Bong bóng ngoài mưa

Truyện ngắn của Cao Duy Sơn| 05/04/2018 08:57

Sấm sét như những loạt đại bác nã xuống mặt đất dữ dội. Bầu trời màu chì như bị giật tung bởi những tia chớp xanh lét.

Bong bóng ngoài mưa
Minh họa của Vũ Khánh

Mưa bắt đầu trút xuống. Chị lùi vào phía trong sảnh tránh mưa, đến ngồi xuống chiếc ghế băng kê sát tường chờ đợi. Chiếc đồng hồ đại đặt trên nóc nhà bưu điện điểm mười tiếng. Giờ làm việc buổi sáng đã sắp hết. Trong phòng, quanh ấm trà nguội, các quan tòa không giấu nổi ngao ngán. Tất thảy đều im lặng thả ý nghĩ trong khói thuốc cố tỏ vẻ thư thái một cách giả tạo.

Dãy núi Kỳ Sầm mờ mịt cơn mưa đang trút xuống như thác.

Thoắt đã bảy năm. Ngày đó cũng mưa thế. Cả hai cùng chạy vào một lán cắt tóc bỏ trống. Nước mưa làm ướt áo trắng, bết vào làn da trắng mịn của chị. Anh đắm đuối nhìn những đường cong đẹp đến mê hồn. Má chị bừng đỏ, vội nắm vạt áo kéo căng. Anh bối rối:

- Xin lỗi! Tôi chỉ tình cờ thôi.

- Sao cơ?

Chị vờ như không hiểu. Cặp môi đỏ mọng giấu nụ cười e thẹn. Tai anh như bị ai vò nóng bỏng. Yêu nhau từ đây. Thành vợ, thành chồng thỉnh thoảng hai người vẫn nhắc về cơn mưa ấy. Lòng thầm cảm ơn ông trời, cảm ơn cái lán cắt tóc ông thợ nào đó bỏ trống. Mỗi lần qua đó chị vẫn nhìn vào như muốn tìm lại kỷ niệm.

Gia đình chị đã chuyển về quê Hà Nội. Nghe người nhà khuyên chị cũng đã theo về. Thằng Páo ộp đã năm tuổi, đang sống với ông bà ngoại. Chị xin chuyển về dạy học tại một trường ngoại thành. Liên hệ được cho anh làm bảo vệ ở một cơ sở chuyên sản xuất cửa sắt hoa. Thấy anh do dự, chị bảo, tạm thôi, để vợ chồng sớm tối có nhau, sau sẽ tính tiếp. Rồi ngày nào đó anh sẽ trở lại với công việc của mình. Kỹ sư cơ điện. Với tấm bằng đại học xin việc chắc không mấy khó khăn.

Hai mùa hạ đã qua, anh vẫn ở lại Cao Bằng. Nghỉ hè chị mới được nghỉ, lên thăm. Thời gian ngắn ngủi bên nhau, chị lựa lời khuyên anh làm thủ tục chuyển về Hà Nội, để gia đình sớm đoàn tụ. Nghe chị tâm tình, anh khẽ thở dài, ái ngại nhìn về buồng ngủ. Gần hai năm mẹ anh đã nằm đó. Chân yếu, mắt mờ chẳng thể đi đâu. Chị hiểu anh đang nghĩ gì. Vắng chị, mọi việc trong sinh hoạt, cả chăm sóc mẹ nữa chỉ mình anh lo. Chị bảo:

- Đưa mẹ về dưới đó, vợ chồng mình càng có điều kiện chăm sóc tốt hơn, được không anh?

Anh gượng cười, khẽ lắc đầu. Có lẽ ngại nói ra những băn khoăn, nên anh chỉ im lặng.

Mẹ từng nói với anh những lời giản dị mà gan ruột, đất này tuy nghèo nhưng lành. Con hãy luôn nhớ, mẹ đã sinh ra con từ đây, lớn lên cũng từ đây. Cha con đã nằm xuống trên mảnh đất này. Mẹ biết mình sẽ không sống được bao lâu nữa. Nếu ngày đó đến, con hãy đặt mẹ  bên cha. Được thế lòng mẹ thỏa nguyện.

Anh thương mẹ và yêu quý ngôi nhà này. Ngôi nhà anh đã được sinh ra, và các con anh cũng chào đời từ đây. Thiêng liêng và ăm ắp kỷ niệm. Yêu thương đó đã níu kéo anh. Cái sự dùng dằng nửa ở, nửa đi đôi lúc cũng giằng co lắm, nhưng đành nén lòng. Ngày ngày đi làm, giờ nghỉ anh vẫn tranh thủ vào rừng chặt chuối, kiếm củi bán, phụ vào bữa ăn hàng ngày. Đã thế lương bổng chẳng bao nhiêu, vậy mà đều đặn hàng tháng vẫn gom góp gửi xuống cho hai mẹ con. Thiếu tay vợ vun vén, chăm sóc cuộc sống của anh trở nên khó khăn hơn. Mỗi lần nghĩ đến, chị buồn và thương anh quá đỗi. Nhiều khi tự hỏi, hay mình chưa thật hiểu hết con người anh, có khi còn là người ích kỷ cố chấp. Mong manh giận hờn. 

Thuyết phục, anh không chuyển, chị đã khóc:

- Không thể cứ thế này mãi được. Mọi việc đã xắp xếp đâu vào đấy cả, vậy mà anh không nghe. Đời người sống được mấy mà tự làm khổ thân, khổ nhau, khổ cả các con thế hả anh?

Anh cười độ lượng, nhưng mắt giấu nỗi buồn lặng lẽ:

- Để từ từ rồi tính em à! Ngay bây giờ thì chưa thể.

Chị giận bỏ về Hà Nội.

Một ngày đang trên lớp, bất ngờ chị nhận được thư anh. Mở xem. Vẻn vẹn mấy chữ: “Anh không muốn em và con phải khổ nữa. Phải rời xa đất này với anh là không thể. Hãy tin, anh vẫn mãi yêu em và con. Anh đã làm mọi người thất vọng, mong em hãy tha thứ. Để khỏi lỡ việc của mọi người, anh gửi lại cho em lá đơn em viết và gửi cho. Anh đã ký.”. Là đơn xin ly hôn của chị viết gửi cho anh. Chỉ để thử cho anh mau chóng quyết định chuyển về, nào ngờ anh đã ký. Không thể chậm chễ, chị xin phép nhà trường nghỉ vài hôm, rồi vội lên xe khách, vượt ba trăm cây số lên đây. 

Mặc nước mắt rơi, những lời nỉ non thuyết phục, chỉ nhận được từ anh ánh mắt lặng buồn. Mọi cố gắng đều thất bại. Chị buông tay trong đau khổ, tuyệt vọng. Chỉ tại mình nôn nóng mà đẩy hôn nhân vào tình cảnh chia lìa. Vậy là từ nay tất cả đã chấm dứt. Quá khứ, tương lai sẽ chẳng còn, Những tháng năm êm đềm hạnh phúc kia sẽ đi vào dĩ vãng. Cái ngày mai tươi sáng sẽ tan thành khói mây. Lát nữa thôi, khi anh xuất hiện hạnh phúc sẽ như bong bóng tan dưới mưa kia. Cơn mưa ấy, cái lán bỏ trống ngày ấy chị sẽ gói gém vùi vào lãng quên. Chỉ nỗi đau còn mãi.

Sấm chớp nối nhau như đổ cơn giận xuống mặt đất. Mưa như thác gầm núi lở. Lòng chị tái tê.

- Giờ này còn chưa đến, không khéo phải hoãn lại hôm khác mất.

Chị nghe có ai bâng quơ sau lưng.

Ngoài kia có ai đang đi đến cùng gánh củi trên vai. Hai bó củi sũng nước khiến lưng người gánh như còng thêm xuống. Cẩn thận tựa gánh củi vào bức tường ngoài cổng, người đó lặng lẽ bước vào. Là anh. Bắt gặp ánh mắt chị đang nhìn, anh thoáng do dự.

Mắt chị mờ nhòa. Ngực bỗng nhói buốt. Ân hận, xót xa khiến không cầm nổi lòng. Chị chạy ra ngoài sân, mưa táp vào người lạnh giá. Anh dừng lại. Đã gần nhau lắm. Chị nghe anh run run. Run vì lạnh hay lẽ gì mà khiến anh ấp úng:

- Anh đã đến muộn. Cứ nghĩ sáng nay trời nắng nên tranh thủ, lại gặp mưa. Anh xin lỗi vì đã làm em phải chờ. Trận mưa to quá! Em không...

Chị ngắt lời:

- Em không! - Hiểu anh định nói gì, chị bước đến gục đầu vào ngực anh – Sao có thể trách anh được chứ! Sẽ không có phiên tòa nào nữa! Hãy tha lỗi cho em vì đã làm anh khó xử. Em yêu anh và thương anh biết bao. Sẽ không có cuộc ra đi nào nữa. Em sẽ không để mất anh đâu. Em và các con sẽ về đây với anh, với ngôi nhà của chúng ta, sống bên nhau suốt đời.

Trong phòng đợi, bên ấm trà nguội, mấy vị quan tòa cùng nhìn ra ngoài, rồi quay lại nhìn nhau, khó hiểu. Trong mưa, bóng hai người dìu nhau qua phố. Những bong bóng nước dưới chân họ phồng lên như những mũ nấm rồi tan biến nhanh chóng. Đến bên cái lán cắt tóc bỏ trống họ cùng ghé vào. Chị nghe anh khe khẽ:

- Là chỗ này phải không em?

Chị ngước nhìn anh, mỉm cười:

- Chỉ cơn mưa thôi, còn cái lán thì chỉ hơi giống.

Chị nghiêng đầu khẽ lắc mái tóc. Nước mưa trên tóc chị rơi vào má anh mát lạnh. Chị kín đáo nắm vạt áo căng nhẹ. Anh vô tình nhìn sang. Chị thẹn thùng nép vào ngực anh, khe khẽ:

- Cứ hệt như ngày nào. 
(0) Bình luận
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Khám phá vẻ đẹp Văn Miếu-Quốc Tử Giám qua 120 tác phẩm nghệ thuật
    Chiều 8/8, tại Nhà Thái Học, Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu- Quốc Tử Giám, triển lãm tranh “Ngàn năm di sản” chính thức khai mạc. Đây là hoạt động văn hóa nghệ thuật do Câu lạc bộ Tôi Vẽ phối hợp cùng Trung tâm hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám tổ chức, chào mừng 950 năm Quốc Tử Giám (1076-2026) và hướng tới kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
  • Phường Tây Hồ: Khai trương mô hình thí điểm chăm sóc sức khỏe người cao tuổi
    Sáng 12/8, Đảng ủy - HĐND - UBND - Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Tây Hồ tổ chức Lễ khai trương Mô hình thí điểm "Cơ sở chăm sóc người cao tuổi (NCT) ban ngày" phường Tây Hồ. Đây là một trong sáu mô hình thí điểm trên địa bàn Thành phố Hà Nội, thể hiện sự chủ động của phường Tây Hồ trong việc cụ thể hóa các chủ trương của Trung ương và Thành phố bằng những giải pháp thiết thực, sát với nhu cầu của người dân.
  • Hà Nội chính thức triển khai chuẩn hóa toàn bộ hồ sơ, bản đồ địa giới hành chính sau sắp xếp
    UBND thành phố Hà Nội chính thức triển khai việc lập mới, cập nhật và hoàn thiện hệ thống hồ sơ, bản đồ địa giới hành chính các cấp trên địa bàn 126 xã, phường chịu ảnh hưởng sau đợt sắp xếp vừa qua. Công tác này tập trung đo đạc, xác định chính xác đường địa giới, mốc giới thực địa và số hóa toàn bộ dữ liệu để liên thông với các hệ thống quy hoạch, đất đai, dân cư.
Đừng bỏ lỡ
  • Chùm thơ của tác giả Đặng Minh Kính
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Đặng Minh Kính.
  • Chè lam Thạch Xá - thức quà quê dân dã của xứ Đoài
    Nhắc đến ẩm thực xứ Đoài, nhiều người nhớ ngay đến chè lam, đặc sản thơm dẻo của làng Thạch Xá, huyện Thạch Thất (nay thuộc xã Tây Phương, TP Hà Nội). Trải qua thời gian, chè lam Thạch Xá vẫn giữ nguyên hương vị truyền thống, trở thành thức quà quen thuộc với người dân và du khách gần xa.
  • Từ cơ chế đặc thù Luật Thủ đô 2026, Hà Nội gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trọng điểm
    Tại kỳ họp thứ 6 diễn ra ngày 10/8, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII, nhiệm kỳ 2026 – 2031 đã chính thức thông qua Nghị quyết về việc gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trên địa bàn Thành phố Hà Nội.
  • “Bến sông Trăng” giành giải Nhất thiết kế cầu Cồn Hến, kiến trúc mang đậm bản sắc Huế
    “Bến sông Trăng” với ý tưởng khai thác hình ảnh thơ mộng của sông Hương, ánh trăng, thuyền và hoa đăng tạo nên chuỗi biểu tượng kiến trúc mang đậm bản sắc Huế đạt giải Nhất thiết kế kiến trúc cầu qua Cồn Hến.
  • Làng nghề hơn 600 năm tuổi, lưu giữ sản phẩm mây tre đan truyền thống ở Cố đô Huế thu hút du khách
    Không chỉ đa dạng các sản phẩm thủ công mỹ nghệ mà làng nghề mây tre đan Bao La (TP Huế) đã tìm ra hướng mới là hình thành địa chỉ tham quan trải nghiệm sản phẩm truyền thống.
  • Để âm nhạc trở thành một phần của nhịp sống đô thị
    Dựa trên chất liệu ả đào và âm thanh phóng khoáng của jazz, “Vũ điệu Thăng Long” mang trong mình một cuộc gặp gỡ giữa truyền thống và hiện đại. Lần đầu vang lên tại Nhà Bát Giác trong chương trình “Âm nhạc cuối tuần”, tác phẩm của NSƯT Quyền Văn Minh không chỉ gợi nhắc về một Hà Nội giàu trầm tích văn hóa, mà còn cho thấy những giá trị truyền thống ấy đang được tiếp thêm sức sống mới trong nhịp sống hôm nay.
  • Hà Nội phê duyệt Đề án Bộ chỉ tiêu thống kê về các ngành công nghiệp văn hóa
    Đề án thực hiện nhận diện chi tiết 11 ngành công nghiệp văn hóa trọng điểm của Hà Nội bao gồm Điện ảnh, Mỹ thuật - nhiếp ảnh - triển lãm, Nghệ thuật biểu diễn, Phần mềm và trò chơi giải trí, Quảng cáo, Thủ công mỹ nghệ, Du lịch văn hóa, Thiết kế sáng tạo, Truyền hình và phát thanh, Xuất bản, cùng lĩnh vực Ẩm thực mang nét đặc thù của Thủ đô.
  • Phát triển công nghiệp văn hóa gắn với nâng cao chất lượng nguồn nhân lực
    Phát triển công nghiệp văn hóa gắn với nâng cao chất lượng nguồn nhân lực là một trong những định hướng trọng tâm được Thành ủy Hà Nội xác định khi triển khai các chương trình hành động thực hiện các nghị quyết của Bộ Chính trị về giáo dục - đào tạo, y tế và văn hóa. Theo kết luận của đồng chí Nguyễn Văn Phong, Phó Bí thư Thành ủy, nhiều nhiệm vụ, giải pháp đồng bộ đã được đặt ra nhằm phát huy nguồn lực con người, khơi dậy sức mạnh văn hóa và tạo nền tảng cho sự phát triển bền vững của Thủ đô.
  • Khi âm nhạc chạm vào trái tim “đánh thức” những miền ký ức
    Có những giai điệu chỉ cần cất lên đã gợi về một miền ký ức. Đó có thể là một con phố sau cơn mưa, là hàng cây lặng gió hay một khoảng trời mang theo nỗi nhớ của nhiều thế hệ. Chiều 9/8, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” sẽ mở ra một không gian như thế, nơi mỗi tác phẩm trở thành một lát cắt tinh tế về vẻ đẹp của con người và đời sống.
  • Dự án 7 cây cầu bắc qua sông Hồng: Định hình tương lai Hà Nội phát triển nhanh, bền vững
    Thành phố Hà Nội đã, đang triển khai cùng nhiều dự án hạ tầng giao thông, trong đó có 7 cây cầu mới bắc qua sông Hồng, gồm cầu: Tứ Liên, Trần Hưng Đạo, Thượng Cát, Ngọc Hồi, Hồng Hà, Mễ Sở và Vân Phúc. 7 cây cầu này vừa giải bài toán hạ tầng giao thông Thủ đô, vừa thể hiện tầm nhìn chiến lược và cuộc cách mạng không gian để định hình tương lai phát triển bền vững Thủ đô trong kỷ nguyên mới.
Bong bóng ngoài mưa
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO