Vì sao chúng ta viết?

Hanoimoi| 28/06/2022 08:47

Hội nghị Những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ 10 - cuộc gặp gỡ 5 năm một lần của những người cầm bút từ 35 tuổi trở xuống vừa khép lại tại Đà Nẵng cuối tuần qua.

Vì sao chúng ta viết?
Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam phát biểu tại hội nghị.

Khác nhiều kỳ cuộc, hai hội thảo thơ và văn cùng chủ đề “Vì sao chúng ta viết?” tại hội nghị đều không có những bài viết trước gửi đến Ban tổ chức để “duyệt”. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam nói rằng, cách tổ chức này để Hội Nhà văn Việt Nam, những thế hệ đi trước lắng nghe những suy nghĩ chân thực nhất của người cầm bút hôm nay, từ đó chia sẻ, gợi mở và đồng hành cùng họ trên chặng đường viết không ít nhọc nhằn.

Và tại hai hội thảo, những người viết văn trẻ đã chia sẻ con đường cùng thơ văn. Có người đến với văn chương như một cuộc chơi, người lại cho rằng văn chương là nơi để giãi bày cảm xúc. Họ đang làm công việc khác, sinh sống bằng nghề khác. Không ít người cầm bút trẻ coi viết văn để góp tiếng nói của thế hệ mình vào đời sống, là cách để thể hiện trách nhiệm của mình trước những vấn đề của đời sống.

Tuy nhiên, qua diễn đàn lần này, vẫn có những người viết bày tỏ băn khoăn về “vùng biên” trong văn chương, hay còn ngần ngại về dư luận khi đưa những sáng tác, tư duy mới… Đúng như nhà thơ Nguyễn Quang Thiều khẳng định, những người viết văn trẻ chính là chủ nhân của nền văn học Việt Nam trong tương lai, chỉ cần họ sáng tác nghiêm cẩn, cầm bút với mong muốn vốn là mục đích của văn chương - vì cái đẹp, vì lẽ phải, vì con người, thì không có rào cản nào với họ và họ sẽ được ghi nhận.

Vậy, những cây bút trẻ hãy viết và viết thật hay đi!

(0) Bình luận
  • Từ một câu chuyện của chiến tranh
    Chiến tranh là một “lát cắt” không bình thường của cuộc sống. Mọi sinh hoạt, mọi dự tính, kể cả những điều riêng tư nhất của con người có thể bị đảo lộn để nhường chỗ cho một trật tự lớn hơn: sự thống nhất hành động vì mục tiêu chiến thắng.
  • Từ “Chào con” đến “mẹ đây”: Lời chào tới hai thế giới
    Có lẽ, trước khi con người học cách gọi tên thế giới, thế giới đã kịp cúi xuống thì thầm gọi con người bằng tình yêu. Tình yêu ấy dường như ở ngay đây - trong khoảnh khắc sinh linh chào đời. Ở giây phút mong manh ấy, sự sống bắt đầu. Bài thơ “Chào con, mẹ đây” của Huỳnh Mai Liên đã chạm vào đúng miền nguyên sơ đó - nơi đời người mở ra bằng một tiếng gọi dịu dàng, vừa đón một sinh linh bước vào thế giới, vừa đánh thức một con người khác bên trong người mẹ.
  • Nhà văn Nam Cao - nhìn từ khả năng kiến tạo di sản văn hóa vùng
    Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
  • Nhà thơ Nguyễn Thanh Kim với “Nhịp xuân”
    Thơ Nguyễn Thanh Kim trong tập “Nhịp xuân” mở ra một không gian giàu nhạc tính và ký ức, nơi con người, thiên nhiên, quê hương và lịch sử hòa quyện thành mạch cảm xúc dào dạt. Đọc những vần thơ này, ta cảm nhận rõ nỗi thiết tha với đất mẹ, với những mùa màng, với dòng sông, cây bưởi, hoa gạo, hoa xoan. Tất cả trở thành những biểu tượng vừa gần gũi vừa lung linh trong tâm thức người thơ.
  • Tạp chí Người Hà Nội nhận tặng thưởng của Hội đồng Lý luận Trung ương
    Tối 29/12, tại Hà Nội, Hội đồng Lý luận Trung ương tổ chức Lễ trao tặng thưởng các tác phẩm lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật xuất bản năm 2024; khen thưởng các cơ quan báo chí, xuất bản có thành tích nổi bật trong tuyên truyền, quảng bá các hoạt động lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật năm 2025.
  • Ngô Thanh Vân, vẻ đẹp kỳ diệu của nỗi buồn
    Người xưa rất coi trọng phần nội tâm (tình) trong thơ. Không có văn bản văn học nào thể hiện cái tôi cá nhân rõ như thơ. Nói như nhà văn Trịnh Bích Ngân: “Thơ không chịu được sự che đậy... Dũng cảm phơi bày. Chân thành phơi bày”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Hoa thủy tiên của mẹ (Kỳ 2)
    Đã nhiều năm trôi qua chúng tôi không lên bờ đón Tết. Mẹ nói đời mẹ gửi cả vào sông. Sống ở trên sông. Mai này mẹ nằm lại đáy sông, nhờ sông giữ giùm phần linh hồn người thiên cổ. Mẹ không muốn xa dòng sông nửa bước. Tôi lớn lên trên chiếc ghe chòng chành sóng nước, qua bao mùa gió trăng. Mùa xuân này tôi ra lái thuyền ngồi chải tóc.
  • Hoàn thiện thể chế, đổi mới phương thức quản lý để phát triển văn hóa Việt Nam
    Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị đã đặt ra yêu cầu tiếp tục hoàn thiện thể chế và đổi mới phương thức quản lý văn hóa nhằm đáp ứng yêu cầu phát triển đất nước trong kỷ nguyên mới. Từ góc độ này, Thạc sỹ Vũ Minh Đạo, Vụ trưởng Vụ Văn hóa – Xã hội thuộc Ủy ban Văn hóa – Xã hội của Quốc hội, kiến nghị lập pháp để đổi mới phương thức quản lý văn hóa theo hướng hiện đại, hiệu quả, phát huy vai trò của văn hóa như một nguồn lực nội sinh quan trọng trong phát triển quốc gia.
  • Từ một câu chuyện của chiến tranh
    Chiến tranh là một “lát cắt” không bình thường của cuộc sống. Mọi sinh hoạt, mọi dự tính, kể cả những điều riêng tư nhất của con người có thể bị đảo lộn để nhường chỗ cho một trật tự lớn hơn: sự thống nhất hành động vì mục tiêu chiến thắng.
  • Các đơn vị "chốt" phương án tổ chức Hội thảo Quốc tế INCOTEH 2026
    Ban Tổ chức Hội thảo khoa học quốc tế về Công nghệ và Sức khỏe số – INCOTEH 2026 đã tổ chức cuộc họp với sự tham gia của các đơn vị đồng tổ chức và doanh nghiệp đồng hành nhằm thống nhất phương án, kế hoạch triển khai hội thảo.
  • Lan tỏa tình hữu nghị Việt Nam – Hàn Quốc qua lễ hội “Chúng ta là một - We Are Together”
    ‏Nhằm hướng tới kỷ niệm 34 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam - Hàn Quốc, chiều 17/4, tại Hà Nội đã diễn ra buổi họp báo về Lễ hội “Chúng ta là một - We Are Together” lần thứ 8.
Đừng bỏ lỡ
Vì sao chúng ta viết?
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO