Tác giả - tác phẩm

“Dần sáng” - đường bay viên cuội trắng

Hồ Minh Tâm 19/09/2025 14:36

Sau tập thơ “Thức cùng tưởng tượng” đã neo lại ít nhiều thao thức cho người đọc bởi long lanh chữ nghĩa, bởi những câu thơ hàm súc và tài hoa, Nguyễn Thị Kim Nhung vừa ra mắt bạn đọc tập thơ “Dần sáng” với 45 bài thơ như những “đóa kiêu sa” được đất trời ấp ủ.

bia-dan-sang-2.jpg

Đọc “Dần sáng” (NXB Hội Nhà văn, 2025) của Nguyễn Thị Kim Nhung), ở bài đầu tiên “Làng đồi” ta gặp:

“...mơ thấy mùa quả vắng
sào tre khua chân mây
rơi tiếng cười bầy trẻ
núi đồi kề nhau vẫn lẻ
đỉnh cao nào có thể chạm nhau
mây trắng phơi một nỗi
những thôi đường nắng dội
mình ngả vào bóng nhau
cây ngả vào bóng nắng
bóng làng ngả về đâu
em gái đi hái rau
dại găm hồn chớm nở
tức ngực đồi xa...”

Bức tranh vừa tả thực vừa siêu thực của Nguyễn Thị Kim Nhung thêm một lần làm khó cho bất kỳ ai muốn khái quát, muốn định nghĩa thế nào là thơ.

Là thơ, có phải vài âm tiết thành một câu chuyện, vài âm tiết thành một thân phận, vài âm tiết thành một âm bản trắng đen? Và, không dưng trong tôi chợt hiện ra đường bay của viên cuội trắng. Tôi không chắc tôi là người sành thơ nhưng che tên tác giả tôi dám chắc vẫn nhận ra thơ của người mình tâm đắc. Kim Nhung đã tạo cho mình một “lối thơ” riêng mà tôi dễ dàng nhận diện.
Ký ức của Nhung luôn sừng sững:

“Căn nhà phên liếp
mỗi mùa nghiêng một hướng”.

Trong ngôi nhà ấy, tuổi thơ cứ chậm rãi nhuốm đêm, lật trở đêm mà “dần sáng”. Trước ngôi nhà đó có một cái ao vuông vuông méo méo, thả trắm, thả trôi... thả kỳ vọng gần xa. Những sáng, những chiều đẹp trời, mặt ao là mặt gương thật thà nhất. Bóng mây không lem luốc, không cấu véo mặt hồ. Hoa dại trắng dọc bờ ao không lẫn màu muối bạc trên lưng áo cha thường mặc...

Tôi tin Kim Nhung đã có rất nhiều ngày đẹp, nhiều đêm trong để thu vén vào tâm can mình những hồi môn quê nhà rồi lặng mang lên phố. Những lặng lẽ bóng hồ mây núi, những xao lộng ríu rít cỏ hoa, những mặn chát thân quen từ vai áo cha mình đã cùng Nhung dặt dìu phố. Người thơ, người văn chương nghệ thuật, nghiệp chữ luôn chọn chữ, nhặt chữ để làm dày “phụ lục” sống. Ở cái hành lang ấy, đóa kiêu sa từ cỏ dại quê nhà mà ra.

Mỗi bài thơ luôn có “sinh mệnh” riêng, dẫu là sinh mệnh của một viên cuội trắng thì người sinh ra nó cũng phải nặng lòng trăn trở, cũng phải gọt giũa kỹ càng.

“Những đứa trẻ sinh ra
giấu buồn trong tiếng khóc
chúng thay ta dẫn cô độc đi xa.”

Xa đến đâu, xa thế để làm gì, xa thế có nhớ đường về không? Nếu hỏi vậy, Kim Nhung sẽ nhỏ nhẹ mà rằng:

“con đường đi rất xa
chỉ để gặp được mình”

Có gì đó rất gần giữa quặn thắt văn chương và tu hành khổ hạnh. Phật giữ giới cả đời chỉ vì muốn tìm câu đáp: ta là ai?

Nếu trong“Thức cùng tưởng tượng”, Nhung là một nhà thơ “già trước tuổi”, kỹ tính với ngôn từ, nói điều lớn lao bằng mất ngủ trẻ trung, thì ở“Dần sáng” Kim Nhung đã lộ mình nhiều hơn. Những nỗi buồn không còn loang bằng màu nước nữa mà in dấu bằng cái trầm nâu của đời thực. Trong nghệ thuật, thi ca, giá trị tác phẩm không phụ thuộc tuổi tác, dù kinh nghiệm sống vẫn là một “thư viện” quý cho hành trình kiếm tìm.

Đọc thơ Nhung là đọc những “vụt hiện” đáng yêu, đáng buồn, đáng rung lắc từ va đụng đời người - từ vỉa phố, vỉa người, vỉa đêm mất ngủ, từ những hẫng hụt cần được lấp. Khi viết về người cha đã khuất, Nhung bộc bạch (có phần nghịch lý):

“con đã viết về cha
với những điều xa lạ
như kẻ không uống rượu
viết về cơn say.”

Cũng may, sự thiếu hụt, sự mất mát từ cơn đột quỵ của người cha gặm nhấm 7 ngày, 49 ngày đến trăm ngày...

“bao nhiêu năm lại thắp đỏ đèn dầu
ngọn lửa thức thâu đêm suốt sáng
qua trăm ngày có thấy cha không...”

Qua trăm ngày có thấy cha không, ấy là Nhung hỏi ngọn đèn, nhờ ngọn đèn tìm cha cho mình, cho mẹ, cho anh, cho bao người ở lại. Câu thơ nhói lòng, giống như một cái cúi đầu chấp nhận sự chia cắt âm dương vĩnh viễn, qua trăm ngày con có thấy cha đâu. Thương lắm!

“Mỗi ngày con lại giống cha hơn
từ điều con từng chối bỏ”.

Tôi đoán ông bố sẽ lại nheo nheo cười một nụ tinh nghịch, đầy đắc ý và còn dí ngón trỏ vào trán con gái mà rằng: thấy chưa, bố đã bảo rồi mà...

Con cái càng lớn càng giống cha mẹ mình, ngay cả khi trước đó thói quen và cách biệt thế hệ tạo ra những đối lập trong cách nghĩ, lối sống. Nhung đã thành thật với cha, thành thật với chính mình. Cách nói ấy vừa riêng tư, vừa phổ quát, ai đọc cũng thấp thoáng bóng mình. Chúng ta là ai, là nhà thơ lóng lánh chữ nghĩa, là người đọc khó ưa, là danh phận nổi đình nổi đám... chả nghĩa lý gì cả khi ta không là một người con có hiếu và thành thật với cha mẹ, với quê hương bản quán của mình. Tôi nghĩ sự động lòng khi gặp đất, gặp người, gặp điều “cảm thấy” đã là thơ của thơ.

Giống như ngắm dòng Hương trôi, Nhung viết:

“chỉ sông biết lòng người luôn khát
cánh buồm vừa rời khỏi ta.”
Khi nhớ về khu vườn ký ức:
“chữ nghĩa dắt tôi đi
xa hơn khu vườn của nội
sao chưa đến được chân trời”

Và, trước đêm:

“đừng vẽ màu cho đêm
những tia chớp chỉ là phác họa
không cùng sẽ xóa đi.”
Trước bức tranh lụa:
“lụa thức trắng cùng người đêm ấy
thanh bạch trải từng khuya
hiểu lòng gốm những đường men về lại.”

Rất nhiều “vụt hiện” từ đời sống qua chiết lọc, Nhung biến thành thơ. Nhung đau đáu về thơ, và nhịp thơ của Nhung luôn nhẹ nhàng, chầm chậm, tinh tế như động tác của một người cẩn trọng: trước một bão giông sắp ập đến vẫn giữ cho mình sự từ tốn, sâu sắc, không một động tác thừa, không một sự bốc đồng hay vội vã. Bởi vậy nên hiệu quả thẩm mỹ càng rõ nét.

Chầm chậm trong nhịp điệu, kỹ lưỡng trong chữ nghĩa, ngại đám đông, tránh ồn ào... nên thơ Nhung dù viết về ai, về gì cũng thấy như đang độc thoại. Giống như khi trực chờ trong bệnh viện, nhìn người bạn thân đang giằng co giữa lằn ranh sinh tử, chưa rõ sống chết thế nào, đó là lúc mọi cảm xúc tưởng như hỗn độn nhất, thì sự thấu hiểu lại đến theo một cách khác:

“lúc này
ống thở hiểu bạn hơn bất cứ ai
phập phồng được mất
bạn thật gần… chợt xa…
từng lá thư đêm nay thức dậy
tuổi trẻ tìm về trách móc
bằng nét mực tươi nguyên
bạn chọn không yêu bằng rất nhiều lí lẽ
lại cả tin vào những mơ hồ...”

Ném viên cuội nhỏ ra mặt hồ, mặt hồ chao sóng, lòng hồ đón nhận và nặng thêm một lặng thầm. Ngọn sóng ấy loang xa, xung động, rồi tan biến nơi đâu? Hỏi chỉ để hỏi, không nhất thiết phải trả lời, bởi mỗi người sẽ thấy chúng một khác. Thơ Nhung giữa thời xôn xao rộng lớn, giữa trùng điệp âm sắc, ẩn hiện thực hư cũng mang thân phận như cái lặng thầm của viên cuội nhỏ kia chăng?

img_9040.jpg
Bài liên quan
  • “10h sáng Chủ Nhật”: Chan chứa tình yêu thương con người, sự tử tế
    Sáng 11/9 tại Hà Nội, lễ ra mắt cuốn sách “10h sáng Chủ Nhật” của nhà báo Tô Phán – Chủ tịch Hội Nhà báo Hà Nội, Tổng Biên tập Tạp chí Công dân & Khuyến học diễn ra trang trọng, ấm cúng. Theo đánh giá của nhà báo Hồ Quang Lợi - Phó Chủ tịch Hội Truyền thông số Việt Nam; nguyên Trưởng Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội, nguyên Phó Chủ tịch Thường trực Hội Nhà báo Việt Nam: “10h sáng Chủ Nhật của nhà báo Tô Phán đã hướng bạn đọc đến sự tử tế, tình yêu thương con người”.
(0) Bình luận
  • Ra mắt bộ sách "Tuyển tập các tác phẩm chọn lọc của Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz" bằng tiếng Tây Ban Nha
    Nhân kỷ niệm 100 năm Ngày sinh Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz (13/8/1926 - 13/8/2026) - nhà lãnh đạo kiệt xuất của Cách mạng Cuba, người bạn lớn, người đồng chí thủy chung của Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam, chiều 5/8, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo Trung ương tổ chức Lễ giới thiệu bộ sách “Tuyển tập các tác phẩm chọn lọc của Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz” gồm 24 tập bằng tiếng Tây Ban Nha.
  • Ra mắt sách tranh “Finneas trong thế giới rộng lớn”
    Chiều 4/7, tại VNU Bookstore (Đại học Quốc gia Hà Nội), Công ty Cổ phần Xuất bản và Giáo dục Quảng Văn tổ chức ra mắt cuốn sách tranh “Finneas trong thế giới rộng lớn”. Thông qua hành trình của một chú voi nhỏ, cuốn sách gửi gắm những thông điệp ý nghĩa về tình yêu thiên nhiên, ý thức bảo vệ môi trường và trách nhiệm với thế giới xung quanh.
  • Nhà thơ Hữu Thỉnh ra mắt tiểu thuyết “Thép dưới cỏ”
    Nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt độc giả tiểu thuyết đầu tay có tên "Thép dưới cỏ". Đây là cuốn sách viết về sự kiện Tà Mây - Làng Vây của binh chủng Tăng thiết giáp. Cuốn tiểu thuyết ra mắt đầu tháng 7, như món quà tri ân không chỉ độc giả, mà còn dành tặng cho những người lính đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất mẹ, cùng những cựu chiến binh, những thương bệnh binh đã có một thời thanh xuân “hoa lửa” đáng tự hào của mình.
  • Truyện tranh “Thần Giấy Hlabar”: Đưa lịch sử chữ viết Bahnar đến với thiếu nhi
    Hơn ba năm sau “Hành trình sáng tạo chữ Quốc ngữ”, bộ đôi tác giả Phạm Thị Kiều Ly - Tạ Huy Long tiếp tục giới thiệu truyện tranh “Thần Giấy Hlabar - Sử thi nhỏ về chữ viết Bahnar”. Tác phẩm được chuyển thể từ một công trình nghiên cứu về lịch sử chữ viết Bahnar, qua đó góp phần đưa đề tài ngôn ngữ học đến gần độc giả nhỏ tuổi.
  • Tiểu thuyết “Phi công” - kiệt tác văn học đương đại Nga ra mắt độc giả Việt
    Công ty Cổ phần Văn hóa và Truyền thông Nhã Nam vừa giới thiệu tới bạn đọc tiểu thuyết “Phi công” của nhà văn Nga đương đại Evgeny Vodolazkin, do dịch giả Phan Xuân Loan chuyển ngữ. Tác phẩm được đánh giá là một trong những tiểu thuyết Nga nổi bật nhất của thập niên 2010.
  • Lan tỏa những điển hình trong học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh
    Nhân kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2026), Ban Chuyên đề - Báo Nhân Dân phối hợp Ban sách Lý luận, Kinh điển - Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật xuất bản cuốn sách “Hoa vườn Bác” (Những điển hình tiêu biểu trong học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh). Cuốn sách tuyển chọn 70 bài viết về những cá nhân tiêu biểu trong học tập và làm theo Bác Hồ, tích cực lao động, sản xuất, học tập, nghiên cứu, sáng tạo và cống hiến trên nhiều lĩnh vực của đời
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • "Thép dưới cỏ": Bản anh hùng ca về người lính và lịch sử
    Sau hơn 50 năm cầm bút, nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt bạn đọc cuốn tiểu thuyết đầu tiên mang tên “Thép dưới cỏ”. Không chỉ tái hiện chiến dịch Tà Mây - Làng Vây và trận ra quân đầu tiên của Binh chủng Tăng - Thiết giáp, tác phẩm còn cho thấy một cách nhìn rất Hữu Thỉnh: giàu trải nghiệm trận mạc, nặng nghĩa tình đồng đội, tinh tế trong quan sát con người và luôn hướng tới những giá trị nhân bản phía sau các sự kiện lớn của lịch sử.
  • Bồi dưỡng tâm hồn, khơi dậy khả năng sáng tạo và tình yêu văn học, nghệ thuật cho học sinh Thủ đô
    Chiều 12/8, tại Nhà Văn hóa xã Đông Anh (Hà Nội), Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội phối hợp với Sở Giáo dục và Đào tạo, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Chương trình tổng kết Đề án Sân khấu học đường tại các trường THCS, THPT Hà Nội năm 2026, đánh dấu việc hoàn thành các hoạt động đào tạo, bồi dưỡng, workshop và thực hành biểu diễn dành cho giáo viên, học sinh phổ thông trên địa bàn thành phố.
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Hà Nội đẩy mạnh hỗ trợ học sinh, sinh viên khởi nghiệp
    Trong chương trình hỗ trợ học sinh, sinh viên khởi nghiệp, Thành phố Hà Nội đặt mục tiêu đến năm 2030 có 70% học sinh THPT được định hướng và 90% sinh viên hoàn thành học phần khởi nghiệp, hướng tới đạt 100% ở giai đoạn 2031 - 2035.
  • Lan tỏa tinh thần đổi mới sáng tạo trong toàn xã hội
    Triển khai Thông báo số 134-TB/VPTW ngày 02/8/2026 của Văn phòng Trung ương Đảng, Thường trực Thành ủy Hà Nội yêu cầu các cấp ủy, tổ chức đảng, cơ quan, đơn vị tiếp tục phát huy những kết quả, nền tảng đã đạt được trong thực hiện Nghị quyết số 57-NQ/TW, đồng thời tạo chuyển biến mạnh mẽ về phương thức quản trị, chất lượng nguồn nhân lực và phạm vi lan tỏa của đổi mới sáng tạo trong đời sống xã hội.
Đừng bỏ lỡ
“Dần sáng” - đường bay viên cuội trắng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO