Mùa lộc vừng qua phố

Hanoimoi| 05/07/2022 12:55

Một sớm mai thức giấc, bất chợt ngỡ ngàng trước sắc đỏ ngập tràn trong lòng thành phố. Lộc vừng thầm lặng ủ mình trong mưa xuân nắng hạ, chẳng biết tự lúc nào đã bung nở nhuộm thắm ngả đường. Gió lào xào qua phố sáng nay lướt đi rất khẽ, như chẳng muốn đánh thức rèm hoa đang e ấp dệt mộng dưới nắng mai tươi nguyên màu mật.

Mùa lộc vừng qua phố
Minh họa: Nguyễn Đăng Phú.

Bên ô cửa nhà ai có nước sơn mang sắc màu của nắng, cây lộc vừng nghiêng mình choàng lên mái nhà cổ nhuốm bụi thời gian. Rèm hoa đỏ rực lung linh sà vào góc ban công. Người phụ nữ ngồi bên khung cửa, nhẹ nhấp một ngụm trà giữa ban mai rực rỡ sắc hoa nơi hiên nhà. Nào biết hương trà thơm quẩn quanh trong làn gió lùa ngang qua cửa, hay hương hoa dìu dịu ủ cho phố thênh thang.

Giữa mùa lộc vừng đang khoe khoang nhan sắc, tôi thường lang thang trên những cung đường bên hồ Tây khi ban mai vừa gõ cửa. Lộc vừng nơi ấy chẳng biết ai nhuộm mà khiến phố rực lên màu lửa cháy nồng nàn. Những thảm hoa đỏ rực trải dài trên phố tưởng như miên man không dứt. Có bước chân ai khẽ khàng ra phố cứ ngập ngừng trước lối hoa phủ đầy sắc đỏ. Hoa đã rời cành nằm im lìm trên nền đất rêu cũ mà vẫn ngời lên vẻ đẹp kiêu kỳ. Có cơn gió lướt qua mặt hồ phủ lên nơi ấy hương hoa dìu dịu như thổi bay những hỗn tạp đời người. Chỉ còn lại những mềm dịu mênh mang như sóng nước ngoài kia loang dài trong tiếng chuông ngân buổi sớm.

Tôi nhớ hàng lộc vừng bên chợ Hà Đông trong những lần theo chân mẹ đi mua sắm. Sớm mai phố chợ ồn ào như lắng lại, khi gió khẽ khàng đưa vạt hoa đỏ rực gieo khắp nẻo đường. Có bà cụ ngồi dưới gốc lộc vừng với mớ rau tươi non buổi sáng. Những cánh hoa nhỏ chẳng biết tự lúc nào đã nhuộm đỏ bờ vai. Hoa đậu trên tóc bạc màu sương gió, hoa đậu trên áo đã sờn vai nắng mưa, hoa lẫn trong mớ rau xanh mướt thấm giọt mồ hôi. Có chú chim non nghiêng đôi mắt xoe tròn nhìn bà quên cả cất tiếng hót, mà ánh mắt bà đang mải miết dõi theo cánh hoa lăn dài trên thềm cũ úa màu rêu. Dường như, đứng trước hoa lá thường khiến lòng người ta mềm dịu lại mà quên hết những nhọc nhằn. Tựa như nụ cười của bà cụ bán rau hôm ấy, rạng rỡ như ánh nắng ban mai xôn xao vừa lướt qua kẽ lá. Và phố hôm ấy bỗng nhiên lộng lẫy khi hương hoa dìu dịu cứ chờn vờn trong nắng. Những xôn xao của phố bỗng trong thoáng chốc mà trầm lặng lại, thời gian như cũng chầm chậm lướt theo từng cánh hoa rơi.

Một ngày, tôi tự cho mình chút thảnh thơi, chẳng cần đi đâu đó thật xa mà chọn ngồi bên chiếc ghế dưới gốc lộc vừng già nơi hồ Gươm cũng đang ngập tràn sắc đỏ rực. Năm tháng đã trôi đi, hằn lại dấu vết sần sùi trên gốc lộc vừng già nghiêng bóng che phủ mặt hồ xanh biếc. Nắng lên, hoa vội vã bay la đà theo gió, khẽ khàng đáp xuống nhuộm đỏ một góc hồ. Nắng hè oi nồng dường như dừng lại sau bóng cây xanh ngát, để hoa được khoe lên nhan sắc kiêu kỳ. Để phố sáng nay bỗng dịu dàng quá đỗi giữa những cánh hoa bay. Chậm rãi lật giở từng trang sách, mặc kệ hoa quyến luyến rơi đầy trên tóc trên vai. Ở đây ngoài tiếng gió reo và hương hoa thơm ngát, còn có tiếng chim líu ríu trên ngọn cây xanh. Người xe nhộn nhịp ngoài kia vậy mà chẳng thể che lấp được một tiếng chim kêu rất khẽ. Sự yên ả đến ngay giữa phố ồn ào khi lòng mình thật sự tĩnh lặng, thì bất cứ nơi đâu, dù đồng quê hay bộn bề phố xá, lòng người đều thấy nhẹ nhõm bình yên.

(0) Bình luận
  • Hương hoa mùa xuân tụ trong chén trà
    Năm nay mọi thứ dường như trôi qua chậm hơn, Lập Xuân rồi mà vẫn cứ rét ngọt và nắng hanh hao mãi. Phải đến qua Nguyên tiêu mới thấy lác đác mưa phùn cùng gió nồm ẩm thổi vào Giêng hai Bắc bộ. Chiều nay trà thất của tôi đón khách quý từ phương xa ghé thăm.
  • Thắp lên cánh đồng mùa xuân
    Ngày Tết, tôi có hứng thú đi tìm miền cỏ nước. Từ thuở bé đến bây giờ vẫn nguyên một mong ước giản dị mà xa xôi ấy. Ví von một chút là được vị thần thiêng liêng của Tết năm đó mừng tuổi cho một hình sắc cánh đồng vào xuân. Ngẫm thế, chợt thấy nếu được trải mình vào cánh đồng đang dâng lên tràn chảy sắc xuân ấy, thật sẽ là một món quà trang trọng, lịch lãm và cải biến diệu kỳ.
  • Nhớ miền tết xưa
    Hương xuân chạm vào cánh cửa thời gian, phố dài lên áo mới cũng là lúc đông rời đi chẳng bỏ quên gót mùa. Trong tiếng cựa mình của chồi non, xuân hòa cùng vào nỗi nhớ, dư âm Tết xưa cất gọi yêu thương. Tôi là đứa trẻ rất thích Tết, thích không khí chộn rộn, tất bật vui tươi những ngày cận Tết. Mùi Tết, hương vị Tết cứ len lỏi vào trong lòng tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
  • Họa mi vương vấn
    Chọn cho mình một góc quán cà phê ngoài trời, tôi nhìn dọc theo Phố sách Hà Nội. Vài ba người có lẽ là khách du lịch đang thích thú chụp ảnh và lựa sách, thi thoảng so vai, sửa lại khăn choàng khi có cơn gió ngang qua.
  • Thân thương căn bếp mùa đông
    Ngoài kia, gió mùa Đông Bắc ào ạt tìm về, bập bùng trên mái tôn, hun hút luồn vào khe cửa. Những chiếc lá cuối thu lặng lẽ buông mình. Đất trời hanh hao đón một mùa đông mới. Chị em tôi chui ra khỏi chăn chờ mẹ tìm quần áo ấm.
  • Phố cũ
    Chiều. Làn gió se lạnh vời vợi dọc theo những con phố. Gió về cuốn đi cái oi nồng của những ngày nắng hanh hao. Bỗng vòng xe vô tình rẽ vào phố cũ. Lâu lắm không về phố, hình như đã không còn cảm giác thân thuộc ngày nào. Phố cũ hiện ra trước mặt là lạ, quen quen…
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Mùa lộc vừng qua phố
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO