Nhà  Hà  Nội học Nguyễn Vinh Phúc: Gia tà i gử­i lại mai sau

Đặng Thuỷ| 02/02/2012 09:36

(NHN) Аịnh bụng gọi điện để chúc Tết ông thì nhận ngay tin báo từ một người đồng nghiệp: Bác Phúc mất sáng nay rồi em ạ. Vẫn biết sự ra đi của ông là  điửu không tránh khửi khi căn bệnh hiểm nghèo đã kử cận bên ông từ hơn nử­a năm nay nhưng sự ra đi của ông vẫn khiến cho bao người tiếc nuối. Với riêng tôi, câu chuyện vử ông, sự tiếc nuối vử ông lại gắn cả với bao kỷ niệm trong hà nh trình từ khi tôi mới chập chững và o nghử báo.

Tôi biết tên ông từ lâu nhưng cơ hội để là m việc với ông chỉ bắt đầu khi được phân công theo dõi mảng văn hoá văn nghệ dân gian. Lần đầu trò chuyện qua điện thoại, Nguyễn Vinh Phúc khá lạnh lùng và  hửi rà nh rẽ: "Cô tên gì, là m ở báo nà o. Sau nà y đến gặp ông tại nhà  riêng ông vẫn hửi tôi nhiửu lần câu ấy kể cả tuổi tác, quê quán, gia đình. Khi thân tình, tôi hửi lại ông: Sao bác phải hửi con kử¹ vậy, ông cười khúc khích "Tại có nhiửu báo quá nên mình phải hửi kử¹ chứ". Nói thì nói vậy nhưng tôi biết trong vô số những phóng viên thường "quấy rầy" thì phóng viên của Người Hà  Nội luôn được ông ưu ái kể cả khi trả lời phửng vấn, tìm hiếu tư liệu hay đặt người viết bà i. Có lẽ cũng bởi ông đã từng giữ những trọng trách lớn tại Hội liên hiệp văn học nghệ thuật Hà  Nội, Chủ tịch Hội Văn nghệ dân gian Hà  Nội và  tử báo Người Hà  Nội - một "cây non" được thế hệ ông ươm trồng, chăm sóc từ những buổi đầu tiên.

Nhà  Hà  Nội học Nguyễn Vinh Phúc: Gia tà i gử­i lại mai sau

Nhà  Hà  Nội học Nguyễn Vinh Phúc

Vậy nên khi nhắc đến Người Hà  Nội ông tử tường từng chi tiết, từng con người và  cũng luôn đau đáu dõi theo hà nh trình của báo trong cả chặng đường gần ba chục năm qua. Chuyên mục gì, tác giả nà o của báo ông cũng đửu tường tận, đặc biệt những bà i viết vử Hà  Nội trên báo cũng luôn trong "tầm ngắm" của ông. Hay thì ông tấm tắc, dở thì ông ấm ức thậm chí gọi điện ngay cho cả Tổng biên tập để "khiển trách". Tâm huyết và  am tường vử Hà  Nội nên Nguyễn Vinh Phúc cũng là  một cộng tác viên đắc lực của báo. Có lúc ông xuất hiện trong chuyên mục "Nghĩ và  viết", có lúc lại là  người trả lời cho những câu hửi trong chuyên mục "Hửi đáp 1000 năm Thăng Long" và  nhiửu nhất là  những bà i viết vử đất, vử người của mảnh đất Kinh kử³ với tên thật Nguyễn Vinh Phúc và  bút danh thân thuộc: Аạt Bách, Nguyễn Vinh.

Nguyễn Vinh Phúc được ví von là  "cuốn từ điển sống vử Hà  Nội" vậy nên ông là  một trong số những người bị cánh phóng viên chúng tôi quấy rầy nhiửu nhất. Viết vử Hà  Nội có điửu gì không hiểu, tôi thường gọi cho ông luôn và  thường nhận được câu trả lời ngay lập tức. Có những khi viết bà i xong tôi thường qua nhà  nhử ông xem lại và  ông cẩn thận sử­a từng câu từ, ý từ. Mà  Nguyễn Vinh Phúc sử­a bà i cũng "tà i" lắm, ông bắt lỗi giửi, và  biên tập rất có nghử. Vậy nên khi đã được ông xem qua thì thấy thật an tâm. à”ng cũng là  người gợi ý cho tôi nhiửu đử tà i hay vử Hà  Nội và  cho tôi cả những lời khuyên trong hà nh trình  bước và o nghử.

Giử đây khi viết vử ông tôi vẫn thấy cay cay nơi khoé mắt khi nhớ tới hình ảnh ông già  tóc bạc trắng cần mẫn trên chiếc bà n nhử nơi phòng khách có cánh cử­a nhìn ra con phố Ngô Quyửn; nhớ những lần lang thang cùng ông và o những đình chùa Hà  Nội; nhớ cả những bữa trưa thân thuộc mà  ông hay  rủ rê chúng tôi đến nhà  để thưởng thức món phở mà  chị giúp việc nhà  ông trổ tà i; nhớ chuyến đi vử đình là ng Phù Yên ở ử¨ng Hoà , Hà  Nội năm trước ông nhất quyết nhường ghế đầu để tôi ngồi cho đỡ say xe còn ông xuống tận ghế cuối ngồi và  hà n huyên đủ chuyện khiến cả đoà n đửu khâm phục vử trí nhớ mẫn tiệp và  sức khoẻ "phi thường" của nhà  Hà  Nội học...

Là m việc với Nguyễn Vinh Phúc không thể không khâm phục trí nhớ, vốn hiểu biết và  đặc biệt là  sự say mê công việc của ông. Dù đã bước qua tuổi bát tuần, nhưng ông chưa cho phép mình thôi là m việc. Chiếc bà n tròn nhử đặt ở phòng khách cũng là  nơi ông viết, ông đọc và  nghiên cứu. Ngay cả khi biết mình cận kử với cái chết Nguyễn Vinh Phúc vẫn chưa chịu buông bút. Còn nhớ lần đến thăm lúc ông đang ở giai đoạn xạ trị, Nguyễn Vinh Phúc nằm bẹp trên chiếc giường gấp được chuyển xuống phòng khách. Mệt vậy nhưng ông vẫn cố gắng chỉnh sử­a từng câu từ, chi tiết cho cuốn sách vử địa chí Tây Hồ còn đang dang dở. Cạnh ông  là  người cháu ngoại đang là  sinh viên trường Аại học y vẫn đang hì hụi gõ bà n phím để giúp ông hoà n tất công trình. Hửi ông sao không nhử ai có chuyên môn là m  giúp, ông lắc đầu: Mình không là m thì sai nhiửu lắm...

Nhà  Hà  Nội học Nguyễn Vinh Phúc: Gia tà i gử­i lại mai sau

Một số tác phẩm vử Hà  Nội của ông Nguyễn Vinh Phúc

Cuốn sách ông chủ biên viết vử địa chí Tây Hồ nằm trong tủ sách 1000 năm Thăng Long- Hà  Nội lỗi hẹn và  không kịp vử đích trong dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long phần vì công việc bộn bử phần cũng bởi sức khoẻ của ông đó cũng là  điửu mà  ông day dứt. Vậy nên khi lâm trọng bệnh ông vẫn ráng sức mình để hoà n tất công trình. Nguyễn Vinh Phúc là  thế, sự tận tụy nhiệt tình và  hết lòng của ông luôn khiến cho mọi người phải khâm phục. Như con ong cần mẫn ông chắt chiu gom nhặt mật ngọt cho mảnh đất Hà  thà nh bằng những tác phẩm đầy ý nghĩa vử cõi đất và  con người Hà  Nội. Chính vì vậy khi ông không còn thì gia tà i ông để lại chính là  một tà i sản vô giá với những ai muốn nghiên cứu và  tìm hiểu vử Hà  Nội.

Giử thì ông đã vử nơi chín suối, và  Hà  Nội vắng bóng một gương mặt thân quen, một kho tư liệu sống vử mảnh đất Hà  thà nh...Tên tuổi của ông bây giử và  mãi mãi vử sau sẽ luôn sống mãi trong tình yêu của Người Hà  Nội. Vĩnh biệt ông, một cây bút uyên bác, một trí tuệ  mẫn tiệp và  cả một tấm lòng luôn đau đáu, thiết tha với Hà  Nội...

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Đặc sắc Chương trình chính luận nghệ thuật “Sao Độc lập” năm 2026
    Tối 30/8 tại Nhà hát Hồ Gươm, Bộ Công an phối hợp với Tạp chí Cộng sản tổ chức chương trình chính luận nghệ thuật “Sao Độc lập” năm 2026 với chủ đề “Ánh sao độc lập - Khát vọng Việt Nam hùng cường”.
  • Bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt
    Trường ca “Thần Nông chân đất” của nhà thơ Phùng Trung Tập (NXB Hội Nhà văn, 2024) gồm 12 chương, với 184 trang. Tác phẩm tái hiện và ngợi ca lao động nông nghiệp như nền tảng sinh tồn của cộng đồng Việt, đồng thời đưa người nông dân lên tầm biểu tượng văn hóa - lịch sử - những “Thần Nông chân đất” đã mở cõi, dựng làng, giữ nước và truyền sinh khí cho non sông qua hàng nghìn năm. Đây là bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt Nam trong chiều dài lịch sử dân tộc.
  • Ra mắt tác phẩm văn học thiếu nhi kinh điển “Khu vườn bí mật”
    Crabit Kidbooks liên kết với NXB Hà Nội vừa ra mắt ấn bản “Khu vườn bí mật” của nhà văn người Anh - Frances Hodgson Burnett, với phần minh họa của họa sĩ Inga Moore và bản dịch của Ngô Hà Thu.
  • “Cùng Việt Nam tiến bước”: Hành trình nối dài mục tiêu 10 tỷ bước xanh
    Sáng 30/8, sự kiện đi bộ toàn quốc “Cùng Việt Nam tiến bước” lần thứ hai năm 2026 diễn ra đồng loạt tại 34 tỉnh, thành phố hướng tới mục tiêu “10 tỷ bước xanh - Vì Việt Nam vững bền”.
  • Chủ động “lá chắn” sức khỏe cho học sinh trước năm học mới
    Trước thềm năm học 2026–2027, gần 1.600 học sinh Trường Tiểu học và THCS Chương Dương (phường Hồng Hà, Hà Nội) được khám sức khỏe miễn phí. Cùng với đó, nhà trường chủ động vệ sinh trường lớp, diệt bọ gậy, phối hợp phun thuốc diệt muỗi, phòng chống dịch bệnh trước ngày đón học sinh trở lại trường.
Đừng bỏ lỡ
Nhà  Hà  Nội học Nguyễn Vinh Phúc: Gia tà i gử­i lại mai sau
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO