Tô Thi Vân

Tô Thi Vân| 16/05/2019 15:18

Sinh năm 1948, quê ở Thanh Oai, Hà Nội. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam; Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội, Đã in 7 tập thơ và được trao một số giải thưởng thơ của báo Văn nghệ, Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam.

Tô Thi Vân
Chiều bên mẹ

Mẹ ngồi chõng tre nhìn theo chiều
Bóng mẹ trùm lên chiếc bị cói và hộp kim chỉ
Trong tay mẹ chiếc áo vá dở
Trong tay mẹ chiếc kim nắng vàng
Chiều sán gần đến mẹ
Xòe những dải quạt xanh
Mây trắng, mây vàng phơi phới rủ nhau qua chùa
Thầm thì...
Chiều nói gì với mẹ?
Mây  trắng
Những cánh hạc vút bồng - lai
Bồng - lai thêu vẽ
Ai đang gọi mẹ?
Mẹ không ngước lên trời
Mẹ ơi!
Năm tháng như nước qua cầu không trở lại
Mê mải
Con mò trăng rơi
Sực tỉnh mẹ ngồi
Chiều đến
hoàng hôn ngỏ lời
Mẹ ơi!
Chiếc bị đựng mụn vá và hộp kim chỉ bao năm rồi bên mẹ
Những tấm áo những mảnh đời cháu con nhói lòng mẹ
Những đứa cháu riú rít đòi sâu kim
Chiều lắng nghe
Dường như chiều quên...

Bữa cơm trên đồng

Dọn cơm trên bãi cỏ xanh
Mình ngồi trên cỏ, cỏ thành chiếu thôi
Tán cây sàng giọt mưa rơi
Bàn chân khỏa vội còn đôi vệt bùn
bàn tay em đảo âu cơm
bàn tay đón nắng sớm hôm giữa đồng
bàn tay vãi giống hừng đông
bàn tay cầm mảnh trăng cong mùa về
tay nghiêng đồng úng đêm hè
tay tê gió bấc dải se mặt đồng
ai hay hạt gạo trắng trong
vo tròn mưa nắng trong lòng người ơi!
Gian nan đâu chỉ bằng lời
Đau sao nắng nẻ tháng mười tay em
Quả cà trắng, ngọn rau mềm
Buông tay quốc lại tay liềm em mang
Việc đồng nắng táp mưa chan
Yêu chồng em vẫn ríu ran tiếng cười
“Kìa anh, cơm sới ra rồi”
Đồng xanh cũng ngọt câu mời của em.
(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bồi dưỡng tâm hồn, khơi dậy khả năng sáng tạo và tình yêu văn học, nghệ thuật cho học sinh Thủ đô
    Chiều 12/8, tại Nhà Văn hóa xã Đông Anh (Hà Nội), Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội phối hợp với Sở Giáo dục và Đào tạo, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Chương trình tổng kết Đề án Sân khấu học đường tại các trường THCS, THPT Hà Nội năm 2026, đánh dấu việc hoàn thành các hoạt động đào tạo, bồi dưỡng, workshop và thực hành biểu diễn dành cho giáo viên, học sinh phổ thông trên địa bàn thành phố.
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Nơi Hà Nội chạm vào tôi
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, đôi chân tôi dường như lại có một thói quen rất lạ: bỏ mặc những con phố đông vui, những điểm hẹn quen thuộc để lặng lẽ dừng trước cánh cổng Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm. Chiều mùa hạ, năm học đã khép từ lâu, cánh cổng trường khép im lìm dưới những hàng xà cừ già, khoảng sân phía trong vắng đến mức chỉ còn tiếng ve ngân lên trong nắng. Thế nhưng, lạ thay, chính nơi tưởng như lặng im ấy lại luôn là nơi nhiều âm thanh nhất trong ký ức tôi. Chỉ cần đứng lại một chút, tôi như nghe đâu đây tiếng trống tan học, tiếng cười trong veo của những cô cậu học trò và nhìn thấy những tà áo trắng năm nào đang lẫn vào nắng cuối ngày trên phố Hai Bà Trưng.
  • Mùa hè xanh ở Lệ Chi
    Có những miền ký ức chỉ cần một lần đi qua đã đủ theo ta suốt cả cuộc đời. Hai mươi năm đã trôi qua, vậy mà mỗi khi bắt gặp những đoàn sinh viên khoác màu áo xanh tình nguyện trên đường phố, tôi lại thấy lòng mình xốn xang. Trong sắc xanh ấy, tôi như nhìn thấy tuổi hai mươi của mình đang trở về, thấy một ngôi làng nhỏ bên bờ sông Đuống với những con đường ngập nắng, những vườn nhãn trĩu quả và tiếng cười trong veo của lũ trẻ mỗi buổi chiều hè. Ngôi làng ấy mang tên Lệ Chi.
Đừng bỏ lỡ
Tô Thi Vân
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO