Những vần thơ đầu tiên giữa Sài Gòn giải phóng

Nguyễn Thiên Việt ghi| 15/05/2017 14:23

Nhà thơ - nhà báo Anh Ngọc là một trong những phóng viên đầu tiên theo đoàn quân chiến thắng tiến vào Sài Gòn. Nhân dịp kỷ niệm 42 năm ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2017), nhà thơ Anh Ngọc đã chia sẻ những câu chuyện đầy cảm động khi ông phác thảo những vần thơ đầu tiên giữa Sài Gòn giải phóng.


“Trong ngày tiến vào Sài Gòn, cái cảm giác tốc độ bao trùm ý nghĩ của chúng tôi. Sáng sớm còn ăn xôi chấm muối mè ở thị xã Phan Thiết, chập chiều, chiếc xe đò mác DESOTO đã thả chúng tôi xuống trụ sở cơ quan USAID của Mỹ ở đường Lê Văn Duyệt. Tôi như bị rơi tõm xuống đáy một cái đèn kéo quân khổng lồ. Tứ phía xe gắn máy phóng như điên. Quần áo đủ màu, mũ giày đủ kiểu. Một anh chàng khoác áo lương đen thời Khải Định đi sóng đôi với một cô diện mini juyp và phía dưới cái quần ống loe thật lực có lẽ hơn 45 phân là một đế guốc sơn son thếp vàng kiểu Nam Phương Hoàng hậu… Tôi chợt nhìn xuống đôi dép cao su chiến trường của mình và bật cười nhớ đến câu nói của một cậu chiến sĩ tôi gặp trong đêm xuất kích đánh vào Phan Thiết. Vừa lao lên được mấy bước về phía cái ụ phòng thủ cuối cùng của địch thì đôi dép cao su của cậu ta dở chứng bật tung một lúc cả hai quai. Cậu ta hét tướng lên: “Thế này thì là… rùa tốc chứ thần tốc cái gì!” Và phát cáu, cậu ta “vụt” luôn chiếc dép phản chủ, rồi cứ thế, một chân dép, một chân không, cậu ta tiến đến tận… Phan Thiết. Tôi cứ nghĩ mung lung như vậy và thong thả cuốc bộ dọc những con đường xe cộ lao đi vun vút. Tôi mong gặp lại anh bạn của mình lúc này quá. Không biết giờ này anh ta đã tìm cho mình được chiếc dép khác hay chưa?... Và trong đầu tôi bỗng lóe lên một phác thảo:

… Bàn chân đất đi nhanh hơn lịch sử

Năm mươi ngày vượt quá năm mươi năm

Những vần thơ đầu tiên giữa Sài Gòn giải phóng
Nhà thơ Anh Ngọc (người đeo kính thứ 2 từ phải qua)

Và câu chuyện này nữa, một anh bạn nói với tôi: “Nếu không nghe người Sài Gòn nói, anh sẽ tưởng anh đã đến một thành phố nước ngoài.” Điều đó cũng không hoàn toàn sai. Nhưng chả lẽ với Sài Gòn, anh lại không tìm được một cái gì thân thiết với anh hay sao? Riêng tôi, những cái đó không phải là ít. Xin kể một điều trong số đó.

Một cái gì thật quen thuộc đang đập vào mắt tôi – một tấm băng đỏ. Người đeo băng là một cô gái có lẽ là sinh viên văn khoa gì đó, đội mũ rộng vành, quần loe, guốc sơn mài… Cô đứng ở chính giữa ngã tư đường,  vị trí vẫn dành cho chiếc bục công an. Cô làm cái việc điều hành giao thông này tự nguyện và say mê đến ngạc nhiên. Tất nhiên, giữa cái ngã tư Sài Gòn đó, cô không thể có thời gian để trò chuyện với  tôi dù một câu. Nhưng tôi đã đứng theo dõi không bỏ sót một cử chỉ nào của cô, và xem đó như một lời tự sự lý thú. Trong đầu tôi, một đoạn thơ nho nhỏ đã hình thành, và như các bạn sẽ thấy, nó chỉ là một phác thảo:

Dừng lại

Xin anh dừng lại

Xòe trước mắt một bàn tay con gái

Như nhị vàng giữa hoa nắng ngã tư.

Đèn đỏ bật rồi, anh định vượt qua ư?

Dừng lại.

Vẫn mềm mại một bàn tay con gái

Hồn nhiên đôi vết mực học trò

Mọi ngả đường trái chiều xin dừng lại

Cho một con đường: đi đến tự do

* * *

Những ngày đầu giải phóng ấy, người dân Sài Gòn cũng có nhiều cảm xúc, vừa là vui mừng vừa là nghi ngại. Còn nhớ, chúng tôi đến Sài Gòn đã quá bữa cơm chiều. Những đống lửa nhóm lên rải rác trong vườn Dinh Độc Lập đã tắt, chỉ còn le lói vài tia khói mỏng. Những chiếc xe tăng quen thuộc đang nằm nghỉ rải rác dưới các gốc me – loài cây đặc trưng nhất của đường phố Sài Gòn. Mấy anh bộ đội không bỏ cái lệ thường của bao năm hành quân, đang ngồi túm lụm dưới tháp pháo và rót cho nhau những giọt nước chè rừng dành dụm được trong những chiếc ca làm bằng vỏ bom bi, ống rốc két Mỹ…

Tôi đã đi một mạch 300 cây số dọc đường 1 tiến quân của chúng ta vào Sài Gòn, và tôi có một quan sát thú vị: tất cả mọi căn nhà hai bên đường đều mở tung cửa trên suốt đường chúng tôi tiến tới. Vậy liệu có một căn nhà nào trong những ngày này, vẫn đóng cửa im ỉm hay không? Tôi đã tìm và gặp một căn nhà như vậy. Trong căn nhà ấy có người hẳn hoi, tôi nghe rõ tiếng họ trò chuyện, tiếng trẻ con reo đùa khe khẽ. Tôi quyết định đeo băng đỏ vào tay (suốt một tháng qua, lúc nào tôi cũng có một tấm băng như thế trong túi áo) và gõ cửa căn nhà nói trên. Tôi nhìn qua khe cửa thấy mấy người  trong nhà đùn nhau không ai dám ra mở cửa cho tôi. Cuối cùng, một cháu bé khoảng lên 9 lên 10 chen lên trước và vặn nắm đấm.

Cánh cửa mở toang. Tôi đứng trước chừng hai chục cặp mắt đang mở to, dò hỏi. Tôi kiếm cớ để lý giải  sự đường đột của mình:

- Thưa gia đình, hôm nay ở Dinh Độc Lập có cuộc mít tinh ra mắt Ủy ban quân quản Thành phố, xin mời gia đình đến dự.

- Phải đi hết cả nhà ư, thưa quý ông?

- Tùy gia đình thôi, các cháu bé nên ở nhà kẻo đông quá có thể bị lạc đấy.

- Không, em đi cơ - Cậu bé đã dũng cảm ra mở cửa hét toáng lên: “Đi cả nhà má nhé, mặc anh Hai ở nhà mà trông nhà.”

Lúc em bé nói đến câu này, chợt bà mẹ trừng mắt nhìn em và giật gấu áo em như muốn lôi lại phía sau. Cử chỉ đó đã không lọt qua mắt tôi. Bà mẹ vội nói lảng:

- Vâng, quý ông yên lòng, chúng tôi sẽ đi cả nhà, cả nhà…

Tôi rời căn nhà được quãng thì có tiếng bước chân lẹp kẹp chạy theo. Cậu bé ban nãy níu lấy tay tôi thì thào một câu rồi biến mất: “Má nói dối, anh Hai em là cảnh sát đang trốn trong nhà, không chịu trình diện đâu.”

Tôi đã viết thử một cái gì về cái ấn tượng vừa gặp, cái mà ngôn từ Sài Gòn gọi là “mặc cảm” đó, nhưng tôi chưa viết được gì, ngoài mấy câu tươi tắn:

Thành phố sáng nay như đứa trẻ

Mở cửa ra là đã gặp nụ cười.

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Trưng bày “Chuyện thời bình”: Lát cắt chân thực về cuộc sống của người lính sau chiến tranh
    Từ ngày 10/5 đến ngày 24/5/2026 tại Trung tâm điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội (Bảo tàng Hà Nội) diễn ra trưng bày “Chuyện thời bình”. Trưng bày do Bảo tàng Hà Nội, Trung tâm điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội đồng hành với nhóm sinh viên Học viện Báo chí và tuyên truyền đồng tổ chức nhằm lan tỏa những câu chuyện đời thường của các cựu chiến binh, thương binh, bệnh binh trên cả nước.
  • Hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW: Gợi mở giải pháp chính sách
    “Muốn đưa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam vào thực tiễn một cách hiệu quả, cần chú trọng đồng thời: thúc đẩy thể chế hóa, cụ thể hóa chính sách một cách kịp thời và chính xác; thực hiện đầu tư theo hướng có trọng tâm và trọng điểm; xây dựng năng lực con người và dữ liệu làm nền cho thực thi; tạo cơ chế để toàn xã hội cùng trở thành chủ thể đồng kiến tạo và đóng góp cho văn hóa” - PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam) nêu ý kiến.
  • Cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị
    PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam), nhận định, chúng ta đang có nhiều cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Trong đó, nổi bật là sự thống nhất về quyết tâm chính trị trong bối cảnh yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng, dư địa phát triển của các công nghiệp văn hóa Việt Nam, tác động của chuyển đổi số và nhu cầu gia tăng sức mạnh mềm quốc gia.
  • Hà Nội phê duyệt chủ trương đầu tư Dự án Hệ thống thu gom nước thải lưu vực S3, nhà máy xử lý nước thải Phú Đô
    Tại kỳ họp thứ hai (kỳ họp chuyên đề) ngày 11/5, HĐND Thành phố Hà Nội khóa XVII đã phê duyệt chủ trương đầu tư Dự án Hệ thống thu gom nước thải cho lưu vực S3 tại các phường Cầu Giấy, Nghĩa Đô, Yên Hòa, Phú Diễn, Từ Liêm, Đại Mỗ và Nhà máy xử lý nước thải Phú Đô, Thành phố Hà Nội, theo hình thức đối tác công tư (PPP), loại hợp đồng Xây dựng - Chuyển giao (BT).
  • Hà Nội phê duyệt chủ trương đầu tư dự án Quốc lộ 1A lên 90m
    Dự án trục không gian Quốc lộ 1A có chiều dài khoảng 36,3km, đoạn từ đường Vành đai 1 đến nút giao Cầu Giẽ, với tổng mức đầu tư dự kiến khoảng 162.000 tỷ đồng.
Đừng bỏ lỡ
  • Trao giải và khai mạc triển lãm tranh cuộc thi “Di sản trong mắt em” 2026
    Cuộc thi “Di sản trong mắt em” tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám đã vinh danh nhiều họa sĩ nhí với các tác phẩm sáng tạo về di sản văn hóa Việt Nam. Hơn 400 bức tranh từ thiếu nhi trong và ngoài nước góp phần lan tỏa tình yêu di sản và ý thức gìn giữ giá trị truyền thống.
  • Âm nhạc cuối tuần: Khi nơi công cộng trở thành không gian văn hóa
    Chiều 10/5, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục mang nghệ thuật đến gần công chúng bằng một không gian biểu diễn mở, nơi âm nhạc hòa vào nhịp sống phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm. Từ những giai điệu jazz kinh điển đến các ca khúc về Hà Nội, chương trình không chỉ tạo thêm điểm hẹn văn hóa cho người dân và du khách, mà còn góp phần hình thành môi trường văn hóa công cộng giàu tính kết nối giữa lòng Thủ đô.
  • Festival “Nữ Đại sứ Du lịch làng nghề Hà Nội” 2026: Quảng bá giá trị văn hóa, du lịch, làng nghề Thủ đô
    Chào mừng kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026) và chào mừng Đại hội đại biểu MTTQ Việt Nam lần thứ XI, Trung tâm giáo dục nghề nghiệp và hỗ trợ phát triển phụ nữ Hà Nội (Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội) tổ chức Festival “Nữ Đại sứ Du lịch Làng nghề Hà Nội” năm 2026 tại Công viên Thiên Văn Học, phường Dương Nội, TP. Hà Nội.
  • Phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng
    Chiều 8/5, tại xã Phù Đổng, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội phối hợp với UBND xã Phù Đổng tổ chức Hội thảo khoa học về bảo vệ, phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích Quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng.
  • Lắng nghe Hà Nội qua những thanh âm cuối tuần
    Có những buổi chiều ở Hà Nội, âm nhạc không vang lên trong nhà hát, mà cất lên giữa khoảng trời mở của phố đi bộ, hòa cùng nhịp bước người qua lại bên hồ Gươm. Chính trong không gian ấy, “Âm nhạc cuối tuần” dần trở thành một phần quen thuộc của đời sống đô thị - nơi công chúng tìm đến không chỉ để nghe nhạc, mà để cảm nhận một nhịp sống văn hóa rất riêng của Thủ đô.
  • Hà Nội: Thêm hai làng nghề gia nhập mạng lưới Thành phố thủ công sáng tạo thế giới
    Tối 8/5, tại Hoàng thành Thăng Long, UBND Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ đón nhận làng nghề khảm trai sơn mài Chuyên Mỹ và làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng trở thành thành viên của mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới và khai mạc sự kiện trưng bày, trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 1)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Thí điểm thành lập Quỹ văn hóa, nghệ thuật từ trung ương đến địa phương
    Quốc hội Việt Nam vừa chính thức thông qua Nghị quyết số 28/2026/QH16 ngày 24/4/2026, tạo ra một bước ngoặt lịch sử cho sự phát triển của văn hóa và công nghiệp sáng tạo quốc gia.
  • Lần đầu tiên Tuồng, Chèo, Cải lương hội tụ trên cùng một sân khấu
    Dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm nay, công chúng sẽ có cơ hội thưởng thức một tác phẩm độc đáo mang tên "Bí ẩn triều đại phép thuật". Sự kiện đánh dấu bước đột phá hiếm có khi ba loại hình kịch hát truyền thống gồm Tuồng, Chèo và Cải lương kết hợp trên cùng một sân khấu. Bằng tư duy kể chuyện hiện đại, chương trình hứa hẹn mang đến không gian kỳ ảo, giàu cảm xúc, đặc biệt hướng tới khán giả trẻ và các em thiếu nhi trong mùa hè 2026.
  • "Chuyện sĩ tử" - Nơi lưu giữ 950 câu chuyện thực về hành trình học tập của thế hệ hôm nay
    Nhân dịp kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076-2026), một sự kiện lịch sử quan trọng của nền giáo dục Việt Nam, Ban Tổ chức đã chính thức phát động dự án "Chuyện Sĩ Tử". Dự án này được kỳ vọng sẽ xây dựng một "bảo tàng sống" độc đáo, nơi lưu giữ 950 câu chuyện chân thực về hành trình học tập, rèn luyện của các thế hệ học sinh, sinh viên ngày nay, nối tiếp truyền thống hiếu học của dân tộc.
Những vần thơ đầu tiên giữa Sài Gòn giải phóng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO