Nụ hôn gió

17/07/2017 10:44

... Mới đấy, mà đã xôn xao không khí của một năm mới. Gió. Nắng . Hoa... Thì dù sao , tiết xuân đã lấp ló ở đâu đó , trên đầu cành hoa đào, hay đọng trên những búp hồng xinh chúm chím bên vườn, và có thể chăng còn ở nơi những cây quất xum xít chùm quả non long lanh trong nắng ấm. Hơi thở nồng nàn của thiên nhiên đang gọi tình.

Nụ hôn gió

 Hinh ảnh ông già Nô-en của mọi người  vẫn còn đang gõ cửa từng nhà và trao những món quà xinh xinh cho con trẻ.  Em cũng được anh tặng món  quà từ phương xa . Ôi !Từ hòn đảo  nơi cuồng phong bão táp ấy, em  biết rằng  anh đang ngày đêm đứng trên vọng gác. Nhìn ra khơi xa và trái tim anh luôn luôn đập rộn ràng với nhịp sống quê hương. Vì ở nơi đây có mái nhà ấm cúng với cha mẹ thân thương đang ngóng tin anh. Và em. Nụ hôn gió ấy em đã nhận từ phương anh với những hình dung mãnh liệt xiết bao.

Đó là lời của gió, của sóng và của ánh sáng muôn vì sao bay về. Em nhận cùng với muôn vàn mong nhớ anh. Trong giấc mơ huyền ảo em chợt nghe tiếng gõ cửa... Thì  ra đó là ánh mắt anh nồng ấm đang ôm choàng lấy em. Đúng là nụ hôn thần bí của tình yêu từ đảo xa bay về. Ông già Nô-en của em ạ. Món quà may mắn đã đến với em trong một sớm mai tinh khôi tràn đầy nắng. Em như được chở che, nương tựa ở nơi anh, tình yêu của em ấm áp, bình yên...

Tôi đang mơ màng, nửa tỉnh nửa mê, thì Hương gọi toáng lên:

            -Này kẻ mơ mộng đậy thôi ra bưu điện gửi thư đi

  Tôi cuống quýt ngồi bật dậy:

              -Thôi chết, tớ chưa kịp viết thư

       Nó chì chiết:

             -Thế  cơ đấy. viết đi!

        Tôi cười rồi vội vàng lấy giấy bút ra nhưng lại thẫn thờ chưa biết bắt đầu như thế nào. Hương cười xoè, khoe cái lúm đồng tiền xinh xắn, rồi bất ngờ hét to:

             -  Ôi! Thế là sắp tết rồi. Về với mẹ thôi

      Tôi phì cười nhìn Hương, vẫn loắt choắt ngộ nghĩng. Đã  là sinh viên năm thứ ba rồi  mà nom vẫn như học sinh trung học phổ thông vậy. Lúc cười đấy, lại khóc ngay thôi vì nhớ nhà. Nó vớ lấy cây  Ghi-ta, búng nhẹ từng giây và khe khẽ hát:

                              “Quê nhà tôi ơi. Ba Vì xanh thắm ...”

Tôi bồi hồi với giai điệu  bài hát, và bất ngờ câu mở đầu cho bức thư gửi cho anh chợt đến. Tôi viết  nắn nót:

             “ Em đã  mơ thấy anh. Đã ba năm rồi. Em vẫn mơ như thế. Trên vọng gác nơi tiền tiêu ấy ánh mắt anh luôn hướng về quê hương và em...”

         Cứ thế tôi mải miết ghi lại những gì mà tôi mong mỏi, những điều  thầm thì từ nơi anh vỗ về. Lúc này Hương hát vang hơn, giai điệu da diết làm tôi bâng khuâng với nụ hôn gió từ nơi biển xa, tôi viết những lời cuối thư cho anh rằng:

“Ông già Nô-en của em. Nụ hôn gió mà anh gửi tặng em qua nắng ấm trong lành của một ban mai đầu năm. Em xin...”

        Vùa dứt bài hát, Hương ôm lấy tôi im lặng. Nếu tôi một câu gì đó về quê hương, về mẹ chắc nó sẽ bật khóc. Tôi biết chứ, nên chỉ nói bâng quơ một câu:

            -  Nụ hôn gió

               -  Gì cơ? Nó thì thầm hỏi tôi

         Tôi chỉ ra phía ngoài. Sân trường tràn đầy nắng. Một cơn gió lùa vào phòng mở tung cánh cửa như một lời chào vậy. Tôi vội vàng nói :

                 - Đấy!  Nụ  hôn gió!

          Hương nhìn tôi ngơ ngác. Một ngày mới và một món quà đầu năm đã vương trên má tôi Nụ... hôn... gió...

Bài liên quan
  • [Podcast] Tản văn: Mùa về trên tay mẹ
    Kề má vào bàn tay mẹ, lòng tôi nghẹn ngào xót xa khi thấy từng vệt chai sần trên những đường nhăn chằng chịt nứt nẻ tựa trái na khô. Đôi tay mẹ bây giờ không còn khỏe, lập cập lẫn run run như buổi chiều hôm mòn vẹt vì nắng gió. Những mùa màng xưa cũ, những vệt trầm thăng đã quá nửa đời người lần lượt hiện lên trên đôi tay mẹ. Và ký ức tôi lại sụt sùi nhẩm đếm. Dẫu bốn mùa xuân - hạ - thu - đông đã neo sẵn vào đất trời nhưng mùa của mẹ còn ngổn ngang nhiều hơn cả thế.
(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Tĩnh lặng
    Bình minh là khoảnh khắc bình yên nhất trong ngày. Sự chuyển động của thiên nhiên vào lúc này vượt qua mọi sự hiểu biết. Đó là một sự đổi mới. Tôi có cảm giác bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Mỗi ngày, tôi thường lê mình ra khỏi chiếc giường êm ái để tận hưởng vẻ đẹp lộng lẫy của bình minh. Nhưng hôm đó, mọi thứ trở nên đặc biệt vì có sự xuất hiện của cô ấy.
  • Phát triển văn hóa Việt Nam cần gắn chặt với quá trình chuyển đổi số quốc gia
    GS.TS Dương Xuân Ngọc – nguyên Phó Giám đốc Học viện Báo chí và Tuyên truyền cho rằng, để phát triển văn hóa Việt Nam theo đúng tinh thần Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị, thời gian tới, việc phát triển văn hóa Việt Nam cần gắn chặt với quá trình chuyển đổi số quốc gia, đẩy mạnh ứng dụng công nghệ số trong bảo tồn, sáng tạo và lan tỏa các giá trị văn hóa, xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh trên không gian mạng...
  • [Podcast] Âm nhạc cuối tuần - Số 13
    Từ không gian quen thuộc tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” không chỉ mang đến những buổi biểu diễn giàu cảm xúc, mà còn gợi mở những câu chuyện về Hà Nội nói riêng, đất nước Việt Nam nói chung qua âm nhạc, với những rung động rất riêng và đong đầy cảm xúc.
  • Hà Nội triển khai thực hiện Nghị quyết số 04-NQ/TW: Quyết liệt phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực
    Ngày 22/4/2026, đồng chí Nguyễn Trọng Đông, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Hà Nội ký ban hành Chương trình hành động số 11-CTr/TU nhằm cụ thể hóa Nghị quyết số 04-NQ/TW của Ban Chấp hành Trung ương khóa XIV, thể hiện quyết tâm chính trị cao trong tăng cường phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, xây dựng Đảng bộ và hệ thống chính trị Thủ đô trong sạch, vững mạnh.
Đừng bỏ lỡ
Nụ hôn gió
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO