dị ứng nặng với dâu rể và  các cô gái thời nay thế nà o mà  sau lần gặp sơ giao là  phản  ứng ngay, như một nử­a đà n bà  ở khu phòng mổ: "Con bé thế nà o ấy nhỉ. Cứ như hử ấy". Lời lẽ y chang, ai cũng bảo là  người ta mách nhau độc một câu như ma nói ấy.

Chỉ riêng bố anh giáo, tức cụ giáo Cố, cũng cỡ tuổi 90, đối với cô cháu gái Lâm thì khác. Bé Lâm đến với cụ giáo Cố, như là  hạnh phúc trần gian ít ửi cuối cùng đến với Cụ. Nói hình ảnh thì như ngọn gió nam buổi sáng bay qua ô cử­a đến bên Cụ, như vuông lụa Cụ được cầm thuở thanh niên, như một là n điệu dân ca vừa xưa vừa nay mà  cụ ưa nghe nơi cái đà i nhử xíu...

Sau mỗi bận cháu Lâm đến thăm gương mặt xúc cảm đến lạnh lẽo khác thường, mắt trân trân nhìn lên đỉnh mà n, như nhìn và o thời gian sâu thẳm... Anh giáo Văn lại chỉ cười. Cười thẳng và o cái nhan sắc thế gian. Cho đến một lần cụ giáo Cố mắt vẫn nhìn trân trân và o đỉnh mà n như thế, lịm đi rất lâu, rồi cả hai bà n tay bất chợt đưa lên ôm lấy chửm đầu, thì anh giáo hiểu và  tin rằng chuyện nà y chỉ mình anh giáo hiểu. Ngà y anh giáo còn bé tẹo duy nhất một lần cụ giáo Cố kể chuyện đời:

- Một hôm bà  nội đi dệt vử khuya, kéo cha và o góc nhà , dúi cho nắm cơm nguội, rồi gạt nước mắt và  nói một điửu hệ trọng lắm. Con ham học, giử chỉ còn cách đi theo chú Аiện. Mai chú Аiện đưa các em ra tận Hà  Đông học hà nh, con đi theo chú được không? Tối ấy cha lên, chú Аiện nhà  nho nghèo nổi tiếng khắp vùng đang nử­a say, nử­a tỉnh. Chú bảo vử bảo mẹ gọt trọc đầu rồi đến gặp chú. Cha là m như vậy, dù chưa hiểu gì. Аến nơi chú Аiện bảo nhắm mắt lại, rồi chú cầm hòn gạch đánh choang một cái lên đỉnh đầu cháu, rồi bảo mở mắt ra. Cha muốn ngất đi, nhưng không khóc. à”ng "Аiện điên" bảo: "Аời là  vậy. Аược, cho theo chú !". Những ngà y phiêu dạt ở xứ lụa Hà  Đông xa xôi từ đó. 

Hà ng ngà y, cha giúp hai em con chú việc nhà  để các em ôn bà i thi và o một trường danh tiếng ở chốn kinh kử³. Cha cũng được đi học. Các thầy cô giáo Tây thấy người đẹp, có chí, nết na thì thương lắm, coi như con đẻ. Hà ng ngà y cha còn có việc gánh hà ng ra chợ Hà  Đông cho Thanh là  con gái của chú bán hà ng. Hà ng lụa, hà ng vải, hà ng xén. Ở chợ có những cô bé cùng tuổi thương cha lắm. Thiếu nữ Hà  Đông cảm thương chà ng trai xứ Nghệ trọ trẹ nhưng sáng dạ. Một lần vui chuyện thế nà o mà  vử chậm, o Thanh đang nấu canh, bực quá, tay cầm cái muôi lớn gõ mạnh lên đầu cha. Máu ra tung tóe. Cha ngất đi. Chỉ lần ấy cha ngất đi. Аến nỗi hai con chú thương quá, kêu lên: "Chị Thanh giết chết anh Cung rồi. Trời đất ơi".

Tiếng gọi trời đất ơi váng động đến tất cả, váng động đến những là ng dệt, đến tâm hồn những thiếu nữ Hà  Đông thuở ấy trinh trắng và  già u thương cảm như những vuông lụa kia. Chỉ một lần ấy, chắc chà ng trai bị trừng phạt cũng chỉ vì sự rung cảm đầu tiên vử nhan sắc. Аiửu gì đã xảy ra nơi đó, và  sau đó, có trời mà  biết được. Cả điửu gì có thể nhân duyên trùng hợp, giữa người nà y và  người kia. Và  vì sao cụ giáo Cố lại thương cảm, quí trọng cô cháu gái Lâm đến như vậy.

Chuyện nhan sắc và  cảm thương giữa nhân gian có trời mà  biết được. Anh giáo Văn dặt dẹo thế nà o lại trở chứng là m Thơ. Anh lượm trang giấy dùng cho việc phẫu thuật, ghi vội bà i thơ có tựa đử là  Nhan sắc. Bà i thơ sắc cạnh ra phết:

Anh sống bằng tâm hồn và  nhan sắc của em

Аến lúc chết, anh giả em nhan sắc

Rồi anh sẽ vừa đi vừa khóc

Hửi cõi đời nhan sắc của em đâu?

(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Dấu son trang sử hào hùng giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước
    Trong hai năm 1970 – 1971, những thắng lợi của chiến tranh cách mạng ba nước Đông Dương gồm Việt Nam – Lào – Campuchia đã tạo thuận lợi cho cuộc kháng chiến chống đế quốc, cứu nước của Nhân dân ta đi đến ngày toàn thắng: miền Nam được giải phóng, non sông nối liền một dải.
  • Hà Nội đẹp dịu dàng mùa hoa giáng hương
    Khi những chùm hoa bằng lăng tím bắt đầu nhuộm sắc phố phường, khi nắng đầu hạ trở nên vàng hơn và ve khe khẽ gọi mùa, Hà Nội lại bước vào thời khắc chuyển mình quen thuộc. Giữa bản giao hưởng của muôn loài hoa báo hiệu mùa hè tới, giáng hương nở rộ mang theo hương thơm dịu dàng, khiến người đi đường không khỏi vấn vương.
  • Nghề nặn tò he làng Xuân La qua trang viết của nhà giáo Cao Xuân Quế
    Sau nhiều năm ấp ủ, nghiên cứu và tìm tòi, nhà giáo Cao Xuân Quế (hội viên Hội Văn nghệ dân gian Hà Nội) đã cho ra mắt cuốn sách “Độc đáo nghề nặn tò he làng Xuân La” (NXB Lao động, 2026). Với dung lượng 152 trang, cuốn sách phác họa tương đối đầy đủ diện mạo nghề nặn tò he của làng Xuân La, từ nguồn gốc hình thành, quá trình phát triển, qua đó góp phần lưu giữ những giá trị đặc sắc của một nghề truyền thống trên mảnh đất Kinh kỳ.
  • TP Huế: Phát triển kinh tế đêm gắn với văn hóa, nghệ thuật và ẩm thực cung đình
    TP Huế định hướng phát triển kinh tế đêm gắn với các hoạt động văn hóa, nghệ thuật, ẩm thực, hàng lưu niệm, chú trọng phát huy giá trị ẩm thực cung đình, văn hóa áo dài và các sản phẩm đặc trưng.
  • Ninh Bình khai mạc mùa du lịch biển năm 2026
    Vừa qua, tại Khu du lịch biển Thịnh Long, xã Hải Thịnh, tỉnh Ninh Bình tổ chức chương trình khai mạc mùa du lịch biển năm 2026, với chủ đề “Ninh Bình-Từ non thiêng đến biển rộng”.
Đừng bỏ lỡ
  • Đưa tri thức, công nghệ và văn hóa thành “hạt nhân” bứt phá của Thủ đô Hà Nội
    Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính trị về xây dựng và phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, mang tính bước ngoặt về triết lý phát triển Thủ đô Hà Nội trong thế kỷ XXI. Đứng trước thời điểm của lịch sử và thách thức thời đại, Nghị quyết số 02 đã đặt ra một chiến lược bước ngoặt thiết lập một mô hình tăng trưởng hoàn toàn mới.
  • Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ 2 với chủ đề “Dòng chảy di sản - Heritage flow”
    Chủ tịch UBND Thành phố Vũ Đại Thắng vừa ký ban hành Kế hoạch số 173/KH-UBND ngày 28/4/2026 về tổ chức “Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II, năm 2026”. Festival nhằm bảo tồn, phát huy và lan tỏa các giá trị văn hóa đặc sắc của Thăng Long - Hà Nội và văn hóa Việt Nam, đồng thời góp phần thực hiện các Nghị quyết quan trọng của Bộ Chính trị về xây dựng và phát triển Thủ đô.
  • Triển lãm “Giai điệu Thống nhất” và “Việt Nam quê hương tôi”: Bồi đắp, lan tỏa Hà Nội - Thành phố Sáng tạo
    Chiều 29/4, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội phối hợp với Câu lạc bộ Họa sĩ màu nước Hà Nội (HWA), Ban vận động mỹ thuật và ngoại giao văn hóa tổ chức triển lãm mỹ thuật “Giai điệu Thống nhất” và “Việt Nam quê hương tôi” tại tầng 1 - tòa nhà 47 Hàng Dầu ( Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội).
  • Trưng bày sách, báo với chủ đề: “Việt Nam – Vang mãi những chiến công”
    Chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2026) và 72 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ (7/5/1954-7/5/2026), Trung tâm Văn hóa và Thư viện Hà Nội giới thiệu không gian trưng bày sách, báo với chủ đề: “Việt Nam – Vang mãi những chiến công”.
  • Lên chuyến tàu đoàn viên mừng 51 năm ngày thống nhất đất nước
    Khác với những chuyến tàu thông thường, xuất phát từ ga Hà Nội, chuyến tàu đoàn viên diễn ra từ 27/4 tới hết 3/5, đưa người dân và du khách trở về với những dấu mốc thiêng liêng của toàn thể dân tộc giữa lòng Thủ đô.
  • Lan tỏa niềm tự hào, kết nối giá trị văn hóa và khát vọng Việt Nam
    Tối 28/4, tại Sân vận động quốc gia Mỹ Đình, chương trình nghệ thuật đặc biệt “Âm vang Tổ quốc” đã diễn ra quy mô lớn, thu hút khoảng 40.000 khán giả trực tiếp cùng hàng triệu người theo dõi qua truyền hình và các nền tảng số.
  • Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa kỷ niệm 80 năm Ngày Toàn quốc kháng chiến
    Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Chỉ thị số 12-CT/TU ngày 24/4/2026 về tổ chức các hoạt động kỷ niệm 80 năm Ngày Toàn quốc kháng chiến (19/12/1946 - 19/12/2026). Chỉ thị nhấn mạnh yêu cầu tuyên truyền sâu rộng ý nghĩa lịch sử trọng đại của sự kiện, giáo dục truyền thống yêu nước, phát huy tinh thần đại đoàn kết toàn dân tộc, tạo động lực xây dựng và phát triển Thủ đô trong giai đoạn mới.
  • Hà Nội rực rỡ cờ hoa vào những ngày tháng Tư lịch sử
    Những ngày cuối tháng 4, Hà Nội khoác lên mình diện mạo mới với cờ hoa, pano, áp phích khổ lớn, chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2026). Các tuyến phố trung tâm như Tràng Tiền, Lê Duẩn, Hai Bà Trưng, đặc biệt khu vực xung quanh hồ Hoàn Kiếm, đã được trang trí nổi bật với các biểu tượng lịch sử, khẩu hiệu lớn, mang thông điệp về một mốc son quan trọng trong lịch sử dân tộc.
  • Hà Nội phê duyệt Phương án Tái cấu trúc thủ tục hành chính lĩnh vực Văn hóa và Nghệ thuật
    UBND Thành phố Hà Nội vừa ban hành Quyết định 530/QĐ-TTPVHCC phê duyệt phương án tái cấu trúc thủ tục hành chính trong lĩnh vực Mỹ thuật, nhiếp ảnh, triển lãm và Nghệ thuật biểu diễn thuộc phạm vi quản lý của Sở Văn hóa và Thể thao thành phố Hà Nội. Quyết định này đánh dấu một bước tiến quan trọng trong việc số hóa và cải thiện hiệu quả hoạt động của các thủ tục hành chính trong lĩnh vực văn hóa nghệ thuật tại Hà Nội.
  • Chương trình nghệ thuật “Âm vang Tổ quốc” thúc đẩy phát triển công nghiệp văn hóa
    Nhân dịp kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026), Thành phố Hà Nội trở thành điểm hẹn của những chương trình nghệ thuật đặc sắc, được đầu tư công phu, bài bản và sáng tạo bám sát tinh thần Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam.
Nhan sắc dân gian
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO