Du kí cùng Hà Nội xưa qua sách ảnh về hàng rong và tiếng rao hàng

Thanh Bình| 27/10/2020 14:24

Du kí cùng Hà Nội xưa qua sách ảnh về hàng rong và tiếng rao hàng

Với mong muốn dựng lại những giá trị văn hóa đặc sắc nhất của Hà Nội 1010 tuổi, lần đầu tiên NXB Kim Đồng hợp tác với Viện Viễn Đông Bác cổ Pháp xuất bản cuốn sách ảnh “Hàng rong và tiếng rao hàng Hà Nội”. Giống như cuốn du kí ngược thời gian, tập sách gói gọn bức tranh Hà Nội thu nhỏ với đặc sản văn hóa không thể trộn lẫn. Đó là những gánh hàng rong, những tiếng rao hàng của Hà Nội đầu thế kỉ XX.

“Hàng rong và tiếng rao hàng Hà Nội” dày gần 100 trang, in màu, giới thiệu những bức kí họa, hình vẽ, tranh màu nước của 15 sinh viên trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương, sau này đều trở thành những họa sĩ nổi tiếng hàng đầu: Tô Ngọc Vân, Lê Phổ, Lưu Văn Đệ, Mai Trung Thứ… 

Theo dịch giả Huy Toàn: “Năm 1925, trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương được thành lập, quy tụ những người có năng khiếu hội họa nhất trong toàn cõi Đông Dương, được nhận vào học qua những cuộc thi sát hạch hết sức ngặt nghèo. Bắt đầu từ dự án của trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương những năm đầu sau khi thành lập: các thày cho 15 sinh viên đi vẽ chỉ một chuyên đề: những người bán hàng rong trên đường phố Hà Nội. Từ bà bán bánh trái, bác bán phở, cô gái bán hoa, cậu bé bán nước chè, anh hàng tào phớ đến những người đi thu mua đồng nát, vải vụn, tóc rối... Không chỉ vẽ tư thế, vẻ mặt, động tác của họ, các thày Tây còn ghi lại tiếng rao của họ theo cách ghi nhạc, để lưu lại bằng hình ảnh và âm thanh một nét sinh hoạt đặc thù của Hà Nội.

Công trình của các thày trò trường Cao đẳng Mỹ thuật - gồm kí họa của các sinh viên Việt Nam cùng phần dẫn luận và lời bình của ông thày hướng dẫn - sau này được công bố trên các tạp chí chuyên ngành ở cả Đông Dương và Paris, Pháp. Tại Paris, còn tổ chức cả triển lãm kí họa chuyên đề hàng rong Hà Nội của các sinh viên xưa… Đặc biệt, Viện Viễn Đông Bác cổ Pháp cũng đã xuất bản một cuốn sách về chính công trình này. 

Cuốn sách ảnh “Hàng rong và tiếng rao hàng Hà Nội” đã đưa người đọc trở về với di sản quá khứ một đi không trở lại, đó là hình ảnh của Hà Nội đầu thế kỉ XX, với những hình ảnh hàng ngày quen thuộc, nhưng vô cùng độc đáo: những gánh hàng rong, những tiếng rao ê a đầy nhịp điệu trong ngõ nhỏ, giữa phố phường, bên hông chợ. Những tiếng rao mỗi sáng sớm, hay trưa hè, xế muộn… và những dữ liệu văn hóa đời sống được kể bằng những bức ảnh, những nét kí họa, những bản ghi tay của các họa sĩ hàng đầu Đông Dương như đánh thức những tình cảm yêu mến của bạn đọc về những nét đẹp của đất Thăng Long, từ đó càng trân quý những giá trị văn hóa vĩnh cửu, đặc sắc Hà Nội một thời.
(0) Bình luận
  • Trao giải 11 tác phẩm xuất sắc “Truyện ngắn Sông Hương 2024”
    Ban tổ chức đã trao giải 11 tác phẩm xuất sắc cho cuộc thi “Truyện ngắn Sông Hương 2024” do Tạp chí Sông Hương phát động.
  • Thiền đào
    Chàng vẫn âm thầm dõi theo những bài viết của nàng và không bỏ sót bất kỳ phóng sự nào về nàng. Đôi mắt nàng khi bảy tuổi hay của bây giờ vẫn vậy. Xoáy xiết, ám ảnh. Nhấn chàng xuống đỉnh vực. Vẫy vùng. Ngộp thở. Toàn thân không trọng lượng. Đôi vực sâu đồng tử đã xoáy chàng đến một nơi quen thuộc. Là dinh đào, khi ấy chàng đang ở tuổi mười ba.
  • Ăn Tết nay yêu Tết xưa
    Đợt rét ngọt đầu tiên của tháng Chạp đã luồn qua khe cửa, bà Ngân thoáng rùng mình khi trở dậy vào sáng sớm. Loẹt quẹt đi xuống bếp, rót đầy một cốc nước gừng nóng sực đã ủ sẵn trong bình, bà vừa xuýt xoa uống vừa nhẩm tính xem Tết năm nay nên sắm sửa những thức gì. Kỳ thực, quanh đi quẩn lại, năm nào bà cũng bày biện từng ấy món quen thuộc. Nhưng cái việc nôn nao nghĩ suy về cái Tết sắp đến mới ngọt ngào làm sao, nhất là khi năm nay gia đình bà có thêm cô con dâu mới.
  • Lễ phạt vạ
    Ba ngày nữa là đến giao thừa mà Cầm Bá Cường chưa thể về nhà. Đã vậy anh còn mắc vạ trưởng bản, phải chịu phạt. Ký túc xá giáo viên ở Mường Lôm giờ đây còn mỗi mình anh. Ôi chao là buồn! Cầm Bá Cường nhìn ra khoảng sân ký túc xá.
  • Họp lớp
    Tôi bước vào lớp, có lẽ tôi là người đến cuối cùng, bởi trong lớp đã kín gần hết chỗ ngồi, chỉ còn trống một chỗ ở cuối dãy bàn bên phải. Hơi ngượng vì đến muộn nên tôi ngần ngừ trước cửa mấy giây.
  • Sen quán
    Loay hoay mãi chị mới cởi nổi bộ khuy áo. Cái áo cánh nâu bà ngoại để lại. May sao áo của bà không chỉ vừa mà như muốn vẽ lại những đường cong đẹp nhất của chị. Chị là người Hà Nội. Mẹ không biết cụ tổ đến Hà Nội từ bao giờ mà chỉ biết và kể chuyện từ đời ông bà ngoại. Rằng ông ngoại từng là nhà buôn vải lụa còn bà là ca nương ca trù nổi tiếng ở đất kinh kỳ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Du kí cùng Hà Nội xưa qua sách ảnh về hàng rong và tiếng rao hàng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO