Văn trẻ và sự nỗ lực định vị: Lặng lẽ và không ngừng bung trổ

Hanoimoi| 09/07/2022 17:01

Từng có ý kiến cảm thán rằng, văn chương đang lâm nguy, người trẻ ngày càng thực dụng, chẳng mấy ai đoái màng văn chương, hay những ngộ nhận mặc định rằng trẻ đồng nghĩa với thiếu kinh nghiệm cả về sống lẫn viết. Sự thực, đội ngũ người trẻ viết văn vẫn đang ngày ngày nỗ lực tự định vị mình trên bản đồ văn chương nước nhà trong tâm thế lặng lẽ và không ngừng bung trổ.

Văn trẻ và sự nỗ lực định vị: Lặng lẽ và không ngừng bung trổ
Lãnh đạo Hội Nhà văn Việt Nam và các tác giả trẻ tặng hai tập sách tuyển tác phẩm của đại biểu dự Hội nghị những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ X - 2022 cho Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam. Ảnh: Đào Nguyên Phương

Đội ngũ viết trẻ chưa bao giờ thiếu vắng

“Trẻ”, đó là độ tuổi dưới 35, sinh từ năm 1986 trở lại đây theo như quy định tạm thời của Hội Nhà văn Việt Nam. Nhà văn già nào cũng từng là trẻ, và nhà văn trẻ nào rồi cũng đến lúc phải già. Trên ấn phẩm “Viết và Đọc - chuyên đề mùa hạ 2022” mới đây có đăng nội dung cuộc trò chuyện giữa nhà báo Yên Ba và nhà văn Nguyễn Việt Hà cách đây 20 năm. Thời điểm ấy, nhà báo Yên Ba đã đặt ra vấn đề rằng, phải chăng những nhà văn trẻ không vượt qua được thế hệ đi trước như Nam Cao, Vũ Trọng Phụng... cũng như không vượt qua được những gương mặt lừng lẫy của văn học kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ? Câu hỏi ấy dường như là câu hỏi muôn thuở.  

Lịch sử văn học Việt Nam như một dòng chảy liên tục, chưa bao giờ đứt đoạn, các thế hệ cứ nối và gối lên nhau. Hơn 20 năm trước, nhà báo Yên Ba đưa ra câu hỏi, thì thời điểm hiện tại đã có câu trả lời. Mỗi giai đoạn văn học như trước 1945, 1945-1975, sau 1975, sau 1986 hay sau 2000 đều có những gương mặt mới. Sự thực, đội ngũ người trẻ viết văn chưa bao giờ thiếu vắng. Bằng chứng là trước mỗi kỳ hội nghị, ban tổ chức phải rất vất vả trong việc chốt danh sách đại biểu trẻ được mời bởi những gương mặt sáng giá được đề cử là quá đông. Tại Hội nghị Những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ 10 vừa qua, số lượng đại biểu trẻ chính thức giới hạn khoảng 140 người, trong khi người trẻ xứng đáng được mời thì còn nhiều. Điều đó có nghĩa, những người trẻ hữu duyên có mặt nơi hội nghị này chỉ là những đại biểu, mang tính đại diện, chứ chưa phải là tất cả những người trẻ lặng lẽ tự nguyện dấn thân làm "phu chữ" trên cánh đồng văn chương.

Chỉ cần nhìn lướt vào những người viết trẻ có tác phẩm nổi bật được xuất bản trong khoảng 2 năm gần đây cũng đủ hình dung về sự hiện diện của lực lượng trẻ và bút lực của họ. Hơn 100 đầu sách cho thấy tính chất nhiều màu lắm vẻ, khẳng định mức độ bao sân chiếm sóng của người trẻ: Ngôn ngữ từ tiếng Việt đến tiếng Anh; loại hình từ phi hư cấu đến hư cấu; thể loại từ truyện ngắn, tiểu thuyết đến tản văn, từ thơ đến trường ca, từ phê bình báo chí đến phê bình hàn lâm, từ dịch xuôi đến dịch ngược; bút pháp từ truyền thống đến hiện đại và hậu hiện đại; đề tài từ lịch sử đến hiện thời, từ người lao động đến lực lượng vũ trang, từ nông thôn đến đô thị, từ đồng bằng đến miền núi...

Trên bức tranh văn trẻ đa dạng, điểm nhấn ấn tượng là cuộc hăm hở “đi tìm mặt” của những chủ thể thơ nội lực, cá tính. Có thể kể đến Khét (tên thật là Trần Đức Tín) với thi tập “Ở đậu trong nhau”, Hà Hương Sơn với “Cuộc hành hương của giấc mơ”, Lý Hữu Lương với “Yao”, Nguyễn Thị Thúy Hạnh với “Văn học vết thâm”, Nam Thi với “Cô độc nên thơ”, Trương Công Tưởng với "Đợi những vắng xa", Phương Đặng với “Con người” và “Bên trong”... Họ xác quyết “đạp tung chật hẹp” để “xới hành trình khác”.

Ở địa hạt văn xuôi, khi mà người đọc ngày nay đã quá bội thực với “hiện thực cuộc sống” được cập nhật từng khắc bởi truyền thông đa phương tiện, đặc biệt là mạng xã hội, thì người ta tìm đọc tác phẩm văn chương không nhất thiết để “nhận thức” thực tại, mà nhiều khi chỉ là phiêu lưu vào một thế giới ở bên ngoài thế giới - để mơ tưởng, để giải trí, để tìm quên; hoặc dò vục vào lịch sử - để truy vấn, để nhắc nhớ, để dự phóng; và trên tất cả là để làm đầy khoái cảm thẩm mỹ nơi mình. Đón nhu cầu đọc của một bộ phận người đọc này, một thế hệ nhà văn trẻ như Đinh Phương, Nguyễn Dương Quỳnh, Minh Moon, Huỳnh Trọng Khang, Đặng Hằng, Nhật Phi, Đức Anh, Hiền Trang, Phạm Giai Quỳnh, Trần Phú Minh Anh (sinh năm 2007), Cao Việt Quỳnh (sinh năm 2008)..., mỗi người một vẻ, đang hăm hở dấn nhập vào cuộc văn mới. Và suy cho cùng, chẳng có cái viết nào của họ lại vô can với thời tiết chính trị văn hóa xã hội của thời đại mà họ đang thuộc về.

Văn trẻ và sự nỗ lực định vị: Lặng lẽ và không ngừng bung trổ
Nhà văn trẻ Nhật Phi không chỉ "ẵm" giải thưởng Văn học tuổi 20 với truyện dài “Người ngủ thuê” mà còn là dịch giả của nhiều tác phẩm, trong đó có bộ “Học viện viễn thám” rất thu hút giới trẻ.

Mỗi người viết trẻ hôm nay là một “người chữ”

Những dấn nhập vào cuộc văn mới của người trẻ lại đưa đến một quan điểm khác, cho rằng người viết trẻ xa rời thực tế, thiếu vốn sống, không có khả năng trực chiến áp sát đời sống tươi ròng đang diễn ra nên buộc phải “làm đầy” cái đọc, cái viết của mình bằng cách tìm đến những thể loại như kỳ ảo, giả tưởng, trinh thám... Nhưng, nhận định này xem ra chưa đúng và chưa trúng.

Trẻ là tài sản, là cơ hội. Thứ đáng giá nhất ở họ là sức trẻ, là lập trường trước cái mới cái khác, là tín hiệu chuyển dịch của ý thức tư duy văn chương thời đại.  

Văn trẻ mùa này không ồn ào khuấy đảo "gây hấn" như những mùa trước, mà lặng lẽ bung trổ phá cách theo cách của mình với “đầy đủ cá tính, tận lực mà không hỗn loạn” (chữ của Irot Armstrong Richards). Họ ý thức, rằng cách tân trước hết phải là "cách" chính cái tôi chủ thể sáng tạo, là phải "tân" từ bên trong. Họ xác quyết trình hiện mình bằng tác phẩm chứ không bằng bất cứ một "tệp đính kèm" ngoài văn chương nào.

Mỗi người viết trẻ hôm nay là một “người chữ”, nên đều trình hiện mình đầy bản lĩnh tự tin với phông nền văn hóa văn chương triết mỹ vững chắc. Với họ, vốn sống thực tế, vốn sống sách vở, hay vốn sống tưởng tượng không cái nào đắt giá hơn cái nào, chúng đều là tài sản lớn của nhà văn, không dễ mà sở hữu được. Và, mỗi chủ thể viết sẽ tận dụng và phát huy tối đa cái lưng vốn của mình, lựa chọn lối viết mà mình thuận tay nhất, có thể đem tới cho mình mức độ tự do ngôn ngữ và tự do tưởng tượng cao nhất. Họ xa lạ với kiểu viết bản năng, ăn may, “tự ăn mình”, “chuyện đời tự kể”. Họ ý thức cao độ, rằng muốn đi đường dài với văn chương, muốn đi kịp tốc độ tiến hóa của văn chương thì phải không ngừng cập nhật, tích nạp tinh hoa tri thức và tinh túy văn học của nhân loại.

Nhiều người trong số họ là cây bút "đa năng", "nhiều trong một" (nhà thơ, nhà văn, nhà phê bình, dịch giả) như Văn Thành Lê, Nguyễn Thị Thúy Hạnh, Hà Hương Sơn, Lữ Mai, Đào Quốc Minh, Phạm Thu Hà, Nhật Phi, Hiền Trang, Nguyễn Đình Minh Khuê...

Văn trẻ và sự nỗ lực định vị: Lặng lẽ và không ngừng bung trổ
Một số tác phẩm của đội ngũ người trẻ viết văn.

Người viết trẻ ở đâu trên bản đồ văn chương?

Trên bản đồ văn chương của Hội Nhà văn Việt Nam, những người viết trẻ vắng mặt, từ danh sách hội viên (trừ một vài cái tên được bổ sung trong những năm gần đây) đến danh sách giải thưởng hay danh sách khách mời dự tọa đàm, hội nghị, hội thảo (trừ Hội nghị Những người viết văn trẻ toàn quốc nếu diễn ra vào khung thời điểm mà họ đang còn “trẻ”).

Phải vậy chăng mà chương trình hành động của Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khóa X (nhiệm kỳ 2020-2025) đã ráo riết vạch ra “những việc cần làm ngay” hướng đến lực lượng người viết trẻ, đó là: Khôi phục tờ báo Văn nghệ Trẻ với phiên bản mới mang tên Nhà văn Trẻ và giao cho người trẻ làm; mời người trẻ giỏi vào Hội, thành lập Giải thưởng Tác giả trẻ... như Chủ tịch Hội Nguyễn Quang Thiều sốt sắng: “Hội Nhà văn bạt ngàn lau trắng, chúng tôi muốn có thêm người trẻ”.

Vẫn biết rằng, tài năng, nói như nhà văn Hồ Anh Thái thì như hoa của cây vô ưu ashoka, trăm năm mới nở một lần. Tuy nhiên, tài năng nhiều khi không đợi tuổi. Chẳng hạn như cây bút 12 tuổi Bonnie Mae (tên thật là Đặng Hà Linh) với tiểu thuyết đầu tay “Lựa chọn giữa hai thế giới” viết trực tiếp bằng tiếng Anh, vừa được Nhà xuất bản Ukiyoto (Canada) cho ra mắt bạn đọc toàn cầu nhân dịp Quốc tế Thiếu nhi 1-6-2022. 

Suy cho cùng, chẳng ai ngẫu nhiên lựa chọn lập thân bằng văn chương. Mỗi cái viết đều là sản phẩm của sự thôi thúc nội tại. Hay nói cách khác, văn học tự bản chất là “văn học vết thâm”. Với người viết, đặc biệt là người trẻ, viết là xoa dịu, là cứu rỗi, là “cô độc nên thơ”, là phóng vượt. Họ như “bầy chim bạc rời nơi ẩn trú/ sải niềm tin về phía mặt người” (thơ Nhung Nhung, sinh năm 1991), như “lũ bồ câu cánh trắng/ vãi từng chùm tự do lên cao” (thơ Hoàng Thúy, sinh năm 1992). Chúc cho họ trường sức để có thể tự vượt lên chính họ, sớm tìm được khuôn mặt và giọng nói của họ. Đó là cuộc tìm kiếm vĩ đại trong cuộc hiện sinh này.

(0) Bình luận
  • Nhà văn Nam Cao - nhìn từ khả năng kiến tạo di sản văn hóa vùng
    Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
  • Nhà thơ Nguyễn Thanh Kim với “Nhịp xuân”
    Thơ Nguyễn Thanh Kim trong tập “Nhịp xuân” mở ra một không gian giàu nhạc tính và ký ức, nơi con người, thiên nhiên, quê hương và lịch sử hòa quyện thành mạch cảm xúc dào dạt. Đọc những vần thơ này, ta cảm nhận rõ nỗi thiết tha với đất mẹ, với những mùa màng, với dòng sông, cây bưởi, hoa gạo, hoa xoan. Tất cả trở thành những biểu tượng vừa gần gũi vừa lung linh trong tâm thức người thơ.
  • Tạp chí Người Hà Nội nhận tặng thưởng của Hội đồng Lý luận Trung ương
    Tối 29/12, tại Hà Nội, Hội đồng Lý luận Trung ương tổ chức Lễ trao tặng thưởng các tác phẩm lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật xuất bản năm 2024; khen thưởng các cơ quan báo chí, xuất bản có thành tích nổi bật trong tuyên truyền, quảng bá các hoạt động lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật năm 2025.
  • Ngô Thanh Vân, vẻ đẹp kỳ diệu của nỗi buồn
    Người xưa rất coi trọng phần nội tâm (tình) trong thơ. Không có văn bản văn học nào thể hiện cái tôi cá nhân rõ như thơ. Nói như nhà văn Trịnh Bích Ngân: “Thơ không chịu được sự che đậy... Dũng cảm phơi bày. Chân thành phơi bày”.
  • Thao thức với phần đời chiến trận
    Có thể nói cuộc kháng chiến trường kỳ hào hùng và bi tráng của dân tộc, ở bất kỳ trạng huống nào dường như đã chi phối và tạo động lực cho đội ngũ văn nghệ sĩ, những người cầm bút suy nghĩ và sáng tạo. Ta hiểu vì sao ngay trong cuộc sống thời bình, trong đời sống dân sự, những hình ảnh của ngày hôm qua vẫn khiến con người luôn “thao thức với phần đời chiến trận”.
  • Phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Thủ đô trong phát triển công nghiệp văn hóa
    Hà Nội - Thủ đô tự nhiên của lưu vực sông Hồng, trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa của cả nước từ ngàn xưa đã là nơi hội tụ và đào luyện nhân tài. Phần lớn danh nhân Việt Nam từng sống, làm việc, sáng tạo ở Thăng Long - Hà Nội, để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử dân tộc. Ở mảnh đất hội tụ tinh hoa văn hóa bốn phương ấy, con người Thăng Long mang trong mình nét tài hoa, đa tài, đa nghệ, thấm đẫm bản sắc trí tuệ và tinh thần sáng tạo. Trong đó, đội ngũ trí thức, văn nghệ sĩ - những người sinh ra, lớn lên
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Live Concert “Hà Nội bình yên”: Chạm tới chiều sâu cảm xúc
    Tối 28/3, tại Nhà Bát Giác bên Hồ Hoàn Kiếm, Live Concert “Hà Nội bình yên” đã mang đến một không gian nghệ thuật cộng đồng giàu cảm xúc, nơi âm nhạc trở thành nhịp cầu kết nối hàng nghìn khán giả.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Hy vọng (Kỳ 2)
    Ngày tôi được sinh ra đã định sẵn cuộc sống sẽ gắn liền với một khu vườn ươm chật hẹp. Mỗi ngày, tôi đều nhìn thấy các bạn xung quanh rời đi. Đúng vậy, họ thường nói với nhau rằng: “Nó chẳng nở hoa được, mang về làm gì cho chật nhà!”...
  • Dự án Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): “Chắp cánh” để văn hóa Hà Nội thành một trụ cột trong nền kinh tế
    Trong nền kinh tế thị trường, câu hỏi: “Làm thế nào để vừa bảo tồn bản sắc, vừa biến các giá trị văn hóa thành nguồn lực nội sinh phát triển kinh tế?” đang là một bài toán không dễ hóa giải. Đối với Hà Nội, Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) đang có các điều khoản tạo hành lang pháp lý, cơ chế đặc thù, vượt trội để văn hóa trở thành một trụ cột của nền kinh tế.
  • Nâng cao đời sống người cao tuổi qua các hoạt động có ý nghĩa tại phường Tây Hồ
    Chiều ngày 28/3, tại khu vực tượng đài Anh hùng Lý Tự Trọng (số 2 phố Thụy Khuê), Hội Người Cao tuổi phường Tây Hồ đã long trọng tổ chức Lễ ra mắt Câu lạc bộ Văn nghệ - Dân vũ, CLB Thơ và Chương trình văn nghệ chào mừng thành công cuộc bầu cử ĐBQH khóa XVI và ĐB HĐND các cấp, nhiệm kỳ 2026 – 2031.
  • Hội thảo “Nghiên cứu các giải pháp ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao thành phố Hà Nội trong giai đoạn mới”
    Chiều 28/3/2026 tại Bảo tàng Hà Nội đã diễn ra Hội thảo “Nghiên cứu các giải pháp ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao thành phố Hà Nội trong giai đoạn mới”. Hội thảo được tổ chức nhằm đánh giá toàn diện thực trạng phát triển thể dục thể thao Thủ đô Hà Nội; phân tích những kết quả đạt được, những tồn tại, hạn chế; đồng thời đề xuất các giải pháp trọng tâm, mang tính chiến lược nhằm ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao trong bối cảnh đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa, chuyển đổi số và hội nhập quốc tế.
Đừng bỏ lỡ
Văn trẻ và sự nỗ lực định vị: Lặng lẽ và không ngừng bung trổ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO