Ký ức một thời đạn bom

HNMCT| 20/02/2022 16:51

Tôi sinh ra giữa cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc lần thứ nhất (1964 - 1968), bởi thế trong ký ức không có chút gì về những năm tháng đó. Nhưng khi chiến tranh phá hoại lần thứ II nổ ra (tháng 4-1972) thì tôi đã có đôi chút nhận biết...

Ký ức một thời đạn bom
Người dân Hà Nội đi sơ tán trong những ngày cuối tháng 12-1972. Ảnh: Tư liệu

Đó là một ngày đầu hè năm 1972, cách đây tròn nửa thế kỷ. Còi báo động mấy lần rú vang. Mỗi lần như vậy chị em tôi lại chui xuống hầm “chữ A” dưới gốc ổi cạnh đầu hồi nhà. Buổi chiều ba mẹ đi làm về, nét mặt căng thẳng. Trong bữa cơm loáng thoáng nghe người lớn nói máy bay Mỹ ném bom chỗ này, chỗ kia. Làng tôi cạnh sân bay Bạch Mai, dễ bị “bom rơi, đạn lạc”. Thế là sáng hôm sau ba mẹ tức tốc chở chị em tôi đi sơ tán.

Nơi sơ tán là làng Yên Sở thuộc huyện Hoài Đức, tỉnh Hà Tây (nay là Hà Nội). Đấy là quê bà nội tôi, cách Hà Nội hơn hai chục cây số. Ngôi làng nằm bên đê sông Đáy có nhiều cây dừa. Đường làng lát gạch nghiêng. Sau những bức tường rêu phong, những cánh cổng cũ kỹ rộn ràng tiếng khung cửi lách ca lách cách.

Chúng tôi ở nhà người chú họ. Đó là một dinh cơ rộng lớn, nhà chính xây lối Tây với bậc thềm cao, tường đắp nổi hình lá nho hoặc con dơi, đầu hồi có bức tranh vẽ chiếc ô tô chạy trên đường cái quan, cột cây số, nhà cửa, đồng ruộng và con số “1930”, chắc là năm hoàn thành việc xây dựng nhà. Ba tôi nói bố chú là địa chủ tham gia kháng chiến, hy sinh trước ngày hòa bình lập lại. Chú làm việc ngoài Hà Nội, cuối tuần thong thả cưỡi xe máy Habic về nhà. Dãy nhà ngang lợp ngói ta là nhà thờ, một bên chái đặt khung cửi, bên kia là nơi chị em tôi ở. Nhà dưới là khu bếp, vệ sinh, chăn nuôi.

Do bận công tác nên ba mẹ nhờ bà bác là chị ruột mẹ tôi, không có con cái, về sơ tán chăm nom chúng tôi. “Hỗ trợ” bác còn có một anh và một chị là cháu gọi mẹ tôi bằng cô ruột. Thi thoảng, vào chủ nhật, ba hoặc mẹ lại về thăm, tiếp tế gạo, dầu, thực phẩm... cho chúng tôi.

Ở sơ tán tôi bắt đầu đi học vỡ lòng, làm quen với những con chữ, bài hát đầu đời. Hằng ngày các anh chị thay phiên nhau “hộ tống” tôi đến lớp, không quên chụp lên đầu tôi chiếc mũ rơm dù lớp học chỉ cách vài trăm bước chân, bên cạnh sân kho hợp tác. Tôi sớm đọc thông viết thạo nhờ được anh chị kèm cặp, một phần nhờ đống sách báo ba mang về. Những dòng tít đậm cho tôi biết miền Bắc đã bắn rơi chiếc máy bay Mỹ thứ bao nhiêu, cuộc chiến ở Thành cổ Quảng Trị khốc liệt thế nào...

Nếu không có một số sự kiện xảy ra có lẽ tôi chỉ biết “mùi vị” chiến tranh qua sách báo, phim ảnh (thỉnh thoảng đội chiếu bóng về chiếu tại sân kho hợp tác). Một hôm, nghe bọn trẻ trong làng kháo nhau “Mỹ ném bom vào đài thu”, tôi nằng nặc đòi đi xem dù không biết “đài thu” ở chỗ nào. Hai anh em đi bộ mấy cây số, gần đến Sơn Đồng thì thấy một đám đông đông. Chúng tôi mon men phía ngoài một lúc rồi... đi về, chẳng “thu hoạch” được gì. Một hôm khác, mẹ bất chợt về sơ tán, bất chợt vì không phải ngày chủ nhật. Vừa vào đến sân, mẹ quăng chiếc xe đạp rồi ôm lấy hai chị em, nghẹn ngào nói: “Nhà mình bị trúng bom, tan nát cả rồi”. Thì ra hôm trước máy bay Mỹ quần thảo đánh phá sân bay Bạch Mai, có hai quả bom “lạc” xuống làng tôi, một quả rơi trúng nhà hàng xóm phía trước, làm chết 5 phụ nữ, trẻ em đang trú ẩn dưới hầm. Mấy ngôi nhà xung quanh, trong đó có nhà tôi, bị hơi bom phá sập. Thật may là lúc đó ba mẹ đang đi làm, còn chị em tôi ở sơ tán. Hôm ấy là ngày 4-7, trớ trêu thay là ngày Độc lập của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ!

Cuộc sống sơ tán cứ lặng lẽ trôi. Một ngày mùa đông, ba mẹ đón chúng tôi về Hà Nội. Mỹ tuyên bố ngừng ném bom miền Bắc. Hiệp định Paris sắp ký kết. Hòa bình đã ở trong tầm tay... Báo đài và người lớn nói vậy. Chị em tôi không về ngôi làng ngoại ô thân thuộc mà được đưa thẳng đến khu tập thể Kim Liên, nơi có căn hộ tầng 1 cơ quan phân cho ba từ khi nảo khi nào. Khu tập thể vắng vẻ, cả cầu thang lác đác vài gia đình.

Nhưng chỉ yên ổn được ít ngày. Tôi chưa kịp quen với không gian 18 mét vuông thì tối hôm ấy còi báo động lại rú vang. Các gia đình lục tục chạy xuống trú ẩn dưới gầm cầu thang chật hẹp. Xung quanh tối đen, im ắng, nghe rõ tiếng thở của người bên cạnh. Bất chợt không gian vỡ òa, rung chuyển bởi tiếng máy bay gầm rú, bom đạn nổ ầm ầm, ùng ục. Trẻ con khóc ré lên, người lớn thì thào đoán nơi máy bay B52 ném bom. Tôi cố ngó qua vai mấy người lớn ngồi phía ngoài. Trên nền trời đen thẫm nở bừng những quầng lửa, ánh chớp nhì nhằng, loang loáng như trên màn ảnh chiếu phim ở sân kho hợp tác. Đó là đêm 18-12-1972, đêm đầu tiên của chiến dịch “Điện Biên Phủ trên không” trong 12 ngày đêm cuối tháng 12 năm 1972 lịch sử, mà người Mỹ gọi là chiến dịch Linebecker II (Sấm rền II) nhằm “đưa miền Bắc Việt Nam trở về thời kỳ đồ đá”.

Sáng hôm sau, anh họ lại tức tốc đưa chị em tôi về sơ tán. Đến đầu tháng 1-1973, tình hình có vẻ yên ắng chúng tôi mới chính thức được trở về Hà Nội, lại về khu tập thể Kim Liên. Một ngày chủ nhật, ba mẹ chở hai chị em về thăm nhà cũ. Hố bom phía trước đã được san lấp. Những tàn tích đổ vỡ đã được thu dọn. Cây cối trong vườn đã xanh trở lại. Đặc biệt là ngôi nhà mới tường trát vôi rơm, mái lợp giấy dầu do bà con Hà Tây mang nguyên vật liệu ra dựng cho gia đình tôi sắp hoàn thành. Đêm ấy, lần đầu tiên trong đời tôi được ngủ trên ổ rơm, cảm giác thật yên ổn, ấm áp...

Gia đình tôi đón Tết năm 1973 - Tết hòa bình đầu tiên trong ngôi nhà mới đơn sơ nhưng ấm tình đồng bào. Cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ trên thanh xà nhà bằng gỗ có khắc họa tiết hoa văn và dòng chữ: “Hợp tác xã Minh Sinh, xã Bình Minh, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Tây - Kính tặng - Tháng 1 năm 1973”.

(0) Bình luận
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
  • Dáng mẹ nghiêng nghiêng trong chiều đan chổi
    Một chiều đi ngang qua lũy tre già xôn xao trong gió, tôi lại thấy trong lòng mình dậy lên một nỗi nhớ mơ hồ về những ngày cũ. Như thể đâu đó ngoài bãi đất sau ngôi nhà xưa, tiếng cành chổi lách cách, tiếng mẹ thở nhẹ mỗi lần rút từng sợi đót, từng sợi tre mảnh mai lại ngân lên, đánh thức cả một miền thương yêu đã mất dấu giữa bao mùa vội vã.
  • Dịu dàng tháng Tư
    Tháng Tư Hà Nội thật đẹp! Có người nói tháng Tư như người con gái mới biết yêu, cũng dỗi hờn, đỏng đảnh. Cũng có người lại bảo tháng Tư như người phụ nữ mặn mà, đằm thắm nét duyên. Có lẽ đều đúng cả. Bởi tháng Tư Hà Nội như mang trong mình đủ đầy tiết trời của bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông.
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Phố và phường qua những ngôi đình thờ tổ nghề trong phố cổ Hà Nội
    Hà Nội, trong lịch sử dài lâu của mình, được tạo nên bởi “phố” và “phường”. “Phố” và “phường” Hà Nội không chỉ là đơn vị hành chính mà còn hàm chứa những thăng trầm của lịch sử, những đổi thay của xã hội và những giá trị được kiến tạo bởi các cộng đồng dân cư Thăng Long - Hà Nội. Một trong những điểm nổi bật của quá trình kiến tạo này là sự gắn bó mật thiết giữa “phường” với tư cách là đơn vị hành chính đô thị và “phường” với tư cách là một tổ chức nghề nghiệp và “phố” là nơi buôn bán của cư dân đô thị. Trải qua thời gian, dấu ấn đậm nét của những phường nghề Thăng Long xưa vẫn được lưu lại ở các ngôi đình thờ tổ nghề ngay trong vùng lõi của Thủ đô, được gọi là khu phố cổ.
  • Cơ hội nhận vé miễn phí chương trình “Âm vang Tổ quốc” qua ứng dụng Tuyên giáo và Dân vận
    Ngày 19/4, Ban Tổ chức chương trình nghệ thuật “Âm vang Tổ quốc” đã phát đi thông báo về việc phát hành ứng dụng Tuyên giáo và Dân vận, nền tảng chính thức phục vụ đăng ký vé tham dự chương trình.
  • Nghị quyết 80-NQ/TW: “Mở đường” cho công nghiệp văn hóa bứt phá
    Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam đã mở ra một chương mới, nơi nghệ thuật, giải trí và di sản không còn đứng ngoài dòng chảy kinh tế. Đây là lúc công nghiệp văn hóa vươn mình, khẳng định vị thế là động lực tăng trưởng mũi nhọn, đưa bản sắc Việt Nam tỏa sáng trên bản đồ kinh tế toàn cầu.
  • Trợ lý ảo VinFast 3.0 chạm đúng “gu” người trẻ
    Không còn là những câu lệnh khô cứng, trợ lý ảo VinFast 3.0 trên VF Connect đang thay đổi cách người trẻ tương tác với “xế cưng” của mình thông qua khả năng tương tác tự nhiên như người thật và cá nhân hóa trải nghiệm người dùng.
  • TP Huế quyết liệt xử lý thanh thiếu niên vi phạm pháp luật
    Lực lượng Công an TP Huế ra quân tuần tra, chốt chặn và xử lý nhiều trường hợp thanh thiếu niên vi phạm pháp luật.
Đừng bỏ lỡ
Ký ức một thời đạn bom
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO