Con chó ba chân

Nguyễn Ngân Kim| 24/10/2018 09:25

Thế là nó còn ba chân! Lão chủ vô tình cắt phứt một chân của nó khi cắt cỏ. Lão mắng khi thoa thuốc băng vết thương cho nó: - Cha mày, tại mày lo giỡn lao bừa vào chớ tao có cố ý cắt chân mày đâu mà la.

Con chó ba chân
Minh hoạ của Phạm Nghĩa
Nó cụp tai ráng nhịn đau không dám rên nữa. Ai bảo số nó xui, hai đứa quần nhau giỡn mà chỉ mình nó bị cụt chân còn thằng Vàng chả bị gì sất. Tức ơi là tức! Cũng tại thằng Vàng rủ nó chơi quần nhau mà nó còn có ba chân. Nó đâm hận thằng Vàng, hễ thấy bóng dáng thằng Vàng đâu là nó gầm ghè chực lao vào cắn. Thằng Vàng thấy nó là cụp đuôi bỏ chạy. “Cái thằng to xác mà nhát cáy, hạng như nó nuôi chỉ mập thây chứ giữ gì được nhà” – Nó thầm rủa trong lòng khi thấy ông chủ có vẻ nựng nịu thằng Vàng ra mặt.

Kể từ khi cụt chân Trắng đâm ra đổi tính đổi nết. Nó chỉ nằm một chỗ liếm cái chân đau, nhác thấy bóng dáng con chó nào là nó nhe răng đe dọa sẽ nhào vào cắn. Thói đời là thế, khi người ta thua thiệt, người ta đâm ra hận tất cả những kẻ lành lặn hơn mình. Kể cả khi có người tỏ ra thương hại mà hỏi thăm thì kẻ thiệt thòi lại càng cho rằng người ta đang cười nhạo mình mà uất hận thêm. Bởi thế mấy lần Vàng lân la lại gần định hỏi thăm cái chân đã đỡ đau chưa thì Trắng lại xông vào cắn Vàng. Thằng Vàng không cắn lại không phải vì nó sợ thằng Trắng, mà chỉ vì nó thương thằng Trắng, dù gì đó cũng là đàn anh của nó, chung một mẹ chỉ khác lứa. Vả chăng một kẻ lành lặn mà cắn thắng một thằng tàn tật thì có gì đáng rạng mày rạng mặt. Bởi vậy nên mỗi khi chủ cho ăn, Vàng ngồi một bên để cho Trắng ăn trước, khi thằng anh đã no nê Vàng mới lại liếm láp phần cơm còn lại.

Nhưng cây muốn lặng mà gió chiều lòng đâu. Thằng Vàng càng nhịn, thằng Trắng càng lấn tới. Nhiều hôm nó ráng sức ăn bằng hết hai phần thức ăn ông chủ cho. Tối đó Vàng đói lả phải chạy qua nhà hàng xóm tìm cơm thừa rồi bị lão hàng xóm vác xà leng (cái cuốc) đi lùa. Vàng nhanh chân vẫn bị giá cho một giá chảy máu cổ. Thằng Trắng thấy vậy thì hớn hở ra mặt. Nó thầm nhủ: “Nó bị thế là còn may đó, lẽ ra nó phải cụt một cái chân như mình thì mới đáng”. Hai hôm sau Trắng vẫn giành ăn hết phần cơm chủ cho, Vàng tóp lại vì đói, bụng lồi hai dãy xương sườn, bộ lông xác xơ. Lão chủ hình như thấy được việc làm của Trắng nên đến bữa cơm ngồi canh hai con chó. Lão thấy thằng Vàng cứ đứng phía xa nhìn thằng Trắng ăn thì mang cái tô lại cho nó. Lão thầm thì điều gì đó với nó, còn vuốt đầu nó có vẻ âu yếm lắm. Thằng Vàng ăn ngon lành, có lẽ là đói quá. Thằng Trắng thì vừa ăn vừa ấm ức trong lòng, đôi mắt ranh mãnh lóe lên sáng quắc như loài sói hoang.

Sáng nay, lão chủ xem xét vết thương của Trắng. Chân đã lành hẳn như một sự diệu kỳ của tạo hóa. Lão không tưởng được rằng cái chân của con chó lại kéo da non được. Lão ôm đầu nó mắng yêu:

- Phúc nhà mày đấy con ạ, tao tưởng mày toi rồi chứ.

Thằng Trắng liếm láp tay lão tỏ vẻ hiểu lời lão nói. Lão đem khoe chuyện con chó lành hẳn cái chân cắt cụt kia cho mấy người hàng xóm. Ai cũng lấy làm ngạc nhiên. Thế là trong cữ nhậu thằng Trắng được ưu ái cho một mớ xương. Trắng lấy làm ngạc nhiên, té ra mất cái chân cũng không phải là điều gì to tát lắm, có khi nó lại sướng hơn khi có ba chân cũng nên. Bởi mỗi lần lão chủ nhậu, nó chỉ cần nằm gần đấy rên ư ử giơ cái chân đau lên là thế nào cũng được một mớ xương. Rồi mỗi khi chủ đi cắt cỏ, nó lại lọt tọt cò ba chân chạy theo, khi về thể nào lão chủ cũng cho một phần cơm cá ngon lành. Nó phát tướng thấy rõ. Cái chân cụt phì to ra, trông cứ như cái đùi gà đóng hộp bán trong siêu thị vậy.

Từ khi được lão chủ ưu ái, thằng Trắng đâm dễ dãi với thằng Vàng. Đôi khi nó chỉ ăn hết phần thịt cá, còn lại cơm vất đấy cho Vàng ăn. Thằng Vàng tuy thấy thằng Trắng dễ dãi nhưng cũng không dám lại gần, nó chỉ đứng ở xa nhìn Trắng, và chơi với mấy con chó hàng xóm. Thằng Trắng chẳng cần chơi với đứa nào cả, nó chỉ cần chủ khen và cho ăn no là được. Nó đâm làm biếng, thấy người lạ đến nhà chỉ giương mắt nhìn để cho Vàng sủa một mình. Thế đấy, khi người ta tự dưng được ưu ái, người ta chẳng cần phải làm siêng để làm gì. Cần gì phải làm khi có người chu cấp cho cái ăn, dù đó là vì lòng thương hại đi chăng nữa! Đôi khi lòng thương lại làm hại người ta là vậy đó, thương không đúng cách cứ như tiếp tay cho người ta hư! Thằng Trắng chẳng ý thức được việc đó. Lão chủ cũng chẳng nghĩ ngợi quá về chuyện thiên vị con chó ba chân. Thế là con chó ba chân càng làm biếng hơn, bất cứ việc gì cũng viện có “ba chân” ra để bao biện.

Chỉ tội thằng Vàng, từ khi thằng Trắng nằm dài ăn rồi sưởi nắng, nó phải ra sức coi ngó nhà cửa. Nào là canh những con chó hàng xóm vào phá vườn rau của ông chủ, nào là canh đàn bò vào ban đêm, nào là canh nhà ban ngày khi chủ đi làm, vân vân và vân vân. Cả tá việc không tên khiến nó lăng xăng cả ngày. Rồi nó đâm quen, chẳng mảy may so bì công chuyện với thằng Trắng. Ngày nào cũng cần mẫn với nhiệm vụ được giao, vậy mà đến bữa ăn vẫn phải đợi thằng Trắng ăn hết cá thịt bỏ đi nằm rồi mới dám ăn phần cơm thừa! Ai bảo nó ngu, sống ở đời thành thật chỉ tổ thiệt thòi mà thôi, còn những kẻ ranh mãnh lọc lừa lại sung sướng nhàn nhã. Lão chủ đôi khi ngồi nhậu cũng than vãn như thế là gì, người mà còn như thế huống chi chó. Cuộc đời mà công bằng thì đâu còn là cuộc đời!

Một hôm nọ có một gã mua chó đến. Gã cứ gạ lão chủ bán phắt con chó ba chân mập nù đi, chó ba chân mà nuôi để làm gì! Lão chủ không chịu bán, lão bảo tội nó, cũng một phần lỗi của lão mà nó mới ba chân. Thế nhưng gã mua chó cứ ngồi kỳ kèo mãi. Gã phân tích cho lão chủ thấy nuôi một con chó ba chân bất lợi như thế nào. Này nhé chó ba chân thì chỉ chạy cà tọt, chạy thế thì làm sao mà bắt trộm, hơn nữa giống chó phải có bốn chân, chó mà có ba chân là xui lắm làm ăn lụm bại. Không có con chó này thì xin con chó khác, thiếu gì chó con mà xin. Chó chứ có phải người đâu mà tội, chỉ khéo vẽ chuyện. Mà làm thịt nó là hóa kiếp cho nó, chứ cứ bắt nó sống kiếp ba chân hoài tội lắm. 

Trước những lý luận của gã bán chó lão chủ cũng gật gù suy nghĩ. Thấy điệu bộ của lão chủ con Trắng lo ngay ngáy. Nó ngó lão chủ không chớp mắt. Khi thấy lão chủ kêu lại vuốt ve, nó cố liếm tay lão nịnh nhưng hai bàn tay lão kìm chặt họng nó lại. Lão bảo nó rằng lão không muốn nhưng phải bán nó đi để hóa kiếp cho nó. Nó rên ư ử trong họng. Cái thòng lọng dài và con dao bầu bén ngót hiện ra trước mắt nó. Khóe mắt nó rỉ nước. Nó sợ. Đúng lúc đó con Vàng xộc tới. Nó xôm tới cắn quần gã mua chó lôi đi sền sệt. Gã hét lên vì sợ hãi. Lão chủ buông con Trắng ra để đánh đuổi con Vàng. Chỉ chờ có thế con Trắng co chân cụt lên lò tò chạy mất. Con Vàng đuổi theo nó, vừa đuổi theo vừa quay lại gầm gừ canh chừng hai con người định bắt thằng anh ba chân của nó.

Ra mãi đến cánh đồng trống, con Trắng mới dừng lại thở hồng hộc. Con Vàng liếm láp lông nó an ủi. Trắng nhìn Vàng ư ử hỏi thế mày không hận tao à. Vàng chẳng màng đáp chỉ liếm láp cái chân cụt của thằng anh dỗ dành. Đến bây giờ con Trắng mới hiểu ra được rằng chỉ có tình thương anh em ruột thịt mới là quan trọng nhất, chứ cái tình chủ tớ nhạt lắm, có khi còn nhạt hơn nước ốc nữa là… 
(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Những cơn mưa mùa hạ
    Hè về, không chỉ có tiếng ve râm ran hay ánh nắng chói chang nhuộm vàng lối đi mà còn có những cơn mưa. Mưa mùa hạ ồn ào, vội vã kéo đến cùng những trận giông bất chợt. Nó không buồn bã, dai dẳng như mưa phùn cuối đông mà dứt khoát, mạnh mẽ, đổ ào xuống rồi vội vã tạnh. Mưa tạt vào những ô cửa kính, len lỏi qua từng ngóc ngách ký ức, khẽ đánh thức một miền tuổi thơ xa xăm, ướt đẫm hương mưa và kỷ niệm.
  • Nâng cao nhận thức về Đảng trong kỷ nguyên phát triển mới
    “Tài liệu bồi dưỡng nhận thức về Đảng” (xuất bản lần thứ 24, có sửa chữa, bổ sung theo Văn kiện Đại hội XIV) cập nhật toàn diện các quan điểm chỉ đạo mới, đáp ứng yêu cầu bồi dưỡng lý luận trong kỷ nguyên phát triển của dân tộc. Nội dung tài liệu tập trung làm rõ tầm nhìn về xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh, đồng thời khơi dậy khát vọng cống hiến của thế hệ trẻ. Đây là hành trang chính trị quan trọng, góp phần hình thành bản lĩnh, tư duy để học viên lớp đối tượng kết nạp Đảng sẵn sàng đứng vào hàng ngũ của Đảng.
  • Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): Đưa nền giáo dục và đào tạo Hà Nội vươn tầm cao mới
    Để hiện thực hóa khát vọng trở thành trung tâm giáo dục và đào tạo hàng đầu cả nước và châu lục, Điều 16 về “Phát triển giáo dục, đào tạo” trong Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) khẳng định sự đổi mới mới tư duy, trao quyền tự chủ và tạo bệ phóng để giáo dục, đào tạo Hà Nội thực sự vươn tầm.
  • Hà Nội đẩy mạnh thi hành Luật Dân số
    Trong năm 2026 và các năm tiếp theo, Thành phố yêu cầu Sở Y tế; Sở Tư pháp; Sở Văn hoá và Thể thao; Cơ quan báo và phát thanh truyền hình Hà Nội, Tạp chí Người Hà Nội tổ chức tuyên truyền, phổ biến nội dung của Luật Dân số bằng các hình thức đa dạng, phù hợp với điều kiện, tình hình thực tế...
  • Tiền Phong Marathon 2026 giữ vững sức hút, Nestlé MILO tiếp tục đồng hành lan tỏa tinh thần thể thao
    Nestlé MILO đã có 11 năm liên tiếp đồng hành cùng Giải vô địch quốc gia Tiền Phong Marathon bởi đây là một trong những giải marathon lâu đời nhất Việt Nam, một biểu tượng đã ăn sâu vào đời sống thể thao nước nhà.
Đừng bỏ lỡ
Con chó ba chân
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO