Hoa dã quỳ

Lê Minh Hải| 22/01/2021 12:14

Tôi lướt xe trên cung đường uốn lượn, tiến dần lên ngọn Tam Đảo mờ sương. Vừa đi vừa nghĩ, mình như đang lướt trên lưng một con trăn khổng lồ cuộn mình quanh sườn núi. Lâu nay, tôi và chiếc xe máy này đã lang thang trên mọi nẻo đường, đến những miền đất lạ, với cảnh đẹp và con người hiền hòa.

Hoa dã quỳ
Minh họa của Vũ Khánh
Tôi lướt xe trên cung đường uốn lượn, tiến dần lên ngọn Tam Đảo mờ sương. Vừa đi vừa nghĩ, mình như đang lướt trên lưng một con trăn khổng lồ cuộn mình quanh sườn núi. Lâu nay, tôi và chiếc xe máy này đã lang thang trên mọi nẻo đường, đến những miền đất lạ, với cảnh đẹp và con người hiền hòa.
Bây giờ là tháng 11, hai bên đường những bông hoa dã quỳ đã nở vàng rực rỡ. Hẹn chụp hình với dã quỳ lúc trở về, tôi lướt xe đến đỉnh Tam Đảo. Đồng hành với tôi là những đoàn xe của dân phượt, họ phóng ầm ầm, tiếng động cơ phân khối lớn gầm lên, nhả khói rồi lao vút đi mất hút sau cung đường khúc khuỷu. Có toán học sinh cấp 3 được ngày chủ nhật cũng rủ nhau lên đây chơi, ngắm cảnh check - in, họ cũng lướt qua tôi như một cơn gió, quẳng lại đằng sau những tiếng cười vang giòn.
Tôi vốn là một kẻ thang thang tứ xứ, ở đâu có cảnh đẹp là đến, đôi khi đi không xác định trước, rồi đến khi gặp nơi nào đó thấy hay hay thì dừng lại. Yêu cảnh đẹp, dĩ nhiên là tôi thích ghi lại những gì mình đã trải qua nên nhanh chóng thành một nhà nhiếp ảnh tự do, đó là cái danh mà tôi tự phong cho mình. Tôi cứ đi suốt, chẳng làm ăn nghề ngỗng gì, ảnh cũng chẳng bao giờ gửi báo hoặc đem dự thi thì lấy gì để sống. Thế là vừa chụp ảnh vừa quay video, tôi lập một kênh youtube, cái kênh còm ấy không thể làm cho tôi giàu nhưng cũng đủ để tôi có tiền chi tiêu cho những chuyến đi. Tôi rất sợ về nhà, cứ về lần nào là mẹ lại giục lấy vợ. Tôi thường lảng tránh bằng cách viện lý do là không có việc làm, tôi nuôi tôi còn chả xong thì làm sao có thể lo cho người khác. Mẹ có lần đã ngao ngán mà bảo mặc xác, ấy vậy mà cứ thấy tôi về là lại giục. Mẹ càng giục nhiều tôi lại càng hay đi, tôi đi nhiều hơn và ít về nhà hơn.
***
Đang là mùa cưới, lang thang trung tâm thị trấn, lên nhà thờ đá, đến khu vực cầu mây… chỗ nào cũng bắt gặp những cặp đôi đi chụp ảnh dã ngoại. Cảnh lòe xòe váy áo, uốn éo tạo dáng làm tôi thấy khó chịu. Tôi quyết định xuống núi. Xe trôi dốc tự do, tôi phải cài số nhỏ làm phanh cho an toàn. Ngang qua những cây hoa dã quỳ bên vệ đường, tôi lập tức bị màu vàng rực rỡ đong đưa mời gọi. Dừng xe, lôi máy ảnh ra, vẫn để chế độ M, chẳng cần cài lại các thông số tôi đã chụp liền mấy kiểu. Sau khi xem lại ảnh tôi thực sự sung sướng, những bức ảnh tươi sáng nổi bật lên với một màu vàng mê mẩn. Còn đang mải mê xem ảnh, tôi chợt giật mình bởi một lời mời chào:
- Anh ơi! Mua gì cho em đi.
Giọng nói cất lên trong như tiếng nước suối ấy làm tôi ngỡ ngàng. Ngay bên kia đường là một cô gái nhỏ nhắn, rất trẻ, tuổi chừng mười tám đôi mươi. Cô bé đứng bên sạp hàng nho nhỏ. Nói là sạp hàng chứ thực ra là một tấm gỗ dài chừng sải tay, hai đầu được kê trên mấy viên gạch, trên đó bày mấy nải chuối rừng, một ít bắp ngô, những củ khoai lang, mấy bó ngọn su su.
- Thế em còn bán gì nữa để anh mua? - Tôi hỏi là hỏi thế thôi, chứ bông đùa là phần nhiều.
- Dạ, nếu anh tới sớm hơn khoảng vài tháng trước thì đúng mùa măng rừng anh ạ. - Cô gái thật thà.
Lúc này, tôi mới có dịp nhìn kỹ em thêm. Khuôn mặt khá xinh cộng với nụ cười rạng rỡ, nụ cười ấy khiến cho tôi có một sự so sánh ngầm, không biết nụ cười này hay sắc vàng hoa dã quỳ kia đẹp hơn.
- Anh ơi! Thế anh mua gì nào?
- Có chứ. Nhưng anh mua rồi lại muốn được chính tay em nấu có được không nhỉ?
- Nghĩa là sao? Em không hiểu.
Nghe cô gái hỏi lại tôi bỗng phá lên cười. Cô ngượng ngùng, má đỏ ửng lên nhìn đến là duyên.
- Thì anh mua tất chỗ này rồi anh theo về nhà em và em sẽ nấu cho anh ăn.
- Anh cứ đùa em thế. - Cô gái đã lấy lại được vẻ tự nhiên, cười cười lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý.
- Anh nói thật.
Đúng là tôi nói thật. Từ một câu bông đùa đã cho tôi một ý định muốn ở nhờ nhà cô gái ấy, bởi tôi cũng đang phân vân chưa biết đêm nay sẽ nghỉ ở đâu. Tôi vốn quen sống nay đây mai đó, tôi thường tá túc ở một nhà dân nào đó, bất đắc dĩ mới thuê phòng nghỉ trọ, tôi thích cái không khí gia đình và muốn khám phá đời sống các vùng quê khác nhau.
Tôi chỉnh lại các thông số máy ảnh thật kỹ càng và lại bắt đầu chụp ảnh. Chọn một khoảng cách thích hợp nhất, trong ống kính khuôn mặt cô gái hiện lên, những bông hoa dã quỳ đằng sau như làm nền cho người đẹp. Thấy tôi chụp hình, cô gái liếc mắt, che miệng cười, hàm răng trắng như ánh lên sau đôi môi hồng. Tôi thật sự hài lòng với những bức ảnh vừa chụp được. 
- Này, em cười còn rực rỡ hơn hoa dã quỳ đấy.
- Em không tin đâu. Đấy là ở trong ảnh thôi, do anh khéo chụp đấy chứ.
***
Tôi đã theo Đan về nhà em, ngôi nhà ngói nhỏ xinh ngay dưới chân núi. Tôi sửng sốt thốt lên khi thấy vây bọc lấy ngôi nhà là hàng rào bằng hoa dã quỳ vàng rực rỡ. Trời đã cuối chiều mà như vẫn có nắng, nắng hoa làm sáng lên cả một vùng. Tôi nâng máy ảnh, chọn các góc khác nhau bấm máy chụp. Đan kiên nhẫn đứng chờ tôi rồi em khẽ khàng:
- Nào, mình vào nhà thôi anh.
Tôi theo sau Đan, trộm ngắm thân hình con gái mềm mại. Lần đầu tiên tôi nhận ra mình có một thói xấu mà trước đây chưa từng có. Con gái xưa nay đối với tôi là một điều quá bình thường, hoặc là tôi chưa hề quan tâm đến. Với tôi, nhiếp ảnh và những vùng đất xa xôi là những điều tôi khát khao chinh phục. Vậy mà hôm nay, Đan đã làm tôi chới với, thật sự đó là một cảm giác lạ lẫm, êm say và dịu ngọt. Đó là điều gì tôi chẳng biết, nhưng từ khi gặp Đan bên những bông hoa dã quỳ trên núi, tôi đã như bị thôi miên. Tôi lẽo đẽo theo Đan về đây mà chẳng cần biết em có đồng ý hay không, tôi đã lì lợm thế đấy.
Bữa cơm nhanh chóng được bưng lên. Một đĩa cá bống suối, một đĩa rau su su xào tỏi, thêm bát muối vừng vừa giã thơm ngào ngạt. Cái lạnh của xóm núi về đêm khiến tôi thèm một cảnh quây quần ấm áp như thế này. Chợt chạnh lòng nhớ tới mẹ đang lầm lũi một mình với mâm cơm ở nhà, lòng tôi quặn thắt. Bố mẹ Đan cứ liên tục giục tôi, họ nói tôi hãy ăn thật tự nhiên, đừng ngại. Nào tôi có ngại gì đâu, tôi đã quen cảnh ăn nhờ ở đậu như thế này lắm rồi, bởi tôi là một kẻ lang thang tứ xứ. Đan không giục tôi ăn, chỉ kín đáo nhìn rồi cười, điều ấy làm tôi hơi ngường ngượng. Nhưng cái đói đã chiến thắng, không ngại người đẹp nữa, tôi ăn liền mấy bát cơm một cách ngon lành.
Bố mẹ Đan muộn con nên ngoài ba mươi tuổi họ mới sinh được duy nhất mình em. Đan đang học cấp 3, ngoài giờ đi học em hay giúp mẹ bán hàng ven đường lên ngọn Tam Đảo. Đan nói, sau này khi thi đại học em sẽ chọn khoa du lịch, khi tốt nghiệp em sẽ về vùng đất này làm hướng dẫn viên. Tôi hỏi, sao em không muốn đến những vùng đất mới, khám phá những điều kỳ thú ở phương xa. Em bảo em không muốn xa mẹ cha,  không muốn xa vùng đất nơi em sinh ra và lớn lên,  em tự hào về nơi này. Em sẽ giới thiệu một cách cặn kẽ nhất cho những đoàn khách, vì em vốn hiểu rất rõ nơi đây. Em yêu nơi này và em muốn truyền tình cảm ấy cho du khách. Rồi em kể tôi nghe về sự tích hoa dã quỳ. Đó là một câu chuyện tình yêu cảm động. Ở một vùng núi xa xôi nọ có chàng trai và cô gái xinh đẹp yêu nhau thắm thiết, họ trở thành chồng vợ và sống rất hạnh phúc. Nhưng trớ trêu thay, có con trai người tộc trưởng cũng trót mê đắm cô gái nhưng không lấy được nên sinh lòng thù hận. Một lần người chồng vào rừng đi săn, ở nhà người vợ đợi mãi không thấy chồng về bèn đi tìm. Rồi nàng gặp một cảnh tượng hãi hùng, chồng mình bị con trai tộc trưởng và một nhóm người trói chặt, dùng mũi tên, ngọn giáo đâm vào cơ thể. Không ngần ngại, nàng lao vào che chắn cho chồng. Vì quá tức giận và ghen tị với tình yêu của nàng giành cho chồng, con trai tộc trưởng bắn mũi tên quyết giết chết tình địch. Thật không ngờ, mũi tên đã lấy đi tính mạng của cô gái. Hai vợ chồng chết mà không chịu rời xa nhau. Về sau, chính nơi ấy mọc lên một loài cây nở hoa vàng rực rỡ, cái rực rỡ ấy như là biểu hiện cho tình yêu mãnh liệt, thủy chung của hai người, loài hoa ấy mang tên dã quỳ.
Đan kể xong câu chuyện và im lặng vẻ buồn buồn. Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn rồi kéo em vào lòng. Cơ thể mềm mại và bé nhỏ của Đan khiến tôi muốn được che chở cho em. Tôi thầm hỏi mình tại sao giữa thời đại này lại có một cô gái mang tâm hồn trong trẻo, hiền lành và mộc mạc đến thế này? Tôi như đang chìm đắm vào câu chuyện mà em vừa kể. Lần đầu tiên tôi tin vào những điều chỉ có trong những truyện cổ ngày xưa. Tôi đang  mơ ước về một tình yêu giản dị, nồng thắm và thủy chung. Tôi bỗng thấy Đan đẹp hơn, đẹp theo một cách khác, không như cái đẹp mà người ta hay nhắc về một người con gái. Vẻ đẹp ấy có sự mê hoặc kỳ lạ, vẻ đẹp như trộn lẫn với sự rực rỡ và hoang dại của loài hoa dã quỳ, lại mỏng manh, trong lành như sương núi. Chẳng biết có phải vì mấy chén rượu thuốc bố Đan mời hay chính Đan làm tôi say, hồn tôi lâng lâng, bay bay, lòng tôi dâng lên một cảm xúc êm đềm và tha thiết.
- Anh yêu em thật rồi.
- Nhanh thế cơ à? Liệu em có thể tin được không đây?
- Thế em có tin anh không?
- Chẳng biết. - Đan gục đầu vào ngực tôi vẻ nũng nịu như một đứa trẻ. - Gái xóm núi khi yêu thì chỉ nghe lời con tim, không cần quan tâm chuyện khác.
Tôi siết chặt Đan hơn, nghe hơi thở ấm nóng và nhịp tim đập thình thịch trộn cùng hơi thở và nhịp tim gấp gáp của tôi. Tôi cảm nhận được rõ rệt những luồng máu đang chảy rần rần trong cơ thể mình làm khắp người nóng lên. Đầu óc tôi ngây dại, cơ thể tôi gồng lên căng cứng. Tôi bắt đầu đặt lên môi Đan nụ hôn nóng bỏng. Đôi bàn tay bắt đầu kiếm tìm và khám phá, làn da con gái êm và mát làm tôi ngây ngất. Bản năng người đàn ông trỗi dậy mạnh mẽ. Tôi muốn chinh phục và chiếm hữu, tôi muốn có Đan, ngay lúc này, tôi muốn… 
- Anh! Đừng! Nếu anh thật lòng thì đừng vội vàng như thế. Hãy chờ đợi và hãy tin vào tình yêu chung thủy.
Đan bất ngờ đẩy mạnh và thoát khỏi tôi, thở hổn hển. Bất ngờ, hụt hẫng, nuối tiếc… những đợt sóng tình đang ào ạt trong tôi dần lắng dịu rồi tĩnh lặng. Tôi đứng lặng im nhìn Đan. Em đứng đó, cách tôi một đoạn nhưng giữa đêm vắng tôi vẫn nghe rõ tiếng thở gấp, dường như em đang cố nén lại một sự thôi thúc nào đó. Đêm xóm núi đầy yên tĩnh, sương đang buông xuống rất dày.
***
Tôi rời xóm núi vào một buổi sáng nắng lên rạng rỡ, nắng chiếu vào những giọt sương còn đọng trên cánh hoa dã quỳ long lanh như những viên ngọc. Đan tiễn tôi ra ngõ, trao tôi một bó hoa vàng rực, khẽ cười, nụ cười hơi buồn làm tôi không nỡ bước đi.
- Anh sẽ còn quay lại nơi đây chứ?
- Nhất định rồi, bởi vì anh đã yêu loài hoa dã quỳ xóm núi.
Rời xóm núi mà lòng ngổn ngang bao cảm xúc khó tả. Nhất định tôi sẽ quay lại nơi đây. Phải rồi, nhất định tôi sẽ quay lại nơi đây để gặp Đan, người con gái mang vẻ đẹp của loài hoa dã quỳ. Lần này về nhà tôi sẽ chẳng phải lảng tránh câu hỏi quen thuộc của mẹ nữa. Mà ngược lại tôi sẽ hào hứng kể cho mẹ nghe về xóm núi, về Đan và về loài hoa dã quỳ.
(0) Bình luận
  • Nắng mơ trong biệt thự hoang
    Tôi bị nàng hút đi từ lần thấy hình đại diện Facebook trôi đến. Khoảnh khắc lúc nắng rây xuống những ngón tay thon cầm lọn tóc che nửa phần môi đỏ khiến cho bức selfie ấy đẹp huyền hoặc.
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • “Chìa khóa” để Hà Nội khai thác hiệu quả nguồn lực từ quảng cáo, phát triển công nghiệp văn hóa
    Quá trình phát triển đô thị, xây dựng kết cấu hạ tầng và mở rộng không gian công cộng, Hà Nội đã hình thành nhiều vị trí có tiềm năng khai thác quảng cáo, góp phần phục vụ phát triển kinh tế - xã hội, chỉnh trang đô thị và phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô. Nhất là vừa qua, thực hiện Luật Thủ đô 2026, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII đã ban hành Nghị quyết số 33/2026/NQ-HĐND, là nghị quyết đầu tiên quy định cơ chế quản lý và khai thác hoạt động quảng cáo theo cơ chế đặc thù của Thủ đô Hà Nội,
  • Đặc sắc Chương trình chính luận nghệ thuật “Sao Độc lập” năm 2026
    Tối 30/8 tại Nhà hát Hồ Gươm, Bộ Công an phối hợp với Tạp chí Cộng sản tổ chức chương trình chính luận nghệ thuật “Sao Độc lập” năm 2026 với chủ đề “Ánh sao độc lập - Khát vọng Việt Nam hùng cường”.
  • Bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt
    Trường ca “Thần Nông chân đất” của nhà thơ Phùng Trung Tập (NXB Hội Nhà văn, 2024) gồm 12 chương, với 184 trang. Tác phẩm tái hiện và ngợi ca lao động nông nghiệp như nền tảng sinh tồn của cộng đồng Việt, đồng thời đưa người nông dân lên tầm biểu tượng văn hóa - lịch sử - những “Thần Nông chân đất” đã mở cõi, dựng làng, giữ nước và truyền sinh khí cho non sông qua hàng nghìn năm. Đây là bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt Nam trong chiều dài lịch sử dân tộc.
  • Các điểm gửi xe miễn phí tại Hà Nội trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9
    Nhằm phục vụ người dân tham quan và vui chơi dịp Lễ Quốc khánh 2/9, Hà Nội bố trí nhiều điểm trông giữ xe hoàn toàn miễn phí từ 17h00 ngày 31/8/2026 đến hết ngày 02/9/2026. Các vị trí đỗ xe trải rộng tại các tuyến phố trung tâm, di tích lịch sử, công viên lớn, trường học và bến xe cửa ngõ...
  • Phường Chương Mỹ lấy ý kiến Nhân dân về Dự án đầu tư xây dựng tuyến đường sắt đô thị 2A kéo dài
    UBND phường Chương Mỹ (TP Hà Nội) vừa niêm yết công khai hồ sơ phương án tuyến, vị trí công trình và mẫu phiếu lấy ý kiến để các cơ quan, tổ chức, cá nhân và đại diện cộng đồng dân cư trên địa bàn nghiên cứu, tham gia đóng góp ý kiến về Dự án đầu tư xây dựng tuyến đường sắt đô thị số 2A kéo dài (Hà Đông – Xuân Mai).
Đừng bỏ lỡ
Hoa dã quỳ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO