Chờ đợi

Truyện ngắn của Ray Bradbury (Mỹ) | 26/05/2017 09:00

Đã gần 7 giờ tối. Susan rời công việc, đến gần cửa ra vào và nhìn xuyên qua cửa kính sang đường sắt bên dưới chân đồi có những chuyến tàu đang chạy. Những ngọn lửa đỏ và vàng được phản chiếu vào đôi mắt màu to nâu sẫm của bà. Trong bóng tối bàn tay đen múp míp của bà như còn đen hơn cả bóng đêm. Bà mím môi và liếc nhìn đồng hồ.

Chờ đợi
Minh họa của Vũ Khánh


- Đồng hồ đã cũ rồi, chắc là chạy nhanh - bà nói. -  Thứ đồ gỉ sắt.

- Đây không phải là đồ gỉ sắt - từ trong bóng tối Linda lên tiếng, đôi tay đen cẩn thận chọn một chiếc đĩa hát. Sau đó cô đặt nó vào máy quay và mở nhạc.

- Mẹ có thể ngồi xuống và bình tĩnh được không?

- Chân mẹ vẫn còn khỏe lắm - Susan trả lời. - Mẹ chưa phải là một bà lão đâu.

- Nếu đến thì anh ta sẽ đến, còn nếu không đến thì thôi - Linda nói. - Mẹ không thể bắt tàu này chạy nhanh hơn. Thế anh ta nói sẽ đến vào lúc mấy giờ?

- Cậu ấy nói: chuyến tàu 7 giờ 15 phút sẽ dừng ở đây nửa tiếng, sau đó đến New York. Cậu ấy nói khi nào đến sẽ gọi taxi, nói là chúng ta đừng bận tâm đến việc đón cậu ấy ngoài ga.

- Nghĩa là anh ta ngại đấy mà - Linda cười giễu.

- Con hãy ngậm miệng lại hoặc là về nhà đi! - Susan nói với con gái. - Cậu ấy là một người tốt bụng. Mẹ đã làm việc trong gia đình họ khi cậu ấy còn bé xíu. Có lúc mẹ còn bế cậu ấy lên vai đi ra đường. Không, cậu ấy không ngại đâu!

- Thì đã lâu rồi, đã mười lăm năm rồi còn gì, bây giờ anh ta đã lớn khôn.

- Nhưng cậu ấy đã gửi sách của mình cho mẹ đấy thôi? - Susan giận dữ kêu lên.

  Bà với tay đến chiếc ghế dựa, lấy một cuốn sách ở đó, mở ra đọc lời tặng trên trang bìa: “Thân thương tặng vú nuôi Susan quý mến của con. Richard Borden”. Bà gập cuốn sách lại.

- Thế đấy!

- Điều đó không có nghĩa gì cả, một lời đề tặng bình thường mà ai muốn cũng có thể viết được.

- Con đã nghe thấy mẹ nói gì với con rồi đấy.

- Bây giờ thì anh ta có 100 nghìn đô-la mỗi năm, cớ gì mà anh ta bận tâm tới mẹ, việc gì anh ta phải rẽ qua đây?

- Bởi vì mẹ nhớ đến cha mẹ, ông bà cậu ấy, vì mẹ đã làm việc cho họ suốt 30 năm. Từ khi cậu ấy là nhà văn, cậu ta không thể đến thăm mẹ, kể chuyện về cuộc sống hàng ngày ư?

- Con không biết - Linda lắc đầu hoài nghi. - Mẹ đừng có hỏi con.

- Cậu ta sẽ đến vào chuyến tàu 7 giờ 15 phút, rồi con sẽ thấy.

Bản nhạc “Milaska” do nhóm tứ tấu trình diễn vang lên

- Con tắt nhạc đi - Susan nói.

- Nó có làm phiền ai đâu.

- Nó làm mẹ khó nghe.

- Mẹ không cần nghe, mẹ có mắt mà, rồi mẹ sẽ thấy anh ta sẽ đến thế nào.

Susan đến nhấc chiếc kim ra khỏi đĩa  nhạc và tiếng hát chợt tắt.

- Được rồi! - Susan nói, nhìn sang con gái. - Bây giờ thì mẹ có thể yên ổn suy nghĩ.  

- Thế thì mẹ sẽ làm gì khi anh ta xuất hiện? - Linda hỏi, ngước ánh mắt tinh quái nhìn mẹ trong bóng tối

- Con nói gì cơ? - Susan thận trọng hỏi lại.

- Mẹ sẽ ôm hôn anh ta chứ ?

- Mẹ không biết, mẹ chưa lúc nào nghĩ đến điều đó.

Linda phá lên cười.

- Con khuyên mẹ nên nghĩ đi. Mà bây giờ thì anh ta đã lớn rồi chứ đâu còn là đứa trẻ nữa. Chắc là ta không muốn người ta ôm hôn mình đâu.

 - Đến lúc đó hẵng hay. - Susan quay lại trả lời, trán bà nhăn nhẹ. Bà muốn phát cho Linda một cái. - Con đừng có nói linh tinh nữa. Chúng ta vẫn sẽ là chính mình như bình thường.

- Thử xem nào, anh ta sẽ đưa tay cho chúng ta và ngồi khiêm nhường ở mép ghế.

- Không có chuyện như thế. Cậu ấy luôn là người vui nhộn mà.

- Xem nào. Thế anh ta sẽ không gọi mẹ là vú nuôi nữa, mà sẽ gọi mẹ là cô Johns chẳng hạn.

- Cậu ấy luôn gọi mẹ là gì Jema. Cậu ấy từng là một chú bé dễ thương, con khó mà gặp được người như thế.

   Susan nhắm mắt và đứng hồi lâu không nói lời nào. Bà đến gần bức rèm cửa sổ, lại cố đưa mắt ra xa, nhìn sang cột khói phía chân trời, bỗng nhiên bà kêu lên:

- Kìa cậu ấy đấy! Cậu ấy đang tới! Mẹ biết mà!

Bà sốt ruột nhìn đồng hồ.

- Đến giờ rồi! Con lại đây, hãy xem này!

- Gì cơ, con có thấy con tàu nào đâu?

- Thì nó đang đến mà, xem kìa, nó đang nhả khói!

- Cột khói kia thì con còn phải nhìn cả đời ấy chứ.

  Có tiếng chuông báo thức. Con tàu xình xịch đang rú còi tiến vào gần ga.

- Bây giờ thì sắp tới rồi đây - Susan nói cười phô chiếc răng vàng.

- Mẹ cứ thở đều đi.

- Con muốn nói gì, còn mẹ thì cảm thấy tuyệt, thật là tuyệt!

Con tàu đã dừng lại và mọi người bắt đầu bước ra khỏi toa. Bà nhìn những hình người nhỏ xíu đang chuyển động trên sân ga. Bà nghĩ về cậu ấy, rằng cậu ấy bây giờ  trở nên thế nào, trước kia từng ra sao. Bà nhớ có lần khi cậu ta mới 7 tuổi, cậu ấy từ trường về và không kịp tiễn bà. Khi đó bà còn sống ở nhà mình tại một thành phố khác và mỗi buổi chiều vào lúc 4 giờ bà lại lên xe buýt về và cậu ấy không kịp tiễn bà. Cậu ấy đã khóc khi nhìn theo bà trên phố. Rồi có lần khi đuổi kịp, cậu đã khóc nức nở, ôm lấy đầu gối bà khi bà âu yếm vuốt tóc an ủi cậu.

- Mình có làm thế bao giờ đâu mà - Susan giận dữ thốt lên

- Mẹ không làm gì cơ? - Linda ngạc nhiên hỏi.

- Không quan trọng đâu.

Susan lại chìm sâu vào hồi tưởng. Lần này bà đã trở về ký ức khi cậu ta 13 tuổi và trở về nhà sau hai năm ở California, đã tìm thấy bà trong bếp nhà bà cậu và vừa cười vừa ôm lấy bà xoay tròn vui mừng. Bà mỉm cười khi nhớ lại điều này, đó là ký ức đẹp. Thế mà đã 25 năm qua đi, cậu ta đã là một nhà văn lớn của Hollywood đang đi đến buổi diễn vở kịch của mình tại New York. Còn nửa năm trước cậu ta đã gửi qua bưu điện cuốn sách mới xuất bản của mình và hôm qua thì có thư cậu viết là trên đường đi sẽ ghé qua chỗ bà, suốt đêm qua bà không sao ngủ được.

- Không một người da trắng nào tốn sức vì mọi thứ đâu - Linda nói. - Con về nhà đây.

- Ngồi xuống đi! - Susan ra lệnh.

- Nhưng con không muốn chứng kiến việc anh ta không tới - Linda trả lời. - Con sẽ gọi điện cho mẹ sau.

Cô đi ra và đóng cửa lại.

- Hãy quay lại và ngồi xuống đi - Susan nói. - Cậu ấy sẽ có mặt ở đây ngay thôi.

Linda dừng lại trước cánh cửa đang khép hờ. Sau đó cô đóng cửa và đứng một phút, lặng lẽ tiến lại sát cửa, lắc đầu.

- Chiếc taxi vàng đang đi lên đồi - Susan kêu lên, tới sát kính cửa sổ lạnh ngắt. -  Mẹ sẽ ra sao cho tới sáng đây.

Họ bắt đầu im lặng chờ đợi.

- Ô - Susan thốt lên, nhắm mắt lại.

- Có gì ở đó thế?

- Chiếc taxi ngu ngốc đã quay sang phía khác rồi.

- Con cược là anh ta đang ngồi trong tàu và uống bia. Chắc là anh ta đang ở trong nhóm bạn và không thể bỏ đi vì sợ phải kể với họ là định làm gì ở trong thành phố nhỏ này: bắt taxi đi đến đây để gặp một bà mợ da đen nào đó, hình như là người thân của anh ta.

- Cậu ấy không làm điều gì như thế đâu. Cậu ấy đang đi taxi. Mẹ biết mà.

10 phút, rồi 15 phút trôi qua.

- Cậu ấy đã phải ở đây rồi chứ - Susan nói.

- Anh ta không có đây đâu.

- Có thể không phải là chuyến tàu này, có lẽ đồng hồ bị hỏng.

- Mẹ có muốn con gọi điện hỏi giờ chính xác không?

- Hãy tránh xa điện thoại ra! - Susan bắt đầu hét lên.

- Được rồi, được rồi, con chỉ chợt nghĩ thế thôi mà.

- Chỉ chợt nghĩ, chỉ chợt nghĩ! Hãy lui ra đi!

Bà phẩy tay và khuôn mặt bà méo xệch đi.

Họ lại lặng thinh. Nghe rõ cả tiếng đồng hồ tích tắc.

- Mẹ có biết con sẽ làm gì nếu con là mẹ không? - Linda cất lời. - Con sẽ đi thẳng đến tàu và hỏi: “Ngài Borden có ở đây không?” - và tìm anh ta cho đến khi tìm thấy. Còn anh ta, con chắc là đang ngồi bù khú với đám bạn trên tàu, con sẽ đến gần anh ta và nói: “Hãy nhìn vào tôi đây, Richard Borden. Tôi biết cậu từ khi cậu còn vắt mũi chưa sạch! Cậu đã nói là sẽ đến gặp tôi! Thế sao cậu lại không đến”. Đấy, con sẽ nói thẳng ra trước mặt bạn bè anh ta!

Susan không đáp lại gì. Đồng hồ đã chỉ 7 giờ 35 phút. Mười phút sau con tàu lại tiếp tục khởi hành. Cậu ấy đã chậm trễ - bà nghĩ. Cậu ấy sẽ phải đến, cậu ấy không như thế đâu.

- Thôi được, mẹ ơi con về nhà đây. Con sẽ gọi điện sau.

 Lần này bà không cố giữ Linda lại nữa. Cánh cửa sập lại. Tiếng bước chân của con gái vang lên ngoài hành lang. Khi Linda đi khỏi, Susan cảm thấy thoải mái hơn. Bà có cảm giác là ngay giờ đây, khi con gái đã bỏ đi cùng với sự suy luận ngốc nghếch của nó thì Richard Borden sẽ đến ngay. Cậu ấy đang ở đâu đó thôi, trong con tàu này, bà nghĩ. Trái tim bà bỗng thắt lại. Thì sao nhỉ, nếu đúng là cậu ấy đang ngồi trong hiệu ăn trên tàu và uống rượu như Linda đã nói? Không! Có thể là cậu ấy quên, có thể là cậu ấy không biết là mình đang ở quê hương! Có thể là người hướng dẫn đã quên thông báo hoặc gì gì đi nữa. Bà bất giác buông tay. Cậu ấy đang ngồi trong toa tầu ấm áp và uống rượu. Thế đấy, 15 năm đã qua và cậu ấy thì cứ ngồi ở đấy trong đêm. Thôi, thế này vậy, Richard! Nếu như cậu không đến chỗ tôi thì tôi thấy thương cho mẹ cậu! Susan thở sâu và nặng nề, bà cảm thấy mình già cả. Nếu sau một phút nữa mà cậu không xuất hiện thì tôi sẽ làm như Linda đã nói: sẽ tự mình đến nói với cậu! Không. Bà không thể hành động như vậy khi đặt Richard vào tình huống khó xử trước mặt bạn bè. Chỉ còn thiếu nước ấy nữa thôi. Thôi được, hãy cứ ngồi ở đó. Cho dù thế nào thì tất cả những điều đó đều không được hay cho lắm. Đồng hồ đã điểm giờ.

Con tàu kéo hồi còi báo hiệu từ đằng xa. Không, bà nghĩ. Không lẽ họ lại sắp rời đi. Bà nhìn thấy hành khách đã trở lại tàu. Chắc là cậu ấy bị ốm, Susan nghĩ. Nói chung là cậu ấy không có ở trong tàu. Có thể là cậu ấy đang bị ốm ở Chicago. Đúng thế. Còn nếu như cậu ấy đang ở đó, trong toa tàu thì  ngay bây giờ cậu ấy đã ra khỏi toa, đã cố gọi taxi? Có thể là cậu ấy không đến được chỗ taxi? Có thể cậu ấy đang lang thang khắp ga hoặc khắp thành phố, hoặc đang giương mắt nhìn sang ngôi nhà nơi bà đang ở? Ngày mai từ New York cậu ấy sẽ gọi cho bà hoặc lúc nào đó sẽ gọi để giải thích? Không, không bao giờ, nếu như quả thật cậu ấy đã ở trên tàu. Sau đó thì không bao giờ cậu ấy viết thư cho bà nữa.

Lại một hồi còi nữa vang lên, chiếc ống khói lớn sừng sững giữa trời đêm. Sau đó  con tàu lắc mình, tăng tốc độ và trườn đi. Susan vẫn đứng ở cửa sổ như thế. Trong nhà lặng lẽ. Bà nhìn sang phía tây chân trời. Hẳn không phải là con tàu đó, một phút sau sẽ có con tàu khác tới. Susan nhặt chiếc đồng hồ báo thức từ sàn lên, nó kêu leng keng trong tay bà.

- Con quỷ già ngu ngốc, mi không biết chỉ thời gian! - bà kêu lên và vứt nó vào thùng rác.

Bà lại đến bên cửa sổ. Tiếng chuông điện thoại vang lên. Bà không quay lại. Tiếng chuông lại cất lên lần nữa rất kiên nhẫn. Susan lại nhìn ra phía chân trời như trước. Chuông điện thoại reo thêm sáu lần nữa và có vẻ không định dừng lại. Cuối cùng thì bà quay lại và đến bên máy điện thoại, tay bà dừng lại một chút ở ống nghe trước khi nhấc nó lên. Dẫu sao thì sau đó bà đã nhấc máy.

- Allo, mẹ à?

Đó là Linda.

- Mẹ ơi, đến chỗ con ngủ đi. Con biết là bây giờ mẹ đang cảm thấy gì - giọng cô vang lên.

- Con có ý gì thế hả? - Susan giận dữ kêu lên trong máy. - Cậu ấy vừa mới ở đây!

- Sao ạ?

- Phải, cậu ấy cao lớn, đẹp đẽ, đi chiếc taxi vàng, chỉ rẽ vào một lúc thôi, thế con biết là mẹ đã làm gì không? Mẹ đã ôm hôn cậu ấy thật chặt và quay khắp phòng đấy!

- Thế hả mẹ!

- Còn cậu ấy đã trò chuyện với mẹ, đã cười rất dễ thương với mẹ và tặng mẹ 10 dollars, sau đó thì cùng nhớ lại những thời gian vui vẻ với tất cả mọi người. Thế đấy, rồi cậu ấy lại lên taxi trở lại tàu và đi rồi. Cậu ấy đúng là một người lịch lãm!

- Mẹ à, thế thì con vui lắm!

- Còn sao nữa! - Susan nói, nhìn vào cửa sổ, vẫn không buông ống nghe khỏi bàn tay run rẩy. - Cậu ấy đúng là một người lịch lãm!                               

Hải Yến (Dịch từ tiếng Anh)

(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tín hiệu vui từ sách tranh Việt Nam tại Hội chợ Sách thiếu nhi Bologna
    “Khu vườn trong tim ta” của tác giả - họa sĩ Phạm Quang Phúc, do Crabit Kidbooks phát hành đã được lựa chọn giới thiệu trong danh sách 150 Amazing Bookshelf thuộc hệ thống BolognaRagazzi Award 2026, trong khuôn khổ Hội chợ Sách thiếu nhi Bologna (Bologna Children’s Book Fair – BCBF). Đây là cuốn sách thiếu nhi Việt Nam đầu tiên góp mặt trong danh sách này.
  • “Những việc cần làm ngay” - Dấu ấn đổi mới và giá trị thời đại
    Trong không khí toàn Đảng, toàn dân, toàn quân quyết tâm đưa Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng vào cuộc sống, cuốn sách Dấu ấn “Những việc cần làm ngay” (Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật) được xuất bản như một chỉ dẫn quý báu. Tác phẩm khẳng định giá trị bền vững của tư duy đổi mới, bản lĩnh dám chịu trách nhiệm trước lịch sử. Trong kỷ nguyên phát triển mới của dân tộc, di sản ấy tiếp tục trở thành nguồn cảm hứng hành động, thôi thúc mỗi cán bộ, đảng viên nỗ lực vì mục tiêu xây dựng đất nước hùng cường.
  • Đổi mới toàn diện, tạo đột phá phát triển văn hóa Thủ đô Hà Nội
    UBND Thành phố Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 128/KH-UBND ngày 30/3/2026 nhằm triển khai Chương trình hành động của Thành ủy thực hiện Nghị quyết của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, qua đó xác định rõ nhiệm vụ trọng tâm và các giải pháp đồng bộ để xây dựng văn hóa Thủ đô phát triển toàn diện, hiện đại, giàu bản sắc.
  • BUV lọt top 200 đại học tốt nhất thế giới ngành Nghệ thuật và Thiết kế
    Trước đó, BUV cũng là trường đại học đầu tiên tại Việt Nam đạt chứng nhận 5 sao của QS và được kiểm định bởi Cơ quan Đảm bảo Chất lượng Giáo dục Đại học Vương quốc Anh (QAA).
  • Bệnh viện Tim Hà Nội: Khám sàng lọc bệnh tim bẩm sinh miễn phí cho trẻ em tại Phú Thọ
    Mới đây, đoàn công tác của Bệnh viện Tim Hà Nội đã phối hợp với DNXH Vietnam Children's Fund và Quỹ Bảo trợ trẻ em tỉnh Phú Thọ thực hiện chuyến đi đầy ý nghĩa tới hai xã Tân Sơn và Yên Lập (Phú Thọ) nhằm khám sàng lọc bệnh lý tim bẩm sinh miễn phí cho trẻ em trên địa bàn. Chuyến đi không chỉ mang lại cơ hội phát hiện sớm bệnh cho nhiều trẻ nhỏ mà còn thắp lên hy vọng về một tương lai khỏe mạnh cho các em và gia đình.
Đừng bỏ lỡ
  • Đình Vạn Xuân
    Đình Vạn Xuân nay thuộc làng Hạ Mỗ, xã Ô Diên là ngôi đình cổ hiện còn khá nguyên vẹn. Đây là nơi thờ Lý Bát Lang - con trai thứ tám của Hậu Nam Đế Lý Phật Tử (thời Tiền Lý), quê huyện Thái Bình (cũng là quê hương của Tiền Lý Nam Đế Lý Bí ở trang Cổ Pháp, xã Tiên Phong, huyện Phổ Yên, tỉnh Thái Nguyên).
  • [Podcast] Truyện ngắn: Mầm sống
    Thụy ngồi đu đưa chiếc võng. Dưới hàng chuối xanh mát, những buồng chuối tròn lẳn lấp ló. Mấy cây mãng cầu không hạt trĩu trịt quả, nhìn đã mắt. Đám chanh rộ bông, ra bao nhiêu trái li ti. Những trái xoài cát Hòa Lộc bắt đầu già treo lủng lẳng. Thành quả của ba suốt mấy chục năm trời. Giờ thì ông đã ở trên thiên đàng.
  • Triển lãm "Mục Quang - The Gaze" tái hiện di sản nghệ thuật Lê Công Thành
    Triển lãm “Mục quang - The Gaze” giới thiệu nhiều tác phẩm tiêu biểu, khắc họa hành trình sáng tạo và dấu ấn nghệ thuật của cố họa sĩ, nhà điêu khắc Lê Công Thành.
  • Phát động cuộc thi ảnh nghệ thuật cấp quốc gia "Tự hào một dải biên cương" lần thứ IV
    Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương đã ban hành thể lệ Cuộc thi và Triển lãm ảnh nghệ thuật cấp quốc gia "Tự hào một dải biên cương" lần thứ IV. Thời gian nhận tác phẩm dự thi từ nay đến hết ngày 15/8/2026.
  • Phát huy sức lan tỏa của Cuộc thi chính luận bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng tại Thủ đô
    Đồng chí Nguyễn Trọng Đông, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Hà Nội vừa ký ban hành Quyết định số 1460-QĐ/TU ngày 30/3/2026 về việc thành lập Ban Chỉ đạo Cuộc thi chính luận về bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng lần thứ Sáu, năm 2026 trên địa bàn Thành phố Hà Nội, tạo cơ sở để tổ chức cuộc thi bài bản, hiệu quả, góp phần nâng cao nhận thức và lan tỏa giá trị trong toàn xã hội.
  • Hà Nội xếp hạng 6 di tích lịch sử - văn hóa và danh lam thắng cảnh
    Phó Chủ tịch UBND Thành phố Vũ Thu Hà vừa ký ban hành Quyết định 1458/QĐ-UBND về việc xếp hạng di tích lịch sử - văn hóa và danh lam thắng cảnh trên địa bàn thành phố Hà Nội.
  • Bảo tàng Hà Nội được công nhận điểm du lịch
    UBND Thành phố Hà Nội vừa ban hành Quyết định 1423/QĐ-UBND về việc công nhận điểm du lịch Bảo tàng Hà Nội. Bảo tàng Hà Nội sẽ từng bước chuyển hóa di sản thành tài sản, góp phần phát triển công nghiệp văn hóa và nâng cao sức hấp dẫn của điểm đến.
  • Ra mắt bộ sách tranh “Truyện cổ mới về gã sói”
    Crabit Kidbooks liên kết với NXB Hà Nội vừa ra mắt độc giả Việt Nam bộ sách tranh thiếu nhi “Truyện cổ mới về gã sói” của tác giả, họa sĩ người Pháp Philippe Jalbert. Bộ sách gồm ba tựa: Vụ trộm lúc nửa đêm, Theo chân cô gà mái mơ, Món mới cho kẻ sành ăn.
  • Lễ Giỗ tổ 2026: Nhiều hoạt động mang đậm giá trị văn hóa thời đại Hùng Vương
    Năm 2026, UBND tỉnh Phú Thọ tổ chức Giỗ Tổ Hùng Vương - Lễ hội Đền Hùng và Tuần Văn hóa - Du lịch Đất Tổ với các nghi thức trang nghiêm, thành kính và nhiều hoạt động văn hóa, thể thao phong phú, đặc sắc, mang đậm giá trị văn hóa thời đại Hùng Vương, được kế thừa và lan tỏa trong đời sống đương đại.
  • Trình chiếu 17 bộ phim Việt Nam tiêu biểu tại DANAFF IV
    Tại Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng lần thứ IV (DANAFF IV) năm nay, 17 tác phẩm điện ảnh tiêu biểu sẽ được trình chiếu tại chương trình đặc biệt mang tên “Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm thời kỳ Đổi mới”. Đây là dịp hiếm có để công chúng thưởng thức lại những thước phim mang đậm dấu ấn lịch sử trên màn ảnh rộng.
Chờ đợi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO