Nhà  thơ Võ Văn Trực: Khâu bửn sợi đau

ANTG| 25/07/2011 11:15

(NHN) Khi tôi đến bệnh viện Hữu nghị tìm thăm ông, nhà  thơ Võ Văn Trực đang viết nhật ký, nét chữ của ông ngoằn ngoèo như con giun. Nói là  viết cũng không đúng, ông đang cố dùng bà n tay chỉ còn cử­ động được ngón cái và  ngón trử để đưa nét bút thà nh những hình thù khác nhau trên trang giấy.

Chính ông viết ra mà  rồi khi đọc lại, ông cũng không hiểu mình đã viết những gì. Аời sống của ông từ trước tới nay cậy nhử và o cây bút và  trang giấy nhưng giử đây, ông đà nh ngậm ngùi bất lực trước căn bệnh tai biến là m liệt nử­a người bên phải. à”ng nói rằng, đã ở tuổi 76 rồi, ông sống thế cũng đã có thể gọi là  thọ.

à”ng học theo câu nói của Hêghen: "Nhận thức được quy luật là  một điửu tự do", mọi việc đối với ông cũng coi như đã là m xong: nhà  cử­a đã sử­a sang, con cái đã trưởng thà nh, sự nghiệp văn chương đã ghi dấu ấn trong lòng nhiửu thế hệ, vừa đủ để là m nên danh phận, tiếng tăm...

Nhà  thơ Võ Văn Trực.

Nhà  thơ Võ Văn Trực sinh năm 1936 tại là ng Hậu Luật, huyện Diễn Châu, Nghệ An. Sau khi tốt nghiệp đại học, ông đã xác định theo đuổi con đường văn chương. Dù ông từng được Bộ Ngoại giao nhận vử nhưng cuối cùng vẫn xin được chuyển sang là m việc tại một cơ quan văn hóa.

Аến năm 1962, ông vử là m biên tập viên tại Nhà  xuất bản Thanh niên. Năm 1977, ông vử là m biên tập viên rồi lên chức Phó tổng biên tập báo Văn nghệ cho đến lúc nghỉ hưu. Có thể gọi nhà  thơ Võ Văn Trực là  người điển hình cho tính cách người xứ Nghệ: hiửn là nh, nhưng gà n và  cục tính.

à”ng cương trực như chính cái tên cha mẹ đặt cho mình, luôn thẳng thắn và  quyết liệt đấu tranh với những thói rởm đời dù ông hoà n toà n nhận thức được rằng, sự đấu tranh đó không phải lúc nà o cũng mang lại cho ông những điửu tốt là nh, may mắn.

à”ng được coi là  một chứng nhân của là ng văn nghệ, bởi ông là m việc ở báo Văn nghệ ngay từ những thời kử³ đầu tiên, trải qua ba đời Tổng biên tập và  Quyửn Tổng biên tập: nhà  văn Nguyễn Văn Bổng, nhà  văn Аà o Vũ và  nhà  văn Nguyên Ngọc. à”ng được chứng kiến những thời khắc thịnh suy, những tính cách, lối sống khác nhau của các nhà  văn nhà  thơ cùng thời.

Có người khiến ông nể trọng, có người khiến ông coi thường, cũng có người giúp ông lấy lại được thăng bằng cho cuộc sống. Tất cả những điửu đó ông nhớ rà nh rẽ từng chi tiết, không phải ông là  người có trí nhớ siêu phà m, mà  vì ông là  người thường xuyên viết nhật ký. Cho đến nay ông đang lưu giữ trong gia tà i của mình tất cả 70 tập nhật ký, gần bằng số tuổi của ông bây giử.

Mỗi cuốn nhật ký là  một cuốn phim bằng chữ ông đã viết từng ngà y qua, có nhân vật cụ thể, có tình tiết cụ thể, có câu chuyện vui, có câu chuyện buồn, có những người tốt và  có những người xấu. Trong đó cũng dà y đặc những trang văn đẹp viết vử những người bạn gái thuở hoa niên, có những trang viết đầy tình yêu thương dà nh cho vợ, hoặc những trang đầy xúc cảm viết vử những người bạn gái là  các nữ nhà  văn, nhà  thơ mà  ông đã gặp, đã quen, đã có cảm tình trong suốt chặng đường là m nghử.

Võ Văn Trực là  người ít nói. Bởi cái âm giọng đặc sệt xứ Hoan Diễn không đủ để diễn tả được hết con người ông, ngoà i cái vẻ gà n gà n, cục cục, tưng tử­ng và  ít biểu cảm. Bởi thế, trong cuộc đời mình, ông chủ yếu chơi với những người bạn tâm giao cùng xứ Nghệ. Аôi khi ông cứ lầm lũi đi vử trên chiếc xe đạp cà  tà ng với ngổn ngang trăm mối.

Có bao nhiêu nỗi niửm, ông trút hết cả và o văn thơ. Văn của ông thật thà , chua xót những nỗi niửm không dễ tử cùng ai. Аó là  những ký ức khắc khoải vử mẹ, vử chị, vử là ng quê, cái là ng mà  ông yêu như máu thịt đời mình. Là ng có những gốc đa, cây muỗm cổ thụ ba bốn trăm năm, có nhiửu di tích lịch sử­ ghi lại quá trình hình thà nh và  phát triển thôn xóm.

Là ng có núi Hai Vai sừng sững đứng trong truyửn thuyết - chứa di tích thời đồ đá và  dấu vết nhiửu cuộc khởi nghĩa chống giặc ngoại xâm. Là ng có ngôi mộ cổ rộng một mẫu đất và  nhà  thử Hùng lễ bá Võ Cương - một danh tướng của Lê Lợi. Là ng có ngôi đửn thử Bạch Y, một nữ thần cứu mạng vua Lê thoát khửi vòng vây giặc Minh được Nguyễn Trãi ghi trong Lam Sơn thực lục.

Sau Cách mạng tháng Tám, ngôi là ng đã bị phá. Tâm trạng của ông lúc đó rối bời. Аến nỗi mỗi khi ông đi xa trở vử đến ngã ba Diễn Châu, cách là ng 6 cây số, thì ông không dám vử ban ngà y nữa mà  phải vử đêm: đi ban ngà y sợ nhìn thấy cảnh là ng xóm tiêu điửu đau đớn lắm.

Trong ký ức đời mình, ngôi là ng Hậu Luật của ông là  một là ng có truyửn thống văn hóa dân gian rất lâu đời. Không biết bao nhiêu lần ông đã trở vử để sưu tầm một cuốn vè là ng Hậu Luật, tập vè dà y độ bốn trăm trang. Khi cuốn vè nà y in ra thì các nhà  nghiên cứu văn hóa dân gian cho rằng đây là  một là ng rất phong phú vử văn hóa dân gian.

Là ng ông có một hội tuồng nổi tiếng, cứ đến mùa xuân là  đi hát khắp trong huyện. à”ng bảo, được sống trong môi trường văn hóa dân gian phong phú như thế cho nên ông yêu thích văn chương cũng là  lẽ đương nhiên. Sau nà y, người có ảnh hưởng tới đời văn của Võ Văn Trực chính là  người đà n anh đồng hương Trần Hữu Thung.

Nhà  thơ Võ Văn Trực kể lại: "Năm 1958, ra Hà  Nội học đại học, người đầu tiên tôi tìm gặp là  nhà  thơ Trần Hữu Thung ở 73 phố Thuốc Bắc. Аây là  ngôi nhà  tập thể của Hội Nhà  văn. Kiến trúc hình ống, dùng cót ngăn ra nhiửu phòng. Cụ Phan Khôi ở phòng trong cùng, lần nà o đến tôi cũng thấy cụ nằm đọc sách quay ra cử­a sổ...

Phòng Trần Hữu Thung ở rộng chừng mười mét vuông. Аồ đạc bà y biện sơ sà i. Hai cái giường cá nhân. Tấm ván kê là m bà n. Và i chục cuốn sách. Nồi niêu, bát đĩa để ở góc phòng. Một hòm gỗ đựng quần áo...

Tôi đến chơi với anh thân tình như một đứa em. Có hôm anh đi vắng, tôi cũng lách cử­a và o ngồi học. Cử­a không có khóa, chỉ ngoắc một cái que thép. Nếu ai đi vắng thì nhử người ở phòng bên cạnh trông hộ. Vả lại, có lẽ bọn kẻ cắp biết các nhà  văn chẳng có tiửn nong, và ng bạc, nên cũng chẳng lẻn và o.

Có một năm vì công việc nên tôi phải ở lại ăn tết ở Hà  Nội, hồi đó tôi có một cô bạn gái, tôi đã dẫn cô ấy đi chơi giao thừa và  sau khi đi đón giao thừa vử vì quá muộn nên tôi đã đến ngủ nhử nhà  anh Trần Hữu Thung. Tôi và  cô ấy dù có cảm tình với nhau nhưng hai người đã ngủ ở hai giường khác nhau và  sáng hôm sau hai người lại ai vử nhà  nấy mà  không có chuyện gì xảy ra cả!".

Nhân ông kể chuyện bạn bè văn nghệ, tôi hửi ông vử cuốn sách gần đây đã gây xôn xao dư luận và  tốn không ít giấy bút của báo giới, cuốn Vết sẹo và  cái đầu hói.

à”ng trầm ngâm rồi cười hiửn: "Аiửu gì cần nói thì tôi đã nói hết trong tác phẩm rồi. Аó là  sự thúc bách của riêng cá nhân tôi vử một loại nhân vật trí thức bị tha hóa, biến chất khi bập và o đời sống thị trường. Quách Quyửn Lực, Viện trưởng Viện Văn hiến, là  điển hình cho lớp người có ảnh hưởng tới đời sống xã hội nhưng đằng sau đó là  những sự đa nghi, thủ đoạn, tham lam, ích kỷ...

Mỗi nhà  văn đửu có một nhân vật nguyên mẫu của mình, tôi cũng không ngoại lệ, nhưng thực sự là  đã tối giản đi rất nhiửu câu chuyện tôi đã chứng kiến, thu thập được và  đã ghi lại hết trong nhật ký của riêng mình. Ngồi trên giường bệnh, nhắc lại những câu chuyện một thời đã xa, gương mặt nhà  thơ Võ Văn Trực ánh lên sự tươi tỉnh. Tôi cảm nhận rằng, quãng thời gian vừa đẹp đẽ, vừa chua chát ấy đã hằn lên vết sẹo trong ký ức ông.

Dù bây giử, có lúc ông nói đi nói lại một câu chuyện như người bị lẫn. Cũng không thể nà o khác được, ông quá cái tuổi "cổ lai hy" và  phải hứng chịu nhiửu biến động trong cuộc đời. Có lúc ông trầm ngâm rất lâu không nói năng gì nhưng hình như, trong đầu ông vẫn đang diễn ra những cảnh tượng của cuộc sống, của từng chặng thời gian.

Có lúc tôi không hửi gì mà  chỉ ngồi nhìn ông, đang yên lặng, bỗng chốc ông vẫy bà n tay vử phía tôi nói: "Cô hửi nhiửu chuyện vử quê hương, tôi kể cho cô chuyện hồi tôi đi học Trường Huử³nh Thúc Kháng ở Vinh: Tôi thường xuyên phải đi bộ tới 30km từ Diễn Châu xuống học ở Vinh. Vì đi học cả tuần mới vử nhà  nên mẹ tôi thường rang tôm trộn muối để lâu không bị thiu và  là m thức ăn được cho cả tuần. Một con tôm ăn nhón nhén được cả bữa cơm đấy!".

Nhà  thơ Võ Văn Trực bảo rằng, những thời khắc đau yếu thế nà y, người ông thường nghĩ vử là  mẹ. Người phụ nữ đã cho ông tựa bóng trước những thăng trầm của kiếp người. Rồi ông đọc mấy câu thơ vử mẹ: 70 tuổi vử trong căn nhà  cũ/ Mẹ ấp iu thiếu thời/ Cơn sốt nử­a chiửu và ng ngọt nắng/ Bơ vơ như lạc giữa quê người/ Cháy lòng con câu hửi/ Mẹ ơi mẹ đâu rồi/ Trái tim con the thắt/ Thèm được gọi: Mẹ ơi!.

Dễ hiểu vì sao, ông thường đắm đuối với mảnh đất quê hương đến thế. Dù viết đủ mọi thể loại, thơ, văn, bút ký... nhưng ông luôn trở vử với cái là ng Hậu Luật dầm dử mưa nắng, nghèo khổ, chỉ có thiên nhiên là  đẹp, là  trong trẻo và  ngút ngát ước mơ.

à”ng tâm sự: "Tôi khao khát bằng ngòi bút của mình, góp phần dựng lại gương mặt đẹp đẽ của tổ tiên, của cha ông, của là ng mạc, để các thế hệ con cháu tự hà o và  phát huy bản sắc văn hóa độc đáo của quê hương". Và  trong một giá trị nà o đó của văn chương, Võ Văn Trực đã là m được tâm nguyện của đời mình.

Nhà  phê bình văn học Thái Doãn Hiểu đã nhận xét: "Với thơ, Võ Văn Trực đã cởi mở tiết lộ mọi bí mật của tâm hồn anh. Аó là  trái tim bóc trần của một người chính trực luôn gắn bó với đời nhưng cô độc, ưa trầm ngâm chiêm nghiệm và  phán xét trước mọi nhân tình thế thái. Võ Văn Trực đã trút bử được đôi cánh nặng nử của hiện thực để thơ thanh thoát bay lên. Thơ anh chân mộc mà  thắm, trực diện và  quyết liệt, phúng thích mà  vẫn trữ tình. Thơ Võ Văn Trực chứa hương, bão, máu, lử­a cháy đến tận cùng buồn vui của kiếp người".

Tôi rời Bệnh viện Hữu nghị ra vử vì đã đến giử chị giúp việc mang cơm tối đến cho ông. Căn phòng toà n những người đau yếu đi lại chập chững phải có người dắt dìu cà ng là m cho buổi chiửu muộn của khu nhà  nà y trở nên buồn đến lạ thường.

Nhà  thơ Võ Văn Trực có lẽ còn may mắn hơn những người già  bị tai biến khác vì ông còn có thể đọc thơ, còn có thể chuyện trò, còn có thể viết loằng ngoằng một và i thứ trong cuốn sổ nhật ký thứ 71, cuốn nhật ký mà  tôi chắc chắn rằng, khi ông khửi bệnh ra viện trở vử, ông sẽ cất và o một góc khuất của đời mình vì nó không thể đọc với những nét ngoằn ngoèo lộn xộn xen lẫn hiện tại và  ký ức của ông. Tôi bỗng nhớ hai câu thơ đã đọc được đâu đó trong tập thơ mà  ông ký tặng: Hai tử sách mở hai bên/ Tôi nằm ở giữa khâu bửn sợi đau

(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Những cơn mưa mùa hạ
    Hè về, không chỉ có tiếng ve râm ran hay ánh nắng chói chang nhuộm vàng lối đi mà còn có những cơn mưa. Mưa mùa hạ ồn ào, vội vã kéo đến cùng những trận giông bất chợt. Nó không buồn bã, dai dẳng như mưa phùn cuối đông mà dứt khoát, mạnh mẽ, đổ ào xuống rồi vội vã tạnh. Mưa tạt vào những ô cửa kính, len lỏi qua từng ngóc ngách ký ức, khẽ đánh thức một miền tuổi thơ xa xăm, ướt đẫm hương mưa và kỷ niệm.
  • Nâng cao nhận thức về Đảng trong kỷ nguyên phát triển mới
    “Tài liệu bồi dưỡng nhận thức về Đảng” (xuất bản lần thứ 24, có sửa chữa, bổ sung theo Văn kiện Đại hội XIV) cập nhật toàn diện các quan điểm chỉ đạo mới, đáp ứng yêu cầu bồi dưỡng lý luận trong kỷ nguyên phát triển của dân tộc. Nội dung tài liệu tập trung làm rõ tầm nhìn về xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh, đồng thời khơi dậy khát vọng cống hiến của thế hệ trẻ. Đây là hành trang chính trị quan trọng, góp phần hình thành bản lĩnh, tư duy để học viên lớp đối tượng kết nạp Đảng sẵn sàng đứng vào hàng ngũ của Đảng.
  • Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): Đưa nền giáo dục và đào tạo Hà Nội vươn tầm cao mới
    Để hiện thực hóa khát vọng trở thành trung tâm giáo dục và đào tạo hàng đầu cả nước và châu lục, Điều 16 về “Phát triển giáo dục, đào tạo” trong Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) khẳng định sự đổi mới mới tư duy, trao quyền tự chủ và tạo bệ phóng để giáo dục, đào tạo Hà Nội thực sự vươn tầm.
  • 10 mùa giải chạy Vinschool: Mỗi bước chạy là một bài học
    Không đơn thuần là giải chạy thiện nguyện, Edurun được Vinschool định hình như một phương pháp giáo dục đặc thù - nơi mỗi bước chạy gắn với trải nghiệm học tập, và mỗi kilomet góp phần tạo nên giá trị cho cộng đồng. Bước sang mùa thứ 10, hành trình ấy tiếp tục lan tỏa những giá trị bền vững và mở ra nhiều “con đường tương lai” cho nhiều thế hệ học sinh.
  • Khi những “bức tường” biến mất: Hà Nội thêm những không gian sống đáng mong đợi
    Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị đã xác định rõ: chú trọng xây dựng con người Việt Nam phát triển toàn diện, xây dựng môi trường văn hóa nhân văn, lành mạnh, văn minh, hiện đại. Đặt trong bối cảnh Hà Nội đang chuyển mình mạnh mẽ, chủ trương hạ toàn bộ hàng rào công viên, hình thành các “công viên mở” không chỉ là một quyết định về chỉnh trang đô thị, mà còn là một bước đi thể hiện rõ nét cách tiếp cận lấy con người làm trung tâm của sự phát triển.
Đừng bỏ lỡ
  • Ra mắt bộ sách tranh “Truyện cổ mới về gã sói”
    Crabit Kidbooks liên kết với NXB Hà Nội vừa ra mắt độc giả Việt Nam bộ sách tranh thiếu nhi “Truyện cổ mới về gã sói” của tác giả, họa sĩ người Pháp Philippe Jalbert. Bộ sách gồm ba tựa: Vụ trộm lúc nửa đêm, Theo chân cô gà mái mơ, Món mới cho kẻ sành ăn.
  • Lễ Giỗ tổ 2026: Nhiều hoạt động mang đậm giá trị văn hóa thời đại Hùng Vương
    Năm 2026, UBND tỉnh Phú Thọ tổ chức Giỗ Tổ Hùng Vương - Lễ hội Đền Hùng và Tuần Văn hóa - Du lịch Đất Tổ với các nghi thức trang nghiêm, thành kính và nhiều hoạt động văn hóa, thể thao phong phú, đặc sắc, mang đậm giá trị văn hóa thời đại Hùng Vương, được kế thừa và lan tỏa trong đời sống đương đại.
  • Trình chiếu 17 bộ phim Việt Nam tiêu biểu tại DANAFF IV
    Tại Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng lần thứ IV (DANAFF IV) năm nay, 17 tác phẩm điện ảnh tiêu biểu sẽ được trình chiếu tại chương trình đặc biệt mang tên “Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm thời kỳ Đổi mới”. Đây là dịp hiếm có để công chúng thưởng thức lại những thước phim mang đậm dấu ấn lịch sử trên màn ảnh rộng.
  • Đẩy mạnh truyền thông mô hình thư viện cơ sở, lan tỏa văn hóa đọc
    Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch vừa ban hành Quyết định số 560/QĐ-BVHTTDL ngày 18/3/2026 quyết định ban hành Kế hoạch triển khai các hoạt động truyền thông đối với mô hình thư viện cơ sở trong phát triển văn hóa đọc.
  • Khai mạc Lễ hội Di tích Quốc gia đặc biệt đền Bạch Mã năm 2026
    Là một trong “Thăng Long tứ trấn”, đền Bạch Mã giữ vị trí đặc biệt trong không gian văn hóa tâm linh của kinh đô cổ, đóng vai trò điểm tựa tinh thần bền vững cho đời sống xã hội và sự phát triển của khu phố cổ Hà Nội.
  • Cơ hội trải nghiệm sắc màu văn hóa các dân tộc Việt Nam tại Ngôi nhà chung
    Từ ngày 1/4 đến 3/5/2026, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam sẽ diễn ra chuỗi hoạt động tháng 4 với chủ đề “Sắc màu văn hóa các dân tộc Việt Nam”. Chuỗi sự kiện được tổ chức với nhiều hoạt động phong phú, đa dạng, góp phần giới thiệu, quảng bá và phát huy giá trị văn hóa truyền thống của cộng đồng 54 dân tộc Việt Nam.
  • Nghị quyết số 02-NQ/TW: Kiến tạo, phát triển không gian đô thị Hà Nội vươn tầm thế giới
    Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính trị về xây dựng và phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới, đã định hình cuộc cách mạng không gian với tầm nhìn thế kỷ cho Thủ đô. Từ đó, Hà Nội vươn mình trở thành một chùm đô thị đa cực, xanh, thông minh, nơi giao thông và hệ sinh thái đóng vai trò là hai trụ cột song hành trong thời kỳ phát triển mới.
  • Vở ballet đương đại “Dó”: Kết hợp hài hòa giữa ngôn ngữ múa đương đại và chất liệu văn hóa truyền thống
    Tối 29/3, tại Nhà hát Hồ Gươm, Hà Nội, vở ballet đương đại “Dó” đã được trình diễn, mang đến cho khán giả một không gian nghệ thuật giàu cảm xúc, kết hợp hài hòa giữa ngôn ngữ múa đương đại và chất liệu văn hóa truyền thống Việt Nam.
  • “Nuôi dưỡng” tình yêu văn hóa dân tộc từ những giai điệu truyền thống
    Tối 29/3, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” tiếp tục diễn ra với một đêm nghệ thuật đậm sắc màu truyền thống do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện. Không chỉ mang đến những tiết mục giàu giá trị nghệ thuật, chương trình còn cho thấy nỗ lực của thành phố trong việc đưa các loại hình nghệ thuật truyền thống hiện diện thường xuyên trong đời sống đương đại, góp phần xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh giữa không gian đô thị.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thị Mai
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Thị Mai.
Nhà  thơ Võ Văn Trực: Khâu bửn sợi đau
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO