Mùa lộc vừng qua phố

Hanoimoi| 05/07/2022 12:55

Một sớm mai thức giấc, bất chợt ngỡ ngàng trước sắc đỏ ngập tràn trong lòng thành phố. Lộc vừng thầm lặng ủ mình trong mưa xuân nắng hạ, chẳng biết tự lúc nào đã bung nở nhuộm thắm ngả đường. Gió lào xào qua phố sáng nay lướt đi rất khẽ, như chẳng muốn đánh thức rèm hoa đang e ấp dệt mộng dưới nắng mai tươi nguyên màu mật.

Mùa lộc vừng qua phố
Minh họa: Nguyễn Đăng Phú.

Bên ô cửa nhà ai có nước sơn mang sắc màu của nắng, cây lộc vừng nghiêng mình choàng lên mái nhà cổ nhuốm bụi thời gian. Rèm hoa đỏ rực lung linh sà vào góc ban công. Người phụ nữ ngồi bên khung cửa, nhẹ nhấp một ngụm trà giữa ban mai rực rỡ sắc hoa nơi hiên nhà. Nào biết hương trà thơm quẩn quanh trong làn gió lùa ngang qua cửa, hay hương hoa dìu dịu ủ cho phố thênh thang.

Giữa mùa lộc vừng đang khoe khoang nhan sắc, tôi thường lang thang trên những cung đường bên hồ Tây khi ban mai vừa gõ cửa. Lộc vừng nơi ấy chẳng biết ai nhuộm mà khiến phố rực lên màu lửa cháy nồng nàn. Những thảm hoa đỏ rực trải dài trên phố tưởng như miên man không dứt. Có bước chân ai khẽ khàng ra phố cứ ngập ngừng trước lối hoa phủ đầy sắc đỏ. Hoa đã rời cành nằm im lìm trên nền đất rêu cũ mà vẫn ngời lên vẻ đẹp kiêu kỳ. Có cơn gió lướt qua mặt hồ phủ lên nơi ấy hương hoa dìu dịu như thổi bay những hỗn tạp đời người. Chỉ còn lại những mềm dịu mênh mang như sóng nước ngoài kia loang dài trong tiếng chuông ngân buổi sớm.

Tôi nhớ hàng lộc vừng bên chợ Hà Đông trong những lần theo chân mẹ đi mua sắm. Sớm mai phố chợ ồn ào như lắng lại, khi gió khẽ khàng đưa vạt hoa đỏ rực gieo khắp nẻo đường. Có bà cụ ngồi dưới gốc lộc vừng với mớ rau tươi non buổi sáng. Những cánh hoa nhỏ chẳng biết tự lúc nào đã nhuộm đỏ bờ vai. Hoa đậu trên tóc bạc màu sương gió, hoa đậu trên áo đã sờn vai nắng mưa, hoa lẫn trong mớ rau xanh mướt thấm giọt mồ hôi. Có chú chim non nghiêng đôi mắt xoe tròn nhìn bà quên cả cất tiếng hót, mà ánh mắt bà đang mải miết dõi theo cánh hoa lăn dài trên thềm cũ úa màu rêu. Dường như, đứng trước hoa lá thường khiến lòng người ta mềm dịu lại mà quên hết những nhọc nhằn. Tựa như nụ cười của bà cụ bán rau hôm ấy, rạng rỡ như ánh nắng ban mai xôn xao vừa lướt qua kẽ lá. Và phố hôm ấy bỗng nhiên lộng lẫy khi hương hoa dìu dịu cứ chờn vờn trong nắng. Những xôn xao của phố bỗng trong thoáng chốc mà trầm lặng lại, thời gian như cũng chầm chậm lướt theo từng cánh hoa rơi.

Một ngày, tôi tự cho mình chút thảnh thơi, chẳng cần đi đâu đó thật xa mà chọn ngồi bên chiếc ghế dưới gốc lộc vừng già nơi hồ Gươm cũng đang ngập tràn sắc đỏ rực. Năm tháng đã trôi đi, hằn lại dấu vết sần sùi trên gốc lộc vừng già nghiêng bóng che phủ mặt hồ xanh biếc. Nắng lên, hoa vội vã bay la đà theo gió, khẽ khàng đáp xuống nhuộm đỏ một góc hồ. Nắng hè oi nồng dường như dừng lại sau bóng cây xanh ngát, để hoa được khoe lên nhan sắc kiêu kỳ. Để phố sáng nay bỗng dịu dàng quá đỗi giữa những cánh hoa bay. Chậm rãi lật giở từng trang sách, mặc kệ hoa quyến luyến rơi đầy trên tóc trên vai. Ở đây ngoài tiếng gió reo và hương hoa thơm ngát, còn có tiếng chim líu ríu trên ngọn cây xanh. Người xe nhộn nhịp ngoài kia vậy mà chẳng thể che lấp được một tiếng chim kêu rất khẽ. Sự yên ả đến ngay giữa phố ồn ào khi lòng mình thật sự tĩnh lặng, thì bất cứ nơi đâu, dù đồng quê hay bộn bề phố xá, lòng người đều thấy nhẹ nhõm bình yên.

(0) Bình luận
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Giải thưởng Victor Tardieu 2026: Tôn vinh và tiếp sức cho những tài năng mỹ thuật trẻ
    Chiều 25/7, Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam tổ chức Lễ trao Giải thưởng Victor Tardieu 2026, vinh danh những sinh viên có tác phẩm tốt nghiệp xuất sắc. Ở mùa giải thứ hai, giải thưởng tiếp tục khẳng định vai trò là bệ phóng cho các tài năng mỹ thuật trẻ.
  • Quy định mới về tiền bản quyền trong các lĩnh vực biểu diễn nghệ thuật, báo chí và xuất bản
    Trong Nghị định số 287/2026/NĐ-CP do Chính phủ ban hành ngày 17 tháng 7 năm 2026, các quy định về tiền bản quyền đối với lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn, báo chí và xuất bản đã được cụ thể hóa minh bạch với nhiều khung định mức chi tiết, đáp ứng tính đặc thù của từng hoạt động sáng tạo và khai thác tác phẩm.
  • Văn học nghệ thuật góp phần bồi đắp hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh
    Hà Nội tự hào là nơi hội tụ, kết tinh và tỏa sáng của vùng đất địa linh nhân kiệt, hội tụ nhân tài của đất nước, một "Thủ đô của lương tri và phẩm giá con người" và là "Thành phố anh hùng, Thành phố vì hòa bình". Đây chính là nguồn sức mạnh nội sinh, động lực tinh thần to lớn để phát triển Thủ đô hôm nay và thời gian tới. Từ ngàn xưa, nơi đây luôn luôn khơi dậy tinh thần tự hào, tình yêu, trách nhiệm; xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh, hiện đại, tôn trọng pháp luật và lối sống nhân ái, nghĩa tình, trong sáng: "Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An".
  • Cà phê Lâm - Một địa chỉ văn hóa đất Hà thành
    Trong vô vàn quán cà phê khắp nơi mang đủ loại quy mô, phong cách của Hà thành sôi động; vẫn còn đó những quán cà phê xưa ở nơi phố cũ: Cà phê Nhân, cà phê Giảng, cà phê Đinh, cà phê Năng, cà phê Nhĩ, cà phê Lâm… Hầu hết những quán này đã có tuổi đời hơn nửa thế kỷ; trong đó Cà phê Lâm là đặc biệt và được biết đến nhiều nhất, bởi không chỉ cà phê…
  • Cứu cụ ông bị phình động mạch chủ dọa vỡ bằng kỹ thuật can thiệp không cần mổ mở
    Từng từ chối phẫu thuật vì nguy cơ biến chứng quá cao, nam bệnh nhân 78 tuổi mang khối phình động mạch chủ ngực - bụng 76mm có dấu hiệu dọa vỡ, đã được các bác sĩ Vinmec Times City điều trị thành công. Bí quyết nằm ở kỹ thuật tái tạo hệ thống mạch tạng mà không cần mở ngực hay mở bụng.
Đừng bỏ lỡ
Mùa lộc vừng qua phố
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO