Thiếu tướng Nguyễn Viết Khai: Con đường tôi đi - con đường đã chọn

Phùng Văn Khai| 06/04/2018 14:09

Tôi gặp Thiếu tướng Nguyễn Viết Khai lần đầu cũng đã 16 năm, năm 2002. Khi ấy, tôi còn là phóng viên truyền hình quân đội nhân dân, xuống làm phóng sự về chương trình truyền thanh nội bộ của Trường Sĩ quan Lục quân 2. Ông lúc đó là Bí thư Đảng ủy, Phó Hiệu trưởng về chính trị nhà trường. Anh em phóng viên làm nghề thường xuống thẳng thực địa, sờ vào đường dây truyền thanh, gặp gỡ những phóng viên, biên tập viên nội bộ. Tôi còn nhớ có chị Thoa - Phát thanh viên truyền thanh có chất giọng rất truyền cảm. Khi

Đến tối hôm đó tôi được ngồi ăn cơm cùng với Thiếu tướng Nguyễn Viết Khai.

Bữa ăn đầu tiên ấy phải nói là rất ấm cúng, cởi mở. Thiếu tướng Nguyễn Viết Khai, người con xứ Nghệ, người lính chiến từ chiến trường ra từng là một xạ thủ đại liên nay đang trên cương vị trọng trách lớn của một ngôi trường đào tạo sĩ quan phân đội cho toàn quân ở phía Nam ngồi kia, bình dị và chăm chú nghe anh em trẻ đua nhau nói về nghề nghiệp. Ông ít nói nhưng đôi mắt luôn cười theo câu chuyện của chúng tôi. Thi thoảng ông hóm hỉnh chen vào những ý kiến chuyên môn vừa nhân văn vừa sắc sảo. Ông bảo các nhà báo nhà văn đừng sợ nghị quyết. Nghị quyết cũng là cuộc sống chứ. Phải đưa nghị quyết vào cuộc sống. Đưa cách nào chính là do tâm huyết và tài năng của các nhà văn nhà báo đấy thôi. Tôi khẽ giật mình. Một tư duy chín đằm được nói thẳng băng mà rất thấm thía. Phải là người đã kinh qua bao nhiêu khó khăn, thậm chí là phức tạp, thậm chí là đứng trước các bước ngoặt mang tính lịch sử mới dễ bề trình bày một việc khô cứng nhẹ nhàng, tự nhiên như thế. 

Thiếu tướng Nguyễn Viết Khai: Con đường tôi đi - con đường đã chọn
Thiếu tướng Nguyễn Viết Khai và Phó Tổng tham mưu trưởng quân đội nhân dân Việt Nam - Trung tướng Đỗ Trung Dương kiểm tra huấn luyện 2003
Thiếu tướng Nguyễn Viết Khai luôn là con người như vậy.

Những ngày tháng ở chiến trường, qua hồi ký “Con đường tôi đi” đã hiện lên rất đủ đầy vóc dáng của một người con xứ Nghệ trong chiến tranh. Ông sinh năm 1947 tại xã Nghi Đồng, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An. Quá trình chiến đấu và trưởng thành của Thiếu tướng Nguyễn Viết Khai bạn đọc sẽ tìm thấy lần lượt, rõ ràng, xúc động trong từng trang hồi ký của ông. Một cuốn hồi ký khá đặc biệt. Nó vừa chân thực vừa có những nét lãng mạn. Nó vừa phản ánh cuộc đời riêng của một người chiến sĩ đồng thời còn mở ra những biên độ khác, từ sự khốc liệt của mỗi chiến trường đến những vui mừng, đón đợi ngày toàn thắng. Trong đó, có không ít trang mô tả tình yêu cá nhân, viết về người bạn gái, người yêu của ông, sau này là người vợ thảo hiền cùng ông đi suốt cuộc đời. Đọc toàn bộ hồi ký, mới thấy Thiếu tướng Nguyễn Viết Khai làm công tác Đảng, công tác chính trị cũng thần tình và mềm dẻo lắm. Mà vẫn vô cùng nguyên tắc. Ở các bài viết nhỏ nơi cuối sách, đồng đội ông, chắc hẳn quá thấu hiểu cá tính và tâm can của vị tướng, đã viết về ông rất trung thực. Trung thực như chính cuộc đời ông đã hiện ra không phải chỉ qua hàng trăm trang sách mà là qua những gì đọng lại ở trong tim, qua đường dây truyền thanh nhỏ bé, qua những ngôi trường mẫu giáo i tờ, cấp 1, cấp 2, cấp 3 tươi xanh dưới vòm cây đất Tam Phước - Đồng Nai nắng gió. Công việc cũng là mệnh lệnh của trái tim mà Đảng ủy trường Sĩ quan Lục quân 2 trong đó có ông luôn xác định đây chính là một xã hội thu nhỏ, từ điện, đường, trường, trạm, đến công ăn việc làm cho mỗi con người, an ninh trật tự cho mỗi thôn ấp, đời sống văn hóa cho mỗi khu dân cư, ngọn lửa hạnh phúc cho mỗi gia đình nhỏ trong ngôi nhà lớn, đều được tính toán và thực hiện từ nhỏ đến lớn, từ khởi đầu đơn sơ đến kết quả vẹn toàn. Một điều đặc biệt, những người cha người mẹ của các quân nhân đã được vận động từ trăm vùng đất lặn ngòi ngoi nước hàng ngàn km đến với những người lính nơi nắng gió này khi từ trần sẽ chôn cất ở đâu? Thế là dự án nghĩa trang mới ra đời vì khu nghĩa trang cũ vừa hẹp vừa nằm kẹp giữa khu dân cư, môi trường sẽ bị xâm hại. Khu nghĩa trang mới rộng 2 ha ra đời trong sự thương yêu đùm đậu của chính quyền, của nhân dân và của những người lính. Hàng ngàn mái nhà nơi làng lính Lục quân 2. Hàng ngàn cháu bé được sinh ra dưới tán rừng cao su, rừng tràm đêm ngày ì ùng tiếng súng tập tành của bộ đội để rồi lớn lên, để rồi tiếp bước cha anh. 

Tôi cứ mỉm cười mãi khi trong tập sách, một cấp dưới của ông có viết rằng: “Thời dưới quyền ông, lớp người chúng tôi được ông dìu dắt, chỉ bảo, rèn giũa… mọi thứ vào chúng tôi tựa như chiếc bình cổ rụt, chậm mà chắc. Khi cái bình có nghiêng, thậm chí đổ hẳn ra, cái ở trong vẫn còn một nửa! Bây giờ, nhiều thứ tôi thấy nó mong manh quá, ví như cái cốc vại, vào nhanh, nhưng hơi nghiêng là đổ ra hết?... Đó chính là cái bản lĩnh của người cán bộ mà ông rất dày công xây đắp”! Lối ví von này cũng lạ mà kể ra cũng đúng lắm thay?

Sau này tôi còn gặp ông nhiều lần, nghe ông bộc bạch và chia sẻ, thậm chí cùng làm nghề với chúng tôi trong những phim phóng sự như phim “Đêm thao trường”; “Hai con người liệt sĩ”; “Làng lính Lục quân 2”… đều thấy vẹn nguyên ở đó ngoài tư duy sắc sảo, tất cả vì cái lớn, vì việc chung, còn có một phong độ nhân văn luôn toát ra rất tự nhiên ở con người vị tướng. Ông thường nghe chúng tôi trình bày rất chăm chú. Có những điều không trùng với suy nghĩ của ông hoặc dự kiến ban đầu của kịch bản, cho dù nhất trí hay không, ông đều để người đối diện nói hết ý mình, sau đó cùng cân nhắc trao đổi và đi đến kết luận cuối cùng. Ngay cả cái cách kết luận cũng nhẹ nhàng khúc triết lắm. Và khi đã kết luận, thì đó là ý của người khác dẫu khác hẳn ý của mình, ông vẫn đồng thuận để cùng thực hành theo. 

Đó là nét quý không dễ gì có được ở những người có cương vị như ông.

Thiếu tướng Nguyễn Viết Khai từng trải qua nhiều đời hiệu trưởng. Chỉ riêng với điều này đã cho thấy sự mềm mại của một hơi hướng người hiền trong hành xử để đi tới những thành tựu bền vững cho một ngôi trường quân đội lớn nhất phía Nam. Ở cương vị của ông, nếu chỉ có đôi chút gợn lên sẽ hoàn toàn có thể khiến sóng gió có cơ hội xuất hiện. Điều này không phải không có dưới nhiều mái trường. Nhưng với riêng ông, trong suốt mấy chục năm nắm giữ các cương vị, đặc biệt là 12 năm Bí thư Đảng ủy - chủ trì công tác Đảng, công tác chính trị nhà trường, đã cho thấy cái tâm sáng trong như ngọc, sự bình tĩnh an nhiên như nước mà vượt qua những khó khăn, những khác biệt để đi chung con đường lớn mà cha anh chúng ta đã tốn rất nhiều xương máu xây đắp lên. Trung tướng Lê Nam Phong, người thầy, người anh lớn, người chiến sĩ Điện Biên quả cảm với cương vị hiệu trưởng đầy cá tính nhưng cũng hết sức nhân văn với từng người chiến sĩ đã là hòn đá tảng để mỗi cán bộ chiến sĩ trong đó có ông học tập noi theo. Năm tháng thời gian trôi qua, Nguyễn Viết Khai càng thấm thía điều này. Các ông như những trái tim chung một nhịp đập, chung một con đường và mãi mãi chung một niềm tin lớn, một lẽ sống lớn ở đời.

Không hiểu sao, tôi luôn nghĩ Thiếu tướng Nguyễn Viết Khai đã từ lâu ngộ ra rằng, ở đời, bể học vốn vô cùng, và từ đó luôn siêng năng gom nhặt những hạt vàng trong cuộc sống. Những hạt vàng ấy, có thể từ những gì rất lớn lao, từ Tổ quốc luôn phải rũ bùn đứng dậy, từ nhân dân lầm than ngàn năm chưa bao giờ tiếc xương máu của mình trong tiến trình dựng nước và giữ nước, từ Đảng, từ Bác Hồ vĩ đại. Có khi, thật bình dị đến nao lòng, những hạt vàng ấy được nhặt từ những đồng đội đã hi sinh, những đồng đội đang bước tiếp, những cụ già, em nhỏ lẫm chẫm xung quanh chúng ta đây, từ những người thầy khả kính nơi xứ Nghệ và cả các thế hệ học trò của mình mấy mươi năm. Tôi luôn thấy ở vị tướng, dù nhiều năm chưa gặp mặt, ánh mắt biết cười ấy, cái giọng nhỏ nhẹ ấy, những hạt lấp lánh sáng và ấm áp vô cùng. 
(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Cô giáo dạy văn
    Cô Mậu là giáo viên dạy văn lớp chúng tôi. Cô ở độ tuổi trung niên, người hơi đậm, giọng khàn, mắt sắc, ít cười. Gần đến giờ kiểm tra viết, chúng tôi thường căng não hơn dây đàn bởi phải thực hiện một trong hai điều: Thứ nhất là phải thuộc lòng những bài cô cho chép để trả chữ (việc này khó). Thứ hai là tìm “kế”.... thoát điểm thấp dẫu không thể thuộc lòng (việc này khó hơn việc thứ nhất).
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Tân Quảng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Tân Quảng.
  • Cháo cá rô Vân Đình
    Người Vân Đình vốn giỏi chế biến thức ăn. Thịt chó Vân Đình với “17 món” nổi tiếng cả nước. Canh bún, riêu cua nơi đây, ai ăn một lần đều nhớ mãi.
  • Hà Nội thúc đẩy kết nối đô thị ASEAN qua Hội nghị Lãnh đạo các Thành phố năm 2026
    Hà Nội sẽ tổ chức Hội nghị Lãnh đạo các Thành phố ASEAN từ ngày 07 - 10/6/2026 với sự tham dự của khoảng 350 đại biểu trong nước và quốc tế. Sự kiện không chỉ góp phần tăng cường hợp tác giữa các đô thị trong khu vực ASEAN mà còn khẳng định vai trò, vị thế của Thủ đô Hà Nội trong tiến trình hội nhập, phát triển đô thị thông minh, bền vững và giàu bản sắc.
Đừng bỏ lỡ
  • Chùm thơ của tác giả Vũ Thị Minh Thu
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Vũ Thị Minh Thu.
  • Độc đáo lễ hội chùa Nành
    Chùa Nành (xã Phù Đổng, thành phố Hà Nội) còn gọi là chùa Cả, có tên chữ là Pháp Vân cổ tự hoặc chùa Đại Thiền. Chùa thờ bà Pháp Vân, người đứng đầu trong hệ thống Tứ Pháp được thờ ở Việt Nam. Chùa được Bộ Văn hóa - Thông tin công nhận là Di tích lịch sử văn hóa cấp Quốc gia vào năm 1989.
  • Âm nhạc cuối tuần: Điểm hẹn của ký ức Hà Nội
    Có những ca khúc chỉ cần giai điệu cất lên cũng đủ gợi ra hình ảnh của một thành phố. Đó có thể là hơi thở dịu mát của Hà Nội sau cơn mưa đầu hạ, là sắc xanh của cỏ cây quanh hồ Gươm, là nhịp sống đang chuyển động giữa phố phường, hay cảm giác thân thuộc còn lưu giữ trong ký ức nhiều thế hệ. Và chiều 24/5, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, những thanh âm cảm xúc ấy sẽ tiếp tục trở lại trong chương trình “Âm nhạc cuối tuần” do NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club thực hiện.
  • Bảo tồn và phát huy giá trị di sản: Hội Gióng – Đền Phù Đổng
    Trong những năm qua, việc bảo tồn và phát huy giá trị các di tích lịch sử, văn hóa trên địa bàn Thủ đô luôn được các cấp chính quyền quan tâm và cụ thể hóa bằng những hành động thiết thực từ việc nghiên cứu, sưu tầm, kiểm kê, bảo quản, trưng bày đến quản lý các di tích lịch sử - văn hóa trên địa bàn…
  • Bộ truyện “Hội chuột thiên tài”: Khơi cảm hứng khám phá khoa học cho trẻ nhỏ
    Crabit Kidbooks liên kết cùng NXB Hà Nội vừa ra mắt độc giả Việt Nam bộ truyện khoa học thiếu nhi nổi tiếng thế giới “Hội chuột thiên tài” của tác giả, họa sĩ người Đức Torben Kuhlmann. Bộ sách do dịch giả Kim Ngân chuyển ngữ, dành cho độc giả từ 6 tuổi trở lên.
  • [Podcast] Tản văn: Nhớ một thời xa vắng
    Có những ký ức không bao giờ cũ. Chúng lặng lẽ nằm lại nơi góc khuất của tâm hồn, chỉ chờ một làn gió, một tiếng mưa hay chút hương rừng cũng đủ khơi dậy tất cả. Với tôi, ký ức ấy mang hình hài một cơn mưa rừng, cơn mưa của những chiều nhập nhoạng, khi núi rừng mờ dần sau lớp bụi nước trắng xóa, và lòng người cũng lặng như sương.
  • Chính phủ đẩy mạnh triển khai Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam từ 1/7/2026
    Phó Thủ tướng Chính phủ Phạm Thị Thanh Trà ký Quyết định số 875/QĐ-TTg ban hành Kế hoạch triển khai thi hành Nghị quyết số 28/2026/QH16 của Quốc hội về phát triển văn hóa Việt Nam.
  • 3 diễn viên Nhà hát Cải lương Hà Nội tranh tài tại Cuộc thi Tài năng Diễn viên Cải lương toàn quốc 2026
    Nhà hát Cải lương Hà Nội vừa tổ chức buổi tổng duyệt quan trọng cho các tiết mục dự thi “Cuộc thi Tài năng Diễn viên Cải lương toàn quốc - 2026” tại TP Hồ Chí Minh.
  • TP.Huế tu sửa Di tích kiến trúc nghệ thuật cấp Quốc gia đình Văn Xá
    Đầu tư hơn 1,3 tỷ đồng tu sửa Di tích kiến trúc nghệ thuật đình Văn Xá (phường Hương Trà, TP Huế) dưới thời vua Tự Đức để bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa.
  • Biểu diễn nghệ thuật truyền thống vào chiều thứ Bảy hằng tuần tại khu vực Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh
    Từ nay đến quý IV năm 2026, Nhà hát Ca Múa Nhạc Thăng Long sẽ tổ chức biểu diễn nghệ thuật truyền thống định kỳ vào chiều thứ Bảy hằng tuần tại khu vực Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Mỗi chương trình có thời lượng khoảng 75 phút với nội dung “Nhạc cụ dân tộc truyền thống và các ca khúc dân ca Việt Nam”.
Thiếu tướng Nguyễn Viết Khai: Con đường tôi đi - con đường đã chọn
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO