Tôi là kẻ trộm

Truyện ngắn của Ruskin Bond (ẤN ĐỘ)| 19/09/2017 11:18

Khi gặp anh Anil, tôi là một thằng ăn trộm. Mặc dù tôi còn nhỏ, chỉ mới 15 tuổi, nhưng tôi đã hành nghề nhiều năm và là một tên trộm lão luyện.

Tôi là kẻ trộm
Minh họa của Phạm Nghĩa
Tôi đến gần Anil, lúc anh đang xem một trận đấu vật. Anh ấy chỉ vào khoảng 25 tuổi, dáng người cao và gầy, nhìn rất dễ gần và tốt tính. Anh ấy là người mà tôi rất tin tưởng. Tuy tôi có thể lấy lòng tin của người đàn ông trẻ này, nhưng gần đây tôi đã không may mắn lắm.

“Trông anh giống như một đô vật ấy!” Tôi nói với anh ấy. Không có gì hay hơn là nói những lời có cánh để tiếp cận người lạ.

“Chú em trông cũng thế!” Anh ấy đáp lại. Tôi hơi sững người lại, vì khi ấy tôi gầy lắm, chỉ có da bọc xương, người chả ra hồn người.

“Ồ, em cũng có thử vài lần.” Tôi nói một cách khiêm tốn.

“Chú em tên gì nhỉ?”

“Dạ, em là Harry Singh ạ. “Tôi nói dối. Tôi đã đổi cho mình một cái tên mới, làm như vậy để tránh khỏi cảnh sát và sự truy tìm của ông chủ trước đây của tôi.

Khi Anil đứng dậy và bước đi, tôi hoàn toàn dửng dưng bước theo anh, tôi hướng về anh vừa cười vừa nói với giọng khẩn thiết cầu xin: “Em muốn được theo giúp việc cho anh.”

“Nhưng tôi không thể trả lương cho em được đâu”

Tôi suy nghĩ một lát và nói: “Anh chỉ cần nuôi em ăn có được không?.” Tôi hỏi.

“Em có biết nấu ăn không?”

“Em làm được.” Tôi lại nói dối anh một lần nữa.

“Nếu em có thể nấu ăn được, có lẽ anh sẽ nuôi em.”

Anh ấy đưa tôi đến căn phòng trên cửa hàng bánh ngọt Châu Mộc của anh, cho tôi trú ở ngoài ban công. Buổi tối hôm ấy, bữa cơm tôi nấu rất dở, không ăn nổi, nên anh Anil mang đổ cho một con chó hoang. Vì vậy, anh ấy bảo tôi đi. Nhưng tôi mặt dạn mày dày, cố sống cố chết năn nỉ anh, nịnh hót anh để anh nở một nụ cười. Nhìn bộ dạng của tôi, anh ấy không thể nhịn cười.

Sau đó, anh ấy vỗ nhẹ lên đầu tôi, nói rằng không sao cả anh sẽ dạy tôi nấu ăn như thế nào. Anh ấy cũng dạy tôi viết tên mình. Anh ấy nói anh ấy sẽ dạy cho tôi viết cả câu và đếm số. Tôi rất cảm động. Tôi biết rằng, một khi tôi có thể giống như một người có giáo dục mà có thể viết và làm toán, sau đó không có gì tôi muốn làm những gì mà chả được.
Sống với anh Anil rất dễ chịu. Buổi sáng nấu nước pha trà xong, tôi đi ra chợ mua thực phẩm dùng cho một ngày. Nói chung, mỗi ngày tôi phải kiếm được một rupi. Tôi nghĩ anh ấy biết tôi đang kiếm được một ít tiền trong số đó, nhưng có vẻ như anh ấy chẳng mấy quan tâm.

Tiền của anh Anil là do anh ấy kiếm được nhờ gặp cơ hội và sự thông minh của anh ấy. Anh ấy thường cầm tiền trong tuần này, tuần sau anh lại chuyển sang tay người khác. Anh ấy luôn vì tiền mà phát lo buồn, nhưng khi có tiền đến, anh ấy lại đi ra ngoài để ăn mừng. Anh ấy giống như một vài tờ tạp chí đã giật tít: “Một phương pháp kiếm sống kỳ lạ”.
Vào một buổi tối, anh ấy đã mang về một xấp tiền mặt, nói là mới mang một bản thảo bán cho một nhà xuất bản. Đêm đến, tôi nhìn thấy anh ấy nhét tiền xuống dưới tấm nệm giường.

Tôi đã sống với anh Anil của tôi chừng một tháng. Ngoài việc có một chút dối trá khi đi mua đồ, tôi không làm cái việc mà tôi đã có thâm niên trong nghề bao giờ. Thực ra, tôi có rất nhiều cơ hội để ra tay. Anh Anil đã giao cho tôi một chìa khóa để mở cửa phòng, tôi có thể tùy ý ra vào. Anh ấy là người cả tin người khác nhất mà tôi từng gặp.

Điều này khiến tôi rất khó mà ra tay đối với anh ấy. Ăn cắp của một người tham lam là rất dễ dàng, nhưng để ăn cắp một người hay xao lãng là rất khó khăn. Đôi khi, anh ấy thậm chí còn không biết rằng mình đã bị đánh cắp mấy lần. Điều này đối với tôi nó không có mấy ý nghĩa lắm.

Khi tôi thành thực mà nói với chính bản thân mình, đã lâu không hành nghề, tay chân cũng ngứa ngáy lắm. Nếu tôi không lấy tiền của anh ấy đi, thì anh ấy cũng mang toàn bộ nó cho các bạn bè của mình thôi, dù sao anh ấy cũng không trả tiền công cho tôi cơ mà.

Anh Anil đã ngủ. Ánh trăng tỏa sáng lọt qua ban công chiếu trên giường. Tôi khẽ trườn mình ra khỏi chăn, lặng lẽ leo lên giường của anh ấy. Anh Anil vẫn ngủ ngon lành, khuôn mặt của anh ấy rất rõ ràng, không có một nếp nhăn. So với anh, khuôn mặt của tôi đã bị phủ đầy những vết sẹo.

Tôi thò tay xuống dưới nệm xuống và chạm vào xấp tiền, tôi nhẹ nhàng kéo nó ra. Anil thở dài như trong một giấc mơ và quay vào phía tôi. Tôi không ngạc nhiên, và nhanh chóng leo ra khỏi nhà.

Ngoài đường, tôi co cẳng bắt đầu chạy. Tôi lấy dây thắt lưng thắt chặt xấp tiền vào bụng. Sau khi chạy một lúc. Tôi thong thả bước chậm lại. Vừa đi vừa đếm tiền: toàn những tờ 50 rupi, tổng cộng là 600 rupi. Thực là phát tài rồi! Lần này tôi có thể giàu như một tỉ phú dầu mỏ Ả Rập rồi, một hai tuần có một ngày tốt lành.

Đến nhà ga, tôi đã đi thẳng vào sân ga, chuyến tàu nhanh đi Lucknow vừa rời ga, chưa tăng tốc,  tôi chỉ còn cách nhảy đại vào một toa hành khách. Nhưng tôi cứ ngập ngừng. Bản thân tôi cũng không hiểu là tại sao lại thế. Tôi đã vuột mất cơ hội để trốn đi.

Khi tàu rời đi, tôi thấy trên sân ga không còn lấy một bóng người. Tôi không biết đi đâu để có chỗ chợp mắt qua một đêm dài dằng dặc. Tôi không có bạn bè thật sự, người tốt duy nhất mà tôi nhận biết được thì đã bị tôi lấy trộm tiền.

Trong cuộc sống chuyên đi ăn cắp ngắn ngủi của tôi, tôi đã nghiên cứu biểu hiện khác nhau của những người sau khi bị mất một cái gì đó. Người tham lam thì hoảng loạn lo âu, người giàu thì tỏ ra giận dữ, người nghèo túng thì bần thần, không biết làm thế nào. Nhưng tôi nghĩ rằng, khi Anil phát hiện lúc ai là kẻ trộm, anh ấy chỉ có thể là buồn bã và thất vọng. Đây không phải là vì mất tiền, mà là vì mất hết lòng tin.

Đi lang thang vô định, tôi đã đến một quảng trường. Tôi đến bên một chiếc ghế và ngồi xuống. Ban đêm đầu tháng mười một tiết trơi hơi lành lạnh, mưa phùn rả rích làm tôi buồn bã quá chừng. Ngay sau đó, trời bắt đầu mưa to. Toàn thân tôi ướt lướt thướt, quần áo dính sát vào người. Gió thổi và mưa rơi càng mạnh, những hạt nước vô tình đập vào má tôi. Tôi chạm vào thắt lưng mình, xấp tiền giấy bị nước mưa làm ướt sũng.

A, tiền của anh Anil. Nếu tôi không rời bỏ anh ấy, mỗi buổi sáng anh ấy có thể cho tôi hai ba rupi, bảo tôi đi xem phim. Nhưng tôi bây giờ đã lấy toàn bộ tiền của anh ấy mà bỏ đi rồi, lại không nấu ăn cho anh, không đi chợ, không học viết cả câu nữa rồi.
Trộm cắp kích động thành công, sớm đã khiến tôi quên hết cả chuyện học hành. Tôi biết rằng, việc học hành vào một ngày nào đó sẽ mang lại cho tôi lợi ích hàng trăm rupi. Nhưng ăn trộm chỉ đơn giản là quá dễ dàng, nhưng đôi khi bị người khác bắt cũng quá dễ dàng. Tuy nhiên, để làm một người chân chính, một người thông minh và tài giỏi, một người đáng kính, lại là một vấn đề khác. Tôi nên trở về với anh Anil, tôi tự nhủ mình rằng về để lo chuyện học hành.

Tôi vội vã trở về đến nhà Anil, trong lòng vô cùng lo lắng, bởi vì mang tang vật ăn cắp trở về chỗ cũ làm sao để không bị phát hiện còn khó hơn nhiều là ăn cắp nó. Tôi nhẹ nhàng mở cửa, đứng ở trước cửa dưới ánh trăng mờ. Anh Anil vẫn đang ngủ say sưa. Tôi lặng lẽ leo lên giường của mình, trong tay vẫn cầm xấp tiền. Tôi đưa tay chầm chậm về phía giường, bỏ xấp tiền vào dưới đệm.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy muộn, anh Anil đã pha trà xong. Anh ấy đưa tay về phía tôi, mấy ngón tay kẹp một tờ 50 rupi… Tim tôi như là dâng lên trong cổ họng, nghĩ rằng tôi đã bị phát hiện rồi. “Hôm qua, anh kiếm được một ít tiền,” anh ấy nói, “em sẽ nhận được tiền công thường xuyên.” Tinh thần của tôi rất phấn khởi. Nhưng khi tôi cầm lấy tờ tiền, tôi thấy nó vẫn còn ướt.
“Hôm nay chúng ta bắt đầu học để viết câu.” Anh ấy nói. Anh ấy dường như đã biết chuyện vừa rồi, nhưng anh ấy không biểu lộ ra.

PHẠM THANH CẢI 
(Dịch theo phiên bản tiếng Trung)
(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Mầm sống
    Thụy ngồi đu đưa chiếc võng. Dưới hàng chuối xanh mát, những buồng chuối tròn lẳn lấp ló. Mấy cây mãng cầu không hạt trĩu trịt quả, nhìn đã mắt. Đám chanh rộ bông, ra bao nhiêu trái li ti. Những trái xoài cát Hòa Lộc bắt đầu già treo lủng lẳng. Thành quả của ba suốt mấy chục năm trời. Giờ thì ông đã ở trên thiên đàng.
  • “Những việc cần làm ngay” - Dấu ấn đổi mới và giá trị thời đại
    Trong không khí toàn Đảng, toàn dân, toàn quân quyết tâm đưa Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng vào cuộc sống, cuốn sách Dấu ấn “Những việc cần làm ngay” (Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật) được xuất bản như một chỉ dẫn quý báu. Tác phẩm khẳng định giá trị bền vững của tư duy đổi mới, bản lĩnh dám chịu trách nhiệm trước lịch sử. Trong kỷ nguyên phát triển mới của dân tộc, di sản ấy tiếp tục trở thành nguồn cảm hứng hành động, thôi thúc mỗi cán bộ, đảng viên nỗ lực vì mục tiêu xây dựng đất nước hùng cường.
  • Đổi mới toàn diện, tạo đột phá phát triển văn hóa Thủ đô Hà Nội
    UBND Thành phố Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 128/KH-UBND ngày 30/3/2026 nhằm triển khai Chương trình hành động của Thành ủy thực hiện Nghị quyết của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, qua đó xác định rõ nhiệm vụ trọng tâm và các giải pháp đồng bộ để xây dựng văn hóa Thủ đô phát triển toàn diện, hiện đại, giàu bản sắc.
  • BUV lọt top 200 đại học tốt nhất thế giới ngành Nghệ thuật và Thiết kế
    Trước đó, BUV cũng là trường đại học đầu tiên tại Việt Nam đạt chứng nhận 5 sao của QS và được kiểm định bởi Cơ quan Đảm bảo Chất lượng Giáo dục Đại học Vương quốc Anh (QAA).
  • Bệnh viện Tim Hà Nội: Khám sàng lọc bệnh tim bẩm sinh miễn phí cho trẻ em tại Phú Thọ
    Mới đây, đoàn công tác của Bệnh viện Tim Hà Nội đã phối hợp với DNXH Vietnam Children's Fund và Quỹ Bảo trợ trẻ em tỉnh Phú Thọ thực hiện chuyến đi đầy ý nghĩa tới hai xã Tân Sơn và Yên Lập (Phú Thọ) nhằm khám sàng lọc bệnh lý tim bẩm sinh miễn phí cho trẻ em trên địa bàn. Chuyến đi không chỉ mang lại cơ hội phát hiện sớm bệnh cho nhiều trẻ nhỏ mà còn thắp lên hy vọng về một tương lai khỏe mạnh cho các em và gia đình.
Đừng bỏ lỡ
Tôi là kẻ trộm
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO