Phố Nguyễn Khắc Cần, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội

13/04/2018 13:53

Phố Nguyễn Khắc Cần, bắt đầu từ phố Tràng Tiền đến phố Lý Thường Kiệt cắt ngang qua phố Hai Bà Trưng và phố Phạm Sư Mạnh.


Phố Nguyễn Khắc Cần dài 292m, rộng 6m.

Phố Nguyễn Khắc Cần, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Đây nguyên là phần đất trong khu vực Tràng đúc tiền (Bảo tuyền cục) hồi đầu đời Nguyễn. So vào bản đồ Hà Nội 1831 thì Tràng đúc tiền này là một khu vực hình chữ nhật mà bốn bề là các phố Phan Chu Trinh, Tràng Tiền, Nguyễn Khắc Cần, Phạm Sư Mạnh ngày nay (xem thêm mục Tràng Tiền).

Thời Pháp thuộc, phố này có tên là phố Đuy-tơ-rơi đê Ranh (rue Dutreuil des Rhins). Năm 1945 đổi thành phố Yên Đổ, năm 1949 đổi là phố Nguyễn Khuyến. Từ tháng 6/1964, đổi tên là Nguyễn Khắc Cần.

Nay thuộc phố Phan Chu Trinh, quận Hoàn Kiếm.

Nguyễn Khắc Cần (1875-1913) quê ở thôn Yên Viên, huyện Gia Lâm, ngoại thành Hà Nội. Ông từng đỗ nhị trường, có làm nghề dạy học một thời gian. Ông tham dự phong trào Đông du, gia nhập Việt Nam Quang phục hội, có sang Trung Quốc cùng Phan Bội Châu. Năm 1912, ông cùng Phạm Văn Tráng nhận nhiệm vụ đem tạc đạn về nước để trừng trị mấy tên Việt gian và thực dân. Ông Tráng đã dùng một phần trong số các tạc đạn đó để diệt tên tuần phủ Nguyễn Duy Hàn ở Thái Bình ngày 12/4/1913. Sau đó mươi ngày, vào tối thứ bảy 26/4/1913 tạc đạn lại được ném vào “Hanoi Hotel” (ở số nhà 29 phố Tràng Tiền, tức cũng là số 2 phố Nguyễn Khắc Cần ngày nay) giết chết hai sĩ quan Pháp là Mông-grăng và Sa-puy. Có thể Nguyễn Khắc Cần không phải là người trực tiếp ném tạc đạn ấy (người đó là Hán Minh Nguyễn văn Túy) nhưng sau này, khi bị bắt - trong lúc vượt biên giới ở Lạng Sơn - Nguyễn Khắc đã nhận mình là người đã gây ra vụ nổ đó để Hán Minh thoát nạn. Và thế là tại phiên tòa ngày 5/8/1913, Nguyễn Khắc Cần (cùng 6 người khác) bị kết án tử hình, đến ngày 24/9/1913 thì thi hành án.

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bồi dưỡng tâm hồn, khơi dậy khả năng sáng tạo và tình yêu văn học, nghệ thuật cho học sinh Thủ đô
    Chiều 12/8, tại Nhà Văn hóa xã Đông Anh (Hà Nội), Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội phối hợp với Sở Giáo dục và Đào tạo, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Chương trình tổng kết Đề án Sân khấu học đường tại các trường THCS, THPT Hà Nội năm 2026, đánh dấu việc hoàn thành các hoạt động đào tạo, bồi dưỡng, workshop và thực hành biểu diễn dành cho giáo viên, học sinh phổ thông trên địa bàn thành phố.
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Nơi Hà Nội chạm vào tôi
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, đôi chân tôi dường như lại có một thói quen rất lạ: bỏ mặc những con phố đông vui, những điểm hẹn quen thuộc để lặng lẽ dừng trước cánh cổng Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm. Chiều mùa hạ, năm học đã khép từ lâu, cánh cổng trường khép im lìm dưới những hàng xà cừ già, khoảng sân phía trong vắng đến mức chỉ còn tiếng ve ngân lên trong nắng. Thế nhưng, lạ thay, chính nơi tưởng như lặng im ấy lại luôn là nơi nhiều âm thanh nhất trong ký ức tôi. Chỉ cần đứng lại một chút, tôi như nghe đâu đây tiếng trống tan học, tiếng cười trong veo của những cô cậu học trò và nhìn thấy những tà áo trắng năm nào đang lẫn vào nắng cuối ngày trên phố Hai Bà Trưng.
  • Mùa hè xanh ở Lệ Chi
    Có những miền ký ức chỉ cần một lần đi qua đã đủ theo ta suốt cả cuộc đời. Hai mươi năm đã trôi qua, vậy mà mỗi khi bắt gặp những đoàn sinh viên khoác màu áo xanh tình nguyện trên đường phố, tôi lại thấy lòng mình xốn xang. Trong sắc xanh ấy, tôi như nhìn thấy tuổi hai mươi của mình đang trở về, thấy một ngôi làng nhỏ bên bờ sông Đuống với những con đường ngập nắng, những vườn nhãn trĩu quả và tiếng cười trong veo của lũ trẻ mỗi buổi chiều hè. Ngôi làng ấy mang tên Lệ Chi.
Đừng bỏ lỡ
Phố Nguyễn Khắc Cần, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO