Thơ Nguyễn Đình Minh: Sự vượt trội của những vùng mờ

08/06/2017 18:59

Đọc: Thức với những tập mờ - NXB Hội Nhà văn 2014

          Có thể nói, để diễn đạt mục đích là nhìn nhận riêng biệt về các hiện tượng hay nói gần hơn là các diễn biến của sự sống xung quanh như nó đã và đang tồn tại khách quan, Nguyễn Đình Minh, với tư duy của nhà thơ, chọn cho mình một mảng chìm được gọi là “Tập mờ” như tên tập thơ anh.

Thơ Nguyễn Đình Minh đưa ta đến một lối đi mới của cái nhìn cũng như sự quan sát. Ví như: Căn nhà đẹp được dựng từ những cái cột lõi xù xì, tách trà ngon được chắt lọc từ việc chà xát chồi non, tiếng khèn điệu đàng được kết lại từ vực âm sót buốt  v.v… Dường như anh đi ngược lại với thói quen từ chức năng của thơ mà ta thường nói là: gạn lọc, vun đúc, bồi đắp và thổi hồn cho sự vật, hiện tượng. Ở đây, anh lại bóc mẽ cho ra cái chất liệu khởi thủy của nó như muốn đi tìm về cái bản chất. Nói như thế không có nghĩa là tập thơ không thơ mà ngược lại, như chính anh đã nghĩ về câu thơ nó phải được vớt lên từ bụi bặm ven chiều. Đấy là thơ hay.

Nhưng, lý giải được về một hướng thể hiện biểu cảm từ cách nhìn của Nguyễn Đình Minh như tôi nói ở trên như thế nào cho phải để có thể khẳng định rằng đây chính là một tập thơ hay là một điều khó. Nói thế đủ thấy tác giả tập thơ, ngoài việc phải có kiến thức, còn phải lao động nghiêm túc và thậm chí rất khó nhọc, cộng với đôi chút bạo dạn. Tất cả những yếu tố ấy đều ở trạng thái thức. Chúng ta cũng chẳng mất công hay cũng chẳng cần đi tìm cái bí quyết thơ về hoặc từ bình diện được mượn nghĩa “Tập mờ”, mà cứ nhìn thẳng vào những câu thơ đang hiện diện kia, nó biểu đạt như thế nào?

Đọc bài đầu sách: Tự thoại cùng Tổ quốc tôi, tôi đã thấy Nguyễn Đình Minh có hướng “ôn cố tri tân”, muốn nhận diện hơn là tô hồng như ta thường thấy. Ngay từ đầu, ta đã đồng điệu với những cọc gỗ Bạch Đằng và những ngọn sóng ngàn đời vẫn cứ tức tưởi. Máu và nước mắt chứ không phải bánh mỳ và hoa hồng. Tuy ở “Tự thoại…” dòng truyền cảm còn đang lẫn giữa lời văn của truyền thống và cách tân nên hơi gợn sợ cái tư duy dòng chạy vị đuối sức. Vậy rồi, so sánh với toàn tập, với sự thăng tiến của nội dung, ta lại thấy “Tự thoại cùng Tổ quốc tôi” đã khéo ở vị thế trình tập.

Thật vậy, như vừa bước qua bậc thềm ý thức, Nguyễn Đình Minh đã cất cánh, ùa vào khoảng trời rộng lớn của mình bằng những câu từ tự do nhằm thỏa mãn nhu cầu chuyền tải ý nghĩa và hành động. Những vùng mờ tối mới là màu chủ đạo cho bức tranh nhiều màu. Có lẽ đây là yếu tố phấn khích cho chuỗi các bài thơ đồng điệu của anh. Để bạn đọc nhận ra được nội dung tứ thơ coi mặt chìm khuất, lấm láp là cốt lõi của sự hiện diện đẹp đẽ… tác giả đã rất tự nhiên dùng tính ước lệ cao để làm phương pháp dẫn lối. Những câu thơ của “Khèn mèo… như tức tưởi không gian”, như ước định một “chân cầu thang mòn gót trai Mèo” và:

Túi hạt tình trong tiếng khèn anh để lại

Trăng đã vẹt rồi

Em có nhận ươm gieo?

Rồi những câu thơ tự nó “ăn mày khúc ấu thơ”, vượt qua “Những chẳng đường bão táp” để lại trở về với ngõ ao làng:

Tôi nhớ, sau lũy tre xanh – những ngôi nhà đắp đất

Có bầy trẻ thi nhau ném vỡ cả bầu trời…

Một tình cảm nhất quán, đeo đuổi nuốt quãng thời gian có âm sắc, có héo úa, có tù đọng và có lúc hóa vàng ròng. Nhưng để tựu chung một ý thức và trách nhiệm. Chúng được khắc họa cho một âu lo hơn là vui mừng; Và như một cảnh báo hơn là một sự dối trá:

“Đá hoang vu ngóng trời đợi gieo một tiếng chim/ Chiếc gậy tra hạt mùa…/ Mẹ buốt tay cắm vào tầng đất rắn/ Sau cơn mưa không còn ngạt ngào hương nấm/ Và chẳng có tiếng Nai tác mẹ giữa đêm ngàn/ Lịm tắt bài ca cạn suối, khô ngàn”.

Còn đây: “Gương mặt trong áo quan thoáng cười nhẹ màu son/ Điếu văn tụng ca hét lời thống thiết/ Những ngẫu nhiên biến thành tất nhiên bất diệt/ Tròn trĩnh điểm mười”. Và, như thế, Nguyễn Đình Minh đã rất khéo ước định cho cái quy luật của sự ngạo cười kia thật là tròn chặn. Có lẽ không có cái tròn chặn nào hơn được con số điểm 10. Số mười bao gói cái ác, cái thiện còn số không thì đâu có gì!

Những bài thơ trong tập của Nguyễn Đình Minh không chú ý trình tự chủ đề hay đề tài mà quan trọng hơn anh như tập trung thể hiện kỹ năng sáng tác, tạo thành loạt bài phát triển cùng hướng. Chúng có mối quan hệ chặt chẽ bởi cái nhìn và cách nghĩ luôn thể hiện tính logic, xuyên suốt các tác phẩm. Muốn diễn đạt nội dung bài thơ theo tư duy tìm cốt lõi phía sau mặt gỗ được phết sơn, mặc nhiên phải dùng đến tư duy trìu tượng và thể hiện tính ước lệ cao. Như vậy, Nguyễn Đình Minh đã chọn được cho mình một lối thơ mới, tự nó tạo dựng lên một phong cách.

Có thể tôi bị cuốn hút khá sâu về một cái nhìn riêng và lạ nên ít chú ý đến cảm xúc, hoặc là do chính tại cấu trúc tập thơ nặng về phương pháp nên tự nó hạn chế các trạng thái cảm xúc tác giả. Hay nói như chính tác giả: “Thức với những tập mờ” được hiểu là thức với ngữ nghĩa chứ không chỉ thức với hoàn cảnh thực tiễn. Thực ra, ở thơ mới, nhiều khi chính bạn đọc phải dày công hơn trong việc tiếp cận tác phẩm. Theo đó, nếu chỉ là cảm thụ thông thường ta thấy Nguyễn Đình Minh bộc lộ phẩm chất đa cảm. Thơ anh cũng như con người đang ở độ chín nên ý nghĩa và tình cảm luôn dòn nén, ẩn khuất, tạo cho bạn đọc khoảng trống để tự phát triển theo đuổi suy nghĩ. Ta thường gặp ở anh một trạng thái hay chứ không phải một câu thơ hay:

Ừ, gió cứ cô đơn bay mặc gió

Lửa rượu tình gọi núi kết đôi

Bếp nhà mình bên sườn non đang đỏ

Tựa vào em

Thong thả ở dưới trời.

Và đây:

Câu thơ vớt lên từ bụi bặm ven chiều

Và sợi âm thanh não nề trôi ra từ thăm thẳm đen đôi hốc mắt

Trong những khoảng trời mưa giông, bão giật

Thật lạ kỳ

Chúng neo lại hồn tôi.

(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam 2026: Mạch tri thức - Từ trang sách đến không gian số
    Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam không chỉ tôn vinh những giá trị tri thức truyền thống mà còn đánh dấu bước chuyển mình mạnh mẽ trong phương thức đọc và tiếp cận tri thức trong kỷ nguyên số.
  • Sắc màu mới trong âm nhạc của Nguyễn Thành Trung
    Tiếp tục hành trình sáng tạo bền bỉ với những thanh âm chân phương, giàu sức gợi, tháng Tư này, nhạc sĩ Nguyễn Thành Trung ra mắt ca khúc “Ám ảnh tháng Tư” - một tác phẩm mang màu sắc tưởng niệm, kết hợp giữa cảm hứng mùa hoa và suy tư về ký ức, cội nguồn. Với sự tham gia của ê-kíp nghệ sĩ chuyên nghiệp, ca khúc tạo nên một không gian âm nhạc giàu cảm xúc, hướng tới giá trị tri ân và chiều sâu văn hóa tác phẩm.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Hoa thủy tiên của mẹ (Kỳ 2)
    Đã nhiều năm trôi qua chúng tôi không lên bờ đón Tết. Mẹ nói đời mẹ gửi cả vào sông. Sống ở trên sông. Mai này mẹ nằm lại đáy sông, nhờ sông giữ giùm phần linh hồn người thiên cổ. Mẹ không muốn xa dòng sông nửa bước. Tôi lớn lên trên chiếc ghe chòng chành sóng nước, qua bao mùa gió trăng. Mùa xuân này tôi ra lái thuyền ngồi chải tóc.
  • [Podcast] Âm nhạc cuối tuần - Số 12
    15h30 mỗi chiều Chủ nhật tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, những giai điệu jazz trong chương trình “Âm nhạc cuối tuần” lại đưa người nghe bước vào một Hà Nội đầy chất thơ. Không gian nghệ thuật mở của chương trình đã đưa âm nhạc hòa vào nhịp sống Thủ đô một cách tự nhiên và đầy tính sáng tạo.
  • Rực rỡ sắc màu trong lễ hội Điện Huệ Nam, không gian sinh hoạt văn hóa đặc trưng ở Cố đô Huế
    Đông dảo người dân và du khách tham gia lễ rước lễ hội Điện Huệ Nam từ Thánh đường Thiên Tiên Thánh giáo (352 Chi Lăng, phường Phú Xuân) đến Điện Huệ Nam (phường Kim Long) tại TP Huế.
Đừng bỏ lỡ
Thơ Nguyễn Đình Minh: Sự vượt trội của những vùng mờ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO