Hoa dã quỳ

Lê Minh Hải| 22/01/2021 12:14

Tôi lướt xe trên cung đường uốn lượn, tiến dần lên ngọn Tam Đảo mờ sương. Vừa đi vừa nghĩ, mình như đang lướt trên lưng một con trăn khổng lồ cuộn mình quanh sườn núi. Lâu nay, tôi và chiếc xe máy này đã lang thang trên mọi nẻo đường, đến những miền đất lạ, với cảnh đẹp và con người hiền hòa.

Hoa dã quỳ
Minh họa của Vũ Khánh
Tôi lướt xe trên cung đường uốn lượn, tiến dần lên ngọn Tam Đảo mờ sương. Vừa đi vừa nghĩ, mình như đang lướt trên lưng một con trăn khổng lồ cuộn mình quanh sườn núi. Lâu nay, tôi và chiếc xe máy này đã lang thang trên mọi nẻo đường, đến những miền đất lạ, với cảnh đẹp và con người hiền hòa.
Bây giờ là tháng 11, hai bên đường những bông hoa dã quỳ đã nở vàng rực rỡ. Hẹn chụp hình với dã quỳ lúc trở về, tôi lướt xe đến đỉnh Tam Đảo. Đồng hành với tôi là những đoàn xe của dân phượt, họ phóng ầm ầm, tiếng động cơ phân khối lớn gầm lên, nhả khói rồi lao vút đi mất hút sau cung đường khúc khuỷu. Có toán học sinh cấp 3 được ngày chủ nhật cũng rủ nhau lên đây chơi, ngắm cảnh check - in, họ cũng lướt qua tôi như một cơn gió, quẳng lại đằng sau những tiếng cười vang giòn.
Tôi vốn là một kẻ thang thang tứ xứ, ở đâu có cảnh đẹp là đến, đôi khi đi không xác định trước, rồi đến khi gặp nơi nào đó thấy hay hay thì dừng lại. Yêu cảnh đẹp, dĩ nhiên là tôi thích ghi lại những gì mình đã trải qua nên nhanh chóng thành một nhà nhiếp ảnh tự do, đó là cái danh mà tôi tự phong cho mình. Tôi cứ đi suốt, chẳng làm ăn nghề ngỗng gì, ảnh cũng chẳng bao giờ gửi báo hoặc đem dự thi thì lấy gì để sống. Thế là vừa chụp ảnh vừa quay video, tôi lập một kênh youtube, cái kênh còm ấy không thể làm cho tôi giàu nhưng cũng đủ để tôi có tiền chi tiêu cho những chuyến đi. Tôi rất sợ về nhà, cứ về lần nào là mẹ lại giục lấy vợ. Tôi thường lảng tránh bằng cách viện lý do là không có việc làm, tôi nuôi tôi còn chả xong thì làm sao có thể lo cho người khác. Mẹ có lần đã ngao ngán mà bảo mặc xác, ấy vậy mà cứ thấy tôi về là lại giục. Mẹ càng giục nhiều tôi lại càng hay đi, tôi đi nhiều hơn và ít về nhà hơn.
***
Đang là mùa cưới, lang thang trung tâm thị trấn, lên nhà thờ đá, đến khu vực cầu mây… chỗ nào cũng bắt gặp những cặp đôi đi chụp ảnh dã ngoại. Cảnh lòe xòe váy áo, uốn éo tạo dáng làm tôi thấy khó chịu. Tôi quyết định xuống núi. Xe trôi dốc tự do, tôi phải cài số nhỏ làm phanh cho an toàn. Ngang qua những cây hoa dã quỳ bên vệ đường, tôi lập tức bị màu vàng rực rỡ đong đưa mời gọi. Dừng xe, lôi máy ảnh ra, vẫn để chế độ M, chẳng cần cài lại các thông số tôi đã chụp liền mấy kiểu. Sau khi xem lại ảnh tôi thực sự sung sướng, những bức ảnh tươi sáng nổi bật lên với một màu vàng mê mẩn. Còn đang mải mê xem ảnh, tôi chợt giật mình bởi một lời mời chào:
- Anh ơi! Mua gì cho em đi.
Giọng nói cất lên trong như tiếng nước suối ấy làm tôi ngỡ ngàng. Ngay bên kia đường là một cô gái nhỏ nhắn, rất trẻ, tuổi chừng mười tám đôi mươi. Cô bé đứng bên sạp hàng nho nhỏ. Nói là sạp hàng chứ thực ra là một tấm gỗ dài chừng sải tay, hai đầu được kê trên mấy viên gạch, trên đó bày mấy nải chuối rừng, một ít bắp ngô, những củ khoai lang, mấy bó ngọn su su.
- Thế em còn bán gì nữa để anh mua? - Tôi hỏi là hỏi thế thôi, chứ bông đùa là phần nhiều.
- Dạ, nếu anh tới sớm hơn khoảng vài tháng trước thì đúng mùa măng rừng anh ạ. - Cô gái thật thà.
Lúc này, tôi mới có dịp nhìn kỹ em thêm. Khuôn mặt khá xinh cộng với nụ cười rạng rỡ, nụ cười ấy khiến cho tôi có một sự so sánh ngầm, không biết nụ cười này hay sắc vàng hoa dã quỳ kia đẹp hơn.
- Anh ơi! Thế anh mua gì nào?
- Có chứ. Nhưng anh mua rồi lại muốn được chính tay em nấu có được không nhỉ?
- Nghĩa là sao? Em không hiểu.
Nghe cô gái hỏi lại tôi bỗng phá lên cười. Cô ngượng ngùng, má đỏ ửng lên nhìn đến là duyên.
- Thì anh mua tất chỗ này rồi anh theo về nhà em và em sẽ nấu cho anh ăn.
- Anh cứ đùa em thế. - Cô gái đã lấy lại được vẻ tự nhiên, cười cười lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý.
- Anh nói thật.
Đúng là tôi nói thật. Từ một câu bông đùa đã cho tôi một ý định muốn ở nhờ nhà cô gái ấy, bởi tôi cũng đang phân vân chưa biết đêm nay sẽ nghỉ ở đâu. Tôi vốn quen sống nay đây mai đó, tôi thường tá túc ở một nhà dân nào đó, bất đắc dĩ mới thuê phòng nghỉ trọ, tôi thích cái không khí gia đình và muốn khám phá đời sống các vùng quê khác nhau.
Tôi chỉnh lại các thông số máy ảnh thật kỹ càng và lại bắt đầu chụp ảnh. Chọn một khoảng cách thích hợp nhất, trong ống kính khuôn mặt cô gái hiện lên, những bông hoa dã quỳ đằng sau như làm nền cho người đẹp. Thấy tôi chụp hình, cô gái liếc mắt, che miệng cười, hàm răng trắng như ánh lên sau đôi môi hồng. Tôi thật sự hài lòng với những bức ảnh vừa chụp được. 
- Này, em cười còn rực rỡ hơn hoa dã quỳ đấy.
- Em không tin đâu. Đấy là ở trong ảnh thôi, do anh khéo chụp đấy chứ.
***
Tôi đã theo Đan về nhà em, ngôi nhà ngói nhỏ xinh ngay dưới chân núi. Tôi sửng sốt thốt lên khi thấy vây bọc lấy ngôi nhà là hàng rào bằng hoa dã quỳ vàng rực rỡ. Trời đã cuối chiều mà như vẫn có nắng, nắng hoa làm sáng lên cả một vùng. Tôi nâng máy ảnh, chọn các góc khác nhau bấm máy chụp. Đan kiên nhẫn đứng chờ tôi rồi em khẽ khàng:
- Nào, mình vào nhà thôi anh.
Tôi theo sau Đan, trộm ngắm thân hình con gái mềm mại. Lần đầu tiên tôi nhận ra mình có một thói xấu mà trước đây chưa từng có. Con gái xưa nay đối với tôi là một điều quá bình thường, hoặc là tôi chưa hề quan tâm đến. Với tôi, nhiếp ảnh và những vùng đất xa xôi là những điều tôi khát khao chinh phục. Vậy mà hôm nay, Đan đã làm tôi chới với, thật sự đó là một cảm giác lạ lẫm, êm say và dịu ngọt. Đó là điều gì tôi chẳng biết, nhưng từ khi gặp Đan bên những bông hoa dã quỳ trên núi, tôi đã như bị thôi miên. Tôi lẽo đẽo theo Đan về đây mà chẳng cần biết em có đồng ý hay không, tôi đã lì lợm thế đấy.
Bữa cơm nhanh chóng được bưng lên. Một đĩa cá bống suối, một đĩa rau su su xào tỏi, thêm bát muối vừng vừa giã thơm ngào ngạt. Cái lạnh của xóm núi về đêm khiến tôi thèm một cảnh quây quần ấm áp như thế này. Chợt chạnh lòng nhớ tới mẹ đang lầm lũi một mình với mâm cơm ở nhà, lòng tôi quặn thắt. Bố mẹ Đan cứ liên tục giục tôi, họ nói tôi hãy ăn thật tự nhiên, đừng ngại. Nào tôi có ngại gì đâu, tôi đã quen cảnh ăn nhờ ở đậu như thế này lắm rồi, bởi tôi là một kẻ lang thang tứ xứ. Đan không giục tôi ăn, chỉ kín đáo nhìn rồi cười, điều ấy làm tôi hơi ngường ngượng. Nhưng cái đói đã chiến thắng, không ngại người đẹp nữa, tôi ăn liền mấy bát cơm một cách ngon lành.
Bố mẹ Đan muộn con nên ngoài ba mươi tuổi họ mới sinh được duy nhất mình em. Đan đang học cấp 3, ngoài giờ đi học em hay giúp mẹ bán hàng ven đường lên ngọn Tam Đảo. Đan nói, sau này khi thi đại học em sẽ chọn khoa du lịch, khi tốt nghiệp em sẽ về vùng đất này làm hướng dẫn viên. Tôi hỏi, sao em không muốn đến những vùng đất mới, khám phá những điều kỳ thú ở phương xa. Em bảo em không muốn xa mẹ cha,  không muốn xa vùng đất nơi em sinh ra và lớn lên,  em tự hào về nơi này. Em sẽ giới thiệu một cách cặn kẽ nhất cho những đoàn khách, vì em vốn hiểu rất rõ nơi đây. Em yêu nơi này và em muốn truyền tình cảm ấy cho du khách. Rồi em kể tôi nghe về sự tích hoa dã quỳ. Đó là một câu chuyện tình yêu cảm động. Ở một vùng núi xa xôi nọ có chàng trai và cô gái xinh đẹp yêu nhau thắm thiết, họ trở thành chồng vợ và sống rất hạnh phúc. Nhưng trớ trêu thay, có con trai người tộc trưởng cũng trót mê đắm cô gái nhưng không lấy được nên sinh lòng thù hận. Một lần người chồng vào rừng đi săn, ở nhà người vợ đợi mãi không thấy chồng về bèn đi tìm. Rồi nàng gặp một cảnh tượng hãi hùng, chồng mình bị con trai tộc trưởng và một nhóm người trói chặt, dùng mũi tên, ngọn giáo đâm vào cơ thể. Không ngần ngại, nàng lao vào che chắn cho chồng. Vì quá tức giận và ghen tị với tình yêu của nàng giành cho chồng, con trai tộc trưởng bắn mũi tên quyết giết chết tình địch. Thật không ngờ, mũi tên đã lấy đi tính mạng của cô gái. Hai vợ chồng chết mà không chịu rời xa nhau. Về sau, chính nơi ấy mọc lên một loài cây nở hoa vàng rực rỡ, cái rực rỡ ấy như là biểu hiện cho tình yêu mãnh liệt, thủy chung của hai người, loài hoa ấy mang tên dã quỳ.
Đan kể xong câu chuyện và im lặng vẻ buồn buồn. Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn rồi kéo em vào lòng. Cơ thể mềm mại và bé nhỏ của Đan khiến tôi muốn được che chở cho em. Tôi thầm hỏi mình tại sao giữa thời đại này lại có một cô gái mang tâm hồn trong trẻo, hiền lành và mộc mạc đến thế này? Tôi như đang chìm đắm vào câu chuyện mà em vừa kể. Lần đầu tiên tôi tin vào những điều chỉ có trong những truyện cổ ngày xưa. Tôi đang  mơ ước về một tình yêu giản dị, nồng thắm và thủy chung. Tôi bỗng thấy Đan đẹp hơn, đẹp theo một cách khác, không như cái đẹp mà người ta hay nhắc về một người con gái. Vẻ đẹp ấy có sự mê hoặc kỳ lạ, vẻ đẹp như trộn lẫn với sự rực rỡ và hoang dại của loài hoa dã quỳ, lại mỏng manh, trong lành như sương núi. Chẳng biết có phải vì mấy chén rượu thuốc bố Đan mời hay chính Đan làm tôi say, hồn tôi lâng lâng, bay bay, lòng tôi dâng lên một cảm xúc êm đềm và tha thiết.
- Anh yêu em thật rồi.
- Nhanh thế cơ à? Liệu em có thể tin được không đây?
- Thế em có tin anh không?
- Chẳng biết. - Đan gục đầu vào ngực tôi vẻ nũng nịu như một đứa trẻ. - Gái xóm núi khi yêu thì chỉ nghe lời con tim, không cần quan tâm chuyện khác.
Tôi siết chặt Đan hơn, nghe hơi thở ấm nóng và nhịp tim đập thình thịch trộn cùng hơi thở và nhịp tim gấp gáp của tôi. Tôi cảm nhận được rõ rệt những luồng máu đang chảy rần rần trong cơ thể mình làm khắp người nóng lên. Đầu óc tôi ngây dại, cơ thể tôi gồng lên căng cứng. Tôi bắt đầu đặt lên môi Đan nụ hôn nóng bỏng. Đôi bàn tay bắt đầu kiếm tìm và khám phá, làn da con gái êm và mát làm tôi ngây ngất. Bản năng người đàn ông trỗi dậy mạnh mẽ. Tôi muốn chinh phục và chiếm hữu, tôi muốn có Đan, ngay lúc này, tôi muốn… 
- Anh! Đừng! Nếu anh thật lòng thì đừng vội vàng như thế. Hãy chờ đợi và hãy tin vào tình yêu chung thủy.
Đan bất ngờ đẩy mạnh và thoát khỏi tôi, thở hổn hển. Bất ngờ, hụt hẫng, nuối tiếc… những đợt sóng tình đang ào ạt trong tôi dần lắng dịu rồi tĩnh lặng. Tôi đứng lặng im nhìn Đan. Em đứng đó, cách tôi một đoạn nhưng giữa đêm vắng tôi vẫn nghe rõ tiếng thở gấp, dường như em đang cố nén lại một sự thôi thúc nào đó. Đêm xóm núi đầy yên tĩnh, sương đang buông xuống rất dày.
***
Tôi rời xóm núi vào một buổi sáng nắng lên rạng rỡ, nắng chiếu vào những giọt sương còn đọng trên cánh hoa dã quỳ long lanh như những viên ngọc. Đan tiễn tôi ra ngõ, trao tôi một bó hoa vàng rực, khẽ cười, nụ cười hơi buồn làm tôi không nỡ bước đi.
- Anh sẽ còn quay lại nơi đây chứ?
- Nhất định rồi, bởi vì anh đã yêu loài hoa dã quỳ xóm núi.
Rời xóm núi mà lòng ngổn ngang bao cảm xúc khó tả. Nhất định tôi sẽ quay lại nơi đây. Phải rồi, nhất định tôi sẽ quay lại nơi đây để gặp Đan, người con gái mang vẻ đẹp của loài hoa dã quỳ. Lần này về nhà tôi sẽ chẳng phải lảng tránh câu hỏi quen thuộc của mẹ nữa. Mà ngược lại tôi sẽ hào hứng kể cho mẹ nghe về xóm núi, về Đan và về loài hoa dã quỳ.
(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Di sản - “tấm hộ chiếu” đưa nhạc Việt ra thế giới
    Từ rock, pop, rap đến dân ca đương đại… những dự án âm nhạc mới đang mở ra không gian sáng tạo nơi truyền thống và hiện đại không còn khoảng cách. Sự thử nghiệm nghệ thuật này cũng là hành trình nghệ sĩ tìm kiếm bản sắc, khẳng định tiếng nói riêng biệt của tâm hồn Việt trên bản đồ toàn cầu.
  • Từ quản lý đến “quản trị và kiến tạo” văn hóa Thủ đô Hà Nội
    Chương trình Hành động số 08-CTr/TU của Thành ủy Hà Nội thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, đã phát đi một thông điệp: Hà Nội chuyển đổi tư duy từ “quản lý hành chính” sang “quản trị và kiến tạo” về văn hóa. Đây là một sự thay đổi mang tính cách mạng về nhận thức, mở đường khơi thông nguồn lực, biến văn hóa thực sự trở thành nguồn sức mạnh nội sinh và động lực phát triển đột phá của Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới.
  • Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): Khung cơ chế đột phá, định hình diện mạo Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Hà Nội đang đứng trước những áp lực của quá trình đô thị hóa, từ bài toán quá tải hạ tầng, ùn tắc giao thông, cho đến thách thức trong việc cải tạo các khu chung cư cũ và bảo tồn di sản. Trong bối cảnh đó, Điều 12 trong Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) không chỉ là một quy định pháp lý, mà là một khung cơ chế mang tính đột phá, đặc biệt cần thiết để định hình diện mạo Thủ đô trong kỷ nguyên mới.
  • Dự án Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): Khơi thông các mô hình kinh tế mới từ cơ chế thử nghiệm có kiểm soát
    Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) vừa trình Quốc hội khóa XVI, trong đó có việc thiết lập cơ chế thử nghiệm có kiểm soát là một bước tiến chiến lược để Hà Nội tiếp tục bứt phá trong tương lai. Cơ chế thử nghiệm có kiểm soát được quy định tại Điều 19 Dự thảo Luật là “chìa khóa” khơi thông các mô hình kinh tế mới, đưa Hà Nội trở thành trung tâm kinh tế, đổi mới sáng tạo hàng đầu của cả nước và khu vực trong thời kỳ phát triển mới.
  • Sa Pa được vinh danh là một trong 53 thị trấn đẹp nhất thế giới
    Một trong những yếu tố quan trọng giúp Sa Pa được vinh danh là khả năng giữ gìn bản sắc kiến trúc và không gian sống hài hòa với thiên nhiên. Dù du lịch phát triển mạnh mẽ, thị trấn vẫn giữ được những nét đặc trưng như nhà thờ đá cổ kính, những con phố nhỏ trong sương hay các bản làng nằm nép mình bên sườn núi.
Đừng bỏ lỡ
  • Nhiều sự kiện nghệ thuật đặc sắc sắp diễn ra tại khu vực hồ Hoàn Kiếm dịp 30/4 và 1/5
    Nhân dịp kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026) và hướng tới kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026). Ban quản lý hồ Hoàn Kiếm và phố cổ Hà Nội phối hợp với các nghệ nhân, nghệ sĩ, các nhà nghiên cứu… tổ chức chuỗi hoạt động văn hóa, nghệ thuật tại khu phố cổ Hà Nội và khu vực hồ Hoàn Kiếm. Chuỗi hoạt động diễn ra từ tháng 4 đến hết tháng 6/2026.
  • Chuẩn bị diễn ra Liên hoan Nghệ thuật Quốc gia 2026 (VNAF2026)
    VNAF 2026 dự kiến thu hút khoảng 1.000 thí sinh đăng ký vòng online, từ đó lựa chọn 400 tiết mục xuất sắc trình diễn tại vòng chung kết. Chung kết dự kiến diễn ra trong hai ngày 25 và 26/7/2026 tại Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam và Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội (Hà Nội).
  • Tái hiện cuộc đời chị Võ Thị Sáu qua dự án phim điện ảnh "Đất Đỏ"
    Bộ phim Đất đỏ vẽ nên chân dung chị Võ Thị Sáu bắt đầu từ một thiếu nữ 13 tuổi yêu đời, từng mơ về tương lai bình lặng bên cây lê ki ma trước khi bước vào cuộc chiến sinh tử vì Tổ quốc.
  • Góp sức phát huy giá trị văn hóa dân gian truyền thống Việt Nam
    Thiết thực bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa dân gian truyền thống cũng như thực hiện Chương trình Hành động số 08-Ctr/TU của Thành ủy Hà Nội, Hội Người cao tuổi phường Tùng Thiện (TP. Hà Nội) vừa tổ chức Liên hoan tiếng hát dân ca Người cao tuổi phường Tùng Thiện 2026. Qua đây cũng góp phần tạo sân chơi bổ ích để hội viên người cao tuổi giao lưu, nâng cao đời sống tinh thần, góp phần xây dựng đời sống văn hóa ở cơ sở.
  • Triển lãm “Cuộc chơi với lá”: Dấu ấn 60 năm sáng tạo của nghệ sĩ Tạ Hải
    Từ ngày 15/4 đến 19/4/2026, tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (66 Nguyễn Thái Học, Đống Đa, Hà Nội) sẽ diễn ra triển lãm “Cuộc chơi với lá” của nghệ sĩ, nhà báo Tạ Hải. Triển lãm giới thiệu hơn 80 tác phẩm mới nhất được sáng tạo từ chất liệu lá và hoa khô.
  • Phát triển Thủ đô từ việc kiến tạo các không gian văn hoá
    Chiều 12/4, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, trong khuôn khổ chương trình “Âm nhạc cuối tuần”, những giai điệu của ca khúc “Em ơi Hà Nội phố” của nhạc sĩ Phú Quang được phổ từ thơ Phan Vũ đã vang lên giữa không gian hồ Gươm lịch sử. Từ một ca khúc, một buổi biểu diễn, có thể thấy rõ hơn cách Hà Nội đang từng bước hiện thực hóa chiến lược phát triển văn hóa bằng những trải nghiệm cụ thể, gần gũi, nơi văn hóa hiện diện trong đời sống hằng ngày của người dân.
  • “Người thổi bong bóng làng Kashi”: Ngụ ngôn hiện đại về sự sống, cái chết và tự do
    Tri Thức Trẻ Books liên kết với NXB Thế Giới vừa ra mắt bạn đọc cuốn sách “Người thổi bong bóng làng Kashi” của tác giả Nguyễn Quang Vũ. Tác phẩm được viết theo hình thức ngụ ngôn hiện đại xoay quanh hành trình nhận thức về sự sống, cái chết và tự do.
  • Lan tỏa tri thức khoa học xã hội qua trưng bày chuyên đề
    Từ ngày 11/4 đến 15/5/2026, tại tòa Trống đồng, Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam (đường Nguyễn Văn Huyên, phường Nghĩa Đô, Hà Nội) diễn ra trưng bày “Không gian bảo tồn văn hóa và lan tỏa tri thức khoa học xã hội”. Với hệ thống tư liệu, hình ảnh và hiện vật phong phú, trưng bày mang đến cái nhìn toàn diện về những đóng góp của khoa học xã hội đối với đời sống đương đại, qua đó góp phần khơi dậy tinh thần nghiên cứu, sáng tạo và ý thức bảo tồn các giá trị văn hóa trong cộng đồng”
  • Ẩm thực và nghệ thuật hòa quyện trong chương trình “Dạ yến Hoàng cung”
    Du khách có thể thưởng thức các món ăn cung đình và những tiết mục nghệ thuật đặc sắc trong chương trình “Dạ yến Hoàng cung” tại Nhà hát Duyệt Thị Đường (Đại nội Huế) vào đêm 29/4, 1/5.
  • Tiếp tục lan tỏa giá trị văn hóa tại không gian âm nhạc mở chiều 12/4
    Trở lại sân khấu mở “Nhà Bát Giác” vào lúc 15h30 ngày 12/4, “Âm nhạc cuối tuần” hứa hẹn đem đến nhiều tiết mục đặc sắc, giai điệu sôi động, những trải nghiệm nghệ thuật gần gũi, hấp dẫn đối với nhiều người dân và du khách khi đến với Hà Nội. Đây không chỉ là sân khấu biểu diễn đơn thuần, mà còn là bước đi chiến lược của thành phố nhằm đưa nghệ thuật chất lượng cao vào đời sống, góp phần định vị thương hiệu thành phố sáng tạo.
Hoa dã quỳ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO