Nhà  văn Nguyễn Thụy Kha: 'Có những thứ chả như thơ'

Quỳnh Giang| 29/10/2009 09:11

(NHN) Chuyện văn thơ là  chuyện của sự đồng cảm, của ngôn ngữ, đơn giản vậy thôi mà  đôi khi phức tạp bởi những thứ chả như thơ chút nà o, nhà  thơ Nguyễn Thụy Kha chia sẻ với phóng viên Báo điện tử­ Người Hà  Nội vử chuyện thơ.

-Việc bà  Đà o Kim Hoa đi dự Festival thơ quốc tế tại Аà i Bắc, cầm nhầm thơ của nhà  thơ Hữu Thỉnh và  Lò Ngân Sủn để đọc tại Festival nà y. Sau đó, bà  Hoa lại kêu oan, với tư cách là  một nhà  thơ ông đánh giá thế nà o vử sự việc trên?

Chẳng lẽ đây là  nỗi oan Thị Mà u?

- à”ng đánh giá thế nà o vử việc từ trước tới nay, các nhà  thơ Việt Nam đem chuông đi đánh xứ người ?

Có một thời nhất nhất mọi sự giao tiếp quốc tế với Việt Nam đửu phải thông qua con đường hiệp và  hội, nhiửu khi thơ hay mà  được đi là  điửu đáng tự hà o, nhưng người đi cũng phải bí mật, phải giấu đến vử đến khi vử mới khoe.

Tất nhiên, thời nay đã khác, những người không thuộc thân hữu của Hội nhà  văn, nếu thơ hay, vẫn được mời qua những kênh khác nhau. Năm 2007, nhà  thơ Mử¹ Frederikc Tuner, Giám đốc Аại học nhân văn Dallax ( bang texa, Mử¹) mời tôi và  nhà  thơ Hoà ng Trần Cương sang đó đọc thơ. Chuyện văn thơ là  chuyện của con tim, của đồng cảm, của ngôn ngữ...đơn giản thế mà  đôi khi phức tạp bởi những thứ chẳng như thơ chút nà o.

- Nếu không xảy ra vụ Аà o Kim Hoa, liệu các nhà  thơ VN có đặt câu hửi: cần phải là m gì để có thể được mời trong các Liên hoan thơ quốc tế tương tự hay không? à kiến cá nhân ông thế nà o?

Thơ hay tự nó đã có một tiếng nói, một vị trí và  sẽ có những lời mời mà  không sớm thì muộn. Nhưng thực tế, có tính đặc thù ở VN, những lời giới thiệu, kiểu như bà  Đà o Kim Hoa giới thiệu vử mình vẫn dễ dà ng lọt được và o một và i đôi tai riêng tư nà o đó của BTC. Vì thế, mỗi cá nhân phải tự nỗ lực thôi, nếu trông và o Hội nhà  văn thì phải cùng Hội phấn đấu có một Ban đối ngoại biết là m đối ngoại trên cơ sở của minh bạch, khách quan, công tâm và  có tầm.

- Là  một nhà  thơ, ông có cho rằng văn thơ là  hữu xạ tự nhiên hương?

Chúng tôi luôn hy vọng thơ sẽ đem con người đến gần với nhau.

Nhà  thơ Nguyễn Thụy Kha và  nhà  thơ Nguyễn Trọng Tạo

- à”ng đã bao giử tham dự các trại sáng tác hoặc các Festival văn thơ quốc tế chưa?

Tất nhiên, với cá nhân tôi, tôi từng có lời mời dự một Festival thơ quốc tế tại Hà  Lan (do nhà  thơ Thanh Thảo giới thiệu), BTC đồng ý tên tuổi tôi, hiửm nỗi quy chế là  người đó phải chưa từng đi châu à‚u, mà  tôi thì năm 2004 đã đi tới 5 nước châu à‚u rồi nên BTC thay người khác.

- Аến nay, nhà  thơ đã nhận được lời mời nà o khác chưa?

Tôi vừa mới tiếp xúc với nhà  thơ Mử¹ E. Turne, chẳng biết vì sao ông ấy lại thích thơ tôi và  thơ Hoà ng Trần Cương đến thế, ông nói sẽ tiếp chúng tôi và o năm 2010 tại Mử¹.

Trân trọng cảm ơn ông.

(0) Bình luận
  • Trao giải 11 tác phẩm xuất sắc “Truyện ngắn Sông Hương 2024”
    Ban tổ chức đã trao giải 11 tác phẩm xuất sắc cho cuộc thi “Truyện ngắn Sông Hương 2024” do Tạp chí Sông Hương phát động.
  • Thiền đào
    Chàng vẫn âm thầm dõi theo những bài viết của nàng và không bỏ sót bất kỳ phóng sự nào về nàng. Đôi mắt nàng khi bảy tuổi hay của bây giờ vẫn vậy. Xoáy xiết, ám ảnh. Nhấn chàng xuống đỉnh vực. Vẫy vùng. Ngộp thở. Toàn thân không trọng lượng. Đôi vực sâu đồng tử đã xoáy chàng đến một nơi quen thuộc. Là dinh đào, khi ấy chàng đang ở tuổi mười ba.
  • Ăn Tết nay yêu Tết xưa
    Đợt rét ngọt đầu tiên của tháng Chạp đã luồn qua khe cửa, bà Ngân thoáng rùng mình khi trở dậy vào sáng sớm. Loẹt quẹt đi xuống bếp, rót đầy một cốc nước gừng nóng sực đã ủ sẵn trong bình, bà vừa xuýt xoa uống vừa nhẩm tính xem Tết năm nay nên sắm sửa những thức gì. Kỳ thực, quanh đi quẩn lại, năm nào bà cũng bày biện từng ấy món quen thuộc. Nhưng cái việc nôn nao nghĩ suy về cái Tết sắp đến mới ngọt ngào làm sao, nhất là khi năm nay gia đình bà có thêm cô con dâu mới.
  • Lễ phạt vạ
    Ba ngày nữa là đến giao thừa mà Cầm Bá Cường chưa thể về nhà. Đã vậy anh còn mắc vạ trưởng bản, phải chịu phạt. Ký túc xá giáo viên ở Mường Lôm giờ đây còn mỗi mình anh. Ôi chao là buồn! Cầm Bá Cường nhìn ra khoảng sân ký túc xá.
  • Họp lớp
    Tôi bước vào lớp, có lẽ tôi là người đến cuối cùng, bởi trong lớp đã kín gần hết chỗ ngồi, chỉ còn trống một chỗ ở cuối dãy bàn bên phải. Hơi ngượng vì đến muộn nên tôi ngần ngừ trước cửa mấy giây.
  • Sen quán
    Loay hoay mãi chị mới cởi nổi bộ khuy áo. Cái áo cánh nâu bà ngoại để lại. May sao áo của bà không chỉ vừa mà như muốn vẽ lại những đường cong đẹp nhất của chị. Chị là người Hà Nội. Mẹ không biết cụ tổ đến Hà Nội từ bao giờ mà chỉ biết và kể chuyện từ đời ông bà ngoại. Rằng ông ngoại từng là nhà buôn vải lụa còn bà là ca nương ca trù nổi tiếng ở đất kinh kỳ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Nhà  văn Nguyễn Thụy Kha: 'Có những thứ chả như thơ'
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO