Buổi sáng trong veo

Nguyễn Thị Bích Nhàn| 30/05/2018 09:55

Sáng chớm hè, bản hòa âm của tiếng nắng cứa qua khe cửa, tiếng lích rích của những chú chim đã vực tôi khỏi giấc mơ muộn.

Buổi sáng trong veo

Nhà tôi ở khoảng trung gian giữa phố và quê, lọt vào xóm đồng nên hoàn toàn tách biệt với ồn ào phố xá. Tôi trước sau vẫn trung thành với ý niệm đem thiên nhiên vào nhà nên dù chỉ là ngôi nhà nho nhỏ, không “vườn rộng rào thưa” nhưng cái ước mơ vườn tược đã được hiện thực hóa.

Bên hông nhà có lối đi lát đá, sát tường rào có trồng một hàng cây. Những cành cây tỏa bóng sum xuê trở thành nơi đi về của các chú chim. Bầy chim sẻ chuyền cành, ríu rít đùa giỡn từ cành này sang cành khác. Người gần chim đến độ có thể đưa tay ra sờ được bộ lông mềm mượt của nó. Chúng âu yếm, say sưa, tự nhiên như không hề thấy sự hiện diện của gia chủ. Những bộ lông mềm như lụa, mịn như nhung bỗng lung linh khi có tia nắng tràn qua. Thiệt kì lạ, những giọt nắng ban mai đã giúp vạn vật phô bày hết vẻ tuyệt mĩ đang có.

Nắng sớm mai không hanh hao bỏng rát mà êm ả dịu nhạt, đến nỗi chỉ cảm nhận được màu mà không nghe được “chất” nắng. Một lát sau, khi ta phải nheo mắt thì nắng chuyển sang vàng ươm, suông mềm, sóng sánh rồi đến nửa buổi mới bắt đầu đậm đặc. 

Nắng sớm mai chảy yên ả trên da như có luồng nước ấm xối qua. Nắng trượt nhẹ từ cành cây, đậu lóng lánh trên những bông hoa. Nắng tinh khôi làm cả khu vườn bừng tỉnh một màu xanh trong trẻo. Cây liễu pháo chìa những chiếc lá xanh non mỡ màng và những chiếc hoa li ti đua nhau thắm đỏ. Những chiếc lá dày dạn và cứng cỏi của bông trang cũng chuyển từ xanh pha vàng nhạt sang xanh non, diệu kì hơn là sau giấc ngủ mùa hè, bông trang chào đón ban mai bằng cách nhú lên những búp hoa màu xanh lơ. Những chiếc lá của cây lưỡi hổ, cây vạn niên thanh cũng xanh hơn, mượt hơn trong nắng sớm.
Đẹp hơn cả là những hoa mướp vàng tươi buông trên giàn lá biếc. Mướp trải những chiếc lá trên giàn, mướp bung những bông hoa vàng rực. Khi những tia nắng ban mai nhảy nhót thì những trái mướp trỗi mình, da căng bóng. 

Đi dạo khắp khu vườn, ngắm từng cành cây ngọn cỏ có thể cảm nhận được sự khác biệt của chúng sau một đêm không gặp. Có những chồi cây bị cơn gió làm xiêu quẹo, có những chiếc lá, những búp hoa vươn mình dưới nắng… Buổi sáng trong lành, những chiếc lá, những bông hoa, những giọt sương luôn biết cách im lặng để chia sẻ, chúng rất dễ đồng cảm, thỏa hiệp với nỗi buồn. 

Ngửa mặt hứng những tia nắng buổi sáng, căng ngực hít hà những luồng khí trong lành, nhìn ngắm xung quanh, lại ước chi đời toàn là những buổi sáng trong veo để ta tìm nỗi tinh khôi cho riêng mình. Ước chi những ngày tới, chẳng bao giờ mình đánh mất một buổi sáng trong trẻo nào… 
(0) Bình luận
  • Trao giải 11 tác phẩm xuất sắc “Truyện ngắn Sông Hương 2024”
    Ban tổ chức đã trao giải 11 tác phẩm xuất sắc cho cuộc thi “Truyện ngắn Sông Hương 2024” do Tạp chí Sông Hương phát động.
  • Thiền đào
    Chàng vẫn âm thầm dõi theo những bài viết của nàng và không bỏ sót bất kỳ phóng sự nào về nàng. Đôi mắt nàng khi bảy tuổi hay của bây giờ vẫn vậy. Xoáy xiết, ám ảnh. Nhấn chàng xuống đỉnh vực. Vẫy vùng. Ngộp thở. Toàn thân không trọng lượng. Đôi vực sâu đồng tử đã xoáy chàng đến một nơi quen thuộc. Là dinh đào, khi ấy chàng đang ở tuổi mười ba.
  • Ăn Tết nay yêu Tết xưa
    Đợt rét ngọt đầu tiên của tháng Chạp đã luồn qua khe cửa, bà Ngân thoáng rùng mình khi trở dậy vào sáng sớm. Loẹt quẹt đi xuống bếp, rót đầy một cốc nước gừng nóng sực đã ủ sẵn trong bình, bà vừa xuýt xoa uống vừa nhẩm tính xem Tết năm nay nên sắm sửa những thức gì. Kỳ thực, quanh đi quẩn lại, năm nào bà cũng bày biện từng ấy món quen thuộc. Nhưng cái việc nôn nao nghĩ suy về cái Tết sắp đến mới ngọt ngào làm sao, nhất là khi năm nay gia đình bà có thêm cô con dâu mới.
  • Lễ phạt vạ
    Ba ngày nữa là đến giao thừa mà Cầm Bá Cường chưa thể về nhà. Đã vậy anh còn mắc vạ trưởng bản, phải chịu phạt. Ký túc xá giáo viên ở Mường Lôm giờ đây còn mỗi mình anh. Ôi chao là buồn! Cầm Bá Cường nhìn ra khoảng sân ký túc xá.
  • Họp lớp
    Tôi bước vào lớp, có lẽ tôi là người đến cuối cùng, bởi trong lớp đã kín gần hết chỗ ngồi, chỉ còn trống một chỗ ở cuối dãy bàn bên phải. Hơi ngượng vì đến muộn nên tôi ngần ngừ trước cửa mấy giây.
  • Sen quán
    Loay hoay mãi chị mới cởi nổi bộ khuy áo. Cái áo cánh nâu bà ngoại để lại. May sao áo của bà không chỉ vừa mà như muốn vẽ lại những đường cong đẹp nhất của chị. Chị là người Hà Nội. Mẹ không biết cụ tổ đến Hà Nội từ bao giờ mà chỉ biết và kể chuyện từ đời ông bà ngoại. Rằng ông ngoại từng là nhà buôn vải lụa còn bà là ca nương ca trù nổi tiếng ở đất kinh kỳ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Buổi sáng trong veo
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO