Phạm Xuân Nguyên - con nợ của nhân gian

Evan| 25/02/2011 11:01

(NHN) "Nhà  phê bình cần tri thức và  bản lĩnh. Tôi thấy mình có cả hai", nhà  phê bình Phạm Xuân Nguyên từng nói một câu rất ngạo như thế.

Tôi từng cộng tác với nhà  phê bình Phạm Xuân Nguyên nhiửu lần, nói nhử vả thì đúng hơn, và  lần nà o cũng lắm sự không thể không viết thà nh chuyện. Phạm Xuân Nguyên thì khối người nhử vả, và  cái tính cả nể của anh đâm thà nh giai thoại. Nhà  văn Nguyễn Quang Lập có lần nói rằng Phạm Xuân Nguyên là  người không thể nói không. Từ sáng chí tối, anh được vô số lời mời, mời hội thảo, mời tọa đà m, mời khai trương, mời ra mắt sách, cả mời tiệc tùng đình đám, và  bị nhử, nhử viết bà i cho báo, nhử dịch sách, nhử viết tiểu luận, phê bình, nhử là m MC, nhử đọc tham luận, nhử nhận xét, nhử đủ thứ nhử. Аược hay bị, cái gì cũng không thể nói không. Thật bi kịch khi Thượng đế không cho Phạm Xuân Nguyên 48 tiếng một ngà y nhưng lại ban cho cái đức luôn luôn nói có. Thế mới sinh ra chuyện.

Thoạt đầu tôi không biết điửu ấy, mới nhử Phạm Xuân Nguyên viết giùm cho một lời giới thiệu đầu sách. Là  tôi được nhà  xuất bản đử nghị đứng ra tuyển chọn một tập 18 tác giả trẻ. Lần đầu tiên là m việc nà y, tôi tâm huyết lắm. Và  sau khi chọn chọn lựa lựa, tính tới tính lùi, tôi quả quyết rằng không ai khác có thể thực hiện được công việc rất quan trọng nà y giùm tôi ngoà i Phạm Xuân Nguyên. Anh nhận lời ngay, một cái gật đầu rất sốt sắng (là  lúc ấy tôi cảm thấy thế). Ngà y hẹn trả bà i đã đến, tôi gọi điện cho Phạm Xuân Nguyên. Anh bảo anh chưa xong, và  nói bằng giọng nghiêm trọng như đang khảo cứu một công trình lớn Anh biết cuốn nà y em mất nhiửu công sức, anh đọc cũng thấy thế nên muốn viết cho thật kử¹. Tôi cảm động lắm, lại cảm ơn rối rít và  hẹn ngà y trả bà i.

Nhà  phê bình Phạm Xuân Nguyên cùng dịch giả Dương Tường và  nhà  báo Hữu Việt.
Nhà  phê bình Phạm Xuân Nguyên cùng dịch giả Dương Tường và  nhà  báo Hữu Việt trong một tọa đà m văn học. Ảnh: Hà  Linh.

Cùng hôm ấy, tôi đến công ty phát hà nh đã đặt hà ng tôi tập sách. Tôi khoe rằng cuốn sách sẽ rất oách, vì chính Phạm Xuân Nguyên đã nói rằng Anh biết cuốn nà y.... Chị giám đốc cười ồ: à”i dà o, ông ấy nói thế đấy. Аây nà y, vẫn còn nợ đây hai cuốn sách dịch hơn năm nay chưa trả được. Gặp biên tập viên của NXB Phụ nữ, tôi lại khoe vử cuốn sách tuyển chọn đầu tay, và  để chứng minh cho chất lượng của nó, chẳng gì bằng trích dẫn lại lời của Phạm Xuân Nguyên Anh biết cuốn nà y.... Chị biên tập viên cười mím chi Bác ấy nói vậy thôi, là  lười chưa là m. Bác ấy vẫn còn nợ bên chị mấy việc đã xong đâu. “ Không, nhưng mà  anh Phạm Xuân Nguyên bảo đã đọc cuốn của em rất kử¹.... Tôi chạnh lòng vì công trình của mình có vẻ bị phủ nhận, đà nh nói vớt mấy câu thế. Thôi, có khi bác ấy còn chưa đọc đâu., chị biên tập phẩy tay rồi nói sang chuyện khác.

Аến chiửu, nhà  văn Nguyễn Quử³nh Trang, phóng viên báo Thể Thao Văn Hóa gọi điện cho tôi có công chuyện. Quử³nh Trang cũng có một tác phẩm trong tập. Nhân tiện tôi báo cho cô biết tập sách đã hoà n thà nh, chỉ còn chử lời bạt của Phạm Xuân Nguyên nữa là  đưa và o máy in. Tôi nhắc lại Phạm Xuân Nguyên đã bảo rằng.... “ à”i trời, Quử³nh Trang cắt ngang lời, thế thì chị chử còn lâu. Phạm Xuân Nguyên không có thời gian để là m việc ấy đâu. Chị không biết rằng nếu Phạm Xuân Nguyên nhận lời hẹn với ai mà  trên đường đi gặp một người khác là  chú ấy rẽ ngang và o quên ngay cuộc hẹn thứ nhất à ?. Rồi Trang mắng tôi xơi xơi Mà  sao chị lại cứ nhử ông ấy và o lúc nà y. Báo Tết bên em đang chử bà i của Phạm Xuân Nguyên, ngà y in đến nơi rồi mà  em phải giục suốt từ hôm nọ đến giử. Thôi thôi, chị đừng nhử vả gì nữa để chú ấy viết bà i cho bọn em cho xong đi.

Lần nà y thì tôi tổn thương ghê gớm. Tôi gọi điện ngay cho Phạm Xuân Nguyên với vẻ không hà i lòng. Tôi trách rằng tại sao anh nợ nần nhiửu như thế mà  còn nhận lời viết cho tôi. Phạm Xuân Nguyên bảo yên trí, yên trí, nợ rồi sẽ lần lượt được trả hết.

Từ bữa đó, niửm tin trong tôi bị lung lay. Tôi bắt đầu ráo riết thúc nợ.

- Аây, đêm nay anh sẽ ngồi viết. Sáng mai em mở hộp thư ra sẽ thấy bà i.

Tôi yên trí ngủ ngon. Sáng sớm khấp khởi mở máy tính, và o hộp thư. Không thấy bà i.

- Em chưa thấy bà i? Anh gử­i lại đi.

- Vậy à ? Thế thì anh còn đoạn kết nữa, nhất định đêm nay sẽ hoà n thà nh nốt.

Tôi chử ngót một tháng sau mới nhấc máy điện thoại nhắc nhở đoạn kết.

- Аúng 7 giử sáng mai là  em sẽ nhìn thấy bà i. “ Phạm Xuân Nguyên tuyên bố chắc nịch như thế.

Tất nhiên đến 7h tối hôm sau trong hộp thư của tôi vẫn chỉ thấy toà n thư rác của Agoda, Airasia và  Vietnamairline.

Trong khi đó, phía công ty sách liên tục giục giã Em ơi, hay là  thôi mình cứ in đi nhé. Hoặc em nhử người khác. Chị nói rồi, bác ấy không viết đâu.

Không. Tôi có thói quen đã là m việc gì là  là m đến cùng, và  cái việc thúc giục một con nợ gan lì như Phạm Xuân Nguyên cũng phải là m đến cùng.

Аúng đợt đó là  Hội nghị quốc tế Văn học Việt Nam, tôi biết Phạm Xuân Nguyên đến đấy sẽ sa và o lưới của vô số bạn văn trong nước và  quốc tế. Tôi gọi điện ốp và  ngạc nhiên khi thấy đang giử hot của hội nghị mà  Phạm Xuân Nguyên lại ở nhà .

- Аây, tôi phải ở nhà  để viết bà i cho chị. Có dám đi đâu đâu. Ai gọi điện mời mọc tôi cũng từ chối hết.

Tôi lại cảm động lắm lắm. Sáng hôm sau gặp Phạm Xuân Nguyên tại hội nghị. Như một phản xạ có điửu kiện, lập tức tôi gà o lên từ Bà i thay cho câu Chà o.

- à€, đúng chiửu nay anh sẽ gử­i.

- Sao lúc chiửu qua anh bảo anh đang ngồi viết?

- ửª thì... viết được nử­a bà i rồi thấy bí, đứng lên để đến đêm viết tiếp.

- Аêm viết tiếp thì bà i đâu?

- Thì anh viết rồi thấy không ưng lại... xé đi viết lại.

Vẫn giọng nghiêm trang như đang đứng giữa hội thảo quốc tế. Trời đất quỷ thần ơi! Cứ thế nà y thì phát điên lên mất.

Tôi biết Phạm Xuân Nguyên chưa đụng bút được chữ nà o. Lần cuối cùng gọi điện thúc giục, tôi nghe tiếng chuông đổ một cách giận dữ khác thường, tôi đồ rằng Phạm Xuân Nguyên sẽ trốn nợ mà  không dám nhấc máy, ai ngử nhấc ngay sau hồi thứ hai. Miệng tôi còn tròn vo chưa kịp trút hết nỗi điên tiết thì từ đầu dây bên kia, giọng xứ Nghệ đã đửu đửu cất lên, nghiêm trang và  kính trọng:

- Dạ thưa chị, em đây ạ. Chị có điửu gì chỉ bảo?

Khuôn miệng tròn vo lại kéo ngang đến mang tai. Vừa buồn cười vừa tức anh ách. Và  tôi đồ rằng mình không phải là  người duy nhất ở nước Nam nà y điên tiết với Phạm Xuân Nguyên như thế.   Sau bận ấy thì tôi giận thật. Phạm Xuân Nguyên đà nh nói cùn Cà ng tốt. Cà ng đỡ bị nhử vả. “ ửª, lần sau em cũng chẳng dám nhử anh nữa.

Nhưng rồi tôi vẫn cứ chử bà i. Nhưng rồi tôi vẫn phải nhử vả Phạm Xuân Nguyên. Thiên hạ có tức thế nà o thì tức, tức như phải đấm lần sau vẫn đà nh hạ giọng nhử. Nhiửu lần, nhà  xuất bản tổ chức lễ ra mắt tác phẩm của tôi. Không thể nhử ai khác ngoà i Phạm Xuân Nguyên là m MC, dù rất không muốn nhún nhường năn nỉ một người mà  mình đã tuyên bố không thèm nhử vả gì nữa. Người có khả năng hoạt ngôn, mà  lại hoạt ngôn trong lĩnh vực văn học dường như tìm không nổi người mà  đếm trên đầu ngón tay. Có Phạm Xuân Nguyên, người ta yên tâm chương trình dù bị phát sinh rắc rối, dù có khuyết thiếu, dù xuất hiện thêm nhiửu thà nh phần quá khích vẫn thà nh công trong tiếng cười hỉ hả. Phạm Xuân Nguyên hoạt ngôn cả trên bà n tiệc cũng như trước sân khấu lớn, trước công chúng trong nước cũng như quốc tế. Dường như anh có cái biệt tà i thâu tóm mọi đầu mối trong khán phòng để tung hứng với kho ngôn ngữ và  chữ nghĩa lúc nà o cũng đầy ắp. Thậm chí còn có thể biến một bà i diễn văn rất dở và  tẻ nhạt của một cử­ tọa thà nh điểm nhấn ấn tượng và  hà i hước. MC là  viết tắt của từ Master of Ceremony (Người là m chủ buổi lễ) và  Phạm Xuân Nguyên luôn trở thà nh người chủ của mọi buổi lễ mà  anh tham dự. Аâm ra Phạm Xuân Nguyên thà nh rất đắt sô. Từ talk show của Hội đồng Anh, tọa đà m văn học của Hội nhà  văn, họp báo ra mắt sách cho đến các hội thảo văn học lớn nhử đửu không thể không mời MC tay ngang nà y. Có bận một cháu bé lớp bốn khoe với chúng bạn rằng cái bác trên TV kia là  bạn của bố tớ. Thế là  nhân một sự kiện của nhà  trường, bố tớ năn nỉ bạn quý Phạm Xuân Nguyên đến dẫn chương trình, giao lưu với các cháu. Nhà  văn Trần Thanh Hà  có lần bình luận rằng Аến nói chuyện với các cháu lớp bốn, bác ấy còn nói được....

Việc nước đã thế, đến việc tiệc tùng Phạm Xuân Nguyên cũng không thoát khửi cảnh bị chèo kéo. Không biết có khi nà o anh nghĩ rằng thiên hạ già nh giật anh để nhử vả hoặc chỉ để uống một ly rượu là  sự khốn khổ hay hạnh phúc. Những bà n tiệc có anh không khi nà o ngớt tiếng cười. Phạm Xuân Nguyên có một kho chuyện như cái nồi Thạch Sanh không bao giử cạn. Hay có đôi khi, chỉ một cách chơi chữ, một từ phát kiến hoà n toà n mới cũng khiến cho những người cùng bà n phì cười bó tay trước kẻ mà  sự phản ứng nhanh nhậy trong các nơ ron thần kinh dường như tỉ lệ thuận với tuổi tác. Phạm Xuân Nguyên có sự thông minh, hóm hỉnh và  vừa khiêm nhường, vừa cao ngạo đặc thù của một ông đồ xứ Nghệ.

Nhà  phê bình cần tri thức và  bản lĩnh. Tôi thấy mình có cả hai. Phạm Xuân Nguyên đã nói một câu rất ngạo như thế. Ngạo mà  không ai trách. Ngạo mà  không ai ghét. Người ta thường có một câu nhận xét rất chung vử Phạm Xuân Nguyên Gã nà y cực kử³ thông minh. Cho đến giử nà y, Phạm Xuân Nguyên là  người duy nhất ở Viện Văn học chỉ có bằng cử­ nhân, và  là  một trong số rất ít những người thuộc giới viết lách, phê bình chuyên nghiệp viết rất nhiửu mà  lại chưa in sách, chưa khi nà o có ý gia nhập Hội Nhà  văn Việt Nam. Phạm Xuân Nguyên chả lấy đó là m điửu. Аi đâu còn phà n nà n rằng Cũng là  hạn chế đấy, vì nhiửu trường đại học muốn mời tôi vử giảng mà  tôi chỉ có bằng cử­ nhân. Chuyện nà y là m tôi nhớ đến nhà  thơ Trần Hòa Bình, người chưa bao giử in một tập thơ khi còn sống, chưa có chân trong Hội Nhà  văn Việt Nam, và  thấy loay hoay là m tiến sĩ một hồi rồi lại bử ngang, xách ba lô lên rừng xuống bể. Chỉ những người rất tự tin và o tri thức của mình, chỉ những người đã có danh tiếng, danh vị mà  coi nó như thứ phù du mới có thể đứng giữa thiên hạ mà  ngang như thế. Cũng thể như một ông tỷ phú sở hữu hà ng trăm bất đống sản có lần từng nói vui rằng à”i dà o, tôi mặc cái gì mà  thiên hạ chẳng tưởng tôi mặc hà ng hiệu.

Có một điửu khiến tôi rất nể Phạm Xuân Nguyên là  anh có thể tự học được ngoại ngữ. Là  người là m việc trong chuyên ngà nh ngoại ngữ, tôi biết học một ngôn ngữ thứ hai gian lao như thế nà o và  cần phải có những quy trình gì. Vậy mà  Phạm Xuân Nguyên tự học. Nhập ngũ ba năm thì cũng ôm mấy cuốn tự học nhà u nát mà  xong được tiếng Nga, tiếng Pháp. Xong ở đây là  mang nghĩa thà nh dịch giả chuyên nghiệp. Với bút danh Ngân Xuyên, dịch giả tự học Phạm Xuân Nguyên đã chuyển ngữ được cả những cuốn của Milan Kundera, một trong những tác giả khó dịch nhất, và  những tập lý luận phê bình nặng ký. Nhưng có một điửu kử³ quặc mà  có lần tôi gợi ý nếu anh gử­i hồ sơ rất có thể sẽ có tên trong Guinness. Ấy là  anh dịch thà nh thạo được cả Anh, Pháp, Nga nhưng chẳng nghe nói được câu nà o, nử­a chữ cũng không. Аi dự hội thảo quốc tế chỉ biết cười hì như người dốt thật. Vậy mà  chẳng biết là m cách nà o vẫn giao tiếp thân thiết được với Cao Hà nh Kiện và  nhiửu bậc danh gia khác. Có bận tôi sang Bắc Kinh, trong quá trình công tác có là m việc với dịch giả Аiửn Tiểu Hoa. Tôi hửi chị có biết nhà  phê bình Phạm Xuân Nguyên không. Аiửn Tiểu Hoa quay sang nhìn tôi ngạc nhiên Sao lại không biết? và  nói rằng anh Nguyên là  một người đáng kính trọng. Lần nà y tới Hà  Nội, nếu ăn tối với chúng tôi, chị nhất định mong muốn được mời Phạm Xuân Nguyên đến tham dự.

Nhiửu người biết Phạm Xuân Nguyên, lắm người quý mến anh, âu cũng là  nỗi khổ. Nhà  văn Phạm Ngọc Tiến có lần nói trực tiếp với ông bạn thân rằng Phạm Xuân Nguyên yêu quý cả nhân loại. Kẻ yêu tất cả mọi người là  kẻ không yêu ai cả, rồi đay nghiến thêm Ngà y đi là m, tối đi nhậu, đọc và o lúc nà o mà  lại viết được, nói được lắm thế. Tôi đem điửu đó giễu lại Phạm Xuân Nguyên. Lần nà y thì anh có vẻ tổn thương. Anh bắt đầu cố gắng chứng minh rằng không phải anh yêu tất cả, rằng trong phê bình anh là  người nghiêm túc, phê phán thẳng thừng, không yêu quý gì hết. Riêng điửu nà y thì tôi công nhận, vì mặc dù là  một chủ nợ khắc nghiệt, chưa khi nà o tôi được con nợ ăn năn bằng cách khen ngợi trả nợ vử tác phẩm của mình. Rõ là  đối với Phạm Xuân Nguyên, nợ nà o đi nợ đấy.

Nỗi tổn thương của nhà  phê bình còn thể hiện ở một sự rất kử³ quặc và  ngộ nghĩnh. Ấy là  cái bận tôi có một cuộc tọa đà m tác phẩm và  đử nghị Phạm Xuân Nguyên viết tham luận. Sáng trước ngà y tọa đà m, anh gọi điện cho tôi bảo giử anh đang đi công tác, chiửu muộn mới vử, sách anh chưa có, tôi cứ đến nhà  anh mà  gử­i lại qua bà  trông xe đạp xe máy ở khu tập thể, lúc nà o vử anh sẽ đọc. Tôi tá hửa. Sáng mai đã phải có tham luận. Cuốn sách dà y như thế, còn phải đọc, còn phải viết, còn phải ngẫm nghĩ. Tất cả những việc ấy là m và o lúc nà o. Tôi rầu rầu Nếu anh có nhận được sách của em thì cũng cố gắng đọc cho hết hai truyện nhé. Có 10 truyện tất cả nhưng đọc hai thôi cũng được. Phạm Xuân Nguyên ngạc nhiên Sao lại thế? Anh phải đọc hết chứ.

Tôi cười méo mó qua điện thoại.

- Là  vì em thấy mọi người bảo anh chỉ đọc một trang đầu, một trang giữa, và  một trang cuối, thế là  viết được thà nh một bà i 10 trang giấy.

Tối hôm ấy, Phạm Xuân Nguyên gọi điện cho tôi, thông báo đã nhận được sách và  giử đang ngồi đọc. Anh nói rằng anh tìm thấy hai lỗi chính tả, lỗi thứ nhất là  ở trang 15, dòng thứ 9 từ trên xuống, tôi viết nhầm tên nhà  sư trụ trì với tên ngôi chùa, lỗi thứ hai là  dòng đầu tiên ở trang 20, tôi gõ nhầm chữ khai thác thà nh khai khác.

- Vâng? “ Tôi kiểm tra lại thông tin, xác nhận thế và  chử đợi.

- ửª... thế thôi. “ Nói xong nhà  phê bình cúp máy.

Tôi ngơ ngác. Tôi tưởng có chuyện gì rất quan trọng trong phong cách nghệ thuật của tác phẩm. Mãi mới nghĩ ra, Phạm Xuân Nguyên vẫn còn rất ấm ức vử chuyện bị vu oan rằng không đọc gì mà  vẫn viết được. Nay anh chứng minh cho tôi thấy rằng anh đọc rất kử¹, kử¹ đến mức tìm được cả hai lỗi chính tả nhử xíu.

Tuy nhiên, sáng hôm sau, tại buổi tọa đà m, Phạm Xuân Nguyên không cần đến một tử giấy ghi chép mà  vẫn có thể tham luận vử tác phẩm, với những chú dẫn, dẫn giải tỉ mỉ ở từng chi tiết, một việc sẽ là  bất khả thi ngay cả với người có đọc mà  không kử¹. Sau đó tôi mới biết những gì người ta vẫn nói vử Phạm Xuân Nguyên chỉ là  giai thoại. Tất cả đửu biết rằng một ngà y của anh chỉ có 24 tiếng, anh luôn trở vử nhà  khi đã muộn và  thường cắt thời gian ngủ ra để là m việc. Phạm Xuân Nguyên là m việc đêm, và  là m việc rất nhanh, đọc rất nhanh, việc người khác là m cả tháng thì với anh chỉ bằng một phần nhử thời gian như thế. Аấy là  cái sự trời cho. Phạm Xuân Nguyên nói rằng anh thích là m việc đêm bởi vì những khi đối mặt với chiếc máy vi tính và  công việc nợ nần ngập đầu, anh sẽ tạm quên đi bốn bức tường trống vắng ở bên trong thời khắc mà  con người dễ cô quạnh nhất. Ngà y cuối năm, người ta bảo vui như Tết thì Phạm Xuân Nguyên nói buồn như Tết. Anh sợ những khoảnh khắc cô độc một mình của giao thừa, khi mà  những gia đình đông đủ sẽ đầm ấm bên nhau, còn những người độc thân chỉ chử từng giử cho qua đi ba ngà y Tết, để rồi sau đấy, ra Giêng, anh lại khoả lấp sống đời bằng những nợ nần của nhân gian.

(0) Bình luận
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Tiểu thuyết “Phi công” - kiệt tác văn học đương đại Nga ra mắt độc giả Việt
    Công ty Cổ phần Văn hóa và Truyền thông Nhã Nam vừa giới thiệu tới bạn đọc tiểu thuyết “Phi công” của nhà văn Nga đương đại Evgeny Vodolazkin, do dịch giả Phan Xuân Loan chuyển ngữ. Tác phẩm được đánh giá là một trong những tiểu thuyết Nga nổi bật nhất của thập niên 2010.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Em trai
    Tôi sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng hẻo lánh, nghèo nàn trên đỉnh núi. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” cày xới đám đất khô đã ngả vàng nuôi gia đình mà vẫn khó khăn. Mùa xuân, hoa lá cỏ cây đua nhau nở nhưng nhà chúng tôi lúc nào cũng màu xám...
  • 2.000 người diễu hành nghệ thuật "Sắc Sen Tây Hồ – Hà Nội"
    Trong khuôn khổ Lễ hội Sen Hà Nội năm 2026, chương trình Diễu hành nghệ thuật “Sắc Sen Tây Hồ – Hà Nội” sẽ diễn ra vào tối ngày 27/6 tại không gian văn hóa hồ Tây, với sự tham gia của khoảng 2.000 đại biểu, nghệ sĩ, diễn viên, hội viên phụ nữ, sinh viên, thanh niên và người dân Thủ đô trong trang phục áo dài mang họa tiết hoa sen.
  • Bệnh viện Tim Hà Nội: Khám sàng lọc tim mạch miễn phí cho 600 trẻ em tại Ninh Bình
    Nằm trong chuỗi hoạt động nhân Tháng Hành động vì trẻ em năm 2026, chiến dịch khám, sàng lọc bệnh lý tim mạch miễn phí của Bệnh viện Tim Hà Nội tại địa bàn các xã Giao Hoà, Giao Thuỷ và Giao Bình (tỉnh Ninh Bình) đã mang lại cơ hội tầm soát bệnh lý sớm, thắp lên hy vọng về một tương lai khỏe mạnh cho hàng trăm trẻ em vùng quê còn nhiều khó khăn.
Đừng bỏ lỡ
  • Truyện tranh “Thần Giấy Hlabar”: Đưa lịch sử chữ viết Bahnar đến với thiếu nhi
    Hơn ba năm sau “Hành trình sáng tạo chữ Quốc ngữ”, bộ đôi tác giả Phạm Thị Kiều Ly - Tạ Huy Long tiếp tục giới thiệu truyện tranh “Thần Giấy Hlabar - Sử thi nhỏ về chữ viết Bahnar”. Tác phẩm được chuyển thể từ một công trình nghiên cứu về lịch sử chữ viết Bahnar, qua đó góp phần đưa đề tài ngôn ngữ học đến gần độc giả nhỏ tuổi.
  • Vở kịch "Ngược chiều bình an" và hành trình nghệ thuật nối dài mạch nguồn tri ân
    Nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ, trong tháng 7 và tháng 8, Nhà hát Kịch Việt Nam sẽ tổ chức chuyến lưu diễn xuyên Việt với vở kịch “Ngược chiều bình an” — một tác phẩm sân khấu mang đậm ý nghĩa tri ân, tưởng nhớ và tôn vinh những con người đã hy sinh vì dân, vì nước.
  • Tái hiện thiên tình sử bất hủ giữa Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và Công chúa Thiên Thành
    Vở cải lương “Tình sử Đông A” tái hiện thiên tình sử bất hủ giữa Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và Công chúa Thiên Thành, đưa khán giả trở về với một giai đoạn lịch sử rực rỡ, nơi tình yêu, lòng trung nghĩa và khí phách dân tộc cùng tỏa sáng. Đêm diễn sẽ chính thức được mở màn vào lúc 20h00 ngày 27 tháng 6 năm 2026 tại Rạp Chuông Vàng, số 72 Hàng Bạc, Hà Nội.
  • Hà Nội tăng cường phát triển xuất bản trong tình hình mới, lan tỏa văn hóa đọc và sức mạnh mềm văn hóa Thủ đô
    Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Hướng dẫn số 38-HD/BTGDVTU ngày 22/6/2026 về quán triệt, tuyên truyền, triển khai thực hiện Chỉ thị số 04-CT/TW của Ban Bí thư về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới. Hướng dẫn xác định nhiều nhiệm vụ, giải pháp quan trọng nhằm phát triển xuất bản theo hướng hiện đại, chuyên nghiệp, gắn với phát triển văn hóa đọc, công nghiệp văn hóa và chuyển đổi số trên địa bàn Thủ đô.
  • "Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống" tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Từ ngày 1 đến 31/7/2026, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (Đoài Phương, Hà Nội) sẽ diễn ra chuỗi hoạt động tháng 7 với chủ đề "Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống", mang đến nhiều chương trình trải nghiệm, giao lưu và thực hành di sản dành cho công chúng, đặc biệt là thanh thiếu niên trong dịp hè.
  • Khai mạc Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026
    Tối 26/6, tại Hà Nội, Cục Điện ảnh (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) phối hợp với Hãng phim Quốc gia Belarus (Belarusfilm) và Bộ Văn hóa Cộng hòa Belarus tổ chức lễ khai mạc Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026.
  • Khai mạc Lễ hội Sen Hà Nội năm 2026: Tôn vinh giá trị của sen trong đời sống người Việt
    Tối 26/6, tại Vườn hoa Lý Tự Trọng, Sở Du lịch Hà Nội phối hợp với UBND phường Tây Hồ tổ chức Lễ hội Sen Hà Nội năm 2026 với chủ đề “Sắc Sen Hà Nội”. Đây là sự kiện văn hóa - du lịch quy mô lớn nhằm tôn vinh giá trị của sen trong đời sống người Việt, đồng thời góp phần xây dựng thương hiệu du lịch văn hóa đặc trưng của Thủ đô gắn với hình ảnh hoa sen.
  • Tầm nhìn thế kỷ để Thủ đô Hà Nội bứt tốc trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc
    Trong suốt tiến trình lịch sử phát triển đô thị của Việt Nam, chưa có một văn kiện nào thể hiện chiều sâu không gian và chiều dài thời gian vĩ mô như Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính chị về xây dựng và phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới. Nghị quyết số 02-NQ/TW ngày 17/3/2026 đánh dấu một bước ngoặt tư duy mang tính cách mạng, thay thế các góc nhìn ngắn hạn bằng một hệ kiến trúc chính sách mang tầm thế kỷ cho Hà Nội.
  • Thêm một không gian vui chơi cho trẻ tại Phố Sách Hà Nội
    Sáng 26/6, tại Phố Sách Hà Nội (phố 19 háng 12, phường Cửa Nam), UBND phường Cửa Nam phối hợp với Tập đoàn Picenza Việt Nam, doanh nghiệp xã hội Think Playgrounds và Ban Quản lý Phố Sách Hà Nội tổ chức ra mắt Khu vui chơi - Chòi chơi Phố sách, hưởng ứng kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026).
  • Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026
    Từ ngày 26 đến 28/6/2026, tại Trung tâm Chiếu phim Quốc gia (Hà Nội), Cục Điện ảnh phối hợp với Hãng phim Quốc gia Belarus (Belarusfilm) và Bộ Văn hóa Cộng hòa Belarus tổ chức “Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026”.
Phạm Xuân Nguyên - con nợ của nhân gian
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO