Nghử lắm công phu

ANTG cuối tháng| 03/06/2013 18:08

(NHN) Viết báo, nghử báo là  một nghử cực kử³ công phu, đòi hửi người trong nghử có một bản lĩnh lớn hà m chứa nhiửu điửu, đó là  sự nhẫn nại, sức nghĩ nhậy bén và  sâu sắc, khiêm nhường đến điửu, nhưng lại không biết đến sự nhu nhược sự dễ nản chí, cầu tiến bộ.

Bởi nghử nà y là  một nghử là m cả một đời dà i, mà  lại luôn luôn có một sức bao quát, khái quát lớn; nhìn xa trông rộng, rất trọng chữ và  lễ nghĩa, thâm thuý với kho tà ng của văn hoá của quá vãng, cởi mở và  xởi lởi mở lòng đón nhận và  nghênh tiếp thật sự lớn với những sống động của hình hà i tương lai đang vừa hiện diện. Аây là  một nghử có sức bửn vô song; có một sức hấp dẫn khó lường và  trường tồn.

Nhiửu chục năm qua, nước ta đã có những nhà  báo rất giửi, rất đáng tự hà o, xin được tạm vinh danh: Nhà  báo Hoà ng Tùng, nhà  báo Thép Mới, nhà  báo Quang Аạm, nhà  báo Hữu Thọ, nhà  báo Phan Quang; trẻ hơn và  năng nổ có nhà  báo Xuân Ba.

Cái năm anh Nguyễn Аình Thi và  tôi trực tiếp là m tử tạp chí Tác phẩm Văn học của Hội Nhà  văn; một hôm anh Nguyễn Аình Thi hửi tôi: Em có đọc và  nghĩ gì với năm bà i chính luận của anh Hoà ng Tùng viết vử tội ác của bọn Pôn Pốt - Iêng Xa Ry.

Tôi thưa với anh ngay, như sau: Em nhớ là  em đã đọc đi đọc lại nhiửu lần năm bà i chính luận đó. Và  em vô cùng kính trọng anh ấy. Anh Nguyễn Аình Thi nói tiếp: Anh cũng thế, anh đã đọc nhiửu lần và  anh còn đến gặp anh ấy, để hửi thêm. Xưa nay, tất cả những bà i báo anh Hoà ng Tùng viết, anh đửu đọc, mà  đọc kử¹. Аây là  một nhà  báo rất đáng nể.

Minh họa: Lê Phương.

Mai, chúng ta tổ chức một gặp gỡ hẹp chừng dăm nhà  văn, rồi mời anh Hoà ng Tùng đến, đử nghị anh ấy kể lại cho một ít quá trình viết năm bà i chính luận ấy. Anh nhớ, sau năm bà i đó, quân đội ta đã giúp quân đội giải phóng Campuchia lật đổ thà nh công chế độ Pôn Pốt. Theo anh, trong các thể loại văn báo chí, thì thể loại văn chính luận là  khó nhất. Nhà  báo phải có tuổi đời dà y dặn rồi thì mới viết được.

Câu chuyện tôi viết ra trên đây là  sự việc đã qua lâu. Tôi chỉ còn nhớ những nét chính mà  nhà  báo Hoà ng Tùng đã nhận lời mời của anh Nguyễn Аình Thi, tới dự cuộc họp nhử do tạp chí Tác phẩm Văn học chúng tôi đã tổ chức. Dưới đây tôi xin phép được viết tiếp ra mấy ý chính nữa.

Аể có tà i liệu viết năm bà i chính luận ấy, đã có một khối lớn công việc của trước đó. Nhà  báo Hoà ng Tùng đã đọc kử¹ hà ng chục tử báo nước ngoà i bằng tiếng Pháp, tiếng Anh và  tiếng Trung Hoa là  những số báo đã và  đăng bà i viết vử sự tà n bạo và  phá hoại của bọn Pôn Pốt - Iêng Xa Ry, trong suốt thời gian chúng tiếm quyửn, cho đến những ngà y nhân dân các tầng lớp tại Campuchia đã cùng giải phóng quân của mình lật đổ chúng.

Аấy là  chưa kể nhà  báo Hoà ng Tùng còn nghe đà i, các đà i phát thanh của các nước. Và  đọc rất nhiửu các tà i liệu thu được do bên quân đội của chúng ta cung cấp. Có thể nói hôm đó, một số nhà  văn của Hội Nhà  văn dự họp, đã học được nhiửu kinh nghiệm và  rất quí trọng những điửu nhà  báo Hoà ng Tùng kể lại: đó là  những dòng viết của nhà  báo.

Và  một bà i báo hay, là  nhử ở nơi nguồn tà i liệu đã thu thập được. Hội Nhà  văn cũng có một người viết báo, và  một nhà  báo kử³ tà i là  nhà  văn Tô Hoà i. à”ng năm nay tuổi 93. à”ng là m báo ngay từ năm 1947-1950, đó là  tử báo Cứu quốc tại Việt Bắc. Sau hoà  bình 1954, thà nh lập Hội Nhà  văn, ông cũng là m chủ bút các tử báo Văn, Văn học, Văn nghệ, Tạp chí Tác phẩm mới. Chẳng những thế, ông còn là  một người viết bà i sà nh điệu nữa.

Nghử viết báo, nhà  báo và  nghử viết văn, nhà  văn, có rất nhiửu công đoạn là  hoà n toà n giống nhau. Và , cái giống lớn nhất sau khi thu thập tà i liệu là  đi, chúng ta vẫn gọi là  đi thực tế để ghi chép, lấy tà i liệu. Bởi diện mạo và  nội hà m của hiện thực ở cái nơi mà  nhà  báo đang muốn viết bà i, đó là  nhà  báo, người viết báo, các cây bút văn xuôi, nhà  văn là  phải được nhìn thấy một cách trực tiếp.

Còn sự kiện đã xảy ra ở cái nơi mình đã sống qua, trước khi viết tiếp nữa, có cần phải đến thêm nữa không. Vẫn rất cần, không thể thoái thác được. Không đến, mà  lại cứ cho ra luôn một bà i báo, sẽ được người đời mắng ngay như thế nà y: Bà i viết mà  chỉ dựa và o thông tin hóng hớt, thời chả ra gì. Phí cái công đọc.

Còn như cái nơi có những vấn đử mà  người viết báo không thể trực tiếp được, thì việc sưu tra, thu thập tà i liệu, cà ng nhiửu tà i liệu cà ng tốt, qua những cuộc lục lọi, nghe ngóng các luồng dư luận, tận tụy và  cả việc khổ công tìm tòi từ nhiửu tử báo khác nhau đã và  đang xuất bản từ các nước, thì đây cũng là  một cách đi thực tế rất đáng biểu dương. Ở các nước, báo chí của họ cũng có nhiửu tử đứng đắn và  đáng tin cậy.

Аương nhiên cũng không thiếu tử báo nhảm nhí, thứ báo mà  người ta gọi là  báo lá cải. Cho nên, sự tinh tường, già  dặn, chững chạc trong xem xét của người viết báo là  vô cùng cần thiết. Tôi đã được chứng kiến kho tà i liệu của một nhà  báo lão thà nh, chỉ vử một sự kiện xảy ra tại một nơi, mà  ông đã có hà ng chục các tà i liệu khác nhau nói vử cái nơi đó, sự kiện đó đã, cách nay là  mấy chục năm.

Người ta nói vử sự khác nhau giữa nhà  báo và  nhà  văn như sau: Trước một sự kiện vừa xuất hiện chả hạn. Khi nhìn thấy, khi chứng kiến tận mắt, nhà  báo sẽ có một số câu hửi ngắn gọi như thế sau: Vì sao lại có sự kiện nà y? Nguồn gốc? Bây giử tác động của nó sẽ ra sao? Hệ quả của những tác động của nó? Hệ quả tốt, hệ quả xấu? Hoặc chẳng có hệ quả gì? Аương nhiên còn một câu hửi nữa xuất phát từ một nhà  báo kử¹ tính chả hạn, rằng: Vì sao lại không gây được hệ quả gì. Bởi chính nó hay bởi khách quan?

Còn nhà  văn. Trước một sự kiện vừa xuất hiện chả hạn, khi trông thấy, khi được chứng kiến tận mắt, đương nhiên sẽ có vô số những dằn vặt, những già y vò trong đầu óc nhà  văn đó như thế nà y: Có những lý do nà o đây mà  nó lại có sự kiện ấy lại hiện diện, lại chường mặt ra ở đó? Rồi, hoà n cảnh nà o mà  nó lại có thể đến mà  tự tung tự tác ra như vậy?

Rồi kẻ đang ẩn kín trong cái sự kiện nà y là  ai thế, tuổi tác hắn, hình hà i, cá thể hay có một nhóm. Rồi nữa, động cơ của những kẻ ẩn kín mặt đó, và  cả những kẻ núp đằng sau sự kiện đó. Rồi nữa, cái họ đang gây ra khi cho sự kiện nà y hiện diện, thì động cơ của họ là  gì? Tốt hay dở, hay xấu sa hủ bại. Rồi nữa, họ sẽ để lại cái gì, những gì sau khi sự kiện nà y biến đổi dần, chuyển dịch dần?

Vử nghử viết báo, là m báo, tôi thấy sự tác động của thải loại, sự rơi rụng không nhiửu, hoặc có những anh một thời hăm hở viết báo, viết đủ các thể loại, sau rồi thấy ít xuất hiện dần, tôi nghĩ tuy có những sự rơi rụng ấy, thì cũng thuộc hãn hữu, và  có lý do chính đáng. Và  nữa, trong nghử viết và  là m báo, không có người đáng bị chê bai, dè bỉu. Một lý do căn cốt, nghử viết báo và  là m báo với hiện thực thường là m một. Mà  hiện thực lại là  một người thầy nghiêm khắc và  sáng suốt. Những người viết báo và  là m nghử báo luôn được người thầy hiện thực dạy dỗ nhắc nhở một cách nghiêm túc.

Còn với những người viết văn, các cây bút văn xuôi với hiện thực của cuộc sống, của cuộc đời là  hai thực thể. Một khi đã là  hai, thì sự gắn bó với nhau là  một nhu cầu thiết yếu. Vả lại, cái nghử văn, nó có một đặc điểm là  hãy lấy từ cái có bên trong con người mình trước đã, khởi đầu của chữ tuôn ra từ ngòi bút thì nguồn cơn của nó là  từ ngay cái thế giới sâu sa bên trong con người mình, do cái não bộ của mình sản sinh ra: Trí tưởng tượng.

Vậy là  tà i năng hay không phải là  tà i năng cái gì cả, chính bắt đầu từ đấy. Vâng, trí tưởng tượng nó có một qui luật bất biến, rằng nó không được tiếp tế, không được dườ¡ng sinh, bởi từ nguồn là  cái hiện thực vĩ đại và  khổng lồ, mãi mãi còn tồn tại và  mãi mãi sinh động, thì trí tưởng tượng dẫu có cựa quậy đến thế nà o, cũng không thể nà o sống động được, mà  sở dĩ nó sống động được là  nhử cả và o nguồn sữa của nó là  hiện thực lớn của cuộc đời vĩ đại.

Trong khi hiện thực cuộc sống, những con người đang là m chủ cuộc đời họ, họ luôn ngay trước ta, vậy mà  chỉ cần để mắt tới một chút và o ai đó, và o người nà o đó bất kử³, thời sẽ thấy ngay sự sinh động, sự muôn vẻ sắc thái, mà  cuộc đời họ, họ là  thợ thuyửn, họ là  dân cà y, họ là  công chức, thảy đửu hiện ngay, lấp ló cái trăm vẻ của cõi người bất diệt và  đáng sống lắm.

Trải nhiửu thập kỷ, người ta ngà y cà ng đinh ninh rằng, những người cầm bút viết văn và  nhất là  có dự định, có hoà i bão viết văn, rồi trở thà nh nhà  văn; rất nên được trải qua nghử viết báo và  là m báo. Như là m một phóng viên chả hạn. Phóng viên, một cái danh thật sang trọng, cao cả và  đường bệ. Xin hình dung họ như một con cá lớn bơi, vùng vẫy trong biển hồ, cái-biển-hồ-cuộc-đời.

Họ hiện diện ở đâu trong cái-biển-hồ-cuộc-đời, thì tức khắc đấy là  điểm, mà  nhân quần cần dõi nhìn cả vử đấy, qua những dòng chữ của những bà i báo của họ đăng tải trên các trang báo sang trọng. Tôi, người viết bà i nà y, cũng là m đến mấy mươi năm nghử phóng viên. Tôi rất hãnh diện khi được cấp trên tin và  giao cho tôi nghử phóng viên.

Аó là  một nghử dà nh cho đi nhanh, thông suốt, đến nhanh, lấy tà i liệu nhanh đủ, chính xác và  viết được dăm bà i với các thể loại khác nhau một cách nhanh. Người viết văn, đi đến tất cả những nơi trong đất nước mình, là  một nhu cầu sống còn. Nhưng nếu không phải là  người là m báo mà  muốn đi được thì lại không phải là  dễ, thế nên chỉ có khi bản thân được là m nghử báo, viết báo và  là  phóng viên nữa, sẽ thuận lợi vô cùng.

Bởi vì trong các chuyến đi, thường có công việc rõ rà ng, đó là  điửu kiện để viết được bà i qua các thể loại văn báo, theo nhu cầu của cấp trên đặt bà i. Và  cả theo ý định của bản thân, khi người đó nhằm và o nghiệp văn chương. Trong nhiửu chục năm là m phóng viên, toà n bộ Аông Dương nà y tôi đửu đã được đặt chân. Còn trong nước từ Nam Quan đến Cà  Mâu, tôi đửu đã tới. Có những nơi tôi đến và i lần.

Аã nói đến văn chương thì người ta luôn nhấn mạnh rằng: Với một nửn văn học của một quốc gia, một đất nước nà o đó, thời người ta phải xem trong nửn văn học đó, có những cuốn tiểu thuyết nà o đáng ca ngợi, đáng được khen và  đã được hà ng triệu người đọc khen.

Nói đến tiểu thuyết, cái giá trị lớn nhất của nó là  chỉ trong và i trăm trang, tác giả hẳn đã miêu tả được hết sức sinh động, hết sức lôi cuốn và  hấp dẫn, hết sức chính xác vử cuộc sống và  cuộc đời nơi cuốn sách đó nhằm tới. Nhưng còn một điửu vô cùng quan hệ nữa, là  văn của tiểu thuyết ấy phải đẹp, thật là  đẹp, từ cấu trúc câu văn, đến ngôn từ, đến hà nh văn phải chuẩn mực. Toà n thể trang sách, các câu văn thứ tự từng dòng đửu ngân nga lên một giọng văn nhịp nhà ng, tươi tắn với nhịp điệu riêng mà  chỉ ở nhà  văn ấy có thôi.

Người đọc khi nhớ đến một cuốn tiểu thuyết nà o, trước hết người ta nhớ đến đời sống (cái bên ngoà i và  cái nội tâm) của nhân vật. Kế đến, người ta nhớ và  ấn tượng sâu sắc với tư tưởng và  chủ đử của tiểu thuyết, mà  qua đó nhà  văn muốn tâm sự với độc giả. Nhưng cái trước hết, và  nằm ở hà ng đầu là  cái văn của nhà  văn đó có hay không, có đặc sắc không, và  luôn thấy lạ, cái lạ hấp dẫn.

Nhà  văn Tô Hoà i với các cuốn tiểu thuyết Tây Bắc, Mười năm, Miửn Tây. Ngoà i cái cách miêu tả điêu luyện, văn của ông còn rất hay. Tới mức sách gấp lại rồi mà  tiếng văn vẫn còn vọng mãi trong tâm hồn người đọc. Trong lứa các nhà  văn thế hệ của ông Tô Hoà i, chỉ có ông là  có văn rất hay, rất hay vử mọi vẻ.

Tất cả các thể loại dùng cho nghử báo là  căn cứ cốt yếu để rèn tập cho người viết văn đó là  dùng cho miêu tả lại cái đối tượng mà  người viết báo, viết văn quan sát được, nhìn ngắm được từ ngoà i đời: Hình vóc, môi sinh, hoà n cảnh, tính cách của những con người, cá tính, thói quen, nếp sống, giao lưu, hết thảy nó được biểu hiện và o trong những dòng chữ trải trên những trang sách của tiểu thuyết.

Bây giử người ta nói hình như người theo đuổi nghử văn, cầm bút viết văn, ít và  không còn chú ý đến cách tự rèn luyện viết thế nà o đây, cho có được một câu văn hay. Cũng vậy, nghử viết báo, và  nghử là m báo, hết sức cần những câu văn gọn, sắc, chắc nịch và  nữa, rất sáng. Văn báo rất cần sự sáng sủa trong câu văn.

Vì dẫu có nói thêm một điửu gì nữa vử nghử viết báo, thì cái bản thể của một bà i báo, một tin là  tính hướng dẫn, là  tính chỉ đạo, tính định hướng. Nhớ lại năm bà i chính luận tố cáo tội ác man rợ và  chính sách tà n bạo của bọn Pôn Pốt - Iêng Xa Ry đối với nhân dân Campuchia của nhà  báo Hoà ng Tùng viết đăng đửu trên phần cuối một phần tư của trang ba gồm năm số báo Nhân Dân, đã gây xúc động lớn tới hà ng triệu người đọc hồi bấy giử.

Nhà  báo và  nhà  văn, những người vô cùng cần cho cuộc sống và  cuộc đời. Cuộc sống và  cuộc đời cũng không thể thiếu họ được

(0) Bình luận
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Văn học nghệ thuật góp phần bồi đắp hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh
    Hà Nội tự hào là nơi hội tụ, kết tinh và tỏa sáng của vùng đất địa linh nhân kiệt, hội tụ nhân tài của đất nước, một "Thủ đô của lương tri và phẩm giá con người" và là "Thành phố anh hùng, Thành phố vì hòa bình". Đây chính là nguồn sức mạnh nội sinh, động lực tinh thần to lớn để phát triển Thủ đô hôm nay và thời gian tới. Từ ngàn xưa, nơi đây luôn luôn khơi dậy tinh thần tự hào, tình yêu, trách nhiệm; xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh, hiện đại, tôn trọng pháp luật và lối sống nhân ái, nghĩa tình, trong sáng: "Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An".
  • [Podcast] Tản văn: Mùa hoa vông nem
    Mỗi lần xe bus dừng lại ngay con dốc để tôi rẽ vào xóm nhỏ, bao giờ cũng vậy tôi thường đi bộ thật chậm, bởi trong mỗi bước đi là cả một vùng trời ký ức. Tôi đi giữa hai hàng vông, đã chứng kiến bao sự đổi thay trên chính cuộc đời của chúng. Ban đầu chúng chỉ là những đoạn thân gỗ được vạt trụi lá rồi cắm dọc theo hai bên con đường nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, được làn mưa phùn tẩm ướt, từng chồi xanh bắt đầu nhú lên. Những chiếc lá kết chụm nhau tạo thành ché xanh mơn mởn.
  • Thơ về người lính: Khi quá khứ và hiện tại cùng soi bóng
    Lịch sử là một chuỗi ký ức. Nói như nhà văn Pháp Marcel Proust, ký ức chính là con đường dẫn đến quá khứ, giúp con người nhận diện cội nguồn, “Đi tìm thời gian đã mất”. Trong tâm thức mỗi người Việt Nam, ký ức về những năm tháng đấu tranh giành độc lập, bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là ký ức không thể phai nhòa. Đó không chỉ là ký ức của những cá nhân mà là ký ức chung của cả cộng đồng, dân tộc.
  • Màng bảo vệ PE - Giải pháp nhỏ, giá trị lớn
    Màng bảo vệ PE ngày càng được nhiều doanh nghiệp lựa chọn như một giải pháp bảo vệ bề mặt hiệu quả.
  • Phường Tây Hồ tri ân người có công nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ
    Sáng 24/7/2026, Đảng ủy - HĐND - UBND - Ủy ban MTTQ phường Tây Hồ tổ chức Hội nghị tri ân người có công với cách mạng, thương binh, bệnh binh, người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hóa học và gia đình chính sách nhân dịp kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026).
Đừng bỏ lỡ
  • Công bố Lễ hội Di sản và Âm nhạc Quốc tế Huế - Huế Wonderverse Music Fest 2026
    Lễ hội Di sản và Âm nhạc Quốc tế Huế - Huế Wonderverse Music Fest nhằm hiện thực hóa chủ trương phát triển công nghiệp văn hóa của Chính phủ và định hướng xây dựng Huế trở thành Thành phố Festival đặc trưng của Việt Nam.
  • Ca khúc “Hàng bia trắng”: Khi giai điệu hóa thành nén tâm nhang tri ân
    Kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7), nhạc sĩ Nguyễn Thành Trung vừa ra mắt ca khúc “Hàng bia trắng”. Tác phẩm vừa được giới thiệu trong chương trình nghệ thuật chính luận “Một thời hoa lửa” do Hội Nhà báo Việt Nam phối hợp với các đơn vị tổ chức tại Hà Nội tối 22/7. Qua chất giọng giàu nội lực và cảm xúc của Quán quân Sao Mai 2017 Thu Thủy cùng tiếng cello của nghệ sĩ Thiên Nga, tiếng guitar của nghệ sĩ Thanh Tùng, ca khúc đã góp phần lan tỏa thông điệp tri ân sâu sắc.
  • Khai mạc tuần phim kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ
    Tối 21/7, tại Trung tâm Chiếu phim Quốc gia (Hà Nội), Bộ VHTTDL tổ chức Lễ khai mạc Tuần phim Kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026). Tuần phim sẽ diễn ra từ ngày 21 – 28/7/2026 tại hơn 190 cụm rạp trên toàn quốc.
  • Đưa Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam trở thành biểu tượng hội tụ bản sắc văn hóa dân tộc
    Việc Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam được chuyển giao về thành phố Hà Nội quản lý không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới đối với thiết chế văn hóa đặc biệt này mà còn tạo thêm động lực để Thủ đô hiện thực hóa mục tiêu đưa văn hóa trở thành nguồn lực phát triển. Đó là định hướng được nhấn mạnh trong Thông báo số 573-TB/TU ngày 16/7/2026 của Văn phòng Thành ủy về kết luận của đồng chí Trần Đức Thắng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy tại buổi làm việc với Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam.
  • Khởi động Cuộc thi sáng tác Ca khúc và Logo về phường Mường Thanh năm 2026
    Ban tổ chức mong muốn thu hút, khuyến khích đội ngũ nhạc sĩ, họa sĩ chuyên nghiệp lẫn không chuyên trên toàn quốc đóng góp tài năng, trí tuệ. Từ đó, địa phương sẽ lựa chọn được một biểu trưng chính thức cùng những ca khúc tiêu biểu mang tính khái quát cao, phản ánh chân thực bản sắc độc đáo và dòng chảy phát triển của phường.
  • Bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa: Kinh nghiệm quốc tế và thực tiễn Việt Nam
    Các nhà khoa học, chuyên gia và nhà quản lý... trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm cùng các giải pháp bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa tại TP Huế.
  • Vinh danh 23 tấm gương “Người tốt, việc tốt” tiêu biểu trên địa bàn thành phố Hà Nội
    Thành phố Hà Nội trao tặng danh hiệu “Người tốt, việc tốt” cho 23 cá nhân xuất sắc thuộc ba cơ quan, đơn vị gồm: Sở Y tế thành phố Hà Nội; Sở Giáo dục và Đào tạo thành phố Hà Nội; Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thành phố Hà Nội.
  • Phường Sơn Tây: Nhiều hoạt động ý nghĩa lan tỏa đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”
    Kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026), Đảng bộ, chính quyền, MTTQ Việt Nam phường Sơn Tây (TP Hà Nội) tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa, thể hiện và lan tỏa đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, “Đền ơn đáp nghĩa” tốt đẹp của dân tộc Việt Nam cũng như người Hà Nội thanh lịch, văn minh nói riêng.
  • Từ một lần lạc đường đến một tình yêu Hà Nội
    Tôi nhớ Hà Nội không phải bởi những danh thắng nổi tiếng hay những con phố cổ rêu phong, mà bởi một lần lạc đường của tuổi sinh viên. Ngày ấy, giữa thành phố xa lạ, khi loay hoay tìm lối đi, tôi đã gặp những con người bình dị với cách ứng xử nhẹ nhàng, lịch thiệp và đầy thiện ý. Chính những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã giúp một cậu sinh viên miền Trung hiểu rằng, vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở cảnh sắc mà còn hiện hữu trong sự tử tế của những người đang sống nơi đây.
  • Hương vị mùa hè Hà Nội
    Những ngày giữa mùa hè, tôi tạm gác lại việc giảng dạy, theo bạn bè đi du ngoạn Cửu Trại Câu. Vùng đất này khi bước vào hè đẹp như một thế giới cổ tích giữa núi rừng Tây Tứ Xuyên. Bản thân tôi vốn yêu thiên nhiên nên cứ thế đi miên man giữa những hồ nước xanh ngọc bích trong veo phản chiếu bầu trời, thác nước trắng xóa đổ xuống giữa rừng nguyên sinh, phảng phất không khí mát lạnh của cao nguyên. Đi giữa Cửu Trại Câu mùa này, cảm giác như đang bước vào một bức tranh thiên nhiên khổng lồ. Chắc đó là lí do khiến nơi đây trở thành một trong những điểm đến đẹp nhất mùa hè ở Trung Quốc.
Nghử lắm công phu
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO